Ngoại truyện 4: Nhà hát nhỏ vui vẻ (4)

Cái gì gọi là gặp báo ứng?

Lúc Phác Thái Anh kéo hành lý từ trong sân bay đi ra, bĩu môi nhìn vầng thái dương nóng rát trên đỉnh đầu, nhịn không được muốn mắng thầm.

Nay nàng đã thành công giải thích đầy đủ rõ ràng ý nghĩa của ba chữ 'gặp báo ứng' rồi, lúc trước nàng chọc quê Lạp Lệ Sa là con dâu xấu, rốt cuộc cũng phải về Phác gia gặp ba mẹ chồng. Giờ thì hay rồi, nàng còn chưa kịp chế nhạo Lạp Lệ Sa thêm một chút, trong chớp mắt, bản thân mình lại trở thành nàng dâu xấu sắp sửa gặp ba mẹ chồng.

"Thái Anh."

Phác Thái Anh đứng ở trước cửa sân bay, nghe có người kêu mình, theo bản năng nhìn lại nơi phát ra tiếng nói, còn chưa nhìn thấy chủ nhân giọng nói đó, nàng đã cảm giác được có người ở gần sát sau lưng nàng, đầu tiên là một mùi hương thơm ngào ngạt truyền đến mũi nàng, sau đó bên hông đột nhiên bị ôm lấy, hai bàn tay đó còn sẵn tiện không đàng hoàng bóp eo nàng, không hề kiêng dè ăn đậu hủ của nàng.

"Tiêu tỷ?" Phác Thái Anh theo giọng nói và mùi hương nhận ra người đến, nàng vừa nói, vừa gỡ mạnh ma trảo của Tiêu Linh ra, xoay người tránh sang đứng đối diện nàng, kinh ngạc hỏi: "Sao lại là chị?"

Ngày hè cực nóng thổi qua mái tóc đen dài của Tiêu Linh, nghe Phác Thái Anh nghi ngờ, nàng chỉ mỉm cười, yêu dã không kể xiết. "Lệ Sa còn có việc ở công ty, vừa lúc tôi cũng đến sân bay, nên cô ấy nhờ tôi tiện đường đón cô luôn."

Tiêu Linh giải thích hết sức tường tận, tiếc là Phác Thái Anh vẫn không chấp nhận, nàng chỉ nhíu mày, vẻ mặt trong nháy mắt đen ba phần.

Chị giỏi lắm Lạp Lệ Sa, em vì sắp xếp mấy ngày thời gian đến tìm chị, mà ngày đêm tăng ca mất nửa tháng, giờ em tự mình ngồi máy bay đến đây, vậy mà chị ngay cả thời gian đón em cũng không chịu bỏ ra.

Mắt thấy Phác Thái Anh bệnh cũ ngạo kiều của Phác Thái Anh sắp tái phát, Tiêu Linh nhanh chóng thêm vào một câu: "Hơn nữa, tôi tuyệt đối có thể làm chứng, cô ấy thật sự bề bộn nhiều việc."

Từ hơn một năm trước Phác Thái Anh đã nhìn ra được, Lạp Lệ Sa và Tiêu Linh tuyệt đối thân đến mức độ có thể mặc chung một cái quần, cho nên, đối với lời thề son sắc này của Tiêu Linh nàng cũng không quá để ý tới, nhưng cũng không giận dỗi, chỉ tò mò hỏi: "Nói, Tiêu tỷ chị đến sân bay rốt cuộc muốn làm gì?"

Tiêu Linh nghe vậy, tầm mắt lướt qua Phác Thái Anh, dường như thấy cái gì, cười thật quyến rũ. "Người đang đến."

Phác Thái Anh đầu tiên là nghi hoặc, sau đó theo tầm mắt Tiêu Linh nhìn qua, vừa lúc nhìn thấy một cô gái đang đi ra cửa. Phác Thái Anh nhìn chằm chằm, kinh ngạc nhanh liếc nhìn lại Tiêu Linh, sau nàng hít một hơi thật sâu, quyết tâm che giấu cảm xúc của mình đón người đó đến gần, gặp biến không sợ hãi, cười nói: "Anna."

Có đánh chết Phác Thái Anh cũng không thể tin được, người Tiêu Linh đích thân đến đón, thế nhưng lại là Anna. Là người mẫu thế giới Hot nhất hiện nay, người phụ nữ từng cùng Tiêu Linh trải qua cuộc hôn nhân ba năm ngắn ngủi.

"Hey, là cô à, Thái Anh." Hơn nửa khuôn mặt trắng như tuyết của Anna che bởi cặp kính mát, đôi môi đỏ chói giương lên ý cười, sau khi nhận ra Phác Thái Anh, nàng đơn giản cho Phác Thái Anh một ánh mắt chào hỏi, sau đó nhìn đến Tiêu Linh, cười đến quyến rũ động lòng người. "Linh, chờ lâu quá không?" Anna nói xong, đi đến bên người Tiêu Linh, hai người rất ăn ý ôm nhau đầy mờ ám.

Phác Thái Anh cau mày, nàng chỉ cảm thấy bản thân mình đứng trước mặt hai người nay có hơi dư thừa, nàng giả vờ không để ý quay đầu đi, tránh nhìn cái tiết mục chán ngắt trước mắt này.

Tiêu Linh, đó là vợ cũ của chị nha, tuy rằng hai người đã ly hôn ba năm nhưng vẫn còn tin đồn đó nha, hai người chú ý coi đang ở đâu một chút được không? Trước bàn dân thiên hạ cô nữ quả nữ ôm nhau, chị không thèm để ý đến cảm nhận của người đi đường sao? Còn Lạp Lệ Sa, chị khốn kiếp! Nếu chị biết Tiêu Linh sẽ đến sân bay, vậy chắc chắn biết người Tiêu Linh muốn đón là ai. Rõ ràng chị biết còn kêu chị ấy đón em, rõ ràng chị cố tình đẩy em vào hố lửa mà!

Hai người này vẫn tiếp tục tiết mục chán ngắt đó cho đến khi trợ lý và người đại diện của Anna đi ra mới chấm dứt, Anna chỉ xua tay, kêu trợ lý và người đại diện về khách sạn trước, rồi xoay người trở về người Tiêu Linh.

Người đại diện tuy còn muốn nói gì đó, nhưng ngại Tiêu Linh ở đây, chỉ có thể bất đắc dĩ lắc đầu, cùng trợ lý ngồi lên xe bảo mẫu rời đi.

"Lên xe trước đi."

Tiêu Linh lúc này rốt cục lương tâm quay về nhìn thấy không thể để Phác Thái Anh đứng ngáp gió ở một bên, lời này rõ ràng là nghiêng đầu nói với Phác Thái Anh, xong rồi còn rất chu đáo đi trước một bước mở cửa xe phía sau cho nàng. Tiếc là Phác Thái Anh cân nhắc trong đầu tốt xấu một chút, sau đó không nghề nghĩ ngợi mở thẳng cửa xe bên ghế phụ lái ngồi vào.

Nhìn hành động của Phác Thái Anh, Tiêu Linh thấy buồn cười, cũng không nói thêm gì nữa, sau đó mở cửa xe, để Anna vào trước, rồi nàng mới ngồi bên cạnh Anna.

Không khí bên trong xe nhất thời im lặng một cách lạ lùng, Phác Thái Anh ngồi cũng không thoải mái, nhàn chán quá nâng tầm mắt quan sát hai người phía sau qua kính chiếu hậu, phát hiện cho dù là năm đó hay bây giờ, hình ảnh hai người này ở chung vĩnh viễn đều là cảnh đẹp ý vui.

Nếu nói Phác Thái Anh đối Tiêu Linh coi như là có hiểu biết, vậy thì Phác Thái Anh đối với Anna tiếp xúc cùng hiểu biết thật ra cũng không nhiều, chỉ duy nhất tiếp xúc vài lần vào năm đó, lúc nàng, Tiêu Linh và vợ tham dự tiệc rượu với nhau. Trong ấn tượng mơ hồ, ấn tượng Anna gây cho Phác Thái Anh là xinh đẹp và cao ngạo, khi đó trong mắt Phác Thái Anh, hai người này có thể xem là tuyệt phối, trừ bỏ lẫn nhau dường như khó có thể tìm được người thứ hai xứng với đối phương.

Nhưng mà cũng chỉ có lúc đó thôi. Ngay khi đó Phác Thái Anh vẫn còn chưa biết sự tồn tại của Lạp Tư.

Trời sinh con gái đều nhiều chuyện, Phác Thái Anh là điển hình luôn. Tuy đối với chuyện của thiên hạ nàng luôn lười tìm hiểu hay hỏi tới, nhưng việc xảy ra trên người phụ nữ yêu nghiệt như Tiêu Linh, giống như cục nam châm hút lấy sự quan tâm của Phác Thái Anh, làm này không nhịn được muốn biết, mối quan hệ tam giác phức tạp của ba người này, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra.

Rõ ràng Phác Thái Anh nhìn thấy Tiêu Linh ấn chứa nhiệt tình đối xử với Lạp Tư, vậy vì sao cuối cùng Tiêu Linh lại chọn Anna.

Có điều thời điểm trước mắt không phải là lúc để quan tâm, Phác Thái Anh chính là càng quan tâm vấn đề khác nhiều hơn.

"Tiêu tỷ." Phác Thái Anh nhìn Tiêu Linh qua kính chiếu hậu, nói: "Như vậy có phiền chị quá không, hay là... để tự tôi bắt xe đến công ty Lệ Sa?" Ngụ ý chính là, một giây một phút tôi cũng không muốn ở cùng hai yêu nghiệt các người.

Tiêu Linh chống khuỷu tay lên cửa xe, nghe Phác Thái Anh nói, chỉ nhếch khóe miệng, một bộ dáng hồng nhan họa thủy. "A, quên nói với cô, tôi và Anna cũng đến Lạp gia."

Phác Thái Anh giật mình, khí nghẹn ở ngực, cuối cùng nàng thẳng người nhìn nụ cười không đổi của Tiêu Linh qua kính, từ bỏ xúc động muốn lên tiếng.

Một mình Lạp Tư đã làm tôi đau đầu, nay thêm một đôi dở hơi này nữa... Phác Thái Anh nghĩ vậy, yên lặng quay đầu nhìn bên ngoài cửa sổ, đột nhiên chưa từng có lúc nào muốn về nhà như lúc này.

Tới Lạp gia, Tiêu Linh xuống xe đầu tiên. Chờ tài xế mở cửa cho nàng, Phác Thái Anh ngẩng đầu liền thấy bên ngoài cửa lớn Lạp gia từ lâu đã có người chờ.

"Chú Lạp."

Người đàn ông được gọi là 'chú Lạp' thấy Tiêu Linh, nụ cười trên mặt lễ phép mà không xa lạ. Ánh mắt ông ta đảo qua Anna đi phía sau Tiêu Linh, cười nói: "Tiêu Linh tiểu thư, Anna tiểu thư." Nói xong, tầm mắt ông ta dừng ở người cuối cùng đang đi đến, gọi chính xác tên của nàng. "Thái Anh tiểu thư, tam tiểu thư vừa mới về, đang ở phòng khách chờ cô."

Lời này nói ra thật mờ ám, vừa rồi Phác Thái Anh còn hơi tò mò vì sao chú Lạp lại biết tên mình, trước mắt xem ra, dường như sự tồn tại của nàng, đối với trên dưới Lạp gia mà nói, hoàn toàn không phải bí mật.

Có điều giọng điệu lễ phép của chú Lạp không làm cho Phác Thái Anh cảm thấy đường đột hay chán ghét, nàng chỉ hơi gật đầu, vừa nghe đến tên Lạp Lệ Sa trong lòng bất giác thở nhẹ ra, đi theo ông ta vào Lạp gia.

Lạp Lệ Sa có vài phần mệt mỏi ngồi ở sô pha, cô mặc một bộ đồ rộng rãi, hiển nhiên là lúc về nhà đã thay ra, nhìn thấy chú Lạp cùng Tiêu Linh và Anna đi vào, liền mỉm cười tiếp đón hai người. Cho đến lúc nhìn thấy bóng dáng Phác Thái Anh, ánh mắt tươi cười của cô lúc này mới có thần sắc, đứng dậy đi ra đón tiểu ngạo kiều của cô.

Từ sân bay về đến giờ, vốn Phác Thái Anh nghẹn một bụng lửa giận, lúc này vừa thấy Lạp Lệ Sa, đối tượng có thể xả giận đang ở gần trước mắt, lúc này còn không phát tiết thì còn chờ đến khi nào nữa.

"Mệt lắm không?" Lạp Lệ Sa vừa nói, vừa nắm tay Phác Thái Anh đi về sô pha, sau đó còn kêu chú Lạp đi lấy nước ô mai ướp lạnh cho Phác Thái Anh giải khát.

Dù Phác Thái Anh rất tức giận, lúc này được Lạp Lệ Sa dịu dàng săn sóc như vậy cũng không thể nổi giận được. Nàng chỉ có thể 'hừ' mũi một tiếng, ngồi xuống sô pha, không nói gì nữa.

"Xem ra là tôi thua." Nhìn thấy Lạp Lệ Sa cùng Phác Thái Anh, một người ngạo kiều, một người nhường nhịn, Anna tháo kính mát, lộ ra đôi mắt phượng, cười nói: "Lúc đầu nghe Linh nói chuyện của hai người, tôi còn kiên quyết nói hai người tuyệt đối không có khả năng, thậm chí còn cá cược với Linh. Nhưng bây giờ chính mắt gặp được, tôi không muốn thua cũng phải chịu thua."

"Nếu nhận thua, vậy tiền cược có tính trả không?" Tiêu Linh vẫn nở nụ cười mê người như trước, tiếc là cười cũng không bao nhiêu nhiệt tình, nói ra không chút để ý.

Anna bật cười, chống khuỷu tay lên vai Tiêu Linh, nói thật mờ ám: "Đương nhiên giữ lời."

Nhìn bộ dáng kẻ qua người lại của hai người, Phác Thái Anh suýt chút lạnh đến sởn gai óc, có điều nghĩ lại, lại không nói được trong lòng có tư vị gì. Nghe ý tứ trong lời nói của Anna, dường như giống như Tiêu Linh, từ đầu đã biết được thân phận của Lạp Lệ Sa. Cảm giác này khiến Phác Thái Anh không vui nổi, giống như toàn thế giới đều biết chuyện của Lạp Lệ Sa, duy chỉ có mình nàng là một con ngốc.

Nghĩ vậy, có một đôi tay ấm áp ôm lấy vòng eo nàng, không nói câu nào kéo nàng dựa về phía cô ấy. Phác Thái Anh theo lực kéo nhìn về phía Lạp Lệ Sa, vừa lúc ánh mắt chạm vào ánh mắt Lạp Lệ Sa. Đọc được thâm ý ẩn giấu bên trong đó, nàng hiểu ý cười, khúc mắc trong lòng thoáng chốc vơi đi hơn nửa.

Đúng vậy. Đã qua rồi thì cho qua, nay em đã có thể nhìn thấu được trong lòng chị, vậy là đủ.

"Nói tiếp, Lạp Tư đâu?" Anna cúi đầu nhìn đồng hồ, mới phát hiện đã qua bảy giờ tối. "Nếu tôi nhớ không lầm, chị ấy hẳn là xuống máy bay buổi chiều chứ?"

Lạp Lệ Sa trả lời: "Máy bay chị ấy bị trễ, không chừng lúc này đang trên đường về."

Phác Thái Anh nghi hoặc nói: "Lạp Tư đi công tác ?".

"Không phải, là nghỉ phép hơn nửa năm đi du lịch." Tiêu Linh dường như nhớ ra điều gì, tốt bụng cười nói: "Từ sau khi Lạp thị ổn định lại xong, Lệ Sa thay thế Lạp Tư tiếp quản Lạp thị, cho cô ấy nghỉ hơn nửa năm, khó có được cô ấy quyết tâm muốn đi du lịch nước ngoài giải sầu." Nói xong, Tiêu Linh nhíu mày, ánh mắt trêu chọc nhìn về phía Phác Thái Anh. "Việc này, giờ cô biết vì sao Lệ Sa lại bận như vậy rồi chứ?"

Nhận ra được Tiêu Linh đang chế nhạo mình, Phác Thái Anh rất thông minh không thèm trả lời, để tránh Tiêu Linh được thế làm tới.

Lúc Lạp Tư trở về, là chuyện của một giờ sau đó.

Nghe chú Lạp nói Lạp Tư về, Tiêu Linh vốn không đứng đắn trêu đùa cùng Anna cũng ngừng lại, hơi hơi ngồi thẳng người, Phác Thái Anh yên lặng nhìn thấy, nghĩ thầm Lạp gia đại tiểu thư quả thật tồn tại như tháp trấn yêu vậy!

Tâm tình Tiêu Linh hôm nay thoạt nhìn rất tốt, từ ngoài cửa sổ thấy bóng dáng Lạp Tư đi vào, nàng cười xua tay ngăn lại chú Lạp định mở cửa, tự mình đi tới trước, mở cửa ra trong nháy mắt cho Lạp Tư một bất ngờ.

"Sao cô lại tới đây?" trên mặt Lạp Tư lóe qua kinh ngạc, rồi trở lại vẻ mặt lạnh nhạt, cùng với giọng điệu có hơi bất mãn.

"Như thế nào?" Lời Lạp Tư nói không chút nể mặt, Tiêu Linh cũng không quan tâm, nàng chỉ cười quyến rũ, vươn tay nâng cằm Lạp Tư lên, nói: "Nửa năm không gặp, cô hoan nghênh tôi như vậy sao?"

Lạp Tư hơi nhíu mày, đối với lời nói của Tiêu Linh, nàng vẫn thờ ơ, chỉ hất tay Tiêu Linh ra, nói: "Đứng đắn chút đi." Nói xong, Lạp Tư vừa vào, dảo mắt nhìn đám người ngồi trong nhà, nhìn thấy Anna, vẻ mặt lạnh lùng mới hơi cười cười. "Anna."

Anna mỉm cười lại: "Lạp Tư, chị đã trở lại." Vừa nói, Anna đã đứng lên đi đến bên người Tiêu Linh, nói: "Linh là do tôi lôi kéo tới đây, không cho chị giận đâu đó."

Tầm mắt Lạp Tư không nhịn được nhìn lại, cho đến khi trông thấy Anna thân thiết nắm tay Tiêu Linh, tầm mắt nàng mới dừng lại, nâng lên, nói: "Sẽ không."

Lạp Lệ Sa đứng dậy dặn dò chú Lạp có thể chuẩn bị bữa tối, ánh mắt Lạp Tư cũng nhìn lại, lúc nhìn thấy Phác Thái Anh thì vẻ mặt đã không còn ý đối địch, giọng điệu lạnh nhạt mà lễ phép. "Phác tiểu thư."

Phác Thái Anh gật đầu với Lạp Tư, không nói nhiều.

"Trước khi ăn cơm, tôi muốn giới thiệu với mọi người một người." Lạp Tư đột nhiên lên tiếng làm mọi người im lặng, cũng là lúc này, mọi người trong phòng mới chú ý tới người phía sau Lạp Tư, người đàn ông vẫn đứng ở chỗ tối. "Đây là Ngải Luân, chúng tôi đã đính hôn ở nước ngoài."

Những lời này không thể nghi ngờ là sét đánh giữa trời quang, lực sát thương thật sự quá lớn!

Tim Phác Thái Anh đập thình thịch, cảm giác như còn chưa đủ.

Nàng bản năng trước tiên nghiêng đầu nhìn Lạp Lệ Sa, phát hiện cô chỉ vô cùng bình tĩnh nhíu mày, quan sát người đàn ông này với ánh mắt thâm thúy mà lạnh lùng. Nàng lại quay đầu 180° nhìn Tiêu Linh, lại phát hiện Tiêu Linh vừa bình tĩnh vừa im lặng, dường như không hề kinh ngạc vì tin tức chấn động này, chỉ là rốt cuộc trên mặt không còn nụ cười yêu dã nữa, trở nên lạnh lùng, lạnh đến tận xương tủy. Mà khi nàng quét mắt nhìn đến Anna, rốt cuộc mới tìm được một chút hương vị tỉnh táo, bởi vì mọi người ở đây, chỉ có hai người bọn họ có vẻ mặt như chuyện không liên quan mình, vui sướиɠ khi người gặp họa.

"Xem ra tôi phải chúc mừng hai người." Tiêu Linh là người đầu tiên phản ứng lại lời Lạp Tư, giọng điệu mang ý cười, ẩn giấu chế nhạo, lúc nói đã vươn tay hướng tới Lạp Tư.

Lạp Tư không lập tức bắt tay Tiêu Linh, nàng còn đang nâng mắt lên nhìn Tiêu Linh, một lúc sau, mới thản nhiên giương khóe miệng, bắt tay Tiêu Linh. "Cảm..."

Đáng tiếc Tiêu Linh không cho Lạp Tư cơ hội nói hết, Lạp Tư vừa bắt tay thì trong nháy mắt, bàn tay nắm lấy tay nàng dùng sức, kéo Lạp Tư về phía mình, Lạp Tư bất ngờ, cứ vậy bị kéo lảo đảo ngã vào trong lòng người đó.

Tất cả mọi người thấy Tiêu Linh cúi đầu, ghé vào bên tai Lạp Tư nói gì đó, nhưng không ai nghe được nội dung. Sau đó, chỉ thấy Lạp Tư bất động, miệng hơi giương lên, đã bị Tiêu Linh kéo chạy lên lầu.

"Tôi có chuyện muốn nói riêng với cô ấy." Tiêu Linh nói xong, ánh mắt đảo qua những người muốn cản trở, cuối cùng dừng lại ở người đàn ông tên Ngải Luân, ánh mắt nguy hiểm. "Tôi không hy vọng bất kỳ ai đến quấy rầy chúng tôi."

Biến cố bất thình lình làm cho Phác Thái Anh ngẩng người, cho đến khi Lạp Lệ Sa tiếp đón Ngải Luân ngồi xuống, sau kêu chú Lạp pha trà, nàng mới uống một ngụm nước ô mai, nhờ nớ lấy lại tinh thần.

"Ngải Luân tiên sinh, phải không?" Lạp Lệ Sa chủ động lên tiếng, cô thoáng trầm ngâm, tiện đà nói: "Tên của Ngải Luân tiên sinh nghe rất quen, có phải là công tử của xí nghiệp An thị tiếng tăm lẫy lừng?"

Ngải Luân gật đầu: "Đúng vậy."

Lạp Lệ Sa nhìn Ngải Luân với ánh mắt sâu xa, cười nói: "Anh muốn kết hôn với chị của tôi?"

"Tôi và Lạp Tư quen biết ở nước ngoài trong một lần họp mặt, tôi bị vẻ xinh đẹp tao nhã của cô ấy chinh phục, tôi thật sự yêu cô ấy."

Phác Thái Anh nghe Ngải Luân thề thốt son sắc, trong đầu chợt lóe qua bóng dáng Đỗ Việt Hàng, bất giác bĩu môi. Nghĩ thầm có phải đàn ông lớn lên ở nước ngoài, đều đặc biệt hoa ngôn xảo ngữ như vậy không.

"Thẳng thắn nói," Lạp Lệ Sa như trước là cười, chỉ là vẻ mặt cũng không có bao nhiêu thiện ý. Cô nói xong, uống một ngụm trà xanh vừa đủ ấm, cười cười. "Anh muốn lấy chị tôi, thật là chuyện không lý trí và cũng chẳng dễ dàng."

Ngải Luân còn chưa nói chuyện, bên kia liền nghe Anna 'phì' cười một tiếng, làm cho Ngải Luân cảm thấy quẫn bách khó hiểu nghẹn ở cổ họng, cả người không được tự nhiên.

Có điều một lúc sau Ngải Luân có thể thoải mái được rồi, bởi vì Tiêu Linh đã từ trên lầu đi xuống, khóe miệng nàng vẫn lộ ý cười, chỉ là ít nhiều có chút không thật.

"Thật có lỗi, trong nhà đột nhiên có việc, tôi phải về trước." Tiêu Linh nói xong, đi ngang mọi người, nàng liếc mắt thấy vẻ mặt trợn mắt ha mồm của Anna, vươn tay vuốt vuốt má nàng, nói: "Đã nói là trong nhà có việc, đương nhiên không thể dẫn em đi theo."

Gạt bỏ được ý định của Anna, Tiêu Linh bước nhanh ra cổng lớn Lạp gia, cũng không dừng lại.

Cho đến khi Tiêu Linh rời Lạp gia, Lạp Tư mới chậm rãi từ trên lầu đi xuống. Ngải Luân đứng lên đón, muốn đưa tay đỡ Lạp Tư, lại bị nàng lạnh nhạt xua tay ngăn lại.

"Chú Lạp, cơm tối đã chuẩn bị xong chưa?"

Phác Thái Anh vạn vạn thật không ngờ Lạp Tư mở miệng liền nói câu này, dù cho Tiêu Linh cùng Lạp Tư ở trên lầu nói gì, thì nhìn hai người vẫn như không có việc gì, cơ hồ làm cho người nghĩ, hai người chỉ nói chuyện phiếm mà thôi.

Chú Lạp trả lời: "Lập tức là có thể khai tiệc."

"Nếu còn chưa khai tiệc, không bằng chúng ta tán gẫu chuyện khác đi?" Không khí đã quỷ dị đến cực điểm, Anna còn sợ thiên hạ không loạn lên tiếng, bộ dáng thật nôn nóng. "Vừa lúc Tiêu Linh đi rồi, người không có ở đây, chúng ta nói về chuyện riêng của chị ấy chắc không sao đâu."

Thật ác độc!

Phác Thái Anh trong lòng vừa trách Anna, vừa nhịn không được mong chờ.

"Lạp Tư, tôi từng thích Tiêu Linh bao nhiêu, chị đều biết, tôi vì sao có chét cũng phải theo đuổi chị ấy, chị cũng biết." Anna dựa vào ghế sô pha, chân chéo lên, mắt phượng hơi nheo lại, lóe ra tia giảo hoạt. Nói lên tâm ý của mình với Tiêu Linh, nàng thật sự không chút thẹn thùng rụt rè. "Chẳng lẽ chị không tò mò sao? Nếu tôi yêu chị ấy đến như vậy, vì sao lúc trước lại chủ động đưa ra đề nghị ly hôn?"

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro