Chương 22: Mất khống chế
Thanh âm Kang So Hyuk trầm thấp mà hung hậu vang vọng khắp phòng, khiến cho ba người đứng đó không rét mà run.
"Tướng quân, thành thật xin lỗi, tôi...." Eun Woo không biết nói sao, dẫu sao hắn quả thật có làm.
" Eun Woo, cậu làm thuộc hạ cho tôi công thêm trong bộ đội đặc chủng lúc trước tổng cộng cũng đã tám năm rồi chứ?" Kang So Hyuk đi trước một bước ngắt lời Eun Woo.
Eun Woo trầm mặc, hắn thực đã phản bội Kang So Hyuk, nhưng hắn không hối hận...
"Tôi thực sự không ngờ cậu đã tham gia cản trở trong chuyện Joohyun bỏ trốn, nhưng mà cậu trăm nên ngàn cũng không nên chạm vào nghịch lân(*) của Kang Seulgi..." Thanh âm Kang So Hyuk mang theo nuối tiếc.
(*) tử huyệt, điểm chí mạng
"Thành thật xin lỗi, tướng quân, tối có lỗi với ngài và đại tiểu thư! Nhưng tôi không hối hận, xin hãy xử tôi theo quân chế!" Eun Woo nói xong, xấu hổ cuối đầu thấp đầu xuống đất. Phàm là bộ đội đặc chủng có năng lực vượt trội, sau khi giải ngũ sẽ được Kang So Hyuk âm thầm thu nhận làm thuộc hạ, Eun Woo chính là một trong số người đó.
" Có thể nói cho tôi nguyên nhân không?" Kang So Hyuk nhàn nhạt mở miệng, nhưng ánh mắt lóe lên sát ý vẫn bị Eun Woo phát hiện.
" Ba năm trước, tôi với JaeHyun, Hyung Yoon ba người dựa theo chỉ thị của ngài truy tìm...." Eun Woo một mình phụ trách liên lạc kẻ chỉ điểm, không ngờ kẻ chỉ điệm lại bán đứng khiến hắn lâm vào cảnh khốn cùng. May lúc ấy, công tước Son ra mặt, hắn mới có thể thoát, cho nên Eun Woo đã hứa với công tước Son, hắn có thể giúp ông làm một chuyện để báo đáp.
" À~ ra đây là nguyên nhân cậu phản bội tôi?".
" Không phải đâu! Hai tháng trước, công tước Son đột nhiên liên lạc, ông ta muốn tôi bảo vệ chặt chẽ Ji Won nhưng không quấy nhiễu bất cứ hành động nào của cô ta, cho đến khi Ji Won bình an sang Pháp! Nhưng lúc Ji Won qua cửa an ninh, tôi đã truy đuổi dựa theo trốn thoát tra được vài ngày trước, nhưng thế nào cũng không ngờ được con đường đó của Ji Won cũng là giả...." Eun Woo dùng giọng lãnh đạm luôn không đổi nói chuyện, hắn không hy vọng phản bội Kang So Hyuk, nhưng kế hoạch bỏ trốn của Bae Joohyun vượt quá dự liệu của hắn.
" Đem hết những chuyện cậu biết nói không sót một chữ nào cho tôi, có lẽ tôi sẽ cân nhắc chuyện không đày cậu ra đảo..." Kang So Hyuk châm một điếu xì gà, không nhanh không chậm nói.
Eun Woo kể không xót một chữ với Kang So Hyuk kế hoạch hắn đã sớm tra được từ Ji Won. Eun Woo biết hòn đảo đó, là nơi tụ tập động vật có nhiều độc nhất thế giới. Lần trước mười lăm người lên đảo chưa đầy bốn mươi tám giờ, đã chết gần một nửa. Hơn nữa thi thể đến nay vẫn chưa tìm thấy được, làm sao hắn không kinh đảo cho được, hơn nữa vừa rồi hắn còn nhận thấy một tia sát ý trong ánh mắt Kang So Hyuk.
" Candy không có tên thật Hàn Quốc sao?" Kang So Hyuk nghe Eun Woo kể xong,suy tư một lúc mới đưa ra câu hỏi.
" Young Eunji đây là tên tôi tra được ở câu lạc bộ xe đua, bây giờ không sai biệt lắm có lẽ cô ta đã trở về quê!" Eun Woo suy nghĩ một lúc, liền nói hết với Kang So Hyuk. Sao cũng được, chỉ cần đừng đầy hắn ra hòn đảo hoang đó.
"Lão gia, không hay rồi, đại tiểu thư tỉnh lại!" Kang So Hyuk vừa chuẩn bị nói, liền nghe thấy tiếng gõ cửa, ông phân phó một trong hai tên áp giải mở, liền nghe thấy những lời này.
Kang So Hyuk vừa nghe thấy Kang Seulgi tỉnh lại liền biết đại biểu cho điều gì! Ba ngày này, trừ ngày ngủ suốt một ngày một đêm, thời gian còn lại nàng liền uống thuốc an thần mà ngủ. Bởi ông biết Seulgi mà hoàn toàn tỉnh lại thì sẽ gây rối ầm ĩ ra sao, giữ được ngày nào hay ngày đó, tận lực để con bé bình tĩnh lại, cho đến khi tìm được Bae Joohyun mới thôi.
" Joohyun đâu rồi? Tôi không muốn thấy mặt mấy người, cút hết cho tôi, cút!!!" Kang So Hyuk bên ngoài phòng Seulgi, liền nghe tiếng nàng cuồng loạn gào thét.
"Đại tiểu thư, cô đừng kích động, buông đồ trên tay xuống trước đi..."Mấy tên vệ sĩ đứng đó, đang cố gắng khuyên can Kang Seulgi, bọn họ cũng hết cách, Kang So Hyuk đã phân phó bọn họ trông chừng tốt đại tiểu thư.
Kang So Hyuk vào cửa, vừa nhìn liền bị bộ dạng Seulgi làm cho hoảng sợ. Toàn thân nàng đẫm máu, đầu nhọn mảnh gốm vỡ trong tay đang nhắm thẳng động mạch cổ, chiếc cổ thon dài vốn trắng nõn đã đầm đừa máu tươi, như một đóa hồng nhuộm đầy huyết, yêu dị, tà mị.
" Cháu làm cái gì vậy? Seulgi, nghe lời cậu, mau buông mảnh vỡ xuống..."Kang So Hyuk bất chấp ông phải chống quải trượng, chuẩn bị lao đến đoạt mảnh vỡ trong tay Seulgi.
Nhưng làm sao qua được nàng từ nhỏ lớn lên bên ông, đã học cách đánh cận chiến trong quân đội, đã nắm cử động của ông trong lòng bàn tay, nàng lanh lẹ tránh khỏi.
Đây chính là lý do Kang So Hyuk không muốn Kang Seulgi hoàn toàn thanh tỉnh, sau khi có được Bae Joohyun, được rồi lại mất, loại thống khổ đó như đày Seulgi vào thiên đao vạn quả (*), có lẽ chỉ có thể dựa vào việc hành hạ thân thể mới có thể giảm bớt đau khổ trong lòng, mới có thể bình phục....
(*) giày vò đau đớn không thể luân hồi.
" Cửu cửu, không ngờ cậu lại bỏ thuốc cháu? Cậu khiến cháu quá thất vọng! Hôm nay ngày thứ mấy? Còn chưa tìm thấy Joohyun cho cháu sao?" Đôi chân trần của Seulgi giẫm đầy mảnh vụn thủy tinh trên sàn, nàng lại một chút đau đớn cũng không cảm thấy.
" Cậu, cậu cũng đâu muốn. Seulgi, cháu nhìn mình lại bây giờ đi, giống cái gì? Joohyun trở về thấy cháu như vậy, sẽ còn muốn cháu sao? Còn muốn kết hôn sao?" Kang So Hyuk mặc dù khẩn trương, nhưng dù sao đời người của ông đã từng trải qua những việc này, một lời nói điểm trúng yếu huyệt của Seulgi.
Seulgi sau khi nghe Kang So Hyuk, đờ đẫn nhìn nền đất gần sát cửa sổ loáng thoáng phản chiếu ảnh ngược của bản thân, tóc tai bù xù, mình đầy máu, người không ra người, quỷ không ra quỷ, khiến nàng kinh hãi không thôi. Mình thế này, Hyun còn muốn mình không? Joohyun vốn không thích mình, mình còn khó coi như vậy, em ấy nhất định sẽ không muốn bên cạnh mình nữa....
" Nhanh lên! Áp chế con bé!!!" Kang So Hyuk thấy Seulgi nhìn cửa sổ xuất thần, kêu vệ sĩ đoạt lại mảnh vỡ, áp chế nàng xuống giường.
" Tướng quân, rất may đại tiểu thư không tổn thương vào động mạch, chẳng qua chỉ rách ít lớp trên cổ, vết thương hơi sâu, nhưng không nguy hiểm tính mạng. Còn vết thương trên tay và chân..." Nữ quân y dè dặt nói, cô đã không còn quái dị với loại chuyện này.
Kang So Hyuk có một đội ngũ y tế chuyên nghiệp, cũng có cả một phòng giải phẫu, thậm chí điều kiện dụng cụ hoàn thiện hơn so với một số bệnh viện.
" Cửu cửu, cháu không làm chuyện điên rồ nữu, cháu đã nghĩ thông suốt!" Kang So Hyuk vào lại phòng, mà thuốc tê của Seulgi cũng vừa vặn tan hết, nàng dần dần tỉnh lại.
" Cháu nghĩ thông suốt thật sao?" Kang So Hyuk hơi không tin Seulgi, dẫu sao bộ dạng vừa rồi của nàng quả thật đã dọa ông kinh hồn bạc vía.
"Vâng! Cửu cửu hãy kể toàn bộ chi tiết liên quan đến chuyện Joohyun bỏ trốn được không? Cháu muốn tự mình truy đuổi!" Seulgi nói với ánh mắt kiên định, nàng không thể nằm đây chờ chết, nàng phải tỉnh táo lại. Không thể chỉ dựa hết vào cửu cửu, nàng cũng phải tự giúp chính mình. Hơn nữa sau khi tỉnh táo lại, nhìn sắc mặt Kang So Hyuk nàng cũng hiểu ông ấy cũng không có đầu mối, nếu không đã không để mình ngủ say. Nếu như ngoài sáng không được, vậy thì trong tối, người kia có lẽ sẽ giúp được nàng.
" Cửu cửu bảo Eun Woo phản bội cháu?" Sau khi nàng nghe Kang So Hyuk, mặt không đổi nói.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro