Chương 5

Một cô gái với khí chất mạnh mẽ bất cần lù lù xuất hiện đằng sau Bàn Tử. Trong tay là con dao găm đang kề sát vào cổ của Bàn Tử.

"Mố?....đồng tiền 10 xu, một cái thì không nói gì, 7 cái giống hệt thì khác. Đều là bảo bối ,bảo bối cả" Bàn Tử nhìn chằm chằm vào cái vòng tay của A Ninh mà chậc chậc thèm thuồng, đều là bảo vật. Không biết kiếm đâu ra đủ 7 cái ngon lành dữ. Cái thứ đồ chơi này từ lâu đã bị thất lạc khắp nơi, kiếm được 2 đồng giống nhau đã là cực hạn rồi, không ngờ cô ta lại kiếm đủ được 7 đồng. Một lần nữa Bàn Tử lại hoài nghi hậu thuẫn đứng đằng sau cô nương này rồi.

A Ninh liếc Bàn Tử một cái sắc lẻm. Trở tay gập lại lưỡi dao, giắt ngang đùi rồi ngồi xuống ghế đá bên cạnh Ngô Tà. Hôm nay cô ấy không mặc đồ da như bình thường hay đi xuống mộ nữa, mà là vận một cái đầm đen dài ngang đùi một chút, thắt bím tóc đuôi cá vấn quanh đầu, toàn thân toả ra một hương vị mối tình đầu ngây thơ ngọt ngào. Nhưng mà tin cậu đi, cô nương này thật sự không dễ chọc chút nào.

Cứ thử nói đùa với cô ta một chút xem, giây trước vừa giỡn, giây sau dao găm đã kề sát cổ bạn rồi.

A Ninh nhìn cậu đăm chiêu, xin lỗi nhưng mà cô nương à, đây đã là hoa có chậu, cô không giựt nổi đâu. Tốt nhất là cô biết khó mà lui đi. Bàn Tử nhìn hai người mày qua mắt lại cuối cùng cũng chịu không nổi mà phải lên tiếng.

" Tôi có điều này muốn cho cậu biết" cô ấy lấy trong túi 2 băng video rồi thả lên mặt bàn.

Mẹ kiếp cô có gì thì nói, đừng có úp úp mở mở như vậy. Đau tim lão tử. Cậu nhận lấy bưu kiện coi cho kĩ.

 Tổ sư nó, thế quái nào người gửi bưu kiện cho cô ấy lại là cậu?

"Cậu á?" Bàn Tử thò đầu qua xem bèn kêu toáng lên.

Ngô Tà lắc lắc đầu, nói với A Ninh:" Này không phải tôi gửi, tôi không biết cái gì hết"

" Đương nhiên là tôi biết không phải anh gửi, anh làm sao tốt bụng tới nỗi gửi đồ cho tôi chứ, người gửi ghi tên anh là để chắc chắn món hàng này được đưa tới tay tôi thôi."

" Vậy trong cái của nợ này quay cái mẹ gì vậy?" Hứng thú của Bàn Tử được khơi lên rồi

" Thứ bên trong khá kì quặc. Tôi nghĩ các anh nên tự xem đi"

Băng từ vẫn là loại trắng đen không hề thay đổi. Đoạn nhiễu qua đi thì xuất hiện một gian phòng ở bày biện theo kiểu cũ. Lúc mới bắt đầu, còn hơi giật mình, nhưng ngay sau đó liền phát hiện ra cách bài trí của căn phòng kia đã không còn giống như trong cuốn băng chúng tôi đã xem ở bệnh viện, rõ ràng là địa điểm đã thay đổi. Không gian rộng lớn hơn nhiều, nội thất cũng khác hẳn, không biết là ở đâu.

Đợt trước cùng chú Ba coi hai cuộn băng kia, đoạn sau tất cả đều là hạt é, xem đi xem lại cũng không phát hiện ra huyền cơ nào hết. Hiện giờ có đầu mối mới, cậu phải xem kĩ lưỡng hơn mới đươc.

Vương Minh niềm nở pha trà rót nước mời khách. Bàn Tử nằm sõng soài không nể nang ai trên ghế dựa của cậu. Ngô Tà đành ngồi qua một bên, lại đuổi Vương Minh ra ngoài trông hàng. Cu cậu này trước khi đi còn làm một ánh mắt rất chi là ngập ngụa nước không nỡ. Hình như lâu rồi mình chưa phát lương cho cậu ta nên thằng cu đó dùng chiêu với mình đấy à?

Lúc này A Ninh cũng nghiêm túc rồi, gương mặt lạnh tanh hệt tên mặt than kia làm cậu cũng vô thức thẳng sóng lưng theo dõi màn hình.

Trong căn phòng đó vô cùng tối, hiếm lắm mới có một ánh sáng nhỏ nhoi từ ngoài song cửa chiếu vào, nhưng mà cũng không sáng được bao nhiêu. Căn phòng vẫn một màu u tối. Nương theo chút ánh sáng mà nhìn, cửa sổ này có phần giống với loại song gỗ khắc hoa sử dụng cho kiểu cũ thời Minh-Thanh, tuy nhiên hình ảnh lúc này trắng đen lại còn mờ nên không rõ là có đúng hay không, có thể thấy lúc này không có người.

Bàn Tử nháy mắt với cậu, ngầm hỏi nội dung này có giống với cuộn băng mà mà Muộn Du Bình gửi cho không. Ngô Tà lắc đầu ý bảo không phải. Bàn Tử thoáng bất ngờ rồi chăm chú xem băng.

Có điều, mười lăm phút sau hình ảnh vẫn như thế, không có gì thay đổi. Thỉnh thoảng nhiễu một phát làm cậu muốn đái ra quần.

Bàn Tử hết kiên nhẫn nổi:" Tôi bảo này Ninh tiểu thư, cô cầm nhầm băng rồi hả" cô con mẹ nó tua lẹ cho lão tử, lão tử chờ muốn rụng hai trứng rồi đó.

A Ninh không quan tâm anh ta mà chỉ nhìn chằm chằm cậu. Nhìn đến mức cậu muốn rớt mồ hôi hột tới nơi, chắc là không lâu sau nữa sẽ có sự việc không tầm thường xảy ra trong cuốn băng, như vậy mới không phiền vị tổ tông này đi một chuyến tới đây cho cậu coi.

Cậu và Bàn Tử đang nhích qua nhích lại trên ghế vô cùng sốt ruột, vừa đúng lúc đó, A Ninh đã rủ bỏ cái vẻ mặt lạnh tanh kia mà nghiêm túc lên, ngoắc tay ra hiệu. Cậu và Bàn Tử cũng ngồi ngay thẳng lại, chăm chú nhìn màn hình.

Trên màn hình, trong phòng bỗng xuất hiện một cái bóng xám đang di chuyển từ trong bóng tối ra, động tác vô cùng kỳ quái, tốc độ đi cũng cực chậm, cứ như là say rượu. Rất nhanh, cái bóng trắng trông rõ ràng hẳn. Đến khi nó di chuyển đến bên cửa sổ thì lúc bấy giờ cậu mới hiểu ra vì sao động tác của người này lại kỳ dị đến thế: đó là vì nó căn bản không phải đang đi, mà là đang bò trên mặt đất.

Người này không biết là nam hay nữ, chỉ thấy nó đầu bù tóc rối, quần áo mặc trên người trông cứ như áo liệm, bò trườn trên mặt đất một cách chậm chạp, đầy gian nan.

Mà điều làm cậu cảm thấy kỳ dị chính là tư thế bò trườn của nó trông cực kỳ quái đản. Nếu không phải là người có tật, thì hẳn là đã phải chịu một sự ngược đãi đến cực độ. Cậu đã từng xem một bản tin, trong đó nói ở một vùng nông thôn hẻo lánh có gã dân quê đem nhốt bà vợ thần kinh có vấn đề trong hầm ngầm, đợi đến khi bà vợ được thả ra thì đã không thể nào đi lại bình thường được nữa mà chỉ có thể bò thôi. Động tác của nó đúng là cho cậu loại cảm giác này.

Bọn Ngô Tà đều không lên tiếng, nhìn nó bò qua màn hình rồi lẳng lặng không một tiếng động mà biến mất ở đầu đằng kia. Sau đó, căn phòng lại trở về vẻ yên tĩnh bất động như cũ.

Toàn bộ quá trình chỉ có mấy phút hơn, chỉ là điều kì quái ở đây là không hề có âm thanh. Chỉ nghe âm thanh bị nhiễu phát ra, không hề nghe tiếng người kia bò trườn trên đất, đây là một chuyện vô cùng không thoải mái.

A Ninh ấn điều khiển từ xa, tua lại cuộn băng, dừng hình ảnh lại lúc người kia đang bò trườn trên đất rồi quay qua hỏi cậu:" Anh xem đi, coi có thấy điều gì lạ không?"

" Có gì lạ đâu, chẳng phải là một người nào đó đang bò ở trỏng hả?" Nhìn bộ dáng mù mờ của Ngô Tà, A Ninh có phần ngờ vực, lại có vẻ hơi bất ngờ.

"Vậy được. Anh coi tiếp đoạn này đi" A Ninh lấy cuộn cũ ra để ở một bên rồi thay đoạn băng thứ hai vào. Lần này cô ấy không cho coi từ đầu nữa mà bắt đầu tua nhanh tầm mười lăm phút mới ngừng lại.

"Tốt nhất là anh nên chuẩn bị tâm lý một chút. Điều này có chút... quái đản"A Ninh ngừng một chút rồi mới nói tiếp, làm cậu có chút sợ rồi đó.

Hít sâu một hơi, cậu mới gật đầu ý bảo cậu sẵn sàng rồi, cô cứ bật lên đi. Mẹ nó mình kinh qua bao nhiêu hiểm nguy, gian nan. Dạo một vòng quỷ môn quan rồi về, cái gì cũng thấy qua hết rồi, cuộn băng bé tí tẹo này cắn chết cậu được chắc. Khốn kiếp, đến đi, lão tử đón hết, đến một cái đánh một cái.

 Băng ghi hình lại bắt đầu phát, hình ảnh vẫn là căn phòng ở kia, có điều màn hình máy quay có vẻ hơi rung rinh, hình như có người đang điều chỉnh nó. Rung được khoảng hai phút màn hình mới ngay ngắn lại. Tiếp theo, một khuôn mặt từ dưới màn hình ló lên.

Lúc mới đầu tiêu cự chưa được điều chỉnh tốt, áp sát quá gần nên nhìn không rõ lắm, nhưng cậu đã nhận ra người nọ không phải Hoắc Linh. Tiếp đó, khuôn mặt người nọ lại dịch chuyển ra sau, một người mặc áo liệm màu xám giống y lúc trước xuất hiện trên màn ảnh. Người đó run rẩy ngồi dưới đất, tóc tai rối bù nhưng với một vài cử động cậu vẫn nhìn thấy được mặt của nó.

Cùng lúc đó, Bàn Tử kinh ngạc kêu thét lên một tiếng, quay phắt đầu lại nhìn cậu, mà cậu cũng lập tức cảm giác được cơn ớn lạnh xộc thẳng từ sống lưng lên sau gáy mình, đồng thời há hốc cả miệng, tưởng như sắp ngộp thở đến nơi.

Trên màn hình, kẻ quay đầu bốn phía ngó nghiêng như người điên kia có gương mặt vô cùng quen thuộc. Cậu phải mất vài giây mới thừa nhận được:

Mẹ kiếp! Đó là bản thân cậu mà.



Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro