Chương 4 : Trắc Linh Căn
Chương 4 : Trắc Linh Căn
Trắc thí đường nơi này là nơi dành riêng cho đệ tử nhập môn trắc thí linh căn . Chỉ cần xác định được thuộc tính linh căn của đệ tử sau đó qua một năm tu luyện , tất cả ngoại môn đệ tử đều sẽ thi lôi đài . Trên lôi đài ai ai cũng phải biểu hiện thực lực thực sự của mình cho các Trưởng Lão cùng Chưởng Môn xem xét nếu may mắn thì sẽ lọt vào mắt xanh của một vị Trưởng Lão nào đó . Còn về làm đồ đệ của Chưởng Môn cùng Phó Chưởng Môn còn khó hơn lên trời .
Ba người vào bên trong , trong phòng bày trí rất đơn sơ , ngoại trừ bốn cây cột chạm rồng ở bốn góc thì chỉ có một quả cầu thủy tinh trong suốt lơ lửng giữa không trung . Tiểu nữ hài hiếu kỳ nhìn quả cầu , bởi vì từ trước đến giờ đều sống ở nhân gian cho nên những thứ bay lơ lửng như vậy đối với nàng rất là lạ lẫm .
" Ngươi đi theo ta !!!!! " Bách Lý Thanh Hàn diện vô biểu tình đi tới chỗ quả cầu , theo sau nàng là tiểu hài tử
Bách Lý Thanh Hàn phất tay một cái , quả cầu thủy thủy tinh bay thẳng đến chỗ nàng " Ngươi đem tay đặt lên quả cầu , để im ở đó . " Tiểu nữ hài ngoan ngoãn làm theo lời nàng đem tay đặt lên quả cầu như lời Bách Lý Thanh Hàn
Quả cầu thuỷ tinh không hề phát ra chút ánh sáng nào . Tiểu nữ hài tròn xoe đôi mắt nhìn quả cầu thuỷ tinh , sau lại quay đầu nhìn về Bách Lý Thanh Hàn có chút khó hiểu .
Bách Lý Thanh Hàn cùng Ngàn Minh Ngọc nhìn vào quả cầu thuỷ tinh từ đợi chờ biến thành thất vọng . Ngàn Minh Ngọc thở dài lắc đầu quả thật là một viên ngọc quý nhưng lại không linh căn thì chính là phế vật .
Bách Lý Thanh Hàn lạnh lùng đôi mắt nhìn tiểu nữ hài vừa định lên tiếng thì bất ngờ thuỷ tinh cầu phát ra ánh sáng chói lọi . Trái phải thuỷ tinh cầu là màu đỏ , trắng chính giữa là một màu tím có thêm vài tia sét . Đây chính là màu sắc linh căn tượng trưng cho thuộc tính của từng người . Sắc đỏ là hoả thuộc tính , sắc trắng là phong thuộc tính , sắc vàng là mộc thuộc tính , sắc xanh là thuỷ thuộc tính và cuối cùng sắc tím tượng trưng cho lôi thuộc tính .
Bách Lý Thanh Hàn và Ngàn Minh Ngọc nhìn thuỷ linh cầu mỗi người một miệng kêu lên " Tam linh căn !!!!!!!!!"
Ngàn Minh Ngọc có chút không tin vào mắt mình nhưng sư tỷ cũng ở đây thì nàng đảm bảo nàng không qua mắt nha~ Tam linh căn là cở nào khủng khiếp , nhất linh căn thì có thể không hiếm lạ , nhị linh căn nàng cũng thấy qua đại biểu như nàng đây rồi còn đồ nhi yêu quý của nàng Thư Niệm chính là nhị linh căn a ~ . Còn yêu nghiệt như vị băng sơn sư tỷ chính là tứ linh căn đảo mắt khắp cả Tu Chân Giới cũng chỉ có sư tỷ của nàng một người . Nhưng giờ không ngờ sư tỷ lại đào ra một tên tiểu yêu nghiệt tam linh căn nữa chứ , cứ tưởng tiểu quỷ này không có linh căn ai ngờ là Hoả—Lôi—Phong tam linh căn , thật là không ngờ được . Trên đời này chuyện gì cũng có thể xảy đến mà .
" Sư tỷ này này............chuyện này............" Ngàn Minh Ngọc hai mắt mở to thủ chỉ về thuỷ tinh cầu lấp bắp kinh hãi nhìn Bách Lý Thanh Hàn nói
" Ta mang nàng trở về đại điện ! Ngươi đi gọi Thư Niệm triệu tập các đệ tử cùng trưởng lão tới đại điện ta có chuyện muốn thông báo !!!! "
" Dạ Sư Tỷ !!!!!! " Ngàn Minh Ngọc nói xong nhanh chóng xoay người ly khai , dùnh đầu ngón chân cũng biết băng sơn sư tỷ là muốn làm gì rồi . Dù sao thì tiểu nữ hài kia cũng là một viên ngọc quý hiếm cần mài dưỡng cho thật kỹ nhất định sau này là kỳ tài khó gặp đây .
Còn bên này tiểu nữ hài vẫn chưa hiểu chuyện gì đang diễn ra chỉ đưa mắt nhìn về Bách Lý Thanh Hàn nhỏ giọng nói " Thần Tiên Tỷ Tỷ ta......ta làm sai gì sao ? "
" Không ! Ngươi không làm gì sai hết ! " Bách Lý Thanh Hàn lãnh đạm trả lời
" Vậy sao mỹ nữ tỷ tỷ kia lại hối hả rời đi ? " Nữ hài tử khó hiểu hỏi
" Nàng có chuyện gắp cần giải quyết ! " Bách Lý Thanh Hàn vẫn lạnh nhạt trả lời từng câu hỏi của nàng
" Vậy.............................................." chưa đợi nữ hài tử kia nói xong , Bách Lý Thanh Hàn đã lên tiếng cắt đứt " Ngươi tên gì ? "
" Ta...................ta không có tên..........mọi người đều gọi ta là tiểu khuất nhi...............thần tiên tỷ tỷ ngươi đừng ghét bỏ ta không tên được không ? " Nữ hài tử tròn xoe đôi mắt thủ nhỏ nắm lấy ngọc thủ lạnh như băng của người kia kéo kéo . Cũng không biết nàng có biết lạnh hay không mà có thể nắm lấy thủ của Bách Lý Thanh Hàn .
" Tiểu Khuất Nhi nghe thật dỡ ! Ta gọi ngươi là Tuyết Vũ đi ! Tuyết của băng tuyết , Vũ mưa ! Ta nhặt ngươi trong mùa đông giá rét nên sẽ đặt như vậy ngươi thấy sao ? " Bách Lý Thanh Hàn suy nghĩ một chút sau đó nhìn tiểu nữ hài nói
" Được được................ta có tên rồi!!!!!! Ta gọi Tuyết Vũ nha!!!!!!!!!!!!! " Tiểu nữ hài à không phải gọi là Tuyết Vũ rất hạnh phúc nhảy tung tăng khắp nơi , miệng líu lo cười nói
" Được rồi ! Mau theo ta ! " Bách Lý Thanh Hàn lắc đầu nhìn cái kia tiểu cô nương đang tung tăng nhảy trước mặt mình . Liền nhớ đến nàng ta là tam linh căn vô cùng hiếm có , cứ tưởng rằng trên đời này ngoài bản thân là tứ linh căn ra thì không ai được như nàng nữa . Không ngờ rằng tiểu nha đầu này là Phong-Hỏa-Lôi tam thuộc tính , nàng cần phải hảo hảo nghiêm khắc mà huấn luyện nàng ta nếu không thì dù tài giỏi đến đâu mà không cố gắng nổ lực thì không thể nào cường đại nổi .
" Dạ Thần Tiên Tỷ Tỷ !!!!!! " Tuyết Vũ cười gật đầu sau đó chạy lại nắm lấy thủ của Bách Lý Thanh Hàn . Mà cũng thật lạ Bách Lý Thanh Hàn trước nay không thích người khác thân cận , mà tiểu nha đầu này năm lần bảy lượt nắm thủ của nàng . Nhưng Bách Lý Thanh Hàn không những không sinh khí mà còn tùy nàng ta nắm . Nếu có bất kỳ đồ đệ nào ở đây chắc rằng càm cũng sẽ rớt xuống đất mất .
Bách Lý Thanh Hàn mang Tuyết Vũ đi đến đại diện , lúc này đại điện trong ngoài đều chật kín đệ tử , đệ tử của các trưởng lão cũng được gọi đến đây không ai biết chuyện gì . Người này nhìn người kia lắc đầu vừa mới nãy đột nhiên Thư Niệm đại sư tỷ là đệ tử đắc ý của Phó Chưởng Môn Ngàn Minh Ngọc thông báo rằng Chưởng Môn triệu tập tất cả đệ tử cùng Trưởng Lão có việc cần nói . Vừa nghe đến hai chữ Chưởng Môn là ai ai cũng đổ mồ hôi đoán già đoán non không biết bản thân có làm sai việc gì hay thiếu sót việc gì mà Chưởng Môn căn dặn hay không . Nếu mà có không chừng sẽ bị nghiêm dạy a~~~~~~~ tuy Chưởng Môn rất đẹp là Tu Chân Giới Đệ Nhất Mỹ Nữ Tông Sư nhưng mà ra tay cũng không gọi là nhẹ nha , môn quy của Bắc Nguyệt Môn vô cùng nghiêm ngặt chỉ cần làm sai nhất định sẽ bị phạt nặng , nguy hơn nữa là phế đi tu vi đuổi khỏi sư môn , mà ai bị sư môn đuổi thì đừng mong một môn phái nào của Chính Đạo thu nhận ngươi , nếu vào Ma Đạo thì có thể được nhưng đã vào thì không thể quay đầu được nữa .
Các vị Trưởng Lão thì ngồi trên ghế kẻ này nhìn kẻ kia , tam trưởng lão là người tên tiếng đầu tiên để hỏi Ngàn Minh Ngọc " Phó Chưởng Môn không biết là Chưởng Môn cho gọi mọi ngưởi đến đây là thông báo việc gì ? "
" Tam Trưởng Lão ngươi không cần phải gấp gáp như vậy ! Sư tỷ sẽ nhanh mang người đến thui ! " Ngàn Minh Ngọc mĩm cười lời nói nửa che nửa mở kím cho trên dưới mọi người ai cũng tò mò .
Lúc này một âm thanh lạnh lùng uy nghiêm từ đằng xa vang lên " Đã đến đông đủ hết rồi sao ! "
Các đệ tử nghe thấy âm thanh đều lạnh run người cúi đầu xuống , các vị Trưởng Lão cùng Ngàn Minh Ngọc cũng từ trên ghế đứng dậy nhìn về phía âm thanh kia , đồng loạt hô to " Chưởng Môn "
Bách Lý Thanh Hàn diện vô biểu tình đi phía trước theo sau nàng là Tuyết Vũ . Lúc này mọi người xung quanh ánh mắt nhìn về Tuyết Vũ mang theo nghi hoặc khó hiểu . Cảm thấy nhiều đạo ánh mắt nhìn chầm chầm khiến Tuyết Vũ bất giác e ngại chạy tới ôm lấy ngọc thủ lạnh như băng của Bách Lý Thanh Hàn , khiến cho không ít đệ tử mồm A chữ O , trợn tròn con mắt nhìn , nhiều người thì tốt hơn là cầu nguyện giùm cho tiểu hài tử kia .
Bách Lý Thanh Hàn nhận thấy ngọc thủ bất giác bị ôm chặt liền nhíu mày nhìn xuống kẻ chủ mưu , bốn mắt chạm nhau nàng nhìn đôi mắt người kia mang theo sợ sệt ,lo lắng liền bất tri bất giác vỗ đầu Tuyết Vũ coi như trấn an nàng .
Nàng nắm đôi tay nhỏ nhắn của người kia lôi kéo đi về phía trước , Tuyết Vũ thật ngoan ngoãn thuận thế đi theo nàng , khi bước đến chính giữa đại điện Bách Lý Thanh Hàn mới buông đôi tay kia ra lạnh nhạt nói " Ngươi đứng tại đây ! "
" Ta biết rồi Thần tiên tỷ tỷ ta sẽ thật nghe lời ! " âm thanh mèo kêu của Tuyết Vũ vang lên làm không ít đệ tử đứng gần phải phì cười gì mà Thần tiên tỷ tỷ chứ đúng là chỉ có tiểu hài tử mới có suy nghĩ đáng yêu như vậy .
Bách Lý Thanh Hàn không nói gì vô biểu tình khuôn mặt bước lên đài cao , tọa xuống ghế Chưởng Môn của mình rồi lạnh giọng nhìn Ngàn Minh Ngọc cùng chư vị Trưởng Lão nói " Các vị mời ngồi ! "
" Tạ Chưởng Môn ! "
Vừa tọa hạ yên tĩnh thì Đại Trưởng Lão lên tiếng phá vỡ không gian kia " Không biết Trưởng Môn mời chúng ta đến đây là có việc gì cần thương lượng ! "
" Có việc đương nhiên mới mời " Bách Lý Thanh Hàn cũng đạm mạc đối đáp lại
" Vậy không biết là gì thưa Chưởng Môn " quá quen với cách nói chuyện của Bách Lý Thanh Hàn , Đại Trưởng Lão cũng từ tốn mà hỏi tiếp nàng
" Ta muốn thu tiểu cô nương kia làm chân truyền đệ tử ! " Bách Lý Thanh Hàn vừa nói ánh mắt cũng nhìn về phía Tuyết Vũ . Bảo vật quý giá như vậy không thu làm chân truyền đệ tử còn đợi đến khi nào , huống chi nàng cùng nàng rất có duyên với nhau , xem ra lão thiên muốn nàng thu tiểu cô nương kia làm đệ tử đi .
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro