Chương 22
Dì Triệu có thể hiểu lầm hay không tạm thời không nói, Phác Thái Anh hiện giờ đang bị sốc.
Nàng vẫn luôn cho rằng Lạp Lệ Sa là người cao lãnh không dính khói lửa phàm tục, không nghĩ tới lại có thể sẽ nói ra lời cợt nhả "Rên lúc lên giường" như vậy!
Rõ ràng là lời cợt nhả, lại bị Lạp Lệ Sa nói rất nghiêm túc, thần thái kia, ngữ khí kia, tựa như đang nói "Thời tiết hôm nay thật đẹp", trong đứng đắn lại có một cỗ cảm xúc ái muội vi diệu.
Mặc kệ Lạp Lệ Sa cố ý hay vô tình, ít nhất Phác Thái Anh cảm thấy là ái muội, bởi vì chưa từng có người nói như vậy với nàng!
Phác Thái Anh ngơ ngẩn nhìn cô, đầu óc đột nhiên hỗn loạn.
Chiều nay tập nhảy cùng nhóm người kia, lúc nghiêng người Phác Thái Anh không cẩn thận vặn phải eo, lúc ấy thật sự đau đến mức nước mắt nàng cũng phải tuôn ra, lại không muốn đám Tiểu đệ đệ kia lo lắng, nàng vẫn luôn miễn cưỡng cười vui nói chuyện như không có việc gì.
Trên đường đi bệnh viện nàng chịu đựng, trở về nhà cũng còn chịu đựng, cho đến lúc vừa rồi Lạp Lệ Sa giúp nàng xoa thuốc, mới rầm rì kêu hai tiếng.
Nàng muốn cho Lạp Lệ Sa biết nàng rất đau, vì làm cho Lạp Lệ Sa đau lòng, cho nên cố ý kêu ra vẻ một chút, trăm triệu lần cũng không nghĩ tới Lạp Lệ Sa nói nàng giống như rên lúc lên giường!
Rên lúc lên giường là kêu như thế sao???
Trước kia Phác Thái Anh đã từng diễn qua rất nhiều nhân vật, nhưng cũng chưa bao giờ diễn loại rên lúc lên giường này....
Ngày thường rất biết ăn nói Phác Thái Anh đột nhiên không biết nói gì, mở miệng, nửa ngày mới nghẹn ra một câu: "Suy nghĩ của cô sao lại không thuần khiết như vậy."
Lạp Lệ Sa bất động thanh sắc mà nói: "Đó là bởi vì cô kêu đến mức không thuần khiết."
Phác Thái Anh: "..."
Nàng chỉ là tùy tiện kêu kêu, như thế nào lại không thuần khiết....
Có lẽ là bởi vì nửa người trên không có gì che chắn, lại bị gió điều hòa thổi qua, Phác Thái Anh đột nhiên sinh ra một tia cảm xúc thẹn thùng, không dám nhìn thẳng vào đôi mắt thanh lãnh của Lạp Lệ Sa, vội vàng quay đầu lại, cắn góc chăn, gò má hơi nóng lên.
Sau đó hai người không nói chuyện nữa.
Trong phòng an tĩnh đến mức có chút quỷ dị.
Nước thuốc nóng rát tiếp xúc vào chỗ đau, Phác Thái Anh không dám tiếp tục kêu ca. Cho đến khi Lạp Lệ Sa xoa thuốc giúp nàng xong, giúp nàng kéo quần áo xuống, nàng mới một lần nữa tìm về thanh âm của mình, xấu hổ mà nói: "Cảm ơn."
Dì Triệu đã hâm nóng đồ ăn xong.
Lạp Lệ Sa kỳ thật không đói bụng, nhưng không muốn phụ ý tốt của dì Triệu, vẫn đi xuống ăn.
Phác Thái Anh đi cầm điện thoại mới phát hiện hết pin, liền lấy đồ sạc, sau khi khởi động máy thì nhìn thấy có mấy cuộc gọi nhỡ, là mấy giờ trước Lạp Lệ Sa gọi cho nàng, nàng bỗng ngẩn người.
Lạp Lệ Sa kéo số của nàng ra khỏi sổ đen?
Phác Thái Anh gọi lại.
Lạp Lệ Sa mới vừa tắm rửa xong, điện thoại đặt ở trên tủ đầu giường vang lên, nhìn thấy cuộc gọi đến hiện tên Phác Thái Anh, nghĩ đến thương thế trên eo của nàng, ấn nút nghe điện.
"Alo?"
Đây là lần đầu tiên Phác Thái Anh trực tiếp trò chuyện với Lạp Lệ Sa, đối phương mới chỉ nói một chữ, nàng đã cảm thấy lỗ tai có chút ngứa.
Thanh âm Lạp Lệ Sa ngày thường đều là lạnh như băng, sau khi qua điện thoại lại có chút ấm áp, làm người khác cảm thấy không rõ ràng.
Phác Thái Anh định thần lại, hỏi: "Hôm nay cô gọi điện cho tôi là có chuyện gì sao?"
Lạp Lệ Sa hơi chần chờ, nói: "Không có việc gì."
"Ồ." Phòng của hai người chỉ cách vài bước chân lại phải gọi điện thoại, ngẫm lại thật là kỳ quái. Phác Thái Anh đột nhiên không biết nên nói cái gì, gãi gãi đầu nói: "Tôi chỉ tùy tiện hỏi một chút, không có việc gì là tốt rồi, ngủ ngon."
".... Ngủ ngon."
Cuộc trò chuyện không thể hiểu nổi.
Tuy rằng bác sĩ nói không có thương tổn đến gân cốt, lại dặn dò nàng mấy ngày này không được vận động kịch liệt, tập nhảy cũng không được, Phác Thái Anh chỉ có thể ngồi ở nhà xem kịch bản.
Nhóm Tiểu thịt tươi biết nàng bị thương, một đám nhắn tin hỏi thăm. Phác Thái Anh theo thứ tự trả lời xong, chuẩn bị buông điện thoại tiếp tục xem kịch bản, đột nhiên nghĩ đến một chuyện.
Lạp Lệ Sa kéo số điện thoại của nàng ra khỏi sổ đen, không biết WeChat có thế không?
Nữ phụ ghim tài khoản của Lạp Lệ Sa ngay dòng đầu tiên, Phác Thái Anh không cần tìm trong danh sách, trực tiếp click mở, thử gửi một cái sticker qua.
Không có dấu chấm than màu đỏ, tin nhắn gửi đi thành công!
Bên kia, Lạp Lệ Sa đang nghe Trần Nghiên báo cáo công việc hằng ngày, thình lình nghe được tiếng vang của điện thoại, cầm lấy xem.
Phác Thái Anh: "[ Sắc mị mị ]."
Sticker linh tinh gì đây....
Lạp Lệ Sa muốn làm bộ không nhìn thấy, lại phát hiện trên màn hình hiển thị "Đối phương đang nhập", đợi nửa ngày cũng không thấy được tin nhắn thứ hai, nghĩ nghĩ, gửi một cái dấu chấm hỏi qua.
Lạp Lệ Sa: "?"
Phác Thái Anh vắt hết óc không biết nên nói cái gì, nhìn thấy cái dấu chấm hỏi này, theo bản năng trả lời: "Không có việc gì [ Mỉm cười ]."
Lạp Lệ Sa: "...."
Phác Thái Anh không nghĩ để Lạp Lệ Sa cho rằng nàng không có việc gì làm, linh cơ vừa động, vội voice một đoạn: "Chỉ là muốn nhắc nhở cô phải kết hợp làm việc với nghỉ ngơi, đừng khiến thân thể mệt muốn chết nha, yêu cô moah moah ~"
Lạp Lệ Sa không có mở loa, chỉ là trong văn phòng rất an tĩnh, câu nói này rất rõ ràng tiến vào lỗ tai của cô, nghe thấy câu cuối cùng là "Moah moah", khóe mắt nhảy dựng.
Cô không có trả lời, rời khỏi giao diện WeChat, đặt điện thoại lên trên mặt bàn, nói với Trần Nghiên: "Tiếp tục."
Trần Nghiên cũng nghe thấy giọng nói rồi, còn nghe ra là giọng của Phác Thái Anh, nàng bất động thanh sắc rũ mắt xuống, tiếp tục báo cáo công việc.
Phác Thái Anh không biết Lạp Lệ Sa vì sao lại đột nhiên kéo nàng ra khỏi sổ đen, liên hệ với lúc trước nghe thấy Lạp Lệ Sa bảo Lạp Vi không cần phải đối nghịch với mình, còn có tối hôm qua Lạp Lệ Sa giúp nàng xoa thuốc, nàng cảm thấy Lạp Lệ Sa hẳn là không chán ghét nàng.
Chỉ là không chán ghét không đại biểu cho thích.
Muốn làm cho Lạp Lệ Sa thích nàng, hơn nữa yêu nàng, Phác Thái Anh cảm thấy chặng đường còn rất xa.
Có trường hợp thất bại của nữ phụ, Phác Thái Anh phỏng đoán Lạp Lệ Sa hẳn là rất không thích bị người khác dính lên, cho nên trừ phi tất yếu, nàng sẽ không đi quấy rầy Lạp Lệ Sa.
Mấy ngày sau, eo Phác Thái Anh tốt hơn, lại đi tập nhảy Street Dance cùng với nhóm Tiểu thịt tươi.
Ngày 1 tháng 8, Phác Thái Anh nhận được thông báo vào đoàn phim.
《 Người mỉm cười 》là bộ phim nửa vườn trường nửa đô thị tình duyên, phải đi đến thành phố H quay chụp.
Trước một ngày vào đoàn phim, Phác Thái Anh cùng Lạp Lệ Sa về Lạp gia ăn cơm.
Lạp lão phu nhân rất luyến tiếc việc nàng phải đi, lại không muốn chậm trễ nàng đi đóng phim, lôi kéo tay nàng thở ngắn than dài.
Phác Thái Anh dỗ dành bà: "Con chỉ đi có hai ba tháng, quay phim xong liền trở về với bà. Nếu bà nhớ con thì gọi điện thoại cho con."
"Ai, chân bà thế này không có tiện đi đâu, bằng không thì có thể đi xem con."
Đầu Phác Thái Anh ghé vào trên đùi bà, hít hít cái mũi, nhẹ giọng nói: "Bà phải chăm mát xa, chăm ăn cơm, chờ con trở lại."
Sáng sớm ngày hôm sau, Trần Nghiên lái xe đến đây đón Lạp Lệ Sa đi sân bay, nhìn thấy Phác Thái Anh và Lạp Lệ Sa cùng đi ra khỏi biệt thự Lạp gia, nàng một chút cũng không kinh ngạc.
Phác Thái Anh cười khanh khách chào hỏi nàng: "Xin chào."
"Phác tiểu thư." Trần Nghiên thấy bên chân nàng để một cái vali hành lý lớn, chủ động đến lấy.
Phác Thái Anh lại nói: "Không cần, tôi tự mình lái xe, không đi cùng các cô."
Lạp Lệ Sa nhìn nàng một cái, không nói gì.
Trần Nghiên vẫn không thể xác định được các nàng rốt cuộc có quan hệ gì, bất quá rất hiển nhiên quan hệ không đơn giản, giữ kín không nói ra hẳn là có ẩn tình, Trần Nghiên thức thời không có đi hỏi nhiều.
Lạp Lệ Sa cũng đi đến thành phố H, là người đầu tư cô cũng phải đi tham gia lễ khởi động máy. Cô và Phác Thái Anh đi cùng chuyến bay, chẳng qua một người ngồi khoang hạng nhất, một người ngồi khoang doanh nhân.
Phác Thái Anh không muốn đi cùng các cô, chủ yếu là sợ phiền phức.
Lúc trước nữ phụ kết hôn với Lạp Lệ Sa là vì mục đích thương mại, nói sau hai năm liền ký giấy giải trừ hôn ước, cho nên vẫn luôn không công bố với bên ngoài.
Phác Thái Anh cũng có tâm tư riêng không muốn công khai. Nếu người khác biết nàng là phu nhân tổng tài Quang Ảnh, đều sẽ bát quái đến thân phận của nàng, còn ai sẽ chú ý đến phim nàng đóng?
Lần trước Chu Kỳ nói chiếc xe kia của nàng quá rêu rao, Phác Thái Anh đành phải đi mượn chiếc xe cũ màu đen thông dụng của đầu bếp Tạ, đặt vali hành lý vào trong cốp xe, lái xe đi đến sân bay.
Hai giờ sau máy bay tiếp đất, Phác Thái Anh ngồi xe bảo mẫu mà đoàn phim cung cấp đến khách sạn.
Dưới trướng của Chu Kỳ chỉ có một người nghệ sĩ là Phác Thái Anh, nghĩ nàng là lần đầu tiên đi đóng phim, đi cùng nàng đến thành phố H, còn an bài cho nàng một trợ lý lo về sinh hoạt, kêu là Tiểu Hạ.
12 giờ đúng là lễ khởi động máy bắt đầu, không có gì to lớn, chỉ là thắp hương bái Phật, cầu nguyện cho quay phim thuận lợi rating cầu vồng.
Đạo diễn Tiền Lỗi muốn mời Lạp Lệ Sa chụp ảnh cùng bọn họ, Lạp Lệ Sa cự tuyệt.
Lạp Lệ Sa là người đầu tư phim《 Người mỉm cười 》, lại một chút cũng không giống như là người đầu tư, nếu không phải cô mặc quần áo theo chức nghiệp, người khác còn tưởng rằng cô là minh tinh nào đó.
Bởi vì vẻ ngoài cùng khí chất quá mức xuất chúng, tất cả mọi người đều nhịn không được nhìn cô.
Có mấy diễn viên trước sau đi tìm Lạp Lệ Sa chụp ảnh, đều bị cự tuyệt.
Lần trước Lạp Lệ Sa đưa Lương Dư Phỉ trở về đã bị người khác chụp được, còn lên hot search, thân phận bị bàn tán. Tuy rằng ban truyền thông đã xóa hết ảnh chụp, nhưng trên mạng vẫn thảo luận thân phận của Lạp Lệ Sa rất lâu.
Vì để tránh lại phát sinh chuyện như vậy, biện pháp tốt nhất chính là không cho chụp.
Không có người nào còn dám đi quấy rầy Lạp Lệ Sa, ngầm châu đầu ghé tai trộm nghị luận.
"Lạp tổng thật đẹp a, tôi chưa từng thấy qua minh tinh nào lớn lên đẹp như cô ấy."
"Đúng vậy, quá đẹp, hơn nữa còn rất cao lãnh, tôi cũng không dám nhìn cô ấy."
"Thật không biết là nhân tài như thế nào mới xứng đôi với Lạp tổng."
"Lần trước Dư Phỉ cùng Lạp tổng còn lên hot search." Có người đẩy đẩy Lương Dư Phỉ đang phát ngốc, "Làm bạn gái tai tiếng của Lạp tổng một phen, có cảm thấy rất sảng hay không?"
Từ lúc Lạp Lệ Sa tiến vào khách sạn, đôi mắt của Lương Dư Phỉ liền dính ở trên người Lạp Lệ Sa không có dời đi một phút nào, đột nhiên bị người khác điểm danh, cô ấy bừng tỉnh hoàn hồn, nhỏ giọng mà nói: "Đều là tin đồn cả, không cần nói bậy."
Hai người chế nhạo kia cười rộ lên.
Lương Dư Phỉ ngoài miệng nói không cần, kỳ thật nội tâm đã sớm sông cuộn biển gầm, ước gì mấy người kia nói thêm nhiều lời nữa về chuyện cô ấy cùng Lạp Lệ Sa.
Hai người kia lại không nói tiếp, rốt cuộc Lạp Lệ Sa là người đầu tư, không phải là người có thể tùy tiện phê bình.
Sau khi lễ khởi động máy kết thúc là đến tiệc ăn mừng khởi động máy, cũng không có chính thức, chỉ là ăn ăn uống uống, xem như là liên hoan của đoàn phim.
Có rất nhiều người đi qua kính rượu với Lạp Lệ Sa, Lạp Lệ Sa chỉ tượng trưng nhấp một ngụm.
Lương Dư Phỉ thấy ai đến cô cũng không cự tuyệt, lấy hết dũng khí đi qua.
"Lạp tổng." Lương Dư Phỉ nở nụ cười hoàn mỹ đã luyện tập hơn 800 lần, giơ chén rượu trong tay lên, nói: "Em có thể kính rượu với chị được không?"
Hôm nay Lương Dư Phỉ ăn mặc rất quy quy củ củ, trang điểm hơi nhạt khiến khuôn mặt thêm phần sạch sẽ xinh đẹp, mắt ngọc mày ngài.
Lạp Lệ Sa chạm cốc cùng cô ấy.
Chén rượu phát ra tiếng thanh thúy "Đinh" một cái, Lương Dư Phỉ xuyên thấu qua thủy tinh nhìn dung nhan tuyệt mỹ của cô, tim đập chậm nửa nhịp, ngửa đầu uống một hơi cạn sạch.
Nhìn thấy cô ấy uống thống khoái như vậy, Lạp Lệ Sa không khỏi nghĩ đến lần liên hoan hôm đó, khi đó Lương Dư Phỉ kính rượu với cô cũng là như thế này, lưu loát hào phóng.
Tóm lại so với lúc mặc áo tắm kia thuận mắt hơn rất nhiều.
Lạp Lệ Sa nhấp một ngụm rượu, nghĩ đến cô ấy là nữ chính bộ phim này, có nề nếp mà nói: "Bộ phim này Quang Ảnh đầu tư không ít, đạo diễn Tiền rất xem trọng em, đóng phim cho tốt."
Lương Dư Phỉ nỗ lực khắc chế vui mừng như điên trong lòng, ra vẻ rụt rè cười nói: "Em sẽ nỗ lực."
"Dư Phỉ, lại đây một chút!" Cách đó không xa Trương Tư Khải đang gọi cô ấy.
Trương Tư Khải ở trong《 Người mỉm cười 》đóng vai nam chính, Lương Dư Phỉ không biết anh ta vì sao lại muốn gọi mình qua đó, cô ấy còn chưa có nói chuyện đủ với Lạp Lệ Sa, muốn làm bộ không nghe thấy.
Lạp Lệ Sa nhắc nhở cô ấy: "Có người gọi em."
Lương Dư Phỉ ở trong lòng mắng Trương Tư Khải một lần, trên mặt lại treo nụ cười không chê vào đâu được, nói: "Em đi trước."
Lạp Lệ Sa hơi hơi gật đầu, từ đầu đến cuối trên mặt không có bất kì biểu tình dư thừa, ánh mắt nhàn nhạt từ trên mặt cô dời đi, cuối cùng ngừng ở vị trí nào đó.
Lương Dư Phỉ theo ánh mắt của cô nhìn qua, liền nhìn thấy Phác Thái Anh đang đứng vùi đầu chọn đồ ăn, trong mắt hiện lên một đạo tinh quang.
Lại là người phụ nữ đáng giận này!
Càng đáng giận hơn chính là, Lạp Lệ Sa vẫn luôn nhìn nàng!
Lương Dư Phỉ bỗng nảy ra ý hay, lúc đi ngang qua bên người Lạp Lệ Sa, cô ấy "Ai da" một tiếng, không cẩn thận ngã vào dưới chân Lạp Lệ Sa.
Lạp Lệ Sa theo bản năng lui về phía sau một bước, cúi đầu nhìn thấy mặt cô ấy lộ vẻ thống khổ, vội ngồi xổm xuống đỡ cô ấy: "Không sao chứ?"
Mày đẹp Lương Dư Phỉ nhíu lại, mắt rưng rưng, cô ấy bám vào cánh tay Lạp Lệ Sa đứng lên, nhu nhược đáng thương mà nói: "Có khả năng trẹo chân rồi."
Lạp Lệ Sa không có suy nghĩ sâu xa, đỡ cô ấy đi đến ghế dựa bên cạnh ngồi.
Phác Thái Anh mới vừa nhét một miếng kiwi vào trong miệng, nghe thấy động tĩnh liền nhìn qua, nhìn thấy Lương Dư Phỉ ôm cánh tay Lạp Lệ Sa giả bộ làm Lâm Đại Ngọc*, nàng nhíu nhíu mày, buông đĩa đi qua đó.
(*) Chú thích: Lâm Đại Ngọc là nhân vật chính trong Hồng Lâu Mộng. Nổi bật là tâm hồn đa sầu đa cảm, mong manh như giọt pha lê dễ vỡ.
Lạp Lệ Sa không có thói quen tiếp xúc chân tay với người xa lạ, sau khi đỡ cô ấy ngồi xuống liền buông lỏng tay ra.
Lương Dư Phỉ hơi tiếc nuối.
Cú ngã của cô ấy có động tĩnh không nhỏ, trợ lý lập tức chạy tới.
Lúc Phác Thái Anh đến gần thì nghe được trợ lý Lương Dư Phỉ là Hiểu Yến nói: "Còn có thể đi được không? Muốn đến bệnh viện không?"
Lương Dư Phỉ nhìn Lạp Lệ Sa, nói "Cảm ơn Lạp tổng" xong mới trả lời trợ lý: "Không có việc gì, ngồi một chút là ổn."
Hiểu Yến ngồi xổm xuống xoa chân giúp cô ấy.
Những người khác cũng vây lại đây.
Lạp Lệ Sa thấy cô xác thật không có việc gì, đi ra khỏi đám người, lúc xoay người thiếu chút nữa đụng vào Phác Thái Anh.
Từ lúc lễ khởi động máy bắt đầu đến bây giờ, Phác Thái Anh vẫn luôn cùng Lạp Lệ Sa giả bộ làm người xa lạ.
Phác Thái Anh nhìn Lương Dư Phỉ bị vây quanh, tấm tắc miệng, nói: "Sàn nhà phẳng như vậy cũng có thể té ngã, chẳng lẽ là bởi vì Lạp tổng quá đẹp, nhìn thấy cô chân cô ta mềm đi?"
Lạp Lệ Sa nhíu mày.
Phác Thái Anh câu môi cười, ý cười lại không đạt đến đáy mắt, ngửa đầu nhìn cô: "Lạp tổng là người thông minh, hẳn là hiểu ý của tôi?"
Lạp Lệ Sa thật đúng là không hiểu, nhưng cũng không hỏi nàng.
Chuyện ở công ty có quá nhiều, Lạp Lệ Sa không ở lại lâu, lúc rời khỏi khách sạn hỏi Trần Nghiên: "Cô ấy rốt cuộc có ý tứ gì?"
Trần Nghiên suy tư một lát, nói: "Có thể là ghen đi."
Ghen? Lạp Lệ Sa trong lòng mặc niệm cái từ này, hoảng hốt nghĩ tới trước kia.
Phác Thái Anh hơi tí là ghen, hơn nữa mỗi lần đều ăn giấm một cách không thể hiểu được. Rõ ràng các nàng không có tình cảm, trong hợp đồng cũng ước định rõ không được can thiệp vào sinh hoạt của đối phương, Phác Thái Anh lại luôn phá hư quy tắc, không cho phép cô cùng người phụ nữ này ăn cơm, không cho phép nói chuyện với người phụ nữ kia. Lạp Lệ Sa không muốn nghe, nàng liền khóc lớn đại náo, hoặc là đập vỡ đồ vật rống to kêu to.
Một đoạn thời gian gần đây, Lạp Lệ Sa cũng chưa thấy Phác Thái Anh náo loạn gì với cô, cho nên khi nghe được cái từ "Ghen" này cảm thấy có chút xa lạ.
Vì sao lại ghen, là bởi vì cô vừa mới uống rượu với Lương Dư Phỉ, hay là bởi vì đỡ Lương Dư Phỉ?
Trước kia mỗi lần Phác Thái Anh ghen, Lạp Lệ Sa đều cảm thấy người phụ nữ này vô lí không chịu được, nhưng lúc này đây, cô thế nhưng bởi vì một câu nói ba phải của Phác Thái Anh mà bắt đầu mê man.
Không chờ nghĩ kỹ, Lạp Lệ Sa đột nhiên phục hồi lại tinh thần, vẫn còn ảo não.
Các nàng là hợp đồng kết hôn, không nói chuyện tình cảm, Phác Thái Anh ăn hay không ăn giấm thì có quan hệ gì với cô?
Áp xuống những cái suy nghĩ không thể hiểu được xuống đáy lòng, Lạp Lệ Sa lại khôi phục vẻ mặt lạnh lùng vô tình, nói: "Đi thôi."
Tiệc còn chưa tàn.
Phác Thái Anh nghĩ tới Lương Dư Phỉ sẽ làm hồ ly tinh, nhưng không nghĩ tới người này ngày đầu tiên đã không an phận. Cái gì mà ngã xuống dưới chân, còn không phải là vì muốn câu dẫn Lạp Lệ Sa?
Lương Dư Phỉ ngụy trang giống như đóa bạch liên hoa, hơn nữa thiết lập của nguyên nữ chính rất tốt, mọi người đều rất thích cô ấy.
Nhưng về phần Phác Thái Anh, bởi vì lúc trước có phong ba "Đoạt vai diễn", còn có những lời đồn chưa được làm sáng tỏ như "Đi cửa sau" "Không có kỹ thuật diễn", mọi người đối đãi với nàng đều không phải rất thân thiện.
Phác Thái Anh cũng không nghĩ lấy mặt nóng đi dán mông lạnh, cùng Tiểu Hạ ngồi ở trong một góc yên lặng ăn đồ ăn.
Tiểu Hạ không bình tĩnh như nàng, vài lần muốn nói lại thôi.
Phác Thái Anh thấy cô ấy nghẹn đến mức khó chịu, nói: "Muốn nói cái gì thì cứ việc nói thẳng."
Tiểu Hạ ấp úng mà nói: "Vừa rồi em đi toilet, nghe thấy có mấy người nói bậy về chị."
"Có phải nói tôi đi cửa sau không có kỹ thuật diễn, chờ ngày mai xem tôi chê cười đúng không?"
Tiểu Hạ lúng ta lúng túng gật đầu.
Phác Thái Anh cười khẽ: "Em cũng nghĩ như vậy?"
Tiểu Hạ không ngừng lắc đầu, nói: "Chị Kỳ cho em xem đoạn video của chị, em cảm thấy chị rất lợi hại! Diễn còn tốt hơn Lương Dư Phỉ!"
"Suỵt..." Phác Thái Anh hạ giọng: "Nói nhỏ chút, đừng để cho người khác biết."
Tiểu Hạ vội che miệng lại, thanh âm từ trong khe hở ngón tay tràn ra, khó nén nổi hưng phấn: "Ngày mai 'bốp bốp bốp' vả mặt bọn họ!"
Phác Thái Anh "Phụt" cười.
Ngày hôm sau chính thức bắt đầu quay.
Sáng sớm Phác Thái Anh đã bị kêu rời giường, đi theo đoàn phim vào địa điểm quay chụp... Cao trung thành phố H.
Trường học đã nghỉ, đoàn phim mời không ít người tới diễn vai học sinh, nhóm Tiểu thịt tươi lúc trước tập nhảy Street Dance cùng Phác Thái Anh cũng tới đây làm khách mời, liếc mắt một cái là nhìn thấy toàn là đầu người, ríu rít náo nhiệt.
Người nhiều tự nhiên miệng lớn.
"Oa, người kia thật xinh đẹp, cô ấy cũng là diễn viên chính sao?"
"Cô ta chính là Phác Thái Anh đóng vai Trần Sương, còn lên cả hot search, cậu không biết sao?"
"Tôi không chơi Weibo. Cô ấy là người mới sao? Chưa từng thấy qua nha, bất quá diện mạo cùng khí chất này, diễn vai Trần Sương tôi cảm thấy còn có thể."
"Có thể cái rắm! Cô ta chưa từng học biểu diễn, cũng chưa từng đóng phim, chính là một bình hoa lớn lên đẹp mà thôi. Nghe nói là đi cửa sau vào đoàn phim."
Những người đó không chút che giấu nào, tin đồn nhảm nhí truyền tới. Lúc ấy Phác Thái Anh đang ở cùng nhóm Tiểu thịt tươi nói chuyện phiếm. Mọi người sợ nàng buồn, sôi nổi an ủi nàng, bảo nàng không cần để ở trong lòng.
Phác Thái Anh cười mà qua, vứt bỏ tạp âm, quay đầu nhìn phim trường quay chụp.
Lương Dư Phỉ đang cùng Trương Tư Khải phối hợp diễn với nhau.
Nam nữ chính lần đầu gặp mặt, học sinh ngoan ngoãn Dư Tô lái xe đạp phanh không nhạy, đụng phải nam chính Trương Dạng, đem giày hàng hiệu mà Trương Dạng yêu nhất làm dơ, xin lỗi.
Trương Dạng không tiếp thu lời xin lỗi, còn ác ngôn ác ngữ với cô ấy. Dư Tô cảm thấy hắn quá phận, vì thế hai người liền khắc khẩu với nhau như còn là học sinh tiểu học. Còn chưa có phân ra thắng bại, Trương Dạng nhận được điện thoại của anh em tốt kêu anh ta đi đánh nhau, dưới tình thế cấp bách liền đoạt xe đạp của Dư Tô.
Một đoạn này không có gì khó khăn, chỉ là lời kịch nhiều, động tác nhiều, Lương Dư Phỉ cùng Trương Tư Khải phải quay đến mười lần mới qua.
Mười lần thì có bảy lần là bởi vì Trương Tư Khải làm cho NG*, Lương Dư Phỉ cười quá đà một lần, sai lầm hai lần.
(*) NG: Not good.
Kỹ thuật diễn của Lương Dư Phỉ còn chưa đủ thuần thục, nhiều lắm chỉ có thể tính là tự nhiên, lại đủ để Phác Thái Anh khiếp sợ.
Người xuyên sách này lại có thể biết đóng phim!
Là tự mang bàn tay vàng, hay là đối phương cũng là diễn viên giống như nàng? Phác Thái Anh không thể hiểu hết.
Sau khi quay xong, Tiền Lỗi nhận xét màn biểu diễn vừa rồi của hai người: "Tư Khải có chút dùng sức quá mạnh, phải giảm một ít. Dư Phỉ không có vấn đề gì, tiếp tục phát huy."
Đây là lần đầu tiên sau khi xuyên sách Lương Dư Phỉ đi đóng phim, lần đầu tiên mà đã được khen ngợi, trong lòng cô ấy nở hoa, theo bản năng nhìn về phía Phác Thái Anh bên ngoài, khóe miệng không tự giác treo lên nụ cười đắc ý, ánh mắt phảng phất như đang nói: Xem lát nữa chị làm như thế nào!
Phác Thái Anh nghênh đón khiêu khích của cô ấy, cười lạnh.
Chờ đến buổi chiều mới có phần diễn của Phác Thái Anh, phối hợp cùng với Lương Dư Phỉ, địa điểm quay chụp từ bên ngoài chuyển vào khu dạy học.
Trước khi quay chụp, đạo diễn tới nói vài điều cần chú ý cho các nàng.
Phác Thái Anh đóng vai Trần Sương bắt đầu là một nữ sinh ác bá, thích nam chính Trương Dạng, nghe nói lớp học của Trương Dạng có một nữ sinh xinh đẹp học tập lại tốt chuyển đến, luôn xum xoe với Trương Dạng, liền mang theo hai người chị em tới xem mặt.
Hai chị em diễn cùng Phác Thái Anh mỗi người một câu lời thoại, chủ yếu vẫn là Phác Thái Anh cùng Lương Dư Phỉ diễn.
Đạo diễn giảng từng ánh mắt động tác cho các nàng. Tuy rằng Phác Thái Anh cảm thấy cảnh diễn này khá đơn giản nhưng nàng vẫn nghe rất nghiêm túc.
Lương Dư Phỉ có chút thất thần, tưởng tượng đến lát nữa Phác Thái Anh không biết diễn sẽ bị đạo diễn mắng máu chó phun đầy đầu, cô ấy hưng phấn đến mức nghe không ra đạo diễn đang nói cái gì.
"Được rồi, bắt đầu đi." Nói xong Tiền Lỗi quay trở về trước máy quay.
Thư ký trường quay đập bảng đạo cụ: "《 Người mỉm cười 》cảnh thứ bảy lần một, bắt đầu!"
"Sương tỷ, nó chính là nữ sinh chuyển trường kia!"
"Loại người này cũng xứng làm hoa khôi? Còn không bằng một sợi tóc của Sương tỷ chúng ta."
Hai chị em ở bên cạnh châm ngòi thổi gió, Trần Sương đứng một bên vừa mỹ vừa lãnh, khoanh tay, liếc xéo người trước mặt, nói: "Cô chính là Dư Tô?"
Dư Tô hơi khẩn trương nắm chặt quai đeo balo, lại không muốn rụt rè: "Các cậu muốn làm sao?"
Hai chị em khinh thường cười rộ lên.
Thân thể Dư Tô hơi hơi run run.
Khóe miệng Trần Sương khẽ nhếch lên, xách cổ áo Dư Tô đang có ý đồ trốn tránh, đẩy người sát vào tường, rũ mắt, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm nữ sinh đang hoảng loạn vô thố, âm trầm mà nói: "Nếu còn dám câu dẫn A Dạng, tôi sẽ để cô ăn cũng không xong."
Dư Tô: "..."
"Nghe hiểu không?!" Thanh âm nàng đột nhiên cất cao, từng câu từng chữ, lộ ra một cỗ tàn nhẫn không quan tâm đến ai.
"..."
"Cắt..." Lương Dư Phỉ không có nói ra lời thoại tương ứng, Tiền Lỗi không thể không kêu dừng lại, "Dư Phỉ, cô phát ngốc cái gì."
Lương Dư Phỉ nhìn Phác Thái Anh trước mắt ánh mắt sắc bén, nghiễm nhiên thành một bộ dáng ác bá, cứng họng trong chớp mắt, nói: "Thật xin lỗi đạo diễn, tôi... Tôi quên lời."
Phác Thái Anh buông cô ấy ra, vỗ vỗ tay.
Áp lực trên người buông lỏng, đôi mắt Lương Dư Phỉ trừng lớn nhìn người trước mắt, nghĩ thầm: Chị ta sao có thể biết đóng phim?!
Bất quá rất mau Lương Dư Phỉ liền phủ định ý nghĩ của mình. Một câu lời thoại mà thôi, không thể chứng minh được cái gì, Phác Thái Anh chẳng qua là mèo mù đụng phải chuột chết.
Quay lần thứ hai.
Phác Thái Anh biến thành ác bá lôi kéo tóc cô ấy, ánh mắt hung ác trừng mắt nhìn, Lương Dư Phỉ sợ tới mức lại một lần nữa quên lời thoại.
"CMN, ai nói Phác Thái Anh không biết diễn phim?"
"Đúng vậy đúng vậy, ánh mắt vừa mới nãy kia, vừa tàn nhẫn vừa lạnh lùng, quả thật chính là Trần Sương trong truyện!"
"Ánh mắt xác thật rất đúng chỗ, biến thành một nữ ác bá."
"Lương Dư Phỉ bị dọa đến mức choáng váng sao?"
***
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro