Chương 7: Hành Trình Bắt Đầu

Dưới bầu trời chạng vạng, khi những ánh đèn đường dần sáng lên, Khánh My lặng lẽ trở về nhà. Đồng hồ đã chỉ gần 18 giờ. Cô bước vào phòng, nhanh chóng tắm rửa rồi khoác lên mình một chiếc áo khoác mỏng, chuẩn bị ra ngoài ăn tối.

Trước khi đi, điện thoại rung lên báo hiệu một tin nhắn từ Diệu Anh: "Tối nay mình đi ăn với bạn gái rồi nha."

Khánh My khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng không vướng bận điều gì. Sau khi ăn xong, cô quyết định đi bộ dọc công viên gần nhà, để cơ thể thư giãn sau một ngày dài. Không khí buổi tối se lạnh, từng cơn gió khẽ lướt qua, mang theo hương cây cỏ dịu dàng.

Cùng thời điểm đó, An Nhiên cũng vừa về đến nhà. Trời đã tối hẳn, ánh đèn vàng phủ xuống lối vào khu chung cư, tạo nên một khoảng sáng mờ ảo giữa màn đêm. Cô thay bộ đồ thể thao giản dị, tóc búi cao, đôi giày chạy vừa vặn trên chân. Bước ra khỏi nhà, cô bắt đầu bài chạy bộ quen thuộc, như một cách để xua tan những mệt mỏi sau ngày dài. Hôm nay, cô dự định chạy trọn 10km.

Nhưng khi vừa đi qua quãng đường thứ sáu, ánh mắt cô chợt dừng lại. Một dáng người nhỏ nhắn hiện lên trong tầm nhìn. An Nhiên hơi khựng lại. Đôi mày cô khẽ nhíu, như thể không tin vào mắt mình.

Giữa ánh sáng lờ mờ của công viên, Khánh My đang đứng đó: "Trùng hợp thật, chị cũng chạy bộ sao?"

Giọng nói trong trẻo ấy cất lên, kéo An Nhiên ra khỏi dòng suy nghĩ. Cô quay đầu lại, bắt gặp đôi mắt sáng ngời của Khánh My đang hướng về mình. Trong mắt em, có chút ngạc nhiên, nhưng cũng mang theo niềm vui không che giấu.

"Ừm. Còn em thì sao?" An Nhiên đáp khẽ, khóe môi cong nhẹ, ẩn chứa một nét cười mơ hồ.

Khánh My hơi nghiêng đầu, ánh mắt lấp lánh vẻ tò mò. Nhưng thay vì trả lời, em lại hỏi ngược lại: "Chị chạy từ nhà qua đây à? Em nhớ chỗ chị cách công viên này khá xa mà?"

An Nhiên không trả lời ngay, chỉ bình thản nhìn em rồi nhắc lại câu hỏi: "Em chưa trả lời câu hỏi của tôi."

Giọng nói của cô trầm thấp, mang theo một chút trêu chọc nhẹ nhàng. Khánh My khẽ cúi đầu, khóe môi bất giác cong lên thành một nụ cười: "À, dạ, em vừa ăn xong nên đi dạo một chút thôi."

An Nhiên gật đầu, giọng nói vẫn hờ hững nhưng lại có chút quan tâm: "Con gái đi dạo khuya thế này không an toàn đâu. Tranh thủ về sớm."

Khánh My bật cười. "Chị nói cứ như chị không phải con gái ấy nhỉ? Chị còn chạy xa hơn em nữa mà."

Nhưng câu nói đó, em chỉ giữ trong lòng. Ngoài miệng, em chỉ dịu dàng đáp lại: "Dạ, em biết rồi. Em đi một chút rồi về ngay."

An Nhiên lặng nhìn em vài giây, rồi khẽ gật đầu.

"Vậy tôi đi trước."

Khánh My có chút ngập ngừng nhưng vẫn nhẹ giọng nói:

"Dạ... tạm biệt chị."

"Về cẩn thận nhé." An Nhiên nói rồi quay người, tiếp tục cuộc chạy của mình. Bóng dáng cô nhanh chóng khuất xa trong màn đêm, giữa ánh đèn vàng nhạt. Khánh My đứng lặng lẽ nhìn theo, trái tim tự dưng có chút xao động khó tả. Chưa kịp suy nghĩ thêm, em cũng quay người, lòng vẫn mang theo cảm giác bâng khuâng không nguôi.

Khi về đến nhà, căn phòng lại chìm trong sự tĩnh lặng. Diệu Anh vẫn chưa về. Khánh My đặt cặp xuống bàn rồi ngồi vào bàn học, ánh mắt vô thức dõi theo những trang vở nhưng tâm trí lại mải miết với những suy nghĩ khác. Sau nhiều đêm suy nghĩ, em quyết định sẽ tìm kiếm một công ty để thực tập trước khi đến kỳ thực tập chính thức của trường. Em hiểu rằng nếu đợi đến khi đó, cơ hội vào được những công ty lớn sẽ càng trở nên mong manh.

Và rồi, tình cờ em phát hiện Blooming Echoes đang tuyển thực tập sinh Biên kịch, nơi mà Diệu Anh đang làm việc. Không suy nghĩ lâu, em nộp hồ sơ. Vài ngày sau, Khánh My nhận được thông báo trúng tuyển vị trí thực tập sinh Biên kịch tại Blooming Echoes.

Chuỗi ngày học tập và làm việc chính thức bắt đầu. Công ty cũng tạo điều kiện cho Khánh My linh hoạt thời gian để hoàn thành các buổi học của mình tại trường. Kể từ đó, em và Diệu Anh thường xuyên đi cùng nhau hơn. Những buổi học đầy áp lực xen kẽ với công việc biên kịch đầy thử thách khiến Khánh My thường xuyên phải thức khuya hơn để hoàn thành cả bài tập và kịch bản. Thế nhưng, em vẫn giữ vững thành tích xuất sắc của mình với điểm số cao nhất lớp trong bài thuyết trình nhóm về kịch bản phim, và nhận được sự ngưỡng mộ từ bạn bè lẫn giảng viên.

Công việc tại Blooming Echoes thì không hề nhàm chán. Dưới áp lực từ cấp trên, Khánh My dần học được cách tư duy nhanh nhạy và sáng tạo không ngừng. Những ý tưởng kịch bản của em được đồng nghiệp đánh giá cao vì tính độc đáo và khả năng kết nối cảm xúc với khán giả. Đặc biệt, trong cuộc họp đầu tiên, Khánh My đã trình bày ý tưởng về một kịch bản xoay quanh cuộc sống của một cô gái trẻ vượt qua khó khăn để theo đuổi đam mê nghệ thuật. Ý tưởng này không chỉ được đội Biên kịch duyệt mà còn được lựa chọn làm dự án thử nghiệm cho công ty.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro