Chương 6: Thanh Âm Kỳ Diệu (2)
Đầu giờ chiều. Phòng họp lớn dần đông đủ với sự có mặt của trưởng các phòng ban. Ánh sáng ban chiều từ cửa sổ lớn tạo nên không gian vừa nghiêm túc, vừa thoải mái. An Nhiên kết nối máy tính với màn hình chiếu, đưa mắt nhìn quanh trước khi cất lời bằng giọng điềm đạm nhưng dứt khoát:
"Trước tiên, tôi muốn cảm ơn mọi người vì những nỗ lực trong suốt năm vừa qua. Mặc dù chúng ta đã gặp không ít thách thức, nhưng The Blooming Echoes vẫn đạt được nhiều cột mốc đáng tự hào."
Cô ngừng lại giây lát, ánh mắt sáng lên khi chuyển sang phần kế hoạch mới:
"Năm nay, chúng ta sẽ không chỉ dừng lại ở Kịch Truyền Thanh. Tôi muốn mở rộng sang các lĩnh vực văn hóa nghệ thuật khác, đặc biệt là truyện ngắn và podcast. Đồng thời, một dự án trọng điểm mang tên Thanh Âm Kỳ Diệu cũng sẽ được triển khai. Đây là dự án trải nghiệm âm thanh trực tiếp tại rạp chiếu phim, không qua hình ảnh. Với dự án này, chúng ta không chỉ mang lại cảm xúc mới mẻ cho khán giả mà còn mở ra một cánh cửa mới cho nghệ thuật kể chuyện bằng âm thanh."
An Nhiên chậm rãi đi đến phần chi tiết:
"Dự án sẽ được triển khai theo ba giai đoạn: Giai đoạn chuẩn bị sẽ hoàn thiện kịch bản và thiết kế âm thanh sao cho phù hợp với không gian rạp chiếu phim. Chúng ta cũng sẽ tìm kiếm đối tác phân phối. Giai đoạn thử nghiệm sẽ thử nghiệm tại một số cụm rạp lớn ở Hà Nội và TP.HCM để lấy phản hồi từ khán giả. Cuối cùng là giai đoạn mở rộng, sau khi tinh chỉnh dựa trên phản hồi, chúng ta sẽ chính thức công chiếu trên toàn quốc."
Cô nhìn sang đội ngũ biên kịch và tiếp tục:
"Hiện tại, vì một trong hai biên kịch chính đã nghỉ việc trước Tết, đội ngũ biên kịch đang thiếu nhân lực. Do đó, tôi sẽ tạm thời hỗ trợ các bạn để đảm bảo tiến độ kịch bản cho tất cả các dự án. Tôi sẽ không thường xuyên có mặt tại công ty ngoài những buổi họp quan trọng để tập trung thời gian cho công việc biên kịch."
Cô ngừng lại một chút, ánh mắt dịu dàng nhưng kiên quyết:
"Việc tuyển dụng mới cũng sẽ được đẩy nhanh, nhưng chúng ta không chỉ tìm người thay thế. Tôi muốn mở rộng đội ngũ, mang đến cơ hội cho những người có đam mê kịch truyền thanh nhưng không tự tin về ngoại hình. Đam mê và giọng nói chính là điều quan trọng nhất."
Không khí trong phòng họp trở nên lắng đọng nhưng đầy hy vọng. Đội ngũ truyền thông và các trưởng phòng ban nhanh chóng ghi chép lại phân công nhiệm vụ, sẵn sàng cho những thách thức mới.
Trưởng phòng Biên Kịch, Minh Hà, đẩy gọng kính lên sống mũi rồi trầm ngâm:
"Tôi nghĩ d án Thanh Âm Kỳ Diệu sẽ là một thách thức lớn với đội ngũ biên kịch. Mong rằng với sự kết hợp của Sếp Hoàng chúng ta sẽ không chỉ tạo ra câu chuyện cuốn hút mà còn sẽ thiết kế âm thanh đủ sống động để khán giả cảm nhận được mọi chi tiết."
Trưởng phòng Âm thanh, Thanh Vũ, mỉm cười tự tin:
"Đúng vậy, tôi tin rằng đội ngũ âm thanh của chúng tôi sẵn sàng đảm nhận thử thách này. Đã đến lúc chúng ta đẩy mạnh công nghệ 3D âm thanh vòm. Tôi đề xuất một buổi thử nghiệm nội bộ vào cuối tháng này để tất cả mọi người cùng đóng góp ý kiến."
Trưởng phòng Truyền thông, Mai Anh, nhấn mạnh thêm:
"Dự án này thật sự rất triển vọng cho ngành, vì vậy tôi nghĩ chiến lược truyền thông cũng cần phải được đổi mới hoàn toàn. Tôi cũng sẽ chuẩn bị kế hoạch truyền thông tập trung vào việc truyền cảm hứng cho khán giả, nhấn mạnh rằng họ có thể hòa mình vào thế giới âm thanh mà không cần đến hình ảnh."
An Nhiên chăm chú lắng nghe và gật đầu trước những ý kiến đóng góp. Cô không nói nhiều, nhưng ánh mắt tỏa ra sự hài lòng. Kết thúc cuộc họp, cô cảm nhận được niềm tin và sự đoàn kết từ tất cả mọi người. Bước ra khỏi phòng họp, cô sẵn sàng bắt đầu một chương mới cho The Blooming Echoes.
Đến 16 giờ, cô sẽ gặp giám đốc đối tác để thương lượng về hợp đồng phân phối và hỗ trợ kỹ thuật. Dù lịch trình dày đặc, nhưng An Nhiên không cảm thấy áp lực. Trái lại, từng bước chuẩn bị cho những điều mới mẻ luôn mang đến cho cô cảm giác đầy hứng khởi. Cô hít thở sâu, sẵn sàng đón nhận mọi thử thách phía trước với một tâm thế kiên định và tràn đầy đam mê.
Bên phía Khánh My, ánh nắng len qua khe cửa sổ, rọi vào căn phòng nhỏ của Khánh My, vẽ lên tường những dải sáng nhạt. Sau hơn nửa tháng nghỉ Tết, em vẫn chìm trong thói quen lười biếng, kéo dài giấc ngủ đến tận 9 giờ. Khi tỉnh giấc, Khánh My vươn vai, đôi mắt lơ mơ nhìn quanh căn phòng quen thuộc rồi chậm rãi bước vào phòng tắm.
Nước mát làm em tỉnh táo hơn đôi chút. Sau khi đánh răng và rửa mặt, Khánh My bước ra ngoài ăn sáng. Mùi sữa nóng thoang thoảng cùng bánh mì vừa nướng giòn khiến em cảm thấy dễ chịu hơn. Ăn xong, em ngồi vào bàn học để soạn lại tài liệu và kiểm tra bài giảng cho buổi học chiều nay. Nhưng ngồi chưa được bao lâu, sự buồn chán đã ập đến. Cảm giác lười biếng sau kỳ nghỉ dài vẫn còn bám lấy em không rời.
Khánh My thở dài, nhét vội tài liệu và laptop vào balo. Em quyết định đến trường sớm hơn dự định. Trước khi ra khỏi nhà, em nhắn vài tin nhắn cho Diệu Anh rồi bắt xe buýt quen thuộc đến trường.
Hôm nay là buổi đầu tiên của môn học mới. Không khí trong lớp học đã bắt đầu sôi động khi từng nhóm bạn ngồi tụ tập trò chuyện. Khánh My tìm một chỗ ở hàng thứ ba, gần bảng giảng nhất để tiện theo dõi bài. Em thường đi học cùng Diệu Anh, nhưng vì cậu ấy bận đi làm nên không tranh slot học phần này kịp. Đi học một mình khiến em có chút trống trải, nhưng không phải là điều gì quá lạ lẫm.
Bốn tiếng học liên tục trôi qua nặng nề hơn em tưởng. Môn này hóa ra khó hơn rất nhiều so với dự tính ban đầu. Khi chuông báo tan lớp vang lên, Khánh My sắp xếp lại sách vở một cách chậm chạp và bước ra khỏi lớp trong tâm trạng hơi mệt mỏi.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro