Chương 20: Khánh My Tốt Nghiệp

Từ ngày An Nhiên tuyển được người mới, dự án Thanh Âm Kỳ Diệu đã dần bắt kịp tiến độ. Khối công việc nặng nề trước đây nay đã được san sẻ, khiến cô bớt phần nào lo lắng.

Thời gian thấm thoát trôi qua, mùa hè vừa đi qua, mùa thu lại đến. Đầu tháng Chín mang theo những cơn gió dịu nhẹ, và cũng mang đến một cột mốc quan trọng trong cuộc đời Khánh My, ngày tốt nghiệp sau bốn năm miệt mài đèn sách.

Sáng nay, em dậy từ rất sớm, trang điểm nhẹ nhàng, chỉnh trang mọi thứ thật chỉn chu. Khi vừa xong xuôi thì cũng là lúc An Nhiên dừng xe trước cổng nhà.

Hôm nay, cô diện một bộ đồ trắng tinh khôi, cà vạt đen gọn gàng, mái tóc xõa tự nhiên, toát lên một vẻ điềm đạm nhưng không kém phần cuốn hút. Nhìn cô lúc này, giống hệt một tổng tài bước ra từ những bộ phim, khiến em không khỏi xuýt xoa trong lòng.

Em cũng diện một bộ đồ tông trắng như cô, chiếc quần jean trắng ôm nhẹ tôn lên đôi chân dài, kết hợp với áo sơ mi phi bóng. Vì phải khoác áo cử nhân bên ngoài nên em chọn phong cách này để trông gọn gàng hơn.

9:00 sáng tại hội trường A, quận 3.

Em bước lên bục nhận bằng trong bộ lễ phục tốt nghiệp, ánh mắt lấp lánh niềm tự hào. Danh hiệu Thủ khoa tân cử nhân Biên kịch được xướng lên, cả khán phòng vang lên tiếng vỗ tay.

Phía dưới, An Nhiên lặng lẽ ngồi cùng gia đình em và Diệu Anh. Ánh mắt cô từ đầu đến cuối chưa từng rời khỏi em, khóe môi khẽ cong lên khi nhìn thấy dáng vẻ rạng rỡ ấy.

Mẹ em ngồi bên cạnh, đôi mắt đỏ hoe vì xúc động. Khi bà vô tình quay sang, bắt gặp ánh mắt An Nhiên nhìn con gái mình đầy dịu dàng, bà chợt hiểu ra một điều gì đó. Không cần những lời nói, không cần những hành động phô trương, chỉ cần một ánh mắt ấy, bà cũng biết người này thương con bà thật lòng.

Sau buổi lễ, Diệu Anh nhanh chóng kéo em ra chụp hình kỷ niệm.

Hôm nay là ngày trọng đại, phải chụp cho thật nhiều vào!"

Em bật cười, để mặc cô bạn thân hào hứng chỉnh góc máy.

Diệu Anh vẫn chưa thể tốt nghiệp vì còn thiếu một số tín chỉ, nhưng hôm nay cô có mặt để chứng kiến khoảnh khắc quan trọng của em. Và cũng vì hôm nay, cô mới chợt nhận ra một điều, cái người đã đưa em về hôm em say rượu hôm nọ, hóa ra chính là An Nhiên.

Cô đứng lặng một chút, rồi bất giác mỉm cười. Khánh My đã tìm được hạnh phúc của riêng mình rồi.

Sau khi chụp hình cùng bạn bè, em nhanh chóng chạy về phía gia đình mình và An Nhiên. Khi nhìn thấy cô, em liền nở một nụ cười rạng rỡ.

An Nhiên khẽ mỉm cười, nhẹ nhàng đưa bó hoa trên tay cho em, giọng cô trầm ấm:

"Chúc mừng em tốt nghiệp."

Em nhận lấy bó hoa, ánh mắt lấp lánh niềm vui. Không chần chừ, em kéo cô lên bục chụp ảnh, nhờ Diệu Anh chụp giúp vài tấm.

Giữa ánh nắng dịu dàng của buổi sáng mùa thu, em và An Nhiên đứng cạnh nhau, vô tình hay hữu ý, bộ trang phục của cả hai lại ăn ý đến lạ. Một người thanh lịch, điềm tĩnh, một người năng động, rạng rỡ, sự đối lập ấy lại tạo ra một tổng thể hài hòa.

Em tạo dáng tinh nghịch bên cạnh cô, đôi lúc lại bật cười vì những biểu cảm bất đắc dĩ của An Nhiên. Sau khi chụp xong vài tấm, em lại chạy xuống, tiếp tục chụp hình cùng gia đình.

Buổi lễ kết thúc, cả nhà cùng An Nhiên lên xe để đi ăn mừng. Diệu Anh vì còn bận công việc nên không thể đi cùng, em ngồi phía trước cạnh An Nhiên, còn ba mẹ và anh trai ngồi phía sau. Chiếc xe lướt nhẹ qua những con phố tấp nập, hướng về nhà hàng nổi tiếng nhất quận 3.

Khi đến nơi, An Nhiên trao đổi đôi lời với nhân viên phục vụ, sau đó cả gia đình được dẫn đến một phòng riêng nằm cuối hành lang.

Không gian bên trong ấm áp, sang trọng nhưng vẫn mang lại cảm giác gần gũi.

Sau khi chọn món xong, bầu không khí trong phòng trở nên rôm rả. Ba mẹ em vừa dùng bữa vừa hỏi han cuộc sống của An Nhiên trên thành phố. Họ cũng không quên ngỏ lời cảm ơn cô vì đã giúp đỡ em trong khoảng thời gian qua.

An Nhiên vẫn giữ thái độ điềm đạm, đáp lại một cách chân thành. Với cô, được chăm sóc em là điều tự nhiên, không phải gánh nặng hay phiền phức. Lần đầu tiên ba mẹ lên thành phố, cô phải tiếp đón chu đáo, đó là điều tất nhiên. Cuộc trò chuyện kéo dài trong không khí vui vẻ, thoải mái.

Nhưng rồi, bữa ăn nào cũng đến lúc kết thúc. Gia đình em không thể ở lại lâu hơn vì công việc ở quê vẫn còn chờ. Dù không nỡ, em vẫn hiểu được lý do, nên cũng không cố níu kéo.

Chiếc xe lăn bánh đưa cả nhà ra bến xe. Khi chiếc xe khách từ từ lăn bánh rời đi, em đứng lặng một chút, nhìn theo cho đến khi không còn thấy gì nữa. An Nhiên bên cạnh lặng lẽ quan sát em, không nói gì, chỉ nhẹ nhàng nắm lấy tay em, siết nhẹ một cái.

Chiều buông xuống thành phố, sắc trời chuyển dần sang tông màu trầm lặng. Khi về đến nhà, kim đồng hồ đã chỉ gần 6 giờ tối. Em quay sang nhìn cô, ánh mắt đầy mong đợi.

"Lên nhà em chơi một lát nhé?"

Bây giờ em đã sống một mình, cũng chẳng sợ làm phiền ai nữa. An Nhiên thoáng im lặng một giây, rồi khẽ mỉm cười, nhẹ gật đầu.

Dưới ánh đèn vàng dịu nhẹ, em chậm rãi mở khóa vân tay, cánh cửa nhẹ nhàng hé mở. An Nhiên theo sau, từng bước đi chậm rãi vang lên trong không gian yên tĩnh.

Vừa đóng cửa lại, cả hai còn chưa kịp thay dép, thì bất ngờ, An Nhiên áp sát em vào vách tường cạnh kệ giày. Hơi thở của cô gần trong gang tấc, hơi ấm từ người cô như lan tỏa, bao bọc lấy em. Không cần lời báo trước, cô cúi xuống, đặt lên môi em một nụ hôn nhẹ. Không sâu, không vội vã, nhưng cũng đủ để tim cả hai đập rộn ràng. Em vòng tay ôm lấy eo cô, siết nhẹ, còn cô thì luồn tay ra sau đầu, đỡ lấy em một cách dịu dàng. Nụ hôn cứ thế kéo dài, đến khi cảm nhận được hơi thở của nhau dần trở nên gấp gáp, cô mới khẽ buông em ra.

An Nhiên lùi lại một chút, ánh mắt vẫn dịu dàng, miệng nở một nụ cười thật ngọt.

"Hôm nay em xinh lắm."

Em chớp mắt, thoáng bĩu môi. "Vậy còn mọi ngày thì sao? Không xinh à?"

Cô bật cười khẽ, xoa nhẹ đầu em. "Xinh. Lúc nào cũng xinh."

Câu nói ấy làm em chẳng thể nào giấu đi nụ cười.

Cô nắm lấy tay em, kéo vào phòng khách, vẫn như mọi lần, tự nhiên nhưng lại đầy dịu dàng.

"Chị uống gì không ạ?"

"Cho chị nước lọc đi."

Em không nói gì thêm, xoay người bước vào bếp, rót một ly nước rồi mang ra đặt trước mặt cô. An Nhiên đón lấy, uống một ngụm nhỏ, rồi đặt xuống bàn. Cô nhìn em, không nói gì, nhưng ánh mắt lại chứa đựng bao điều dịu dàng. Cả hai ngồi trò chuyện với nhau, thời gian chậm rãi trôi qua trong bầu không khí ấm áp. Nhưng rồi, trời cũng đã tối.

"Chị về nhé."

Em khẽ gật đầu, tiễn cô ra cửa. "Về đến nơi nhớ nhắn cho em."

Cô cười nhẹ, gật đầu. Chiếc xe lướt đi trên con đường vắng, ánh đèn đường hắt qua cửa kính tạo nên những vệt sáng mờ ảo. Về đến nhà, An Nhiên liền nhắn tin báo đã về an toàn, sau đó bước vào phòng tắm, thả mình dưới làn nước ấm.

Còn em, sau khi tiễn cô về, cũng đi tắm, rồi ngồi vào bàn làm việc. Tất cả kịch bản liên quan đến dự án Cái giá của hạnh phúc em đều thu thập đầy đủ và gửi cho Diệu Anh.

Hôm nay gặp nhau, cô ấy nói mọi thứ đã dần ổn định, dự án cũng gần đến hồi kết, và đã đến lúc lật tẩy người sếp tệ bạc kia. Giai đoạn này là nước rút, nếu có bất kỳ vấn đề nào xảy ra, chắc chắn The Blooming Echoes sẽ không kịp trở tay.

Sau khi gửi xong tài liệu, em cầm điện thoại lên xem giờ.

Đã gần 22 giờ.

Vào Zalo, em thấy tin nhắn của An Nhiên báo đã về đến nhà. Em biết hôm nay cô đã dành cả ngày cho mình, tối về lại còn bận giải quyết công việc. Nghĩ vậy, em nhắn nhủ:

"Chị nhớ ngủ sớm nha, đừng làm việc quá sức."

Bên kia, An Nhiên vừa nhận tin nhắn khi đang trả lời email từ thư ký. Cô khẽ cười, nhắn lại một câu ngắn gọn: "Chị biết rồi. Ngủ ngon nhé."

Sau đó, cô tắt điện thoại, tranh thủ làm xong công việc để nghỉ sớm như lời em dặn.

Em nhận được tin nhắn của cô, cũng mỉm cười, nhắn lại một câu "Ngủ ngon chị nha", rồi đặt điện thoại xuống, kéo chăn nằm xuống giường.

Đêm ấy, cả hai ngủ rấtngon, cũng rất hạnh phúc. Nhưng chẳng ai biết, đó có thể là niềm vui cuối cùng,trước khi cơn giông bão kéo đến...

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro