Chương 3: Kiều Công Tiễn

Từ lúc được pháp sư Lục Đà bày cách khắc chế đạo bùa trấn yểm trên đỉnh Lĩnh Sơn, Kiều Công Tiễn lúc nào cũng ra vẻ trầm ngâm suy nghĩ. Khi trở về gia phủ, từng lời nói của vị pháp sư vẫn cứ văng vẳng bên tai khiến Công Tiễn bận tâm ray rứt. Muốn có người thổ lộ, ông cho người gọi người em trai của mình đến để bàn chuyện. Trong lúc chờ đợi, Công Tiễn ngồi trầm ngâm suy nghĩ. Điều ông nghĩ nhiều nhất là về thế lực họ Kiều của ông rồi thầm so sánh với thế lực của họ Dương. Khi vua Nam Hán cho quân sang đánh chiếm đất Giao Châu, họ Dương kia lúc đó vẫn chỉ là một họ vô danh trong thiên hạ, đâu đã có tiếng tăm như họ Kiều của ông, vốn đã nối đời làm châu mục đất Phong Châu này. Những người có thế lực ở Giao Châu tuy cũng nhiều song số người thực sự khiến cho quan Thứ sử nhà Nam Hán là Lý Tiến phải e sợ thì chỉ có một vài người, trong đó có ông. Vậy mà, chỉ vì tên Lý Tiến kia buông lỏng, không kiểm soát được các châu quận biên viễn xa xôi khiến vua Nam Hán phải phong cho Dương Đình Nghệ lãnh chức Thứ sử Ái Châu. Ái Châu nhỏ bé kia có là gì đâu nếu đem so với Phong Châu rộng lớn của ông chứ? Ái Châu chỉ là một châu biên viễn, cách xa trị sở Đại La, dân cư thì thưa thớt, số hộ giàu có đếm không quá đầu ngón tay. Ấy vậy mà chỉ có mấy năm sau, Dương Đình Nghệ đã đường đường trở thành ông chủ của Đại La. Mà đã là chủ của Đại La thì cũng chính là vua của cả đất Giao Châu rộng lớn này rồi còn gì nữa. Nhưng suy nghĩ kỹ thì Công Tiễn lại thấy, Dương Đình Nghệ đã có chí làm chủ Đại La từ rất lâu rồi. Ngay từ khi Lý Khắc Chính đưa quân Nam Hán sang đánh Giao Châu, bắt Tiết độ sứ khi đó là Khúc Thừa Mỹ mang về Bắc quốc thì Đình Nghệ đã có ý định làm phản. Ông ta một mặt chịu nhận sắc phong của Nam Hán nhưng vẫn nuôi giấu trong nhà đến mấy ngàn gia binh, gia tướng. Sau lưng ông ta lại được Đinh Công Trứ, Ngô Mân cùng con trai là Ngô Quyền hết lòng ủng hộ. Song lúc đó, Dương Đình Nghệ vẫn còn lo đại sự bất thành nên đã phải cho người tìm đến Phong Châu để liên hệ với ông, trước là kết tình hòa hiếu, sau có nhã ý gả con gái lớn là Dương Thị Thuần Mỹ cho ông. Sau khi hỏi tuổi, biết con gái của Đình Nghệ còn nhỏ tuổi hơn cả con trai mình là Kiều Công Chuẩn thì ông đã thẳng thắn chối từ. Dương Đình Nghệ thấy ông không chịu làm con rể thì lại chuyển sang xin cho kết tình thông gia, bằng cách gả cô con gái kia cho con trai ông và ông đã gật đầu đồng ý. Thì ra Dương Đình Nghệ đã tính toán một cách có chủ đích, một khi đã kết thông gia với ông ta thì dẫu không ủng hộ thì ông cũng không nỡ chống lại khi ông ta đưa quân bắc tiến. Mà đâu chỉ có vậy! Nhiều hào trưởng thân thiết với ông, ngay khi biết Dương Đình Nghệ động binh bắc tiến thì lại cứ nghĩ chắc chắn có ông đứng sau ngầm ủng hộ. Họ đâu có cần biết thực hư, họ chỉ nghĩ đơn giản rằng đã là thông gia thì không thể không có sự bàn bạc với nhau từ trước. Vậy là chẳng ai trong số họ phản đối khi Dương Đình Nghệ về làm chủ thành Đại La. Thực ra trong bụng Công Tiễn chưa bao giờ có ý đố kị hoặc ghen ghét Đình Nghệ nên khi nghe Đình Nghệ động binh bắc tiến, ông cũng hết lòng ủng hộ. Ông và đứa con trai cả là Công Chuẩn, đã đem hết gia binh hợp quân với Đình Nghệ để đánh đuổi bọn Lý Tiến. Đúng là sau khi Dương Đình Nghệ làm chủ Đại La cũng có mời ông ở lại để giúp sức an dân trị quốc. Nghĩ Đình Nghệ lúc đó đang cần người tài ở gần bên để nghĩ mưu hiến kế giúp việc chuẩn bị lập ra tân triều nên ông và hào trưởng các địa phương khác đã bảo nhau ở lại và hết lòng phụng sự. Vậy mà đợi mãi cũng không thấy Đình Nghệ đả động gì đến việc công bố định ngày xưng vương, khai quốc khiến ông và mọi người dần dần tỏ ra chán nản. Ông và nhiều người có chí lớn khác cũng đã nhiều lần khuyên nhủ Đình Nghệ, hãy học theo chí lớn của các bậc tiên vương như Lý Nam Đế và Triệu Việt Vương khi xưa mà đứng ra định đô, xưng vương, lập quốc... Song Đình Nghệ chỉ nghe rồi lại bỏ ngoài tai. Cũng có một lần trước mặt mọi người, Đình Nghệ hỏi ông về cách thức hoạt động của một triều đình độc lập. Ông đã thành thực nói rằng, người Phong Châu quê ông vốn gốc gác vua Hùng nên trong nhân gian còn nhiều người biết việc lễ nghĩa triều đình, nếu cần để ông về tìm hiểu rồi xin báo lại. Nhân hôm đó, ông cũng nói với Đình Nghệ và mọi người, là từ thời Hùng vương, người Giao Châu ta đã có một thứ chữ viết riêng gọi là chữ Khoa Đẩu. Khi tướng Mã Viện nhà Hán sang Giao Châu đã cho đốt hết sách vở có chữ Khoa Đẩu và bắt dân ta phải học sang chữ Hán. Nhưng người Phong Châu vẫn âm thầm gìn giữ, hiện nay ở Phong Châu vẫn có nhiều người có thể đọc thông viết thạo thứ chữ đó. Ông còn đề xuất, nếu tân triều thành lập thì có thể bỏ chữ Hán, khôi phục truyền dạy chữ Khoa Đẩu cho toàn cõi Giao Châu. Làm như vậy thì sẽ không những có thể phục quốc mà còn thoát li hoàn toàn ảnh hưởng của người phương Bắc. Đình Nghệ và mọi người hôm đó lắng nghe ông nói với vẻ rất chăm chú khiến ông tưởng rằng ông ta sẽ cho áp dụng đến nơi. Không ngờ là các đề xuất của ông chẳng những được áp dụng mà mọi người sau hôm đó còn nhìn ông với ánh mắt lộ rõ vẻ ghen tức và cảnh giác.

Ở Đại La một thời gian, thấy Dương Đình Nghệ mãi không nói gì đến việc lập ra tân triều mà lại có ý chịu nhận sắc phong chức Tiết độ sứ của nhà Nam Hán, cộng thêm với một số bất đồng cá nhân khác giữa hai người nên ông đã xin phép được trở về đất Phong Châu. Đình Nghệ hôm đó cũng không có ý giữ lại khiến Công Tiễn nghĩ "Chắc ông ta muốn mình đi sớm cho khuất mắt". Đến giờ này, ngồi ngẫm nghĩ mãi, Công Tiễn vẫn không hiểu lý do tại sao Đình Nghệ lại không chịu xưng vương, lập quốc. Ông ấy có được bao nhiêu thuận lợi như thế, tại sao không biết nắm lấy mà lại chịu nhận sắc phong của Nam Hán? Chức Tiết độ sứ kia có là gì đâu chứ? Nó vẫn chỉ là một chức quan của người phương Bắc đặt ra để cai trị người Giao Châu ta. Mà đã là chức quan của triều đình Nam Hán thì vẫn phải nghe chỉ dụ của vua Nam Hán, vẫn phải bóc lột người Giao Châu để cống nộp sang cho Nam Hán và nếu làm có trái ý, sẽ phải thay thế bằng một người khác. Và quan trọng là đất Giao Châu như vậy vẫn mãi mãi chỉ là một châu quận biên viễn của Bắc triều. Đó chính là điều ông và rất nhiều người có chí muốn khôi phục quốc thống không bao giờ mong muốn. Thực sự là từ khi Dương Đình Nghệ về làm chủ Đại La đến nay thì cuộc sống của ông cũng như những người dân Phong Châu đây cũng chẳng có thay đổi gì đáng kể. Có khác chăng thì chỉ có việc con trai ông là Kiều Công Chuẩn cùng vợ con nó phải về ở hẳn Đại La để giúp cha vợ cai quản Giao Châu. Dương Đình Nghệ vẫn công khai thu thuế má các châu quận, giống như cách các quan Thái thú trước đây vẫn thường làm. Vậy mà khi ông hỏi xin ít bạc để tu sửa ngôi đền thờ tổ Hùng vương, Đình Nghệ tìm mọi lý do để từ chối. Nay nghe pháp sư Lục Đà nói thì Công Tiễn mới hiểu được nguyên do. Đúng là ông ta sợ cụ tổ Hùng vương sẽ phù hộ cho thế lực của họ Kiều lớn mạnh hơn họ Dương. Nghĩ đến đây Công Tiễn buột miệng lẩm bẩm:

- Hy vọng sau khi tu sửa ngôi đền thì người họ Kiều ta sẽ hiển đạt và lớn mạnh hơn...!

Công Tiễn vừa dứt lời thì bỗng có tiếng nói cất lên:

- Tôi nghĩ chắc chắn sẽ là như vậy đấy!

Công Tiễn giật mình song kịp trấn tĩnh lại khi nhận ra đó là giọng nói của người em trai.

- Chú Toản đấy à...! Ngồi xuống đây đi...!

Đợi Công Toản ngồi hẳn xuống, Công Tiễn quay sang nhìn em hỏi:

- Chú lo chỗ ăn nghỉ cho pháp sư thế nào rồi?

- Anh yên tâm! Việc đó tôi đã lo chu đáo...

- Vậy thì tốt! - Công Tiễn như chỉ chờ đến lúc này để trút bầu tâm sự - Theo chú thì chúng ta có nên tin vào lời nói của vị pháp sư kia không?

Công Toản ngước mắt nhìn anh nói:

- Nếu không tin thì chắc anh đã không cho mời ông ta đến đây như thế?

Công Tiễn lại hỏi tiếp:

- Thế chú đã được nghe chuyện về bọn đạo sĩ, pháp sư phương Bắc dưới thời Tần Thủy Hoàng chưa?

Công Toản lắc đầu:

- Tôi chưa được nghe! Anh kể đi!

- Vào thời Tần Thủy Hoàng, bọn đạo sĩ, pháp sư rất được trọng dụng. Chúng luôn bịp bợm rằng có thể làm phép để chế ra thuốc tiên, thỏa mãn được nhu cầu, khát vọng trường sinh bất tử của Tần Thủy Hoàng. Tần Thủy Hoàng khi còn sống thì vẫn luôn rất tin tưởng vào đám đạo sĩ, pháp sư kia. Nhưng cuối cùng thì Tần Thủy Hoàng cũng vẫn phải chết, thậm chí chết khi chưa đến năm chục tuổi. Kết cục cuối cùng là không những bản thân bọn đạo sĩ, pháp sư kia phải chịu tội chết mà tất cả cha mẹ, vợ con của chúng cũng đều phải chết theo Tần Thủy Hoàng.

- Có thể họ cũng chết theo để được tiếp tục phụng sự Tần Thủy Hoàng ở dưới suối vàng thì sao?

- Chú mà lại tin vào chuyện đấy à?

- Không biết thế nào mà nói được đâu...! Còn với vị pháp sư Lục Đà đây thì tuy chưa biết ông ta có tài thực hay không nhưng tôi vẫn tin tưởng vào những lời nói của ông ta vì tôi thấy ông ta không hề có một chút lợi lộc gì khi nói ra những điều đó! Càng nghĩ tôi càng thấy ông ta nói đúng! Bao năm qua, người Phong Châu chúng ta không thể đứng đầu thiên hạ, không thể khôi phục được một quốc gia riêng cho người Nam ta có lẽ là do ngôi đền thờ tổ Hùng Vương đã bị trấn yểm thật! Anh em mình phải nhờ pháp sư hóa giải đạo bùa chú để người Phong Châu ta có thể mở mày mở mặt trước người thiên hạ!

Công Tiễn hỏi vậy thôi chứ thực ra từ trong thâm tâm của mình, ông thấy những lời pháp sư Lục Đà nói ra đều toàn là đúng cả chứ không có sai đi đâu một lời nào. Người Phong Châu đã bao đời nay không có ai là anh hùng xuất chúng. Ngay như họ Kiều của ông, cố lắm cũng chỉ làm đến chức Thứ sử của một châu quận là cùng. Mà chức Thứ sử thì có đáng gì đâu, nó đương nhiên vẫn thuộc về người Phong Châu chứ làm gì có ai ở nơi khác có thể đến đây mà làm. Công Toản thì thấy anh mình có vẻ nghi ngờ tài năng của pháp sư Lục Đà bèn hỏi lại:

- Thế đến giờ này anh vẫn không tin vào những gì mà pháp sư Lục Đà nói à?

Công Tiễn thú thực:

- Tôi cũng có phần tin rồi!

Công Toản bỗng đổi tư thế, xoay người ngồi để nhìn thẳng vào mắt Công Tiễn rồi hỏi:

- Thế anh có muốn về làm chủ thành Đại La không?

- Chú hỏi gì lạ vậy? - Công Tiễn vừa có phần hoảng sợ vừa có phần ngạc nhiên - Tôi với Đình Nghệ đang là thông gia với nhau... Chú quên mất điều đó rồi sao?

Công Toản trả lời:

- Tôi biết! Nhưng thông gia thì không có quyền được làm vậy sao? Mà anh không làm thì có kẻ khác sẽ làm...

Công Tiễn càng ngạc nhiên hơn:

- Chú nói ai làm?

- Theo như lời pháp sư Lục Đà đã nói thì nội trong sáu tháng nữa thành Đại La sẽ đổi chủ... Như vậy thì nếu anh không làm thì cũng có người khác sẽ làm cái việc thoán đoạt đó...

Công Tiễn nghe vậy thì buông ra một tiếng thở dài rồi lẩm bẩm nói:

- Ai thoán đoạt thì thoán đoạt chứ tôi sao lại có thể phản ông ấy được chứ?

Công Toản vẫn ra sức thuyết phục anh trai:

- Anh xem! Ngày trước Thục Phán lật tổ Hùng vương song dân tình Phong Châu ta có ai oán trách Thục Phán đâu...? Thời nhà Hùng đến lúc mạt vận thì phải có họ khác lên thay... đó cũng là hợp lẽ trời...

- Nhưng họ Dương đã đến lúc mạt vận đâu?

Công Toản im lặng trong giây lát rồi lại nói:

- Dương Đình Nghệ hiện nay tuy chưa đến lúc mạt vận nhưng kể từ ngày ông ta cúi đầu chịu nhận sắc phong của nhà Nam Hán thì đã đánh mất đi lòng tin của người Giao Châu ta rồi. Nhiều người trước đó ủng hộ ông ấy, giờ tuy chưa có ý làm phản song đã ngoảnh mặt làm ngơ, kệ cho ông ta muốn làm gì thì làm. Tôi nghe nói có rất nhiều người đang âm thầm bỏ tiền ra để chiêu mộ binh thuyền và ráo riết luyện tập để đợi thời cơ ra tay, chiếm đoạt Đại La đấy. Anh... - Công Toản nói đến đây thì đột nhiên quay sang nhìn anh trai mình nói vẻ năn nỉ - Anh là người Phong Châu... Người Phong Châu ta vốn là dòng dõi Hùng vương... Anh phải lên làm chủ Giao Châu thì mới hợp lẽ trời...

Công Tiễn nghe em trai nói vậy thì trong bụng có vẻ đã xuôi xuôi song còn lưỡng lự:

- Nhưng... nhưng...

Công Toản vội hỏi dồn:

- Anh còn e sợ điều gì nữa?

- Tôi lo là... - Công Tiễn nhìn em trai nói - Đất Phong Châu ta bao năm qua sống trong cảnh thái bình nên người Phong Châu ta không quen với cảnh binh đao... Binh thuyền ta cũng không có được bao nhiêu... Tôi lo không đủ lực...

Công Toản vội trấn an:

- Những cái đó anh lo gì chứ! Binh thuyền ta sẽ bỏ vàng bạc ra mua sắm thêm. Quan trọng nhất là phải thu phục được lòng người. Được lòng người thì sẽ có tất cả...

- Chú nói phải! - Công Tiễn gật gù - Việc thu phục lòng người mới là việc khó...! Vậy để thu phục lòng người thì cũng phải có lý do gì đó chứ?

- Tôi có một lý do này, anh nghe xem có được không?

- Chú mau nói ra xem nào!

- Tôi nghe nói trước đây vua Nam Hán là Lưu Nghiễm đã có ý định cho Khúc Hậu chủ(1) quay về nối nghiệp Khúc Trung chủ(2) để làm Tiết độ sứ Tỉnh Hải quân. Dương Đình Nghệ do đã có ý muốn làm chủ Đại La nên không thể để Khúc Hậu chủ có đường hồi quốc, ngay khi hay tin, ông ta vội dấy binh nổi dậy, đánh đuổi Lý Tiến. Lưu Nghiễm bực tức quá mới sai giết Khúc Hậu chủ để rửa hận... Vậy thì chúng ta sẽ vịn vào cái lý này để mà dựng cờ "Diệt Dương Phục Khúc"... Anh cứ cho phát hịch kể tội họ Dương thì chắc sẽ có khối người theo về...

- Diệt... Dương... Phục... Khúc... - Công Tiễn vừa nhắc lại từng từ vừa gật gù ra vẻ tâm đắc. Một lát sau, dường như nhớ ra điều gì, ông quay sang nhìn người em trai mình hỏi - Mà chú nghe tin này ở đâu vậy?

- Tôi nghe Lý Huê nói...

- Lý Huê sao? - Công Tiễn nghe nói đến Lý Huê thì tỏ vẻ nghi ngờ - Có đáng tin cậy không?

- Vâng! Ông ta thường xuyên sang đất Nam Hán buôn bán nên mới biết được tin này... Mà... mà... đáng tin hay không thì có quan trọng gì đâu chứ...

- Chú nói vậy là sao?

- Thì chúng ta cũng chỉ cần có một cái cớ thôi mà!

- Chỉ cần một cái cớ...

Công Tiễn vừa lẩm bẩm nhắc lại lời của Công Toản thì lại sực nhớ đến một điều gì đó bèn thốt lên vẻ lo lắng:

- Thế giả sử như ta vừa chiếm Đại La, giết Đình Nghệ xong nhỡ... nhỡ Ngô Quyền cho xuất binh từ Ái Châu ra đánh thì sao?

- Tôi cũng đã nghĩ đến điều này nên dám nói chắc rằng, anh ta sẽ không dám làm việc đó vì sức mạnh của Ái Châu sao có thể so với Phong Châu ta được...

- Nhưng hắn có thể lấy quân của cả Diễn Châu và Hoan Châu nữa?

- Cái đó càng khó vì Thứ sử các câu Hoan, Diễn sẽ không dám mạo hiểm ủng hộ Ngô Quyền bắc tiến mà để trống mặt sau lưng cho quân Chiêm Thành có thể lợi dụng xâm phạm. Mà khi ta đã dựng cờ "Diệt Dương Phục Khúc" thì Thứ sử các châu Hoan, Diễn kia cũng chẳng có lý gì mà nhúng tay vào nữa. Vậy để tránh hậu họa, tốt nhất ta phải bắt và giết bằng hết cả bốn cha con Đình Nghệ.

- Nhưng Ngô Quyền dẫu sao vẫn là con rể của Đình Nghệ, hắn cũng vẫn có cái lý lẽ để triệu tập binh mã...

- Con rể ư...? Cuộc hôn phối giữa họ Ngô với họ Đình cũng giống như giữa họ Kiều với họ Đình mà thôi, đó chỉ là những cuộc hôn phối gượng ép để Đình Nghệ có thêm vây cánh, ủng hộ ông ta. Thứ sử các châu Hoan, Diễn nào có kém cạch gì so với Ngô Quyền, họ chỉ nể trọng anh ta vì anh ta là con rể của Đình Nghệ mà thôi... Một khi mà họ Dương đã không còn thì những phép tắc ràng buộc của các cuộc hôn phối đó cũng chẳng còn giá trị gì nữa... Ngô Quyền khi đó có khi còn phải nể sợ Thứ sử các châu Hoan, Diễn nữa cũng nên...

- Thôi được...! - Công Tiễn nghe đến đây thì nhìn người em tỏ vẻ quyết tâm - Được làm vua thua làm giặc! Tôi quyết nghe theo chú một phen!

---

Việc tu sửa ngôi đền thờ tổ Hùng vương chẳng mấy chốc cũng đã đến lúc hoàn thành. Mọi người dân Phong Châu đều vui mừng ra mặt vì dịp giỗ tổ năm nay, họ đã có một ngôi đền thờ tổ mới, to đẹp, rộng rãi hơn xưa. Công Tiễn và Công Toản thì càng vui gấp bội, họ đã không những hóa giải được đạo bùa trấn yểm của Cao Biền mà còn thay đổi được thế đặt để đạo bùa quay lại phù trợ, nâng đỡ cho người Phong Châu. Công Tiễn quyết định cho làm lễ giỗ tổ năm nay thật to và kéo dài liên tục trong ba ngày để mọi người, dù ở xa đến mấy, đều có thể thu xếp thời gian để về tham dự.

Lễ giỗ tổ năm nay to nhất từ trước đến nay. Đó là lời nhận định của các cụ cao niên nói với con cháu. Đâu đâu cũng thấy tiếng nói, tiếng cười với những vẻ mặt vui mừng hớn hở rủ nhau hẹn ngày để về xem hội. Hôm vào chính hội, Công Tiễn cũng vui ra mặt. Ông hết đi chỗ này đến chỗ khác để chia vui cùng với mọi người. Thỉnh thoảng ông còn bị kéo vào mấy đám hát hò hoặc nhảy múa. Khi đến chỗ đám hát xoan, Công Tiễn dừng lại, chăm chú lắng nghe với vẻ say mê rồi lẩm bẩm: "Hát xoan hay thế này mà Đình Nghệ lại không chọn để làm nhã nhạc trong vương phủ của Tiết độ sứ thì quả là đáng tiếc".

Đi sang chỗ hội vật, khi Công Tiễn đang chăm chú xem hai đô vật tranh tài thì có một chàng trai trẻ chạy ào đến trước mặt gọi:

- Ông nội ơi...!

Công Tiễn quay ra nhìn thì thấy một chàng trai trẻ đang vừa bước tới vừa cất giọng nói:

- Ông ở đây mà cháu tìm mãi mới thấy!

Công Hãn đấy à! - Công Tiễn lộ vẻ mừng rỡ - Cháu lên lúc nào thế?

- Cháu vừa lên sáng nay! Nghe nói ông đang ở hội nên cháu vội đến đây để tìm ông.

- Thế cháu lên coi hội hay lên có việc gì?

- Cả hai ông ạ! - Chàng trai tíu tít - Cháu lên vừa coi hội giỗ tổ sau đó thì phải đi lo cho cha cháu một việc...

Công Tiễn tò mò:

- Việc gì vậy?

- Cha cháu đang phụ trách việc đắp sửa thành Đại La nên sai cháu về Phong Châu mua thêm mấy chục bè tre, gỗ rồi mang gấp về để kịp sửa thành trước mùa mưa lũ năm nay.

Hai ông cháu Công Tiễn đang nói chuyện thì có một giọng nói cất lên phía sau:

- Thằng Công Hãn mới lên đấy à?

Công Hãn quay lại để nhìn xem ai vừa hỏi thì nhận ra đó là ông Công Toản, em trai của ông nội mình bèn cất tiếng chào:

- Cháu chào ông trẻ! Cháu vừa lên sáng nay ông ạ.

- Lâu quá không gặp. Mày lớn nhanh quá! Thế cha mẹ với các em mày ở dưới đó có được khỏe không?

- Dạ! Cha mẹ và các em cháu vẫn khỏe ạ.

Ông Công Toản nghe vậy lại hỏi:

- Đại La có gì mới không hả?

- Cũng không có gì mới đâu ông ạ!

Mấy người nói chuyện thêm một lúc thì Công Hãn chào hai ông già để xin phép được đi chơi hội cùng với mấy người bạn. Chả là thủa nhỏ Công Hãn sống ở Phong Châu đây nên cũng có rất nhiều bạn bè cùng trang lứa. Hai ông già ngoái đầu nhìn theo Công Hãn. Khi chàng trai chạy khuất hẳn trong đám đông, ông Công Toản quay sang nhìn anh mình hỏi nhỏ:

- Anh nhìn thấy cơ hội chưa?

Công Tiễn chưa hiểu Công Toản nói đến cơ hội gì nên nhìn ông em hỏi:

- Chú nói cơ hội gì?

- Thì... - Công Toản nhìn quanh không thấy ai đứng gần thì mới ghé tai Công Tiễn nói nhỏ - Thì cơ hội về làm chủ thành Đại La đó...!

Công Tiễn không vội trả lời mà thầm ngẫm nghĩ. Thấy Công Toản chỉ vừa mới có ý tưởng gì đó từ lúc gặp được Công Hãn thì Công Tiễn đã phần nào đoán ra ý định của em trai, ông nhìn Công Toản nghi ngờ hỏi:

- Chú định lợi dụng thằng Công Hãn đấy à...?

Công Toản gật đầu:

- Đúng vậy!

- Nhưng chú định dùng cách gì?

- Bây giờ tôi có một cách này có thể giúp anh lên làm Tiết độ sứ đất Tĩnh Hải quân... Song không biết anh có chịu nghe theo không thôi?

Công Tiễn thấy em trai mình ngập ngừng như vậy thì vội giục:

- Chú mau nói ra cho tôi nghe xem thế nào đã!

Công Toản không nói ngay mà hỏi lại:

- Có phải thằng Công Hãn được bố nó giao cho lên trên này để chặt tre luồng về đắp sửa thành Đại La không?

- Đúng vậy!

- Vậy thì... - Công Toản cười - Anh hãy nhân cơ hội này cho một toán quân thiện chiến, cải trang thành dân phu kéo các bè tre về Đại La, giả vờ giúp cha con Công Chuẩn một tay để công việc được nhanh chóng rồi nhân cơ hội sẽ ra tay giết Dương Đình Nghệ, chiếm giữ cổng thành, mở đường cho đại quân Phong Châu ta tiến vào chiếm thành Đại La...

Công Tiễn ngẫm nghĩ một lát rồi nói:

- Để ta cho người nói trước với Công Chuẩn xem sao!

- Không được! - Công Toản vội gạt đi - Anh không nên cho thằng Công Chuẩn biết...

- Sao lại không được? - Công Tiễn hỏi lại - Dù sao nó cũng là con trai tôi.

- Đành là như vậy...! - Công Toản giảng giải - Song anh quên một điều tối quan trọng là vợ nó chính là con gái của Dương Đình Nghệ hay sao? Công Chuẩn là một đứa rất nặng tình... Một khi đã biết được kế hoạch của chúng ta, chắc chắn nó sẽ phải nghĩ đến vợ nó. Tôi nghĩ, nếu để cho Công Chuẩn biết, nó sẽ không thể giữ kín được đâu...

Công Tiễn gật gù tỏ vẻ đã hiểu:

- Chú nói vậy cũng có lý...! Thế thì thằng Công Hãn cũng không được biết kẻo nó về sẽ nói lại với cha nó.

- Anh nghĩ được như vậy mới là thấu đáo!

- Nhưng làm thế nào để cha con thằng Công Chuẩn không nghi ngờ cho được?

Công Toản ghé sát vào tai anh trai mình nói nhỏ:

- Anh cứ làm như thế này... thế... thể nào cũng sẽ thành công...!

Công Tiễn vừa nghe vừa gật đầu liên tục:

- Được...! Được... Hay lắm...!

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro