Chương 76 : Thế Giới Thiên Võng 7

Nữ quỷ kia dường như phát hiện Tiêu Mộ Vũ đã tỉnh, dừng động tác nguyên bản, nhích mặt tới nhìn chằm chằm cô, sau đó há miệng, lộ ra hàm răng dày nhọn.

Vào lúc Tiêu Mộ Vũ động tay muốn chạm vào thẻ đạo cụ của mình, một cánh tay lạnh buốt cứng nhắc lại nắm lấy tay cô, thứ quỷ quái này thế mà lại biết cô muốn làm gì.

Khoảnh khắc ấy, đột nhiên một suy đoán trào lên trong lòng Tiêu Mộ Vũ. Thế là cô nhanh nhẹn dứt khoát ngừng suy nghĩ triệu hồi thẻ.

Con ma nước váy đỏ quả nhiên đã tức giận, há to miệng, vô thanh gào lên uy hiếp Tiêu Mộ Vũ. Nhưng đúng vào lúc này, một tiếng động lớn truyền tới, cửa phòng nhanh chóng bị người ta đạp ra, rầm một tiếng đập xuống sàn, dọa nữ quỷ run rẩy.

Nữ quỷ này còn chưa kịp quay đầu, đã thấy một bóng người chân dài eo thon giậm chân nhảy lên giường, nắm lấy cổ áo nữ quỷ xách nó lên, hung hăng ném ra ngoài.

Nữ quỷ nện xuống đất không một tiếng động, nhưng cơ thể lại co rút một cái, còn chưa đợi nó kịp phân tán thân hình chạy trốn, Thẩm Thanh Thu lại đạp một cước lên người nó, dao găm trong tay dứt khoát đâm xuống, xuyên qua cơ thể nữ quỷ, ghim nó trên sàn.

“Mộ Vũ, có sao không, trả lời tôi một tiếng đi?” Ngữ điệu của Thẩm Thanh Thu vừa gấp vừa loạn.

“Vẫn chưa chết.” Tiêu Mộ Vũ đáp lại một tiếng, miễn cưỡng ngồi dậy, sau đó cô rút ra một tấm bùa, ấn lên ấn đường nữ quỷ. Nữ quỷ gào thét một cái, năm ngón tay sắc như dao trên cánh tay của nó thò ra, bị Thẩm Thanh Thu vặn ngược bẻ gãy từng ngón.

“A!” Nữ quỷ đau tới xé gan xé phổi, khuôn mặt sưng phù bị động tác của nó xê dịch, da thịt đã nứt toác, nhìn thực sự rất thê thảm.

Thẩm Thanh Thu nhìn tới nỗi nhăn mày, thực sự quá cay mắt, thế là giơ chân đạp lên mắt nữ quỷ, mạnh mẽ đá gãy đầu người ta.

Như thế còn chưa đủ, Thẩm Thanh Thu lại giơ tay nắm chặt nắm đấm ra sức đánh, âm thanh lạnh lùng nói: “Cũng không nhìn xem đức hạnh của bản thân, nhích tới gần như thế là định làm ai buồn nôn hả mày? Ai cho phép mày đè lên người cô ấy, tao còn chưa chạm vào cô ấy từ khoảng cách gần như thế, mày trốn kĩ làm quỷ nước của mày không được sao?”

Những cú đấm vang lên không ngớt, có vẻ như sức không hề nhẹ. Tiêu Mộ Vũ không nhịn được lùi sau một bước, nghiêng đầu cách Thẩm Thanh Thu xa một chút, không hổ là người phụ nữ chơi đấm bốc, sức lực này, ma quỷ cũng không chịu nổi.

Ban đầu nữ quỷ còn gào thét thảm thiết, sau đó lại thút thít khóc lóc, nếu không nhìn mặt nó, còn cả âm thanh nghe có vẻ như từ cõi âm kia, còn thực sự cảm thấy rất đáng thương.

“Được rồi, đừng đánh nữa.” Cũng không phải Tiêu Mộ Vũ nổi lòng từ bi, chỉ là nữ quỷ này khóc tới phiền.

Cuối cùng Thẩm Thanh Thu cũng dừng lại, cô ấy ném nữ quỷ váy đỏ lên sàn, lạnh lùng cảnh cáo: “Dám nghĩ tới chuyện chạy trốn, tao sẽ đánh mày không làm quỷ được nữa.”

Nữ quỷ thút thít, cơ thể run rẩy ngẩng đầu không ngừng chắp tay hành lễ với Tiêu Mộ Vũ. Chỉ là khuôn mặt quá kinh khủng của nó thực sự khiến người ta không nỡ nhìn thẳng, Tiêu Mộ Vũ nhíu mày đi sang một bên.

Đèn được Thẩm Thanh Thu bật sáng, Thẩm Thanh Thu có thể nhìn thấy động tác của Tiêu Mộ Vũ, thấy vậy lại đá nữ quỷ thêm một cước.

“Bộ dạng trước khi chết của mày thế nào thì nhanh biến về đi, nếu không tao cắt cái đầu dọa người của mày xuống!”

Thẩm Thanh Thu cầm gao dăm, uy hiếp nữ quỷ giống như hung thần, rất nhanh sau đó khuôn mặt bánh bao của nữ quỷ đã thay đổi. Tuy vẫn là khuôn mặt trắng bệch, hơn nữa bị Thẩm Thanh Thu đánh tới độ mặt mày bầm dập, nhưng tốt xấu gì cũng ra hình người, mặt mày thanh tú, thậm chí còn là mỹ nhân.

“Mày muốn vào đây làm gì?” Thẩm Thanh Thu lườm nữ quỷ, lại tỉ mỉ quan sát sắc mặt Tiêu Mộ Vũ, có chút nhợt nhạt, sắc mặt cũng không tốt, nhưng có vẻ như không bị thương.

Tiêu Mộ Vũ ngồi bên giường, nâng đồ ngủ trên người lên, ban nãy chỉ chăm chăm khống chế con quỷ này, không để ý Thẩm Thanh Thu mặc gì, nhưng lúc này lại nhìn thấy rõ ràng.

Trên người Thẩm Thanh Thu là chiếc váy đỏ hai dây bằng lụa, vai hẹp eo thon, chân dài cao ráo, mái tóc xoăn dài xõa ra, lười biếng mê người. Váy ngủ vốn dĩ không có tạo hình gì khi mặc trên người Thẩm Thanh Thu lại tôn lên thân hình lồi lõm tinh tế của cô ấy, càng quá đáng hơn là Thẩm Thanh Thu không mặc đồ lót.

Tiêu Mộ Vũ quay mặt đi, cố gắng dịch chuyển ánh mắt khỏi cảnh đẹp mê hoặc lòng người kia, cúi đầu rút ra thẻ đạo cụ, quan sát nữ quỷ vô thức nhìn chằm chằm tay phải của mình, nhàn nhạt nói: “Nó muốn lấy thẻ đạo cụ của tôi.”

“Thẻ đạo cụ?” Ấn đường Thẩm Thanh Thu nhíu lại, lạnh lùng nhìn chằm chằm nữ quỷ, “Chẳng trách sau khi người chơi vào phó bản đều không quay lại, xem ra không phải trùng hợp.”

“Có thể thấy người chơi thuê nhà căn bản đều đã vượt qua phó bản cấp B, đang ở phó bản cấp A, chắc chắn thẻ đạo cụ càng ngày càng quan trọng, nếu mất cái này, dẫn tới vượt ải thất bại, cũng không phải không có khả năng.” Ánh mắt Tiêu Mộ Vũ vẫn đang nhìn lên người nữ quỷ, phân tích.

Thẩm Thanh Thu gật đầu, sau đó cô ấy phát hiện Tiêu Mộ Vũ vẫn luôn cúi đầu nhìn nữ quỷ kia, ánh mắt không liếc về phía bản thân lấy một lần, đột nhiên cong môi lên, lộ ra một nụ cười sâu xa.

“Mộ Vũ, sao cô cứ nhìn chằm chằm nó thế, lẽ nào nó xinh đẹp hơn tôi à? Từ lúc bật đèn lên tới giờ cô không nhìn tôi lấy một cái.”

Câu nói đơn thuần không hề có chút liên quan nào tới hành động dữ dằn khi đánh nữ quỷ ban nãy. Nữ quỷ bị Thẩm Thanh Thu giẫm trên sàn không thể tin nổi mở to đôi mắt sưng mọng, dáng vẻ nhìn Thẩm Thanh Thu như nhìn thấy quỷ.

Tiêu Mộ Vũ nghiến răng, “Thẩm Thanh Thu, cô có thể ăn mặc tử tế được không?”

Thẩm Thanh Thu cúi đầu nhìn bản thân, chân dài eo thon ngực to mông vểnh, có chỗ nào không ổn chứ? Tuy váy ngủ là áo hai dây, nhưng không lộ ngực, chỉ…

“Khụ, tối đi ngủ chắc chắn tôi sẽ không mặc đồ lót, hơn nữa không phải cô nói không hứng thú với phụ nữ, càng không hứng thú với tôi sao? Chỗ tôi lộ ra không phải cô không có, sợ cái gì?”

Tiêu Mộ Vũ tự nhận bản thân rất bình tĩnh, nhưng đôi ba câu nói của Thẩm Thanh Thu luôn có thể công phá cô.

Cô hít sâu mấy hơi, ổn định tâm tình, lúc này mới nhìn Thẩm Thanh Thu, hỏi: “Xử lí nó thế nào đây?”

Thẩm Thanh Thu thu lại nụ cười trên mặt, cúi đầu nhìn nữ quỷ với ánh mắt vô cùng lạnh lẽo, phì cười một tiếng, tùy tiện nói: “Thứ dơ bẩn không làm chuyện gì tốt đẹp, giữ lại làm gì.”

Sát ý trong ngữ điệu không hề thu lại, đừng nói nữ quỷ, ngay cả Tiêu Mộ Vũ cũng cảm thấy có chút lạnh.

Nữ quỷ bị dọa tới nỗi không giữ vững thân hình, không ngừng dập đầu: “Tha cho tôi, tha cho tôi.”

“Biết nói à? Tao còn tưởng mày câm đấy. Không giết mày cũng được, nói thật cho tao biết, mày từ đâu tới? Tại sao mày có thể ở lại nơi này?” Thẩm Thanh Thu khoanh hai tay trước ngực, bắt đầu thẩm vấn.

Nữ quỷ nào biết bản thân sẽ sa sút tới mức này, trước kia nó lượn lờ trong căn nhà này suốt một năm, trước giờ chưa từng có ai dám động vào nó, thậm chí còn chưa từng nhìn thấy mặt nó.

Trước kia nó cũng cẩn thận, chỉ là căn nhà này để trống quá lâu, nó cảm nhận được năng lực bản thân dựa dẫm để sinh tồn không đủ, cho nên nó mới đói ăn vụng túng làm liều, tối nay sốt ruột ra tay với Tiêu Mộ Vũ.

Nào biết gặp phải hung thần Thẩm Thanh Thu, nó thực sự khổ quá mà.

Nghe xong lời nữ quỷ, biểu cảm của Thẩm Thanh Thu và Tiêu Mộ Vũ đều ngưng trệ, “Mày thoát ra từ phó bản sao? Sao có thể chứ?”

“Tôi là một tấm thẻ đạo cụ.”

Nghe tới đây, Tiêu Mộ Vũ lập tức nhìn về phía Thẩm Thanh Thu, đây không phải tương tự như thẻ bài “Búp bê” của Thẩm Thanh Thu sao?

Thẩm Thanh Thu cũng trở nên trầm ngâm, biểu thị nữ quỷ nói tiếp.

“Tôi vốn dĩ là một nữ quỷ bị người ta dìm chết đuối trong bồn tắm ở phó bản số 004 cấp A, sau khi phó bản đó kết thúc, tôi rất có thiện cảm với một người trong số đó, cho nên cuối cùng tôi nhập vào một tấm thẻ đạo cụ, được anh ấy mang ra ngoài. Nhưng anh ấy… anh ấy chết rồi. Ở trong căn nhà thuê này, bị người ta giết.”

“Đa phần thẻ bài mất đi kí chủ sẽ trở thành vật vô chủ, ai mang đi cũng được. Nhưng tôi là ngoại lệ, tôi chỉ thuộc về anh ấy, cho nên sau khi anh ấy bị giết, tôi liền ở lại căn nhà này. Tôi vốn tưởng rằng bản thân sẽ mãi mãi ở lại trong thẻ, nhưng sau này có một người phụ nữ tới căn nhà này. Không biết cô ta đã làm cách nào để thả tôi ra, sau đó cứ tới đêm là tôi có thể ra ngoài, nhưng thời gian duy trì không quá dài, trừ phi gặp được tấm thẻ mới, tôi có thể hút năng lượng trong thẻ duy trì thực thể của bản thân.”

“Cho nên trước đó cô muốn lấy thẻ đạo cụ của tôi để hấp thu năng lượng?”

Nữ quỷ gật đầu, nhìn Tiêu Mộ Vũ không ngừng xin tha: “Tôi không dám nữa, cô tha cho tôi đi, tôi nhất định sẽ thật thà.”

Tiêu Mộ Vũ không nói gì, ngược lại Thẩm Thanh Thu lên tiếng: “Mày không thể rời khỏi căn nhà này sao?”

“Ừm, người phụ nữ kia nói với tôi, nếu tôi rời đi, sẽ bị xóa bỏ hoàn toàn, nơi này là nơi duy nhất tôi có thể sống sót. Tôi đã từng thử, căn bản không thể ra ngoài, cũng không dám cố gắng thử.”

“Cô nói là phụ nữ, là người thế nào? Người chơi hay là người trong Thiên Võng?” Trong lòng Tiêu Mộ Vũ có chút khác lạ, không nhịn được hỏi nó.

Nữ quỷ ngẩn ra rất lâu, cuối cùng lắc đầu: “Tôi… tôi không nhớ được, một người phụ nữ rất lợi hại, cô ta còn nhắc nhở tôi, mỗi lần ở đây đổi người thuê thì bảo tôi xuất hiện quấy phá, nhưng đừng quá đáng quá, lần này tôi…” Nghĩ tới đây nó lại phiền muộn không thôi.

Thẩm Thanh Thu lại hỏi thêm vài vấn đề, sau khi phát hiện không có phát hiện gì khác, liền ra lệnh cho nữ quỷ quay lại trong thẻ. Nhìn tấm thẻ trên sàn nhà, Thẩm Thanh Thu nhặt lên, bên trên có viết, “Thái Sơn áp đỉnh”.

Độ hiếm: Không thể kiểm tra, không biết rơi từ đâu.

Mô tả vật phẩm: “Một nữ quỷ đặc biệt thích chơi trò bóng đè, ướt nhẹp lại không đáng yêu. Sau khi triệu hồi nữ quỷ, mục tiêu chỉ định sẽ bị bóng đè, không cách nào cử động, không cách nào lên tiếng, duy trì trong thời gian 10 giây. Hơn nữa vì sợ hãi và mệt mỏi quá độ, trong vòng một phút sau đó, tốc độ của mục tiêu này sẽ giảm mất 35%.

Thẩm Thanh Thu: … Thật là một nữ quỷ đạt tiêu chuẩn, vừa tới đã chơi bóng đè.

“Sự xuất hiện của nữ quỷ này rất kì lạ, căn cứ theo quan sát của chúng ta về thế giới Thiên Võng có thể thấy, nơi này không nên xuất hiện ma quỷ, những quỷ quái này căn bản chỉ có thể tồn tại trong phó bản, cho dù vô tình ra ngoài, với năng lực điều khiển mạnh mẽ của hệ thống này, tuyệt đối sẽ xử lí sạch sẽ. Vậy, trừ phi…”

“Trừ phi hệ thống không biết tới sự tồn tại của nó.” Thẩm Thanh Thu tiếp lời, trong lòng bỗng sửng sốt.

“Đổi cách nói khác, đây chính là lỗi.” Thẩm Thanh Thu lẩm nhẩm.

Cô ấy nhìn Tiêu Mộ Vũ, rũ mắt xuống, ánh mắt có chút trầm, không biết đang nghĩ gì.

Mãi tới khi Tiêu Mộ Vũ bên kia lên tiếng: “Sao cô lại đột nhiên vào đây?”

Thẩm Thanh Thu hoàn hồn, vội ngẩng đầu lên, Tiêu Mộ Vũ đang đứng trước cửa phòng bị cô ấy đạp hỏng, mặt mày phức tạp.

Thẩm Thanh Thu sờ mũi, thật thà khai báo: “Biết rõ trong nhà có thứ cổ quái, sao tôi có thể để cô ở trong phòng một mình, còn bản thân đi ngủ chứ.”

Tiêu Mộ Vũ ngẩn ra, Thẩm Thanh Thu tiếp tục nói: “Tôi ngủ ở sô-pha bên ngoài, vốn dĩ định gác đêm, cảm nhận được động tĩnh không ổn, tôi liền tới gõ cửa, phát hiện cô không đáp lại, tôi liền dứt khoát đạp cửa.”

Thẩm Thanh Thu nói rất tự nhiên, nhưng Tiêu Mộ Vũ lại cảm nhận được dụng tâm của Thẩm Thanh Thu trong mấy câu nói ấy. Trong hiện thực, từng có rất nhiều người theo đuổi cô, muốn sưởi ấm cô, cũng không phải chưa từng có ai làm cô cảm động, nhưng trước giờ chưa từng có ai có thể như Thẩm Thanh Thu, khiến cô không cách nào khống chế.

Khi Thẩm Thanh Thu nói ra những lời này, trước giờ không giống những người muốn tỏ rõ lòng quyết tâm, chăm chú nhìn Tiêu Mộ Vũ, muốn mượn ánh mắt truyền đạt tấm lòng cùng thành ý của bản thân. Thẩm Thanh Thu luôn nói ra những điều này một cách tự nhiên, giống như vốn dĩ nên làm vậy.

Tiêu Mộ Vũ giấu đi chút rung động ấy, tuy trước giờ người phụ nữ này làm việc không cần tranh công, nhưng nếu khiến Thẩm Thanh Thu phát hiện được cô để tâm, nhất định Thẩm Thanh Thu sẽ được nước lấn tới.

“Mới nộp ba tháng tiền thuê nhà, cô đã đạp hỏng cửa, tăng thêm một khoản phát sinh rồi.” Tiêu Mộ Vũ làm như bất lực nói, nhưng trong lòng lại thấy buồn cười, rốt cuộc người này mạnh tới đâu mà có thể đá một phát bay cửa.

“Chuyện này không thể trách tôi, tôi sốt ruột, ra tay không biết nặng nhẹ.” Nhìn Thẩm Thanh Thu có chút tủi thân, sau đó cô ấy nhìn tấm thẻ trong tay mình, cong môi cười lên, đưa cho Tiêu Mộ Vũ.

“Này, lấy cái này làm sính lễ hình như cũng không tệ lắm, đúng không?”

Tiêu Mộ Vũ lườm cô ấy một cái, đưa tay chuẩn bị nhận lấy, không ngờ Thẩm Thanh Thu lại rụt lại.

“Thứ này không an toàn, để tôi cầm thì hơn. Đã muộn lắm rồi, ngủ sớm đi.” Nói xong Thẩm Thanh Thu co người ra khỏi phòng, nhưng cô ấy đi được nửa đường lại quay đầu nhìn Tiêu Mộ Vũ, “Không có cửa phòng hình như không an toàn lắm, cô có muốn tới ngủ phòng tôi không?”

Tiêu Mộ Vũ không lên tiếng, Thẩm Thanh Thu cũng không ép buộc cô, thế là chỉ ra ngoài: “Thế tôi ngủ trên sô-pha, cô cứ an tâm mà ngủ.”

Nhìn bóng dáng cao ráo mảnh khảnh của Thẩm Thanh Thu biến mất trong tối tăm, sau đó phòng khách sáng đèn, Thẩm Thanh Thu ôm một bộ chăn ga tới, đặt lên giường Tiêu Mộ Vũ.

“Bị thứ quỷ kia làm ướt hết rồi, đổi chăn ga mới đi.”

“Cô thì sao?” Tiêu Mộ Vũ không nhịn được hỏi.

“Chỗ tôi có chăn mỏng, không lạnh.” Nói xong Thẩm Thanh Thu chầm chậm đi ra phòng khách, Tiêu Mộ Vũ nhìn thấy cô ấy nằm xuống sô-pha, sau đó còn thò một cánh tay trắng trẻo vẫy vẫy ở đó.

“Ngủ ngon.”

Tiêu Mộ Vũ hé miệng, nhưng vẫn không thể cất lên hai chữ kia. Cô nằm về giường, không nhìn thấy sô-pha phòng khách nữa, nhưng ngoài dự đoán, bản thân rất yên tâm, nhanh chóng tiến vào giấc ngủ.

Sáng sớm ngày hôm sau mấy người Tô Cẩn tới thăm hai người, chỉ sợ hai người gặp phải thứ gì không sạch sẽ.

Thẩm Thanh Thu vừa đánh răng xong, đổi sang chiếc váy dài màu đen bó sát, khoác bên ngoài chiếc cardigan màu trắng, thân hình tỉ lệ vàng, nhìn lạnh lùng kiêu ngạo, khí chất vô cùng xuất chúng.

Cả nhóm người không nhịn được nhìn nhiều thêm mấy cái, Thẩm Thanh Thu lướt qua bọn họ một lượt, tiếp lời: “Xác thực có thứ dơ bẩn, nhưng đã bị tôi đánh tới nỗi khóc lóc gọi cha gọi mẹ rồi, có lẽ đời này không dám lộ mặt nữa.”

Ba người kia đều tin tưởng tuyệt đối lời của Thẩm Thanh Thu, chỉ cần bị Thẩm Thanh Thu tóm được, ma quỷ cũng phải khóc. Hơn nữa, vừa vào đây Trần Khải Kiệt đã phát hiện cánh cửa phòng ở một bên bị đạp tới biến dạng, tưởng tượng cảnh tượng kia, anh ta liền phục sát đất.

“Phó bản của Tô Cẩn khi nào bắt đầu?” Tiêu Mộ Vũ hỏi, còn về chuyện nữ quỷ trong nhà, hiện tại Tiêu Mộ Vũ không định nói cho mấy người Tô Cẩn, trực giác nói với cô, càng ít người biết càng tốt.

“Còn 3 tiếng nữa.” Nhìn Tô Cẩn rất bình tĩnh, trả lời.

Tiêu Mộ Vũ gật đầu.

Thông thường mà nói, người chơi phó bản cấp B căn bản sẽ không lập đội, vì người chơi mới rất khó tìm được đồng đội thích hợp, quan trọng hơn là thời gian quá ngắn, không kịp lập.

Phó bản lần này của Tô Cẩn cũng là phó bản sinh tồn, bối cảnh là một thị trấn nhỏ có quỷ quái tàn sát bừa bãi nhân loại.

Tổng thể mà nói, độ khó này hoàn toàn không thể so sánh với phó bản số 002. Có học bá Tiêu Mộ Vũ, còn có đầu gấu Thẩm Thanh Thu, cửa ải này tuy vẫn có nguy hiểm nhưng lại vô cùng an toàn. Còn nhân cơ hội này rèn luyện mức độ ăn ý của thành viên tổ đội mới, hiệu quả còn tốt hơn dự đoán của bọn họ rất nhiều.

Kết quả vượt ải không còn nghi ngờ gì nữa, Tô Cẩn được chấm điểm cấp S, mà bốn người chơi lại phó bản còn lại chỉ đạt được điểm số và một cơ hội rút thưởng, không có chấm điểm.

Lần này Tô Cẩn rút được một tấm thẻ cấp B, bó đuốc, còn cả một tấm thẻ cấp S Kính lúp.

Kính lúp:

Độ hiếm: Cấp S, có xác suất rơi cực thấp trong phó bản cấp B.

Mô tả vật phẩm: Một chiếc kính lúp, đương nhiên là có thể phóng to vật thể. Chiếu qua kính lúp, có thể phóng to một vật thể được chỉ định gấp 10 lần, duy trì trong thời gian 1 phút, nên sử dụng thế nào vui lòng tự tìm hiểu. 

Thời gian làm mới: 72 giờ đồng hồ.

“Kính lúp, nghe có vẻ rất được. Em nói xem nếu phóng to cô Thẩm gấp mười lần, há chẳng phải có thể xé xác ác quỷ à?” Trần Khải Kiệt vô cùng hưng phấn, không nhịn được lên tiếng.

Thẩm Thanh Thu lạnh lùng nhìn anh ta, “Tôi có thể xé xác anh.”

Trần Khải Kiệt lập tức ngoan ngoãn ngậm miệng.

Sau khi kết thúc phó bản này, cả đoàn người liền chờ đợi phó bản cấp A bắt đầu. Năm người sống ở một khu, lại cùng nhau vượt qua hai phó bản, nhanh chóng trở nên thân thiết.

Nếu không phải còn một phó bản đang chờ đợi, Tiêu Mộ Vũ cảm thấy dường như bọn họ đang trải qua cuộc sống của người bình thường, mua đồ ăn nấu nướng, tìm việc làm thêm kiếm tiền, an nhàn thoải mái.

Nhưng bọn họ đều hiểu rõ, đây chỉ là giả tưởng mà thôi, nguy hiểm mới đang từng ngày từng ngày tiến lại gần.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro