06

Sung Hanbin không ngạc nhiên khi sáng hôm sau cậu nhận được ít lời nhắn hơn đáng kể. Chỉ còn hai ngày nữa là đến vòng loại trừ, và sự mới mẻ thu hút của những lời thổ lộ ẩn danh dần phai mờ đi. Mọi người quay lại với việc lo lắng cho số phận của họ.

Cậu nhanh chóng đưa mắt nhìn các tờ ghi chú, không nhìn thấy nét chữ đặc biệt của Zhang Hao trên bất cứ tờ giấy nào. Cậu thở dài và dựa vào bức tường cạnh giường. Lúc này, Zhang Hao có lẽ đã đọc được những lời bày tỏ chân thành từ Hanbin, và Sung Hanbin ở đây thì mong muốn Zhang Hao viết cho mình một tờ ghi chú...

Không. Đến lúc phải dừng hờn dỗi rồi. Dù Hanbin có thể nói về rất nhiều thứ, cậu đã thổ lộ điều quan trọng nhất trong những điều cậu muốn nói với Zhang Hao. Cậu chỉ mong nó không làm Zhang Hao thấy tệ đi.

Hôm nay họ phải ghi hình, theo đội trước đó đã chia, và Hanbin thấy Zhang Hao lần đầu tiên trong ngày khi họ di chuyển đến trường quay. Zhang Hao từ phía bên kia sân vẫy tay mỉm cười với cậu, Hanbin ngập ngừng treo lên nụ cười đáp lại.

Ít nhất thì Zhang Hao không ngó lơ cậu - đây là một tín hiệu tốt. Hai người còn trò chuyện trước ống kính một lúc sau đó nhưng anh vẫn không thể hiện điều gì bất thường.

Điều cần nhất bây giờ là, Hanbin loại bỏ được một vài suy nghĩ ra khỏi đầu và cậu sẽ đủ sáng suốt để tham gia vào những trò chơi này mà không nghĩ quá nhiều về Zhang Hao. Giờ đây cậu cảm thấy tự do như cánh chim ngoài kia vì đã bộc lộ được cảm xúc của mình, và cậu biết Zhang Hao không tức giận vì điều đó.

Nhưng cậu lại nghĩ đến người hôm nay sẽ tỏ tình với Zhang Hao, và cậu tò mò không biết người ta đã nói ra chưa? Zhang Hao đã phản ứng ra sao? Hay Zhang Hao bỏ qua cho Hanbin dễ dàng vậy vì anh đang cảm thấy rất thoải mái trong một mối quan hệ mới cùng với người khác?

Sung Hanbin có đang phát điên lên không?

Cậu đã nói những điều mình muốn bộc lộ rồi, nhưng lòng cậu vẫn trống rỗng như có người khoét một lỗ rồi để đó vậy. Như thể cậu đã làm sai ở đâu đó dù Zhang Hao vẫn tỏ ra bình thường với cậu hôm nay. Như thể-

"Hanbin à, ra đây với anh," Zhang Hao nói, cắt ngang cuộc trò chuyện nhỏ giữa Hanbin và Lee Jeonghyeon.

"Ồ, ừm, được ạ " Hanbin nói. Cậu vẫy vẫy với Lee Jeonghyeon khi Zhang hao dẫn cậu đến chỗ xe buýt. May mắn thay, Jeonghyeon tỏ ra thích thú hơn là khó chịu bởi sự xen ngang của Zhang Hao.

Họ cùng nhau leo lên xe, và ngoài tài xế, những hành khách còn lại là các thiết bị âm thanh đang chuẩn bị được đưa lại về khu nhà. Sung Hanbin nhận ra rằng Zhang Hao muốn có không gian riêng với cậu.

Cậu máy móc thắt dây an toàn, đầu óc quay cuồng.

"Xin lỗi vì đã làm phiền mấy đứa," Zhang Hao nói, ép sát hai đầu gối vào nhau. "Chúng ta đã không nói chuyện với nhau cả ngày, và sẽ quay cuồng vào việc tập luyện khi trở lại kí túc xá, nên anh nghĩ thời điểm này chúng ta cần phải nói chuyện."

Hanbin gật đầu. Cậu chuẩn bị tinh thần để Zhang Hao hỏi cậu về những lời thổ lộ kia, nhưng thay vào đó anh lại tiếp tục, "Em có chuyện gì vậy?"

"Ý anh là chuyện gì cơ?" Hanbin hỏi, lông mày cau lại. Zhang Hao biết điều gì xảy ra mà. Zhang Hao chính là chuyện đã xảy ra đó.

"Ý anh là, sao em trông buồn vậy?" Zhang Hao để hai chân họ chạm vào nhau. "Có thể không ai nói với em được. Nhưng anh thì có."

Hanbin nhìn ra ngoài cửa sổ, tay áp vào má mình. Vậy họ sẽ không trực tiếp nói về lời thổ lộ của Hanbin. Đây là điều tốt, là điều cậu mong muốn. Phải không?

"Em không có buồn," Hanbin nói. Cậu không thể xác định tình hình của mình hiện tại là như thế nào. "Chỉ là... em suy nghĩ quá nhiều thôi. Chắc là vậy."

"Anh cũng đã như vậy cả ngày hôm nay," Zhang Hao nói, cựa quậy trên ghế anh ngồi, vai chạm vào vai Hanbin.

Hanbin không biết nói gì để đáp lại. "Bởi vì...?"

"Ừm thì, người kia vẫn chưa tỏ tình với anh," Zhang Hao bực bội. "Anh đã chờ cả ngày hôm nay rồi, và nó không đến."

"Vẫn chưa hết ngày mà. Nếu người đó ở trong đội Over Me, có thể hắn sẽ nói sau khi luyện tập."

"Ồ, anh mong là không," Zhang Hao lẩm bẩm, sự chua chát trong giọng nói của anh thể hiện khá rõ. Hanbin cười, dù không thực sự muốn vậy.

"Anh không muốn đó là người trong đội Over Me?"

"Không." Zhang Hao đáp ngay tức khắc. "Chắc chắn không rồi."

Sung Hanbin liếc nhìn Zhang Hao và bắt gặp anh đang bĩu môi. Anh trông hơi nóng giận, như thể nó thực sự động chạm đến anh. Anh thật đáng yêu. Hanbin ước mình có thể chia sẻ suy nghĩ nhỏ nhặt này với Zhang Hao mà không làm mọi việc trở nên khó xử, vì Zhang Hao cần được biết rằng, anh rất dễ thương.

Nếu không phải cậu, nên có người khác nói cho anh biết. Bất cứ ai. Sau tất cả những chuyện này, Sung Hanbin sẽ rất tức giận nếu người kia vẫn không chịu bày tỏ.

"Hyung, chúng ta sẽ ổn thôi mà, phải không?" Hanbin hỏi.

Zhang Hao hé môi. "Tất nhiên rồi. Sao chúng ta lại không ổn chứ?"

"Có lúc em nghĩ em đã mắc phải sai lầm gì rồi." Hanbin thừa nhận, cậu nhắm mắt lại. "Nhưng em đoán là không phải."

Sự trấn an của Zhang Hao đã xoa dịu Sung Hanbin đôi chút, nhưng những suy nghĩ vẫn bủa vây lấy tâm trí cậu. Ít nhất thì cậu biết, bọn họ sẽ ổn thôi, nhưng lại chẳng chắc chắn về những điều vẫn đang ập đến.

"Chúng ta không sao hết," anh lặp lại. "Ổn cả mà."

Giọng anh thậm chí còn rất dễ thương. Hanbin gượng cười dù sâu bên trong, cậu rất muốn chạy đi và khóc oà lên. Cậu còn chẳng thấy buồn đến vậy nữa, nhưng dường như cậu cần phải khóc để giải toả hết sự lo lắng mà cậu vác trên lưng cả tuần nay. Không, là cả tháng nay.

"Em thực sự rất trân quý tình bạn của chúng ta, hyung," Hanbin nhẹ nhàng bảo. Cậu mở mắt ra và thấy Zhang Hao đang nhìn chăm chăm vào đùi anh, đắm chìm trong suy nghĩ. "Em hy vọng anh biết điều này. Em không biết liệu mình có thể đi đến đây nếu thiếu anh không."

Zhang Hao liếc cậu một cái. "Đừng có lố vậy chứ," anh mắng. "Anh cũng rất trân trọng em, Hanbin à, nên anh hiểu. Nhưng em chắc chắn sẽ ở đây ngay cả khi không có anh. Anh cũng chẳng biểu diễn thay em hay gì mà."

"Được rồi, không, nhưng..." Hanbin không thể nhịn cười trước vẻ mặt như đang bốc hoả của Zhang Hao. "Để em sửa lại. Em vẫn sẽ ở đây, nhưng em không nghĩ mình có thể thể hiện được những gì chúng ta đã làm trong Tomboy nếu không có anh."

Zhang Hao suy nghĩ trong chốc lát, rồi đồng ý, "Chắc là vậy. Nhưng anh cũng có thể nói như vậy về chúng ta."

Sung Hanbin thiếu chút nữa là kịch liệt phản đối và làm một bài phát biểu về việc Zhang Hao cần phải bớt khiêm tốn lại. Nhưng nghĩ lại về cảm giác của cả hai trong tuần đó, điều này khá chính xác. Hai đứa đều cần nhau.

"Em thấy may mắn vì chúng ta có thể ở chung một đội"

"Nhưng sao em lại chọn nó?"

"Gì cơ, Tomboy á?" Zhang Hao gật đầu và Hanbin cười khúc khích. "Em đã nói với anh rồi mà? Bởi vì em muốn ở cùng đội với anh."

"Em nghiêm túc đó hả?"

Hanbin mỉm cười. "Anh có nghĩ em sẽ nói đùa không?"

Zhang Hao im lặng, Hanbin tự hiểu câu trả lời của anh là không. Anh im lặng đến nỗi nụ cười của Hanbin dần nhạt đi trong lúc chờ đợi anh nói gì đó.

Cậu đã nói gì sai rồi sao? Nhưng cậu không hề nói dối. Kể từ lần đầu tiên nhìn thấy Zhang Hao trong buổi thử giọng, cậu đã muốn biểu diễn với anh. Điều này chẳng liên quan đến tình cảm mà cậu dành cho người lớn hơn.

"Anh đoán là không," Zhang Hao cuối cùng cũng mở miệng. "Nếu anh ở vị trí đầu tiên, có lẽ anh cũng sẽ theo em đó." Anh dừng lại. "Trừ khi em chọn Gang."

"Có lẽ em đã theo anh đến Gang," Hanbin lẩm bẩm thừa nhận. Nó giống một lời bày tỏ hơn là một lời tỏ tình như Zhang Hao đã nhận vào hôm đó. "Chúng ta đã có thể làm được."

"Nhưng chúng ta sẽ không phô bày được hết kĩ năng đâu, phí lắm."

"Chắc vậy, nhưng em sẽ không hạnh phúc khi ở cùng ai ngoài anh cả. Em muốn đứng chung sân khấu với anh."

Cậu có thể thấy Zhang Hao đang cố nén nụ cười của anh.

"Anh sợ em sẽ đá anh ra khỏi đội," anh thừa nhận, và Hanbin giả vờ giật nảy lên.

"Không bao giờ," Hanbin thề.

"Vào lúc đó thì có khả năng mà," Zhang Hao nhìn xuống đùi anh. "Chúng ta đều nhắm đến cùng một ví trí."

"Em không quan tâm," Hanbin nói. "Em muốn biểu diễn cùng với anh."

Cậu sợ mình đã quá lộ liễu, nhưng, cậu cũng sẽ nói những điều này một cách bình thường kể cả khi họ chỉ là bạn. Cậu nghĩ về việc đó trước cả khi cậu nhận ra thứ tình cảm của bản thân với Zhang Hao là gì.

Nụ cười trên môi anh càng lớn hơn, anh hướng mắt về phía Hanbin.

"Anh cũng rất vui vì chúng ta là bạn, Hanbin ạ."

Lần này, có vẻ như Zhang Hao là người có nhiều điều muốn nói với cậu hơn, nhưng anh chỉ dừng lại ở đó. Sung Hanbin ngoảnh mặt đi, để cả hai chìm trong suy tư của riêng mình. Cậu đếm tất cả số cây ở ven đường khi xe họ đi qua để không ngồi đó tự hỏi Zhang Hao đang nghĩ gì.

Trái tim cậu không ngừng đập thình thịch trong lồng ngực trong suốt thời gian trở về khu nhà.

Zhang Hao không đề cập đến những tờ ghi chú vào hôm đó, cũng không gợi lại chuyện lời tỏ tình bị bỏ quên nữa. Họ nói chuyện ngoài phòng Zhang Hao vào tối muộn, nhưng tất cả những gì anh nói là mong Hanbin sẽ có giấc mơ đẹp.

"Ngày mai sẽ mệt mỏi lắm," anh thở dài, ôm Hanbin một cái thật nhanh, đến nỗi cậu còn chằng có thời gian để phản ứng. "Ngủ ngon nhé, Hanbin."

"Ngủ ngon," Hanbin đáp lại với nỗ lực giữ cho giọng mình không vỡ ra.

Không khí trong phòng ăn vào sáng hôm sau thật... ảm đạm, ít nhất phải nói là vậy. Tuần vừa qua là một cơn bão cảm xúc đối với bọn họ, tràn ngập những khoảnh khắc vui vẻ. Từ việc tiến bộ rõ rệt trong quá trình luyện tập đến những tình cảm đáng quý trên những con chữ nơi bức tường. Nhưng hôm nay lại là một ngày ghi hình, chủ yếu là phỏng vấn về vòng loại trừ sắp tới và các phân đoạn bổ sung khác, và cả điềm báo về những điều sắp tới lơ lửng trên đầu họ như muốn nhấn chìm tất cả.

"Chào buổi sáng, hyung," Seungeon nhường chỗ để Hanbin ngồi bên cạnh mình trên băng ghế.

"Em vẫn chưa lấy đồ ăn?" Jiwoong đẩy một đĩa bánh mì nướng về phía Hanbin.

Trước khi tất cả bọn họ chuẩn bị mời cậu với đống đồ ăn kia, Hanbin cười và ngả người ra sau. "Em sẽ ăn sau. Em vẫn còn đang mơ màng đây."

"Mọi người đều vậy," Jiwoong cảm thông. Hắn vẫn để đĩa bánh mì trước mặt Hanbin.

"Hôm nay mọi người im lặng ghê," Junhyeon lầm bầm. "Cứ lạ lạ ấy."

Hanbin thở dài, chống tay lên bàn. Hôm nay yên tĩnh hơn ngày thường rất nhiều, nhưng phòng ăn vẫn tương đối vắng người. Mọi người chắc hẳn đang chớp lấy thời cơ để ngủ nướng. Sung Hanbin ước mình có thể làm vậy, nhưng sự bồn chồn nơi tâm trí khiến cậu chẳng nằm yên được lâu.

Cậu vẫn chưa thấy thực tập sinh Trung Quốc nào nên tự cho rằng Zhang Hao vẫn chưa thức dậy. Hanbin hy vọng họ có thể gặp nhau trước khi bị đưa đi ghi hình. Năng lượng trong cậu luôn giảm đi nếu cậu không thấy Zhang Hao trước đó.

Nhưng tình hình cũng khả quan đó chứ. Zhang Hao không hề khó chịu với cậu vì những dòng nhắn kia. Sẽ thật đau lòng khi bị từ chối, nhưng Hanbin sẽ sống sót thôi. Miễn là họ vẫn là bạn bè.

Cậu có chút thảm hại khi cứ lặp lại những lời đó trong đầu, lồng ngực cậu thắt lại trong giây lát, tưởng như không thể thở được. Cậu sẽ vượt qua được, dù lát nữa bắt gặp Zhang Hao và tim cậu sẽ lại đau nhói. Được ra mắt, cùng với Zhang Hao, là ưu tiên hàng đầu của cậu, không phải tình cảm cá nhân của bản thân.

Cậu nán lại bàn ăn, nghe mọi người thì thào trò chuyện về đồ ăn và về những câu có khả năng bị hỏi khi đội sản xuất phỏng vấn. Hanbin ở đó đủ lâu để việc rời đi của cậu không bất lịch sự, cậu chúc mọi người may mắn và nói lời tạm biệt.

Còn rất nhiều thời gian trước khi ai đó trong số họ bị gọi đi ghi hình. Hanbin không thực sự muốn luẩn quẩn quanh mọi người bây giờ. Cậu sẽ đi tắm, hoặc là luyện tập. Bất cứ điều gì để giết thời gian.

"Sung Hanbin!" ai đó kêu lên. Hanbin dừng bước. "Đợi đã!"

"Anh," Hanbin xoay người lại. Seowon từ xa dừng lại trước mặt cậu, hai tay anh chống hông.

"Anh đã đợi ngoài cửa phòng em nửa tiếng đồng hồ, và trong hai phút anh đi vệ sinh, em xuất hiện," Seowon cằn nhằn. "Đây"

Anh đưa tay lên, Sung Hanbin đã sợ Seowon chuẩn bị đánh mình. Trông anh như thể sẽ làm vậy thật. Nhưng thay vào đó, anh chạm nhẹ vào trán Hanbin, để lại thứ gì đó dinh dính.

Hanbin gỡ xuống thứ đang trên trán mình. Là vài tờ giấy nhớ.

"Cái gì vậy?" Cậu hỏi một cách ngu ngốc. "Đây là gì cơ?" Cậu tách từng tờ ghi chú ra và lướt đọc một cái.

Đó là cách cậu đọc nó, vì mọi thứ ngoại trừ tên cậu, đều được viết bằng tiếng Trung.

"Không biết nữa," Seowon ríu rít. "Anh cũng chẳng đọc được, nên hãy mong sẽ không có điều gì thô lỗ nhé."

Sung Hanbin chớp mắt nhìn anh đầy tinh nghịch. Cậu lại nhìn xuống tờ giấy nhớ, ngón tay lướt qua từng con chữ. Cậu không cần phải biết tiếng Trung để biết ai đã viết chúng; chữ viết mượt mà, không kém phần thanh lịch đã nói lên tất cả.

Đột nhiên, cậu thấy mình sắp ốm đến nơi.

"Nhưng..." cậu lắp bắp.

"Chỉ cần tìm ai đó dịch nó giùm em thôi?" Seowon nhún vai. "Anh chắc chắn em sẽ hiểu ra!"

Anh bước qua, ngồi vào bàn Hanbin vừa rời đi. Mọi người đều nhìn chằm chằm vào Hanbin mà không thèm che giấu, và cậu nhanh chóng rời đi trước khi ai đó đến tiếp cận mình.

Hỏi ai đó? Ai mới được? Cậu không hiểu tờ giấy nhớ viết gì. Nếu đó là thứ gì quá riêng tư thì sao? Nếu đó là lời từ chối của Zhang Hao thì sao? Chắc chắn sẽ liên quan đến một trong những cái này, phải không? Zhang Hao sẽ viết gì cho cậu mà không thể trực tiếp nói với cậu nhỉ? Cậu không thể nhờ ngẫu nhiên một thực tập sinh đọc cái này được, cậu...

Cậu biết một người có thể bình tĩnh chấp nhận tất cả những gì Zhang Hao viết, bất kể anh đọc được gì. Hai chân Hanbin mềm oặt khi cậu chạy về kí túc xá, và cậu thầm cảm ơn từng vị thần mà mình viết khi gặp Kuanjui ở hành lang mà không cần vào phòng anh.

"Ô." Kuanjui giúp cậu đứng vững khi cậu đột ngột dừng lại. "Chào buổi sáng?"

"Hyung." Hanbin chắp hai tay lại như cầu xin. "Làm ơn giúp em với."

Kuanjui nhướn mày nhìn cậu. "Giúp...?"

Hành lang vắng tanh, nhưng cậu vẫn nghe thấy tiếng vài người đang ở trong phòng của họ. Sung Hanbin không nghĩ Zhang Hao sẽ viết gì quá nhạy cảm trên một tờ giấy nhớ, nhưng đề phòng cũng chẳng mất mát gì.

"Đến phòng giặt ủi nhé?" cậu đề nghị.

Kuanjui mím môi, nhìn Hanbin từ đầu đến chân phán xét. Hanbin hướng đến anh đôi mắt cún con thuyết phục nhất mà cậu có thể.

Phòng giặt ủi còn lạnh lẽo hơn hành lang kí túc xá, hoặc Hanbin đang run lên vì lo lắng. Kuanjui chờ cậu, dựa tay vào một chiếc máy giặt.

"Rồi có việc gì?"

Sung Hanbin thò tay vào túi và lôi ra tất cả những tờ giấy nhớ.

Kuanjui tỏ ra hơi bối rối khi vừa cầm chúng, khuôn mặt anh nhăn lại vì tập trung, nhưng đến khi anh bắt gặp mấy dòng chữ, mọi thứ như trở nên rõ ràng.

"Tuyệt thật," anh cảm thán.

Mồ hôi lấm tấm sau gáy Hanbin. Tuyệt? Đó là tất cả? Hanbin không thể xác định được cậu nên vui hay buồn qua câu Tuyệt thật kia.

"Là của Hao hyung đúng không? Anh ấy không bảo với anh chuyện này ạ?" Cậu nghĩ, nếu Zhang Hao muốn nói với ai đó việc anh sẽ viết cho Hanbin, đó sẽ là Kuanjui.

Anh ấy không làm vậy thì đáng mừng hay đáng buồn? Sung Hanbin lau lòng bàn tay đẫm mồ hôi vào quần, căng người để không dẫm dẫm đầy lo lắng.

Kuanjui lắc đầu. "Không. Nhưng đó chắc chắn là của cậu ấy." Anh nhìn Hanbin. "Em có chắc là muốn anh đọc cái này lên không?"

Sung Hanbin gật đầu mạnh đến nỗi cậu thấy cổ mình hơi đau. "Vâng ạ, làm ơn."

"Được rồi." Kuanjui hít một hơi thật sâu, "Nó bắt đầu với 'Hanbin à'..."






Sung Hanbin hụt hơi khi đến phòng Zhang Hao. Chân cậu căng cứng và đau nhức vì phi như bay dọc hành lang. Adrealine chảy dọc người cậu như một dòng điện lăn tăn, cánh cửa đập vào tường khi cậu đẩy nó ra hơi mạnh bạo. Cậu quá háo hức muốn bước vào.

Zhang Hao như muốn nhảy ra khỏi giường vì kinh ngạc, mắt anh mở tỏ. "Hanbin? Có chuyện gì sao?"

Hanbin biết bây giờ mình trông rất kì lạ - mặt cậu đỏ bừng, tóc rối tung lên vì chạy, và lồng ngực phập phồng khi cố gắng tìm lại hơi thở. Nhưng cậu thực sự hạnh phúc. Rất, rất hạnh phúc, đến nỗi cậu chẳng thèm để ý bề ngoài của mình lúc này.

Cậu đóng cửa lại, đảm bảo nó đã được đóng chặt rồi leo lên giường Zhang Hao. Anh đặt cuốn sách trên tay xuống.

"Hanbin?"

Sung Hanbin tiến về phía trước, tay nắm lấy vai Zhang Hao để giữ anh ở yên. Cậu quan sát khuôn mặt anh - sự ngạc nhiên xen lẫn lo lắng, anh cắn môi đến ửng đỏ. Chắc chắn anh đã thấp thỏm cả buổi sáng, tự hỏi Hanbin đã đọc ghi chú của mình chưa, như Sung Hanbin của ngày hôm trước vậy.

Cậu thật ngốc nghếch. Cả hai người bọn họ đều thật ngốc nghếch.

"Anh nghiêm túc đúng không?" Hanbin hỏi.

Zhang Hao mở miệng định nói, nhưng chẳng có âm thanh nào phát ra. Thay vào đó anh gật đầu và bật ra một tiếng thì thầm, nhỏ đến mức khó có thể nghe thấy.

Hanbin giữ chặt một tay của Zhang Hao bằng cả hai tay mình. Zhang Hao bình thường luôn cảm thấy lạnh, anh hay nhờ Hanbin ủ ấm cho mình. Tuy nhiên ngay bây giờ, anh như bị thiêu đốt, sắc đỏ bao phủ từ đỉnh đầu đến đầu ngón tay anh.

Trong tờ ghi chú, anh đã nói là anh không hề suy nghĩ gì khi viết nó, anh cứ vậy mà viết thôi. Và nếu Hanbin biết điều này về Zhang Hao, anh rất cẩn trọng trong việc lên kế hoạch tỉ mỉ để thể hiện bản thân với người khác. Để biết rằng cậu đã làm anh bối rối đến mức chẳng suy nghĩ được gì thấu đáo-

"Tại sao lại trong một tờ giấy nhớ?" Hanbin hỏi.

"Em làm vậy trước," Zhang Hao phản bác. Anh định khoanh tay nhưng cậu ngăn lại, cười cười, giữ cho Zhang Hao ở thật gần mình. Zhang Hao không thèm chống đối lại cậu. "Và anh đã bảo rồi. Anh rất sợ."

Sung Hanbin đắm mình trong niềm vui trước lời thổ lộ của Zhang Hao. Tim cậu căng phồng, nụ cười nở rộng trên môi cho đến khi má cậu bắt đầu thấy mỏi. Zhang Hao đáp lại tình cảm của cậu. Zhang Hao cũng sợ hãi và hoang mang như Hanbin trong suốt thời gian qua.

Cậu véo vào lòng bàn tay để chắc chắn mình không nằm mơ. Zhang Hao thấy được và cười nhẹ, tựa như những giọt mưa đầu tiên mẹ thiên nhiên ban tặng sau những ngày dài hạn hán.

Hanbin nhích lại gần hơn, đầu gối họ chạm nhau và bao lấy Zhang Hao bằng một cái ôm chặt. Zhang Hao cứng người trong giây lát, rồi cũng thả lỏng trong vòng tay của người kia, tay anh quấn quanh lưng Hanbin.

"Chúng ta là hai đứa ngốc," Sung Hanbin nói khi áp vào vai Zhang Hao, giọng nghèn nghẹt.

"Có mình em nghĩ vậy thôi." Zhang Hao nói. "Em sẽ không nói ra bất cứ điều gì nếu anh không làm vậy. Em có biết anh đã khó xử như nào khi nhờ Seowon chuyển hộ mấy tờ ghi chú đó không? Em nên biết ơn anh đó, anh không phải đồ ngốc ở đây!"

"Anh có thể tự mình đưa cho em mà," Hanbin vặn lại. Cả hai đều biết anh không thể. Hanbin chắc chắn sẽ không làm vậy. Nhưng trêu chọc Zhang Hao khá là vui, khi cậu nhéo vào người Zhang Hao, anh kêu lên đầy vui vẻ khiến Sung Hanbin mỉm cười. "Và ngoài ra thì, anh thích tên ngốc này."

"Chắc chỉ một chút xíu thôi," Zhang Hao nói. Giọng anh không hề chua ngoa tí nào. Hanbin có thể cảm nhận được nụ cười của anh qua hơi thở phả bên cổ mình.

Hanbin nở ra nụ cười nhẹ xen chút loạn trí, cậu nắm lấy tay Zhang Hao chặt hơn, như thế muốn nghiền nát anh.

"Vậy là hai chúng ta có chung cảm giác sao?" Giọng Hanbin khàn khàn dù nãy giờ chẳng nói được mấy câu, cậu quá phấn khích để thốt ra thành lời. Cậu nuốt khan, nhưng điều đó chẳng giúp được gì. "Chúng mình... anh..."

"Đúng vậy, Hanbin," Zhang Hao trấn an. Anh lùi lại để ôm lấy mặt Sung Hanbin. "Anh sẽ không để em đè lên người anh như này nếu anh không muốn."

Môi anh hé mở, hơi thở nhẹ nhàng thoát ra, và Hanbin cảm nhận được hơi ấm của chúng phả lên môi mình. Thứ tình cảm cậu dành Zhang Hao đã được anh đáp lại, bộc rõ qua gò má phớt hồng của anh. Anh trông thật xinh đẹp.

Cậu thu hẹp khoảng cách giữa hai người trước khi có thể tự mình đoán ra điều gì.

Sung Hanbin là người tiến đến trước, nhưng Zhang Hao mới là người ấn môi họ vào nhau. Tay anh luồn qua tóc Hanbin và biến nó trở thành một nụ hôn thực sự. Hanbin nghiêng đầu về một bên để tạo thành góc độ hoàn hảo hơn, cậu thở ra trong nụ hôn khi hơi ấm căng tràn trong bụng mình. Zhang Hao bật ra một tiếng kêu nhỏ đầy khao khát, và Sung Hanbin hân hoan nuốt trọn xuống. 

Bàn tay cậu đưa lên ôm lấy mặt Zhang Hao, luồn qua kẽ tóc anh vào kéo anh lại gần hơn. Zhang Hao cũng ôm chặt Hanbin, mấy ngón tay bám sát nơi hông cậu.

Họ tách ra, tầm nhìn của Hanbin mờ nhoà vì chóng mặt. Cậu toe toét cười.

"Máy ghi hình," Zhang Hao thở hổn hển, nhưng không để Hanbin rời đi.

"Họ sẽ không phát sóng cảnh chúng ta hôn nhau đâu," Sung Hanbin nói, và Zhang Hao bật cười khúc khích.

"Chắc rồi," anh tán thành, mỉm cười đến mức mắt nhắm tịt lại. Anh áp trán mình vào trán Hanbin. Zhang Hao quyến rũ đến mức Sung Hanbin thấy đau lòng khi nhìn anh. "Anh đã muốn làm điều này rất lâu rồi."

"Từ bao giờ?" Hanbin nín thở hỏi.

"Từ lần đầu tiên nhìn thấy em," Zhang Hao thừa nhận. Hanbin thở hắt ra, thể hiện niềm vui tràn ngập trong mình bằng những cái hôn lên khắp mặt Zhang Hao. "Nhột quá-"

Sung Hanbin ngả người lăn sang một bên, kéo theo cả Zhang Hao. Họ nằm trên giường của người lớn hơn, mặt quay vào nhau và hai tay thì đan chặt.

"Em đã định đợi đến khi chương trình kết thúc," Sung Hanbin thì thầm, giữ giọng mình nhẹ nhàng nhất có thể. Không phải vì cậu sợ máy quay, mà vì khoảnh khắc này mới thật mong manh. Cậu phải hành động thật cẩn trọng. "Nhưng người kia nói sẽ chuẩn bị tỏ tình với anh, và em rất hoảng loạn."

Môi người lớn hơn nở ra một nụ cười thật tươi, "Em ghen tị hửm, Hanbin à?"

"Vâng," Hanbin trả lời ngay tức khắc, chơi đùa với những ngón tay của Zhang Hao. "Và em nghĩ anh cũng thích lại người ta, và-"

"Khi anh nói anh muốn đó là người anh thích, anh chỉ nghĩ đến em thôi."

Tim Hanbin nhảy lên, "Em không có biết."

"Và lúc đó anh đã nghĩ mình quá lỗ liễu rồi," Zhang Hao đưa mắt nhìn chính mình.

"Ừm, em thấy lúc đó anh trông rất buồn khi nghĩ về chúng, nhưng em không biết tại sao. Và em cứ nghĩ đến những trường hợp xấu nhất thôi."

"Anh đã rất buồn, nhưng đó là bởi vì anh nhận ra người thổ lộ tình cảm với mình không phải em. Rồi anh thấy mình thật ngu ngốc khi nghĩ rẳng Sung Hanbin sẽ tỏ tình qua một tờ giấy nhớ."

Về cơ bản thì, Hanbin thực sự đã làm vậy, tỏ tình qua giấy ghi chú. Sau khi dành cả một tuần chê trách người đã làm điều đó trước. "Em cũng đã buồn lắm," Hanbin khịt mũi. Người nhỏ hơn nâng tay Zhang Hao lên, nhanh chóng hôn từng ngón một. Vì cậu biết nó sẽ làm Zhang Hao bật cười, và vì cậu say mê thanh âm này muốn chết. "Em mong người kia không thực sự cố gắng tỏ tình anh vào hôm nay."

Có thể hắn đã nhận ra phía sau Zhang Hao còn có một Sung Hanbin nên đã hào phóng bước sang một bên. Nếu đúng là vậy, cậu sẽ gửi lời nhắn cảm ơn chân thành đến người ta. Nhưng cậu có cảm giác không phải như thế.

"Mm", tay Zhang Hao lần mò đến tay cậu, bật cười hệt như cách mà Hanbin nghĩ anh sẽ làm vậy. "Anh cảm thấy mình như muốn điên lên vì anh thực sự thích em, cho đến khi anh nhìn thấy ghi chú của em. Và anh dành cả ngày hôm qua tìm những từ ngữ phù hợp để viết, nhưng anh chịu thua luôn. Anh không nghĩ mình biết mấy từ kia trong tiếng Hàn."

"Em không ngờ anh đã chờ cả ngày để nói với em những điều kia sau khi biết em đã trải qua... ừm kiểu, vô vàn cung bậc cảm xúc." Sung Hanbin nhéo má Zhang Hao, "Anh chỉ cần bảo mình đã thấy ghi chú của em rồi, và anh cũng thích em. Vậy là em hiểu luôn."

"Xin lỗi," Zhang Hao nhích người về phía trước cho đến khi anh có thể hôn lên chóp mũi Hanbin. Anh trông thực sự cảm thấy có lỗi. "Anh sợ phải nhìn thấy phản ứng của em. Anh sợ anh hiểu sai ở đâu đó và ý của em không phải như vậy. Anh bảo rồi mà, hyung của em không dũng cảm đến vậy đâu."

"Nhưng đúng là vậy," Hanbin trở nên nghiêm túc. "Anh đã đúng. Em đã định... không nói gì cả cơ."

"Liệu anh có nên cảm thấy tức giận vì em đã không chiến đấu với người giấu mặt kia để chiếm lấy trái tim anh không?" Zhang Hao trầm ngâm nói.

"Hyung!" Hanbin rên rỉ. "Em đã cố gắng trở thành một người tốt. Tưởng tượng xem em là loại người như thế nào nếu em chiến đấu với người ta vì anh, mà đặc biệt nếu người anh chọn không phải em..."

Zhang Hao nhìn Sung Hanbin một cái rồi bật cười. Anh tiến lại gần hơn cho đến khi thân mình nằm lên nửa người của Hanbin, một chân anh vắt qua hông cậu. Điều này hoàn toàn tự nhiên khi họ đã thân mật với nhau trong vài tuần qua.

"Anh biết, anh biết rồi. Không sao hết." Zhang Hao dùng cả hai tay mình nhéo má người nhỏ hơn. "Anh không muốn em bị đuổi khỏi chương trình vì anh đâu."

"Em nghĩ điều này vi phạm hợp đồng. Họ sẽ kiện em mất," Sung Hanbin nghiêm túc nói.

"Anh không muốn buổi hẹn hò đầu tiên của chúng ta ngoài chương trình là ở tòa."

Tim Hanbin đập cái thịch, "V-vậy giờ... chúng ta đang hẹn hò sao?" Niềm hy vọng trào dâng trong giọng nói của cậu, nhưng cậu không kìm nén được. Hanbin chắc chắn người kia cảm nhận được trái tim cậu đang cuồng loạn như nào khi anh đang nằm lên người cậu thế này.

Zhang Hao ngẩng đầu lên, nhìn vào mắt Hanbin. "Chúng ta không nên làm những việc như vậy trong chương trình đâu." Anh dùng tay mình cuộn cuộn lọn tóc của người kia.

"À," bụng Hanbin quặn lại. "Ừm... em. Chắc rồi. Họ có thể sẽ mắng chúng ta."

"Đúng rồi, nhưng một khi chúng ta ra khỏi đây..."

"Một khi chúng ta cùng nhau ra mắt."  Sung Hanbin sửa lại, nhấn mạnh từng từ một.

"Em hiểu ý anh mà."

"Để đảm bảo thôi. Mẹ em bảo lời nói ít nhiều ảnh hưởng đến những điều xảy đến trong cuộc sống."

"Hiểu rồi," Anh mỉm cười. "Anh sẽ ghi nhớ trong đầu."

Sung Hanbin cảm nhận được tình cảm tràn ra đuôi mắt anh khi anh nhìn cậu nói, và Hanbin đã vượt qua được nhu cầu-

Cậu không nhịn được đưa tay lên, lần theo đường cong nơi môi anh. Mắt Zhang Hao nhắm nghiền khi cảm nhận được sự đụng chạm.

"Em có thể hôn anh lần nữa không?" Hanbin thì thầm. Ánh mắt rơi xuống đôi môi màu mận chín hơi hé mở của Zhang Hao. Cậu vô thức liếm môi mình.

Zhang Hao mở mắt, ánh nhìn nóng rực "Một lần nữa và sẽ không có lần sau, cho đến khi chương trình kết thúc."

Sung Hanbin lao đến ngậm lấy môi Zhang Hao. Lần này nụ hôn chậm rãi mà cuốn hút, tràn ngập niềm hoan lạc giữa bọn họ. Hanbin thở ra trong nụ hôn, bàn tay sau gáy ấn anh vào gần hơn nữa.

Khi hai đôi môi tách ra, họ đều treo lên nụ cười. Sung Hanbin vuốt tóc ra khỏi trán anh, vẽ theo đường chân mày đến xương gò má cong cong. Ghi nhớ đường nét trên gương mặt anh bằng ngón tay như cậu đã mơ về trong những đêm dài cả tháng qua.

"Bạn trai của em," Hanbin thử nói ra. Mặt Zhang Hao đỏ bừng vì vui sướng.

"Bạn trai tương lai," anh sửa lại. "Khi chúng ta được ra mắt cùng nhau."

"Bạn trai tương lai," Hanbin đồng ý, niềm hoan lạc khiến ngón chân cậu quắp lại.

____

Vòng loại trừ diễn ra trong khung cảnh tràn ngập nước mắt, tiếng nấc cụt và tiếng sì soạt trong những tờ khăn giấy. Trái tim Hanbin bị giằng xé giữa tình yêu dành cho Zhang Hao và nỗi buồn tột cùng khi phải chia xa một vài người bạn. Thời còn lại trong đêm đó thật yên bình, hành lang tĩnh lặng và mọi người ổn định trong phòng mới của mình. Ký túc xá luôn trở nên ảm đạm hơn sau các vòng loại.

Hai người ở bên nhau cả buổi tối, chủ yếu là im lặng, đầu Hanbin tựa vào vai Zhang Hao. Cậu điều chỉnh nhịp thở của mình theo nhịp thở của người kia, để ngón tay của người lớn hơn trượt vào lòng bàn tay mình giúp cậu bình tĩnh.

Hanbin vẫn rơi vài giọt nước mắt, nhưng sẽ không nhiều như vậy nếu không có Zhang Hao ở đó dịu dàng đưa tay lên gạt đi chúng.

Dù Zhang Hao khẳng định họ chưa phải là bạn trai - và Hanbin không hề phản đối khi xét đến tình cảnh của hai người - nhưng tâm trí cậu dường như không nắm được điều này. Cậu bắt đầu coi Zhang Hao là người của mình, và mỗi lần Zhang Hao đưa mắt nhìn cậu, cậu đều nghĩ bạn trai của mình thật ngọt ngào. Bạn trai của mình thật khả ái. Bạn trai của mình thật...

Danh sách những từ ngữ miêu tả về anh dài tít tắp.

Tuần đó rốt cuộc cũng trôi qua. Các thực tập sinh chuẩn bị cho vòng diễn cuối cùng và tất cả đều như muốn bùng nổ. Zhang Hao dành ra mỗi tối tỏ ra giận dỗi với Hanbin ở trên giường. Nhưng cả hai đều quá tốt bụng để thực sự phàn nàn ai đó cụ thể.

Cậu không làm được gì nhiều cho đội của Zhang Hao, cậu phải dẫn dắt đội của mình. Và họ là đối thủ cạnh tranh, cả hai nhóm đều không đánh giá cao việc Sung Hanbin can thiệp vào nội bộ của họ. Tuy nhiên, những gì cậu có thể làm là cố gắng cổ vũ anh như cách Zhang Hao luôn làm với cậu.

Cậu lẻn vào phòng Zhang Hao khi đội Over Me đang tập luyện, cúi xuống và dán món quà của mình lên đầu giường anh. Hy vọng anh sẽ thấy nó trước khi đi ngủ. Cậu lùi lại và chiêm ngưỡng tác phẩm của mình.

Cậu rời khỏi phòng, cảm thấy cực kì tự hào về bản thân, và thậm chí còn hơn thế nữa khi Zhang Hao dồn cậu vào phòng giặt ủi, nhấn chìm cậu trong những nụ hôn gấp gáp. Họ khó có thể tuân thủ việc không hôn nhau trên trường quay.
___

Việc chuẩn bị cho đêm chung kết khiến Hanbin không còn nhiều thời gian để suy nghĩ về danh tính người đã tỏ tình với Zhang Hao, và sau đó, họ được ra mắt cùng nhau. Cậu hoàn toàn ném những điều kia ra khỏi đầu. Cuối cùng, cậu cũng có thể đường đường chính chính gọi Zhang Hao là bạn trai mà không cần phải cảm thấy tội lỗi.

Cậu chưa từng thốt lên câu thừa nhận bởi cậu biết, nhiều người sẽ cảm thấy khó chịu. Nhưng cậu nghĩ mình đã giành được thứ còn lớn lao hơn so với vị trí đầu tiên trong chương trình sống còn. Cậu ngồi ở ví trí thứ hai có được Zhang Hao.

Cậu chỉ lại nghĩ về người tỏ tình ẩn danh thần bí khi truy cập vào Youtube, trong khi chờ được gọi tên cho buổi chụp của nhóm. Zhang Hao đã gật gù bên cạnh cậu, còn Gyuvin và Taerae thì đang bàn luận rất nhiệt tình về hương vị cà phê. Không gì tốt hơn việc lướt lại những video cũ của Boys Planet ngay bây giờ, và một khi bắt đầu, cậu khó có thể dừng lại được.

Đây là lần đầu tiên cậu ghé thăm trang Youtube của Boys Planet. Cậu đã luôn tránh nó vài tuần liền; cậu cần thời gian để quên đi những bộ đồng phục khủng khiếp đó và tất cả những gì họ phải chịu đựng. Vì vậy, những video đều khá mới mẻ đối với cậu, cả video có tựa đề Bức tường tình yêu của Seowon.

Hanbin kiểm tra tai nghe một lần nữa, đảm bảo rằng nó đã được cắm vào điện thoại trước khi ấn vào thumbail. Video bắt đầu với bức ảnh của Seowon và Taerae tạo dáng trước bức tường khi chưa dán lên những tờ ghi chú.

Hơi thở cậu nghẹt lại khi xem chưa đến ba mươi giây. Cậu tua lại đoạn phim vài lần để chắc rằng những điều mình vừa nghe và nhìn thấy là đúng.

Seowon trong video tiết lộ: “Mình sẽ tự viết một vài tờ và bỏ vào để lấp đầy hộp”. “Một vài tờ thôi. Ý mình là, mỗi người sẽ có ít nhất một ghi chú từ mình.”

Seowon hướng máy ảnh về phía đống giấy nhớ lộn xộn trên bàn. Sung Hanbin ấn dừng video vào đúng khoảnh khắc đó, mắt cậu đảo khắp màn hình để tìm tờ có tên Zhang Hao.

Ở đó. Mình nghĩ mình phải lòng Zhang Hao rồi.

Mấy con chữ bị nhòe mờ và gần như không thể đọc được, nhưng Hanbin đã đếm thử và số từ hoàn toàn khớp.

“Mình vừa làm ra một vài thứ,” Seowon nói, bắt đầu nhét những tờ giấy vào hộp. “Không phải mấy điều giả dối hay gì đâu, nhưng mình đã cố gắng viết gì đó độc đáo. Vậy là mọi người đều cảm thấy mình thật đặc biệt rồi.”

Anh khoe chiếc hộp khi đã bỏ hết bốn mươi tờ giấy nhớ vào đó, rồi hướng máy quay về phía mình.

“Mình sẽ gặp các bạn vào ngày mai để dán chúng lên. Mình cần phải dậy sớm hơn mọi người, tất cả ghi chú sẽ được dán lên tường.” Seowon cười toe toét, làm nửa hình trái tim trước ống kính. "Tạm biệt!"

Màn hình chuyển sang cảnh khác. Hanbin ném điện thoại lên đùi và cười đến đau bụng.

Cậu cảm nhận được nước mắt tuôn ra bên khóe mắt, là nước mắt theo đúng nghĩa đen. Cậu không biết mình khóc vì quá buồn cười hay thứ gì đó khác hoàn toàn. Vậy ra ngay từ đầu chẳng có người tỏ tình giấu mình nào ở đây cả. Chuyện gì đang diễn ra vậy?

“Hanbin?” Zhang Hao lẩm bẩm, mơ màng mở mắt ra. "Có gì thú vị lắm sao?"

Miệng Hanbin há hốc. Cậu vòng tay qua người anh, xoa xoa vai người lớn hơn.


“Không có gì đâu, hyung,” cậu thì thầm. “Em xin lỗi, ngủ tiếp đi. Vẫn chưa đến lượt anh đâu.”

Zhang Hao ngáp một cái, duỗi người rồi lại cuộn vào cạnh Hanbin. Anh áp má mình vào vai Hanbin và thì thầm, "Được rồi."

Sung Hanbin nhẹ nhàng vuốt tóc Zhang Hao, từ từ cảm nhận sự may mắn đáng kinh ngạc của mình.

Thực sự quá may mắn, điều này sẽ không bao giờ phai mờ đi mỗi lần cậu nhớ lại trong tâm trí. Cậu lia mắt nhìn khắp phòng, chắc chắn rằng không có nhân viên nào ở gần đó rồi hôn lên đỉnh đầu Zhang Hao. Nhẹ nhàng, để cậu có thể chối bỏ dễ dàng, nhưng hy vọng là đủ để lấp đầy những giấc mơ của anh với tấm lòng ấm nóng này.

Sau đó, cậu nhấc điện thoại lên và lướt vào mục tin nhắn.

Seowon hyung
14:55

Anh vụng trộm đó hả

Chứng cứ ở đâu??

Có ai đã muốn tỏ tình không

Hơ hơ

Đương nhiên là không rồi

Nhưng cần phải có người can thiệp

Em biết tụi này mệt mỏi như nào khi nhìn hai người cứ lởn vởn quanh nhau không

Anh đã sợ nếu anh không làm gì thì sẽ chẳng ai làm cả

..........

Cảm ơn anh

: P

Không có gì


꒰ The End ꒱

── ⋆⋅☆⋅⋆ ──

estherling có điều muốn nói

tui không phải người có kinh nghiệm dịch fic, càng không phải người thích viết hay thích văn =)))))) tui đã xin per tác giả vì tự nhiên nghĩ, dịch thử đi, nhân tiện luyện tiếng anh các kiểu luôn. nhưng thi thoảng tui vẫn cần sự hỗ trợ của công cụ dịch thuật nên mng thấy đó, nhiều câu văn trông cứng ngắc 🥲. nhưng mà nói chung, trải nghiệm này cũng khá là vui.

cuối cùng thì, cảm ơn mọi người vì đã ghé đến, tui không ngại việc nhận góp ý đâu nên mọi người cứ tự nhiên nha.

mong cho sung hanbin và zhang hao sẽ đến với nhau ở mọi vũ trụ.

240218

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro