Chương 2: Cao Biền trấn phù bia
Nghe tin có người hằng tâm hằng sản, bỏ tiền ra sửa ngôi đền thờ tổ Hùng vương trên đỉnh Lĩnh Sơn, tất thảy mọi người dân Phong Châu đều lấy làm mừng rỡ. Dẫu không ai sai khiến, họ tự động rủ nhau kéo đến rồi lại tự chia nhau đi giúp việc cho các cánh thợ. Đám bà già, con nít không làm được việc nặng nhọc thì phục vụ việc nước nôi, cơm canh.
Hôm đó, đúng khi đang chính buổi làm thì có một biến cố xảy ra khiến mọi người vô cùng hoang mang. Ấy là khi đám thợ mộc vừa tháo dỡ ban thờ chính trong ngôi đền Thượng ra để tôn nền cao thêm thì phát hiện một vết lún sụt lớn. Ban đầu đám thợ không ai để ý đến hố sụt đó, song khi một người thợ vô tình xéo lên thì cả lớp đất mỏng bên trên bị sụp hẳn xuống, để lộ ra một hố sâu bên dưới. Ánh nắng mặt trời chiếu thẳng khiến người thợ có thể nhìn rõ bên trong hố có một hòn đá ngũ sắc nhô lên lấp ló. Người thợ tò mò ngồi xuống, đưa tay gạt lớp đất bám xung quanh cho miệng hố sụt rộng thêm ra thì thấy hòn đá ngũ sắc kia giống như hình một tấm bia đá, anh ta vội cất giọng vẻ hốt hoảng:
- Mọi người ơi...! Mau đến mà nom này!
- Cái gì vậy?
- Không rõ... hình như bia đá...
Đám đông xung quanh nhanh chóng tụ lại. Mấy người vội bảo nhau đào lên để xem vật lạ kia là gì. Khi hố đào rộng hẳn ra, một tấm bia đá đã phát lộ ngay trước mắt mọi người. Ngay khi đó, mấy con chó đang nằm ngáp ruồi chợt ngẩng đầu lên, hít mũi đánh hơi rồi chạy xồ đến, châu đầu về phía tấm bia đá kia rồi thi nhau sủa. Cả đàn chó gần chục con cùng thi nhau sủa làm váng động cả đất trời. Nhưng có một điều lạ là tuy sủa như vậy song tuyệt nhiên không có một con chó nào dám mon men đến gần tấm bia đá kia. Thấy đàn chó nhà có hành động lạ như vậy, đám đông ai nấy đều lộ rõ vẻ sợ hãi, không dám lại gần. Mọi người cứ đứng sau lưng đàn chó, đưa mắt nhìn nhau bàn tán:
- Hãi quá cơ...
- Cái gì thế nhỉ...
- Bia gì mà chó cũng sợ thế không biết...?
- ...
Sự việc nhanh chóng được cấp báo lên người phụ trách việc tu sửa ngôi đền là ông Công Toản. Ông Công Toản hay tin, vội vàng chạy đến để xem xét thực hư. Sau khi ngó nghiêng một lúc, chẳng biết đó là bia gì mà chỉ thấy lấm lem bẩn thỉu, ông Công Toản bèn tự tay thắp mấy nén hương, miệng lầm rầm khấn vái để xin phép các thần linh được thỉnh rời tấm bia đá kia đi cọ rửa cho sạch sẽ. Tấm bia đá cũng không to lắm nên ngay khi được lệnh, đám thợ vội xúm tay vào khênh ra ngoài rồi lại xách nước đến để cọ rửa. Sau khi cọ rửa xong, đám thợ lui ra để mời ông Công Toản đến xem xét. Lúc này, có thể nhìn thấy ở mặt trước tấm bia có năm chữ lớn. Công Toản không biết chữ nên không biết đó là những chữ gì bèn quay qua hỏi mọi người đang đứng vây xung quanh:
- Có ai biết đọc chữ của người phương Bắc không?
Một người trẻ, đứng trong đám thợ mộc, ngập ngừng thưa:
- Tôi có biết mấy chữ...
- Mày biết...? - Công Toản nhìn người thợ mộc trẻ măng tỏ vẻ nghi ngờ song vẫn giục - Thế thì thử đọc lên xem bia chữ viết gì?
Người trẻ kia tiến đến gần, đưa mắt chăm chú nhìn thật kỹ mấy chữ khắc trên mặt tấm bia, chỉ thấy miệng anh ta mấp máy, nét mặt chợt tái đi vẻ hoảng hốt rồi chỉ đưa mắt nhìn ông Công Toản mà không dám nói ra. Công Toản phải giục hỏi:
- Chữ gì vậy?
Người trẻ ấp úng mãi mới phát ra thành lời:
- Tôi... tôi... đọc... thấy mấy chữ này viết là... là... TRIỆT ĐỨT MẠCH HÙNG VƯƠNG...
- Cái gì...? - Công Toản hốt hoảng rồi tỏ vẻ nghi ngờ hỏi lại - Mày có đọc sai không đấy?
Người thợ trẻ kia sau khi đã phát được ra thành tiếng thì cũng đã có vẻ bình tâm trở lại, anh ta nhìn Công Toản nói:
- Tôi làm thợ mộc nên có biết ít chữ của người phương Bắc. Mấy chữ này lại khá sắc nét nên chắc chắn không thể nào mà nhầm lẫn được!
- Ối chao ôi...! - Công Toản mặt tái mét giọng hớt hải - Dừng hết mọi việc lại cho tao!
Nghe người thợ mộc khẳng định chắc nịch như vậy khiến Công Toản thất kinh, vội cho tất cả đám thợ nghỉ hết rồi vừa cắt cử người canh giữ tấm bia cẩn thận vừa cho người đi gọi quan Thứ sử Phong Châu đến gấp. Công Tiễn ngay khi nghe tin cũng lo sợ không kém, vội vàng cùng đám gia nhân lên đỉnh Lĩnh Sơn. Đến nơi, Công Tiễn chạy ngay đến chỗ tấm bia đá kia để xem xét. Do cũng biết đọc được ít chữ Hán, Công Tiễn đưa mắt nhìn chăm chú vào mặt bia đá, miệng lẩm nhẩm:
- TRIỆT ĐỨT MẠCH HÙNG VƯƠNG.
Công Tiễn đọc xong cũng không hiểu gì bèn quay sang hỏi em trai:
- Thế có nghĩa là gì?
- Tôi cũng không biết! - Công Toản lắc đầu - Tôi cũng vừa cho gọi một người này tới để xem anh ta có biết mấy chữ này có nghĩa là gì không...
- Ai vậy?
- Đó là Hoa Lâm tiên sinh!
- Tiên sinh tới chưa?
- Chắc cũng sắp tới...
Một lát sau, Hoa Lâm tiên sinh cũng đến nơi. Thấy Công Tiễn, Hoa Lâm vội lên tiếng chào trước:
- Kính chào quan Thứ sử!
- Chào tiên sinh! - Công Tiễn chào Hoa Lâm tiên sinh rồi vội chỉ vào tấm bia đá hỏi - Tiên sinh nom xem mấy chữ này có nghĩa là gì?
- Vâng! Để tôi nom qua cái đã...
Hoa Lâm tiên sinh bước đến gần rồi đưa mắt đọc dòng chữ khắc trên mặt tấm bia đá.
- TRIỆT ĐỨT MẠCH HÙNG VƯƠNG.
Hoa Lâm vừa đọc xong, khuôn mặt bỗng biến sắc, lộ vẻ sợ hãi, miệng kêu lên:
- Ối chao ơi! Ai... ai mà dám làm việc tày trời như thế này chứ...?
Mọi người nghe vậy thì ai nấy càng thêm phần lo lắng, hoảng sợ. Công Tiễn vội bước đến cạnh Hoa Lâm tiên sinh hỏi nhỏ:
- Tiên sinh... là sao vậy?
Hoa Lâm tiên sinh có vẻ đã bình tĩnh trở lại:
- Để tôi nom kỹ đã... đây rồi... Các ông nom này! - Hoa Lâm tiên sinh đưa tay chỉ vào mấy chữ nhỏ, khắc ở dưới đế bia - Ở đây có khắc thêm mấy chữ là... CAO BIỀN TRẤN PHÙ BIA... Chẳng lẽ đây là bia trấn yểm của Cao Biền...?
Công Tiễn không tin vào tai mình nên hỏi lại:
- Tiên sinh nói bùa trấn yểm là sao?
Công Toản cũng lộ vẻ sợ hãi:
- Hãi quá! Thế hóa ra đây là bia... là bùa trấn yểm à?
- Cũng có lẽ thế thật! - Hoa Lâm nói - Cao Biền khi trước, miệng hay nói là giúp đỡ dân Nam ta tu sửa đình đền các nơi nhưng chẳng qua cũng chỉ là lợi dụng lòng tin của dân chúng để đặt các thứ bùa trấn yểm mà thôi...!
Công Toản tỏ vẻ lo sợ, quay ra nhìn anh mình hỏi:
- Bây giờ ta phải làm sao hả anh?
Nghe người em hỏi như vậy, Công Tiễn càng tỏ ra bối rối vì không biết trả lời làm sao. Sau một lúc suy nghĩ , Công Tiễn quay qua nhìn Hoa Lâm tiên sinh hỏi:
- Tiên sinh học cao hiểu rộng, vậy liệu có cách gì hóa giải được đạo bùa độc này không?
Hoa Lâm tiên sinh vẻ thành thật:
- Tôi chỉ biết đọc chữ thôi chứ hóa giải bùa chú thì tôi chịu...! Nhưng mà tôi biết có một người có thể làm được việc này...!
Công Tiễn sốt sắng hỏi ngay:
- Người đó là ai vậy?
- Đó là pháp sư Lục Đà. Ông ấy từ nhỏ đã theo làm đệ tử và học pháp thuật của đạo sĩ danh tiếng Hoàng Chiêm. Chỉ có ông ấy mới có khả năng hóa giải được những đạo bùa chú của Cao Biền để lại.
- Thế thì hay quá! - Công Tiễn nghe vậy thì tỏ vẻ vui mừng rồi cất giọng hỏi - Nhưng liệu ông ấy có chịu đến mà giúp cho ta không?
- Chắc chắn ông ấy sẽ giúp vì tôi biết, mấy chục năm nay, ông ấy vẫn thường dẫn đệ tử đi khắp các vùng để tìm và triệt phá các bùa chú của Cao Biền để lại. Ông ấy rất nhiệt tình trong việc đó nên mọi người thường nói, phá bùa chú của Cao Biền chính là thiên phận của pháp sư Lục Đà vậy!
Công Tiễn nghe Hoa Lâm nói vậy thì cả mừng:
- Tiên sinh có biết hiện giờ ông ấy ở đâu không?
- Lâu nay tôi vẫn nghe nói ông ấy sống ẩn dật trên núi Tản Viên. Nếu quan Thứ sử tin tưởng, tôi có thể đi mời ông ấy đến đây được!
- Thế thì tốt quá! - Công Tiễn nhìn Hoa Lâm nói - Vậy nhờ tiên sinh giúp cho, có cần gì chúng tôi xin đáp ứng đủ!
- Không cần gì nhiều, chỉ cần quan Thứ sử cấp cho tôi một con ngựa tốt và một chút lộ phí... đủ cho hai người trong vòng mươi hôm là được!
- Cái đó không vấn đề gì! Nếu tiên sinh chịu giúp cho xong việc, tôi xin thưởng thêm tiên sinh một chục lạng bạc nữa! Vậy bao giờ tiên sinh có thể lên đường?
- Việc cần gấp gáp, ngay sáng mai tôi sẽ đi ngay!
- Cảm ơn tiên sinh trước!
---
Đúng hẹn, chừng mười hôm sau thì Hoa Lâm đã quay lại, dẫn theo một người ăn mặc kỳ dị, đó chính là pháp sư Lục Đà. Công Tiễn ngay khi nghe nói Hoa Lâm đã quay về thì chạy vội ra tận cửa đón. Hai bên chào hỏi xong thì lập tức cùng nhau lên ngựa, đi thẳng lên đỉnh Lĩnh Sơn. Tấm bia đá vẫn được để nguyên ở chỗ hôm trước song đã được rào giậu xung quanh một cách cẩn thận. Mọi người dẫn pháp sư Lục Đà đến chỗ tấm bia rồi đứng trật tự để pháp sư tập trung quan sát. Pháp sư Lục Đà xem xét rất kỹ tấm bia một hồi lâu rồi mới quay ra nhìn mọi người nói:
- Đây đúng là một đạo bùa trấn yểm của Cao Biền rồi!
Công Tiễn đã biết đó là đạo bùa trấn yểm nhưng khi nghe chính miệng pháp sư Lục Đà nói ra như vậy thì vẫn ra vẻ lo lắng, ông bèn hỏi lại câu đã từng hỏi Hoa Lâm hôm trước:
- Thưa pháp sư! Liệu có cách gì hóa giải được đạo bùa này không ạ?
Pháp sư Lục Đà vừa chăm chú đưa mắt xem xét thêm các chi tiết trên tấm bia đá vừa nói:
- Bùa trấn yểm cũng có nhiều loại, muốn hóa giải được thì phải biết nó thuộc dạng đạo bùa gì đã...
Công Tiễn không chờ được hỏi ngay:
- Vậy làm thế nào để biết được nó là đạo bùa gì?
- Để tôi nom kỹ thêm chút đã...!
Pháp sư Lục Đà trả lời xong, lập tức quay lại chăm chú nhìn ngắm tấm bia. Ông sờ tay vào chiếc lỗ nhỏ đục thông từ mặt trước ra mặt sau tấm bia rồi ra vẻ đăm chiêu suy nghĩ. Một lát sau ông chỉ tay vào lỗ nhỏ ở trên bia đá nói:
- Chân bia có một lỗ nhỏ như thế này thì dưới đế bia chắc chắn phải có cái gì đó... - Lục Đà nói đến đây thì đưa mắt nhìn mấy trai trẻ đang đứng gần nói - Mấy anh thanh niên trẻ khỏe kia mau lại giúp tôi một tay, lật nghiêng tấm bia lên nom xem bên dưới đế nó có gì không nào...
Mọi người vội xúm tay vào làm theo lời pháp sư Lục Đà yêu cầu. Tấm bia nhanh chóng được vật nghiêng sang một bên. Pháp sư Lục Đà chăm chú xem xét một lúc rồi lại đưa tay chỉ vào một vết khắc sâu dưới đế bia nói:
- Mọi người nom này! Đây có khắc một chữ lớn là chữ VƯƠNG...!
- Đâu...?
- Đâu...?
Mọi người nhao nhao lên hỏi. Pháp sư Lục Đà nghiêng người ra tránh để mọi người có thể nhìn thấy rõ chữ Vương, được khắc đậm nét ở dưới đáy tấm bia. Ông Công Toản lo lắng hỏi:
- Pháp sư nom kỹ xem còn gì nữa không?
- Hết rồi... Chẳng còn gì nữa... - Pháp sư Lục Đà lắc đầu rồi quay nhìn mấy thanh niên lúc nãy - Thôi, giúp tôi dựng lại tấm bia lên nào!
Mọi người lại túm tay vào dựng tấm bia đứng lên như cũ. Vị pháp sư lúc này mới ngồi hẳn xuống, vừa đưa tay lần sờ từng góc cạnh, mắt chăm chú xem xét kỹ càng từng nét hoa văn trên cả hai mặt tấm bia. Mọi người xung quanh chỉ đứng nhìn và chờ đợi trong im lặng. Không gian im lặng, có thể nghe rõ từng tiếng thở nhẹ của người đứng bên cạnh. Một lúc lâu sau, pháp sư Lục Đà mới ngẩng mặt lên nói:
- Rõ rồi...!
Ông Công Tiễn sốt sắng hỏi:
- Rõ rồi là sao ạ?
- Quan Thứ sử nhìn đây...! - Pháp sư Lục Đà chỉ tay vào mặt tấm bia giảng giải - Mặt trước bia có năm chữ TRIỆT ĐỨT MẠCH HÙNG VƯƠNG có nghĩa là triệt đứt mạch họ Hùng xưa. Song ở dưới đế tấm bia lại có chữ VƯƠNG khắc đậm nữa. Theo tôi thì đây mới thực sự là mục đích trấn yểm của đạo bùa này... Đạo bùa chú này không những chỉ trấn yểm sự trấn hưng của mỗi họ Hùng thôi đâu mà còn có tác dụng trấn yểm để mảnh đất Phong Châu này đời đời kiếp kiếp về sau sẽ không ai có thể phát nghiệp mà xưng vương cho được...!
Ông Công Toản nghe đến đây thì buột miệng thốt lên:
- Ối chao ơi! Thật thế sao...? Thảo nào mà người Phong Châu ta bao năm qua chỉ làm tôi tớ cho người thiên hạ...
- Chưa hết đâu! - Pháp sư Lục Đà vấn nói tiếp - Đây còn là một đạo bùa phải nói là vô cùng độc hại... Các vị nhìn kỹ vào đây mà xem này...!
Pháp sư Lục Đà đưa tay chỉ vào các hoa văn ngũ sắc loằng ngoằng trên mặt tấm bia rồi hỏi:
- Các vị có nom thấy gì không?
Mọi người nhìn chăm chăm vào tấm bia. Mặt tấm bia hôm nay đã sạch và khô ráo nên hiện ra rất rõ những nét hoa văn loằng ngoằng và những chấm màu kỳ lạ. Song chẳng ai hiểu những hoa văn đó là cái gì nên cứ trơ mắt ra, hết nhìn nhau rồi lại nhìn vị pháp sư. Công Tiễn cũng không hiểu những hoa văn đó là gì, bèn nhìn vị pháp sư nói:
- Thưa pháp sư! Chúng tôi toàn là người trần mắt thịt, không thể hiểu hết được thuật phép của bùa chú. Xin pháp sư chỉ giáo?
- Đây là các hoa văn mô tả một thế cơ bản của trận đồ bát quái... - Pháp sư Lục Đà đưa tay chỉ lên các vân đá giảng giải - Chính vì vậy nên đạo bùa này còn có khả năng thu nạp năng lượng để thiên biến vạn hóa... nên phải nói là cực kỳ lợi hại!
- Cực kỳ lợi hại...? - Công Toản càng tỏ vẻ lo sợ hỏi - Vậy lợi hại như thế nào?
- Nói ra cho các vị hiểu được ngay thì rất khó... nhưng đại khái như thế này! Các đạo bùa bình thường thì sẽ bị mất năng lượng và bị vô hiệu sau một thời gian nào đó. Nhưng những đạo bùa như thế này lại có thể thu nạp mọi nguồn năng lượng từ trên trời, từ dưới đất và thậm chí cả từ mỗi con người chúng ta đây nữa... Với nguồn năng lượng vô biên như vậy, nó sẽ không những không cạn hết năng lượng mà còn mỗi ngày một tăng lên. Và như vậy, khả năng trấn yểm của nó cũng mỗi ngày một mạnh thêm...
Ông Công Tiễn vội hỏi:
- Vậy hóa giải nó bằng cách nào...?
- Khó đấy...!
- Vậy đem tấm bia này ra sông mà vất đi thì có được không?
Pháp sư lắc đầu:
- Làm vậy không được! Như tôi vừa nói rồi! Đạo bùa này tự biết biến hóa nên dẫu có vứt xuống nước thì nó vẫn lại thu nạp được năng lượng của dòng nước để mà phát huy sức mạnh. Nếu Ngài cứ làm như vậy thì càng tổ bị hại thêm mà thôi...!
- Chẳng lẽ không có cách nào hóa giải nổi sao?
- Đương nhiên là có nhưng phải tìm được đầu mối hóa giải cái đã...! Để tôi nom kỹ hơn chút nữa!
Mọi người nghe nói vậy thì im lặng để pháp sư Lục Đà quay lại với tấm bia. Một lúc sau, ông ta quay lại, cất giọng nói lớn vẻ mừng rỡ:
- Tôi đã có cách rồi!
- Pháp sư! - Công Toản mừng rỡ - Ngài đã tìm ra cách hóa giải rồi sao?
- Có rồi! Này nhé...! Sau lưng tấm bia không phẳng mà bị gồ ghề... nhưng không gồ ghề vô tình mà lại có chủ đích. Tôi đã xem rất kỹ, thì ra những vết gồ ghề này chính là những nét thảo của hai chữ TRỰC PHÙ. Như vậy thì mặt sau tấm bia quay về hướng nào thì chỉ có một hướng đó được lợi mà thôi. Giờ hãy thử kiểm tra lại xem những lời tôi vừa nói có đúng không đã... - Pháp sư nói đến đây thì quay qua nhìn mọi người hỏi - Có ai trong số các vị ở đây biết rõ nhất vị trí và hướng đặt của tấm bia đá trước khi được đào lên nằm như thế nào thì chỉ cho tôi biết với?
Mấy người thợ hôm trước nghe nói có pháp sư đến tìm cách hóa giải đạo bùa chú thì đã bảo nhau kéo đến đứng xem từ bao giờ rồi. Khi nghe pháp sư hỏi như vậy, họ nhanh nhảu dẫn vị pháp sư và mọi người đi vào bên trong gian điện thờ rồi chỉ trỏ vị trí phát hiện ra tấm bia. Pháp sư lúc này lại hỏi:
- Thế lúc đó mặt chính của tấm bia quay ra hướng nào?
Mọi người lại đồng loạt đưa tay chỉ về một hướng rồi tranh nhau trả lời:
- Hướng này...!
- Đúng là hướng này...!
Pháp sư Lục Đà ngước mắt nhìn mặt trời để thầm xác định lại phương hướng rồi quay qua nhìn mọi người nói:
- Các vị nghe rồi đấy...! Mặt tấm bia quay về hướng bắc và lưng bia quay về hướng nam. Như vậy phía bắc sẽ gặp họa còn phía nam sẽ được lợi. Các vị ngẫm thử xem có đúng không...? Nên nhớ là đạo bùa này đặt từ thời Cao Biền, tức là từ đời vua Đường Ý Tông trở lại đây thôi nhé!
Mọi người còn đang mải suy nghĩ thì tiên sinh Hoa Lâm đã mau miệng nói:
- Đúng là nhà Đường ở phương Bắc, từ thời Đường Ý Tông thì bắt đầu rơi vào cảnh mạt vận không giữ nổi được cương thổ. Đến Đường Ai Đế thì bị Chu Toàn Trung phế truất để tự lập nên nhà Lương. Trung Hoa bây giờ loạn lạc và bị chia năm xẻ bảy không biết đến bao giờ mới nhất thống được nữa... Còn phía nam thì các thổ hào địa phương liên tục nổi lên làm chủ Giao Châu như ông vua đen họ Mai, sau đó là Bố Cái đại vương và gần đây là người họ Khúc và hiện bây giờ là người họ Dương...
Có tiếng lao xao đồng tình:
- Đúng vậy...
- Đúng quá rồi còn gì nữa...
Ông Công Toản lúc này cũng vội gật đầu đồng tình còn ông Công Tiễn thì nêu thắc mắc:
- Nhưng Cao Biền vốn là người Bắc quốc, vậy tại sao ông ta lại trấn yểm đạo bùa này để hại chính cố quốc và có lợi cho người Nam ta?
- Quan Thứ sử không biết rồi! - Pháp sư Lục Đà lên tiếng giảng giải - Vì Cao Biền đã sẵn có bụng làm phản nhà Đường từ đầu rồi nên mới có ý làm như vậy. Tiếc cho ông ấy là đã bị vua nhà Đường biết được âm mưu nên đã cho gọi về cố quốc rồi tìm cách sát hại. Nếu âm mưu đó mà không bị bại lộ sớm thì cũng chưa biết thế nào đâu...
Ông Công Toản thì chẳng quan tâm đến Cao Biền mà chỉ quan tâm đến một việc khác, ông chăm chú nhìn, đợi pháp sư Lục Đà ngừng lời thì hỏi ngay:
- Việc thịnh suy của Bắc quốc chúng tôi không quan tâm mà chỉ quan tâm là đạo bùa trấn yểm này có ảnh hưởng gì đến sự hưng thịnh của người Phong Châu không thôi?
Pháp sư Lục Đà nhìn hai người rồi ngập ngừng nói:
- Tôi nói ra điều này mong các ông đừng cho là tôi lộng ngôn dọa dẫm...
- Ấy chết! Chúng tôi sao dám nói càn...! - Ông Công Toản vội lên tiếng - Xin pháp sư cứ chỉ bày cho tỏ tận!
- Vâng! - Ông Công Tiễn cũng nói - Có gì xin pháp sư chỉ giáo!
Bấy giờ pháp sư Lục Đà mới nói:
- Nếu còn đạo bùa chú này thì người Phong Châu không bao giờ có thể ngóc đầu lên được với thiên hạ!
Cả hai người nghe pháp sư nói ra như vậy thì mặt lại biến sắc tỏ vẻ lo sợ. Lần này thì chính Công Tiễn lên tiếng hỏi trước:
- Sao lại như vậy ạ?
Pháp sư Lục Đà không đáp ngay mà hỏi lại:
- Các ngài có nom thấy chữ VƯƠNG ở dưới đáy của đạo bùa không? Đạo bùa này có tác dụng trấn Bắc, phù Nam nhưng lại đặt tại đất Phong Châu và lại đè lên chữ VƯƠNG thì có nghĩa là những người, dẫu có mang mệnh đế vương, mà ở đất Phong Châu đây thì cũng chỉ có thể làm phù trợ cho người phương Nam mà thôi. Nếu cứ để đạo bùa như thế này thì muôn đời người Phong Châu chỉ đi làm tay chân cho người thiên hạ...
Công Tiễn và Công Toản cùng chăm chú lắng nghe song cả hai đều tỏ vẻ chưa hiểu. Một lúc sau ông Công Toản phải lên tiếng hỏi:
- Pháp sư có thể giảng giải rõ cho chúng tôi dễ hiểu hơn được không ạ...?
- Thế này nhé...! - Pháp sư Lục Đà nghĩ một lúc để tìm cách nói cho thật dễ hiểu rồi mới chậm rãi nói tiếp - Đạo bùa này thu nạp mọi nguồn năng lượng và hút hết vượng khí từ hướng bắc để chuyển về phù trợ cho hướng nam. Chính vì vậy đạo bùa này mới có tác dụng trấn Bắc, phù Nam. Nhưng tất cả các dòng năng lượng và vượng khí kia trước khi đi về phía nam phải tập trung lại và đi vòng xuống dưới qua một lỗ nhỏ ở đế bia gọi là điểm tụ khí. Toàn bộ số năng lượng khổng lồ này khi đi vòng xuống đương nghiên phải đè ép lên chữ VƯƠNG nằm ở dưới đáy. Như vậy là đất và người Phong Châu dẫu không bị suy tàn nhưng suốt đời cũng chỉ làm giường cột, nâng đỡ cho người thiên hạ lên cao mà thôi... Nói như vậy các ngài đã hiểu chưa?
Ông Công Tiễn có vẻ đã hiểu nên gật đầu đáp:
- Chúng tôi nghe vậy cũng đã tạm hiểu đôi chút...
Ông Công Toản thì lo lắng hỏi:
- Vậy thì... pháp sư có cách nào hóa giải đạo bùa này không?
- Tôi đã có cách! - Pháp sư nói đến đây thì hạ giọng - Nhưng việc này không thể tùy tiện nói ra ở chỗ đông người được...
Công Toản hiểu ý nói:
- Vậy để tôi cho mọi người ra ngoài đã...
Sau khi sai bảo mọi người lánh ra xa hết, Công Toản quay lại nhìn pháp sư Lục Đà hỏi:
- Pháp sư vừa nói là đã có cách hóa giải đạo bùa chú này, vậy cách hóa giải nó như thế nào ạ?
Pháp sư Lục Đà nói nhỏ để chỉ đủ cho hai người cần nghe:
- Ta không thể phá hủy đạo bùa này mà chỉ có thể thay đổi tác dụng của nó bằng cách đặt lại tấm bia...
Ông Công Toản vội đoán:
- Có nghĩa là cho quay mặt bia từ hướng bắc về hướng nam?
Pháp sư Lục Đà cười nói:
- Làm vậy thì không có tác dụng gì với người Phong Châu cả.
Ông Công Toản lại hỏi:
- Vậy phải đặt thế nào ạ?
Pháp sư Lục Đà lúc này mới nói:
- Cao Biền cố tình đặt chữ VƯƠNG nằm dưới đế bia để chèn ép mệnh đế vương ở đây xuống thì ta phải làm cách để nâng nó lên...
Công Toản có vẻ đã hiểu ý của pháp sư bèn cất lời phỏng đoán:
- Nghĩa là đặt đế bia quay lên đúng không ạ?
- Chính xác! - Pháp sư Lục Đà gật đầu - Như vậy mệnh đế vương sẽ không những được giải thoát mà còn được nâng lên nhờ năng lượng thu nạp và hút vượng khí của đạo bùa khi đi qua lỗ tụ khí...
Ông Công Tiễn tỏ ý nghi ngờ:
- Đơn giản thế thôi sao?
- Đơn giản nhưng rất hiệu nghiệm! Hãy tin tôi đi! - Pháp sư Lục Đà trấn an - Đạo bùa này cần có thời gian ổn định để tích tụ năng lượng và phát huy sức mạnh. Chỉ cần quan Thứ sử giữ được bí mật việc này trong vòng sáu tháng thì có thể thấy rõ tác dụng của nó.
Ông Công Toản tỏ vẻ mừng lắm, nói:
- Nếu được như vậy thì anh em tôi không dám quên công ơn của ngài...
Pháp sư Lục Đà có vẻ không quan tâm đến lời hứa hẹn của Công Toản, ông nhìn hai người, ra vẻ bí hiểm:
- Trước khi đặt lại tấm bia này, tôi muốn biết ý quan Thứ sử là cho quay mặt chính của bia về hướng nào...?
- Hướng nào à...? - Công Tiễn bị hỏi đột ngột nên không biết trả lời thế nào, đành nhìn pháp sư hỏi - Thế trước đây mặt trước của tấm bia là trấn, còn mặt sau là phù vậy nếu ta đã cho đặt ngược lại bia như vậy thì các mặt đó còn có tác dụng gì không?
- Hướng phía trước tấm bia vẫn là trấn còn hướng sau sẽ thay đổi, không phải là được phù nữa mà mọi thứ, từ con người đến tài sản của mặt phía sau sẽ hội tụ để phù giúp cho chữ vương ở giữa và tăng thêm sức mạnh trấn trị của mặt trước...
- Vậy thì mặt trước bia quay về hướng bắc...! - Công Tiễn reo lên rồi giảng giải - Ta dẫu sao cũng là người Giao Châu nên chỉ lo đề phòng người phương Bắc thôi.
- Tôi hiểu ý ngài. Vậy bây giờ ngài cứ cho xây bệ đặt bia rồi chọn ngày lành tháng tốt thì thỉnh bia đặt vào là xong...
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro