Chương 100

Chương 100. Niệm niệm bất vong (1)

Âm thanh thân mật rót vào bên tai, Chương Hạo như bị giật điện, con ngươi trừng lớn mấy giây rồi yên lặng xích điện thoại di động qua một bên.

Thành Hàn Bân buồn cười nhìn cậu.

Chương Hạo lỗ tai ửng đỏ, ho một tiếng, mặt không biến sắc: "Đó cũng là chuyện quá khứ, tớ thấy thời gian không còn sớm, nên ngủ rồi. Cậu cảm thấy thế nào?"

Thành Hàn Bân quan sát cậu, chậm rãi nói: "Tôi cũng thấy vậy."

Chương Hạo thở phào.

Cậu vừa cất điện thoại di động xong, dự định nhắm mắt.

Lại nghe Thành Hàn Bân lười nhác hỏi: "Có tôi làm bạn trai là cảm thụ gì?"

Chương Hạo lập tức tỉnh cả ngủ.

"......" Vậy tức là hắn cũng biết rồi chứ gì. Nhất định là do đám 10A1 rảnh rỗi thích hóng chuyện kia. Cậu vốn nên cảm thấy ngại ngùng, nhưng mà chuyện này càng nghe càng buồn cười, suy nghĩ hồi lâu, chưa gì đã khiến bản thân thấy hài hước, trả lời: "Cũng tạm được, không oan ức." Nói xong, cậu giận dữ: "Mau ngủ!"

Thành Hàn Bân khẽ cười, quay lưng về phía cậu, nhắm mắt lại.

Trong di động Chương Hạo còn đang điên cuồng lóe tin nhắn của Thạch Vũ Hiền, nhưng mà cậu đã không muốn trả lời, cất điện thoại đi.

Hôm nay nói ra hết được mọi chuyện, trong lòng giống như triệt để đặt xuống một tảng đá lớn, cảm giác thở phào một hơi, đồng thời tinh thần phấn khởi tới mức ngủ không được.

Chương Hạo lật người hai lần, lăn một chút, lại lăn tới trước mặt Thành Hàn Bân. Nằm nghiêng, hai người chính là mặt đối mặt.

Chương Hạo chớp chớp mắt, dựa vào ánh trăng yếu ớt xuyên thấu qua rèm cửa sổ, nhàn đến phát chán mà bắt đầu đếm lông mi của Thành Hàn Bân.

Nhưng mà đếm được một nửa, Thành Hàn Bân bỗng nhiên mở mắt ra, đôi con ngươi đen kịt thâm trầm, dường như là bất đắc dĩ thở dài, hôn lên vầng trán của cậu, khàn giọng nói: "Đừng quậy, ngủ đi."

Chương Hạo cười ra tiếng.

Nụ hôn chúc ngủ ngon này hình như thật sự có công năng giúp ngủ ngon.

Cậu cũng ngoan ngoãn mà nhắm mắt lại.

Lúc Chương Hạo tỉnh dậy đã là chín giờ sáng ngày hôm sau, điện thoại sắp nổ tung cuộc gọi từ cha cậu rồi.

Chương Hạo xoa mắt: "Trở về, trở về, bố hối cái gì."

Tài xế Chương gia phái tới đón Chương Hạo lúc sáng sớm đã bị đuổi đi, Thành Hàn Bân bảo sẽ đích thân đưa cậu về. Nói trắng ra là, hắn chính là muốn tự mình đến thăm nhà cậu.

Chương đổng tức giận tới mắng nửa ngày, tiếc hận rèn sắt không thành thép: "Có tâm nhãn một chút, đừng có bị bán còn giúp người ta đếm tiền."

Chương Hạo quyết định sửa lại tư tưởng của ông: "Bố à, con hiện tại mới vị thành niên thôi, thế giới không có xấu xa cùng phức tạp như mấy người đàn ông trung niên bố nghĩ đâu – này! Bố đừng cúp chớ!"

Tút tút tút, bên kia điện thoại chỉ có âm thanh máy bận.

Cuối năm sắp tới, sau mấy ngày trời nắng, thành phố A lại bắt đầu đổ tuyết. Thành Hàn Bân đưa Chương Hạo về nhà, ngạc nhiên nhất chính là Chương Uyển Oánh. Cô vốn đang đút con vẹt, nhìn thấy hai người vừa bước vào, nhất thời đôi mắt tỏa sáng, làm sao còn tâm tư quản con chim kia nữa.

Đồ vật trong tay một mạch bị nhét vào trong lồng, cô đầy nhiệt tình kêu: "Ôi, dắt bạn về nhà à."

Chương Hạo còn chưa nói gì.

Mẹ Chương bưng một dĩa bánh kem nhỏ từ trong phòng bếp đi ra: "Rốt cuộc về rồi a, bố con tối hôm qua cứ một mực lẩm bẩm, không biết ổng giật kinh phong kiểu gì." Mẹ Chương hôm nay rảnh rỗi ở nhà, bà bình thường mười ngón tay không dính nước mùa xuân lại đi theo bảo mẫu, học cách làm một số bánh bích quy cùng bánh kem nhỏ. Lúc bà đi ra nhìn thấy Thành Hàn Bân, bước chân bà lập tức khựng lại, con ngươi trừng lớn đầy sửng sốt.

"Hạo Hạo, vị này..."

Vẻ ngoài của Thành Hàn Bân có chút giống với Hứa Kiều. Người quen biết rất dễ nhìn ra cảm giác thân thuộc.

Chương Uyển Oánh đi tới, kéo cánh tay mẹ Chương lại, cười nói: "Mẹ, đây chính là đứa con của dì Hứa năm đó."

Mẹ Chương như vừa tỉnh khỏi giấc chiêm bao, phản ứng lại.

Ngày hôm qua Thành Hàn Bân xuất hiện ở bữa tiệc tại Thành gia, trở về thành phố A một cách điệu cao như vậy, bà tất nhiên là có biết đến, nhưng mà bà không ngờ rằng sáng ngày thứ hai đứa bé này đã xuất hiện trước mặt bà.

Thời gian trôi qua thật nhanh, loáng một cái đã nhiều năm như vậy. Mẹ Chương trong lòng hoảng hốt, hơi chua xót, mời Thành Hàn Bân ngồi xuống, trước tiên ăn chút gì.

Bà sợ sẽ nhắc tới chuyện thương tâm của Thành Hàn Bân nên tránh đề cập đến chuyện của Hứa Kiều, chỉ hỏi về cuộc sống của hắn hồi bé ở thành phố C.

Thành Hàn Bân nói: "Rất ổn ạ, bà nội Trần đối với cháu thật tốt."

Mẹ Chương rất vui mừng.

Sau đó nhắc tới cuộc sống cấp ba, mẹ Chương hỏi: "Chương Hạo mới đầu có nhận ra cháu không?"

Thành Hàn Bân tặng cho Chương Hạo một cái liếc mắt chứa đầy thâm ý, biết rõ còn hỏi: "Cái gì ạ?"

Mẹ Chương nói: "Hai đứa khi còn bé đã gặp nhau, năm sáu tuổi gì đó, ở trang viên, dựa theo tuổi tác thì cháu có thể coi như là anh trai của nó. Gặp mặt rồi cũng rất hài hòa, thật nhanh đã chơi chung với nhau."

Chương Hạo cắn một miếng bánh kem, vừa mừng rằng mẹ cậu chưa nói chuyện gì không nên nói, đã nghe mẹ Chương bảo: "Cũng không đúng, hình như là nó đơn phương bám dính lấy cháu, khóc lóc van nài quấn cháu, muốn cháu cùng nó đi khắp nơi lêu lổng."

"Mẹ, mẹ đi rót cho con cốc nước đi." Chương Hạo toan tính muốn đánh gãy bà.

Mẹ Chương không để ý tới cậu: "Bác đã nói là tính tình của nó rất phiền người khác, nó còn không tin. Hỏi nó hai đứa chơi với nhau thế nào, nó còn đặc biệt tự hào nói nó rất thích cháu, cháu cũng đặc biệt thích nó. Ngày đầu tiên bác kêu nó gọi cháu là anh trai, nó còn nhăn nhăn nhó nhó, vẻ mặt tức muốn chết, làm sao mà thích nó được? Vừa phiền phức vừa nhiều chuyện?"

Chương Uyển Oánh ở bên cạnh cười đến không ngậm miệng được, "Vừa phiền phức vừa nhiều chuyện ha ha ha ha."

Chương Hạo: "......"

Mẹ Chương đã kể đủ nhiều về lịch sử đen của đứa con trai nhà mình rồi, trở về chủ đề chính: "Nó cùng với cháu là bạn cùng lớp, mà còn là cùng bàn à. Cũng là duyên phận, hẳn là nhận ra nhau rồi chứ."

Thành Hàn Bân mỉm cười: "Vâng, nhận ra ạ."

Chương Hạo cảm thấy người một nhà của cậu hoàn toàn phân thành hai thái cực, chị gái cậu là một người yêu thích sắc đẹp tới mức ý chí không hề kiên định, đối với Thành Hàn Bân đương nhiên không có bất kỳ ác cảm gì, mà mẹ của cậu nhớ về chuyện cũ của Hứa Kiều cũng chỉ có đau lòng.

Hai vị khác lại hoàn toàn theo hướng cực đoan.

Anh trai cậu kiếp trước nhìn thấy Thành Hàn Bân chính là thấy thú dữ, mà thái độ hiện tại của cha cậu cũng thể hiện rõ ràng sự cảnh giác cùng đề phòng.

Cứ việc Chương đổng phi thường không ủng hộ cậu liên tiếp cùng 'thằng con Thành gia' gặp mặt là thấy được. Nhưng cậu không phải đang trong thời kỳ phản nghịch sao, lén lút hẹn hò, yêu đương vụng trộm còn rất kích thích.

Chương Hạo đương nhiên sẽ không nghe lời ông.

Khối 10 của trường Nhất Trung thành phố C nghỉ đông khá sớm, cách năm mới tới mười mấy ngày. Trên một ngọn núi ở quận Vọng Hồng của thành phố A có chùa chiền, mùa đông đến hoa mai sẽ bừng nở, không ít người trước kì lễ Tết đều sẽ lên núi bái Phật, đồng thời ngắm mai. Mẹ Chương buộc cậu đi, dặn đi dặn lại là phải thành tâm.

Chương Hạo chưa bao giờ quá tin tưởng vào thần Phật, tùy tiện qua loa mà đồng ý với bà.

Nơi này rất nổi danh, lớp tuyết trên bậc thang đều được quét qua hai bên, người lui tới đều là khách du lịch giơ điện thoại di động chụp ảnh. Hoa mai như tuyết, trắng xóa trời đất.

Một mình Chương Hạo đến đây.

Thành Hàn Bân trở về thành phố A rồi thì trở nên bận rộn, bị Thành Tự Niên mang đi gặp mặt đủ loại người, xử lý đủ loại chuyện. Cậu nhắn tin cho hắn, Thành Hàn Bân bảo rằng sẽ đến muộn.

Chương Hạo đi về phía trước, lại không ngờ rằng sẽ gặp được người quen.

Từ bên trong ngôi đền bước ra là Tần Mạch đã rất lâu không gặp.

Gã đứng bên cạnh một người phụ nữ, bà ta mặc áo khoác, tóc búi, vẻ mặt tiều tụy, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy.

Ngoại hình bà ta rất đẹp, là loại dáng vẻ dịu dàng, hẳn đã là một người mẹ, nhưng đôi mắt vô thần, đen tối tới mức làm người ta sợ hãi, tạo cảm giác mình chính là một người bị thần kinh, không thể trêu chọc.

Tần Mạch cùng cô mình đi ra, nhìn thấy Chương Hạo, tầm mắt cũng dừng lại, cừu hận bị cậu đuổi về thành phố A vẫn còn đây, gã đối diện với Chương Hạo thật sự là căm ghét cùng bài xích từ trong xương.

"Chương Hạo?"

Giọng điệu cũng là nghiến răng nghiến lợi.

Chương Hạo vẫn rất lễ phép đáp: "Có việc sao?"

Vẻ ngụy trang của Tần Mạch bị vạch trần, gã cũng lười giả bộ hiền hòa lịch sự trước mặt Chương Hạo, sự thù hận chỉ có thể hóa thành lời nói ác độc, nhếch miệng bảo: "Lên núi bái Phật, cầu cho bản thân chết chậm một chút?"

Chương Hạo nhẹ như mây gió, trên môi mỉm cười: "Lần trước một bình rượu đập anh vẫn chưa đủ sảng khoái sao?"

Tần Mạch nghẹn họng, hung tợn lườm cậu một cái.

Chương Hạo nhìn người phụ nữ bên cạnh gã.

Người phụ nữ cổ quái này như đang thất thần, đối thoại giữa cậu cùng Tần Mạch bà ta dường như không hề nghe, tầm mắt thẳng tắp dõi theo một điểm trong không trung, con ngươi tan rã, linh hồn không ở đây.

Chương Hạo thu hồi tầm mắt, không để ý tới bọn họ, tiếp tục đi lên trên núi.

Chờ cậu đi rồi, ánh mắt Tần Mạch tối sầm, mắng một tiếng: "Xúi quẩy. Chờ hết khoảng thời gian này rồi, nó nhìn thử xem Thành gia cùng Chương gia còn nhẫn nhịn nổi không."

Cánh tay đột nhiên bị bàn tay gầy gò, tái nhợt của người phụ nữ hung hăng nắm chặt.

Bà ta chậm rãi xoay đầu lại, đôi môi khô nứt lặp lại: "Thành gia gì cơ?"

Tần Mạch rùng mình một cái, nhớ lại cô của gã thành như bây giờ chính là do Thành gia gây nên, hàm hồ bảo: "Không có gì."

Tần Thu Vân không để ý tới gã, móng tay dù cách lớp quần áo mùa đông dày đặc vẫn bấm sâu vào trong da thịt, lặp lại: "Thành gia gì cơ?"

Bà lẩm bẩm, sắc mặt có một chút không bình thường.

Tần Mạch mím môi, trong lòng thiếu kiên nhẫn, nhưng mà dù sao đây cũng là người cô ruột của mình, kiên nhẫn nói: "Người vừa lúc nãy là thằng con bệnh tật của Chương gia, là người yêu của đứa con riêng Thành Tự Niên mới tìm ra." Ở giai đoạn hiện tại, gã đối với Thành Hàn Bân là có chút thưởng thức, mà do Chương Hạo chắn đường nên còn lại càng nhiều chính là cảm giác tức giận cùng ham muốn chiếm hữu do mong mà không lấy được.

Tần Thu Vân im lặng, khóe miệng nứt ra, lẩm bẩm: "Con riêng của Thành Tự Niên? Cái tên lai tạp kia? Khốn khiếp như con mẹ của nó?"

Tần Mạch qua loa mà gật đầu.

Tần Thu Vân buông tay ra, con ngươi đã có chút điên cuồng, cúi đầu nói: "Mẹ của nó phá hủy hôn nhân của tôi, sau đó nó trở về phá hủy cuộc đời của tôi cùng con trai tôi. Hai mẹ con nó lúc nào mới buông tha cho tôi. Bọn họ có phải muốn tôi chết hay không, nhưng dù tôi chết đi, tôi cũng sẽ không bỏ qua cho bọn họ."

Tần Mạch nói: "Cô, không đâu, bọn họ không thể bắt cô làm gì cả."

Tần Thu Vân căn bản không nghe lọt tai bất luận lời nói của người nào, oán hận không ngừng: "Tôi chết đi cũng sẽ không bỏ qua cho bọn họ, tôi muốn xé nát cả khuôn mặt của Hứa Kiều, dùng dao, từng miếng từng miếng thịt cắt đi, xem xem ả làm sao còn làm tiểu tam được. Thành Tự Niên, ông dựa vào cái gì mà đối xử với tôi như vậy, tôi đã làm sai điều gì? Tôi yêu ông như vậy, tôi vì ông từ bỏ bao nhiêu, ông lại đối với tôi như vậy? Ông dựa vào cái gì mà đối với tôi như vậy."

Âm thanh của bà ta cất cao, càng lún càng sâu, cuối cùng trên khuôn mặt tái nhợt là vẻ mặt dữ tợn kinh khủng.

Vào lúc này.

Hai bé gái nắm tay nhau, thổi bong bóng bằng cái máy vừa thuận tiện mua được bên lề đường, cha mẹ ở phía sau gọi các bé chậm một chút, các bé vui cười nhảy nhót.

Vừa đúng lúc va vào người Tần Thu Vân.

Tần Thu Vân ngẩng đầu lên, tròng mắt đã có tơ máu, sự thù hận vặn vẹo trong nội tâm rốt cuộc bạo phát. Bà nhìn hai bé gái kia, trông thấy khuôn mặt của tụi nhỏ, bỗng nhiên cảm thấy muốn ói, cả người khó chịu. Thần sắc điên cuồng, vươn tay ra dùng hết sức lực đẩy tụi nó xuống dưới.

Ngày tuyết đường trơn trượt, hai cô bé dưới chân không vững, thẳng tắp ngã ngược về đằng sau.

May mắn cha mẹ của tụi nhỏ lo lắng an toàn của chúng, một mực theo sát phía sau, nhìn thấy cảnh tượng này đã sợ tới toát mồ hôi lạnh, đúng lúc ôm lấy.

Bậc thang lên núi rất cao, nếu té xuống có thể sẽ chết người.

Bé gái ở trong ngực cha mình sợ hãi gào khóc.

"Đồ giết người!"

Mẹ của nó tức giận muốn giáng một cái tát lên trên mặt Tần Thu Vân, lại bị Tần Mạch kịp thời siết chặt cổ tay.

Tần Mạch cũng chưa lấy lại tinh thần từ chuyện xảy ra trong khoảnh khắc ngắn ngủi lúc nãy. Gã tận mắt nhìn thấy cô gã ra tay, nhưng mà đối với cặp vợ chồng đang phẫn nộ này, gã vẫn quyết định đổi trắng thay đen: "Cô của tôi là bệnh nhân, vừa rồi có lẽ là hiểu lầm."

Tần Thu Vân cả người đều đang run rẩy, cũng không biết vừa nãy mình đã làm gì, chỉ cảm thấy tiếng gào khóc, mắng chửi giận dữ cùng xì xào bàn tán bốn phía càng làm cho bà muốn ói.

Bà cái gì cũng không muốn để ý, chỉ muốn làm cho bọn họ biến mất.

Chương Hạo sau khi thắp hương bái Phật ra, giữa hàng người thật dài ở cửa vừa vặn nhìn thấy Thành Hàn Bân. Hắn dựa vào thân cây mai, dáng người kiên cường, khí chất anh tuấn. Cậu kỳ thật vẫn có chút tò mò Thành Hàn Bân rốt cuộc đang làm gì, sau khi thẳng thắn với nhau xong, cậu biết hắn là từ hơn hai mươi tuổi trọng sinh trở về, việc hắn làm tuyệt đối không đơn giản như vậy.

Chương Hạo: "Cậu đi làm gì thế."

Thành Hàn Bân nhíu mày: "Thật sự muốn biết?"

Chương Hạo bảo: "Ừ, không tiện nói sao?" Lại có việc muốn giấu cậu.

Thành Hàn Bân khẽ cười: "Bạn trai muốn nghe, đương nhiên có thể."

Dừng một chút, giọng điệu của hắn bình tĩnh, lãnh đạm: "Tôi đi điều tra Tôn Hòa Quang."

Chương Hạo suýt chút nữa bước hụt, bị Thành Hàn Bân kéo lại mới đứng vững.

"Tôn Hòa Quang?" ĐM, chính là cái thằng tra nam đem Thành Hàn Bân làm thế thân cho bạch nguyệt quang của mình? Gã ta không xuất hiện làm người khác thấy tởm là được rồi, Thành Hàn Bân đi điều tra gã làm cái gì?

Thành Hàn Bân buồn cười: "Đi phải nhìn đường."

Chương Hạo cuống lên: "Không phải, cậu điều tra Tôn Hòa Quang làm cái gì? Cậu hiện tại nhỏ như vậy, Thành gia cũng sẽ không đưa gì cho cậu, cậu lấy cái gì để đối phó với Tôn Hòa Quang."

Thành Hàn Bân nhìn cậu, chớp mắt: "Ai nói tôi muốn tự tay đối phó với hắn."

Chương Hạo: "......"

Ồ, nhớ rồi, bạn gái của cậu còn rất 'tâm cơ'.

Thành Hàn Bân cười, giọng điệu lại rất nhạt: "Tôi vẫn luôn tò mò, Thành Tự Niên cùng mẹ tôi làm sao mà gặp gỡ, làm sao mà yêu nhau, sau đó phát hiện Hứa Thi Ân cùng Tôn Hòa Quang không tránh khỏi có quan hệ. Tôn Hòa Quang thích mẹ của tôi, mẹ tôi luôn coi hắn là em trai, Hứa Thi Ân hẳn là muốn lợi dụng điều này, trong lúc mẹ tôi về nước tổ chức cuộc triển lãm tranh lần thứ nhất mà bỏ thuốc bà ấy."

Chương Hạo sững sờ: "Bỏ thuốc?"

Thành Hàn Bân dừng một lúc, không quá muốn nói tiếp. Hắn kỳ thực không hề muốn nói cho Chương Hạo nghe những việc này, nhưng đối diện với ánh mắt hiếu kỳ cùng kinh ngạc của Chương Hạo, hắn vẫn nhẹ dạ, chậm rãi bảo: "Hứa Thi Ân dùng điện thoại của mẹ tôi nhắn tin cho Tôn Hòa Quang, hẹn hắn tới. Tôn Hòa Quang trong lòng rõ ràng, tương kế tựu kế. Nhưng hắn ta tới chậm một bước, ma xui quỷ khiến, người mẹ tôi đụng vào hôm đó lại là Thành Tự Niên."

Chương Hạo: "......." Thật cẩu huyết, nhưng cũng thật thảm. Ra ổ sói tiến vào hang hổ.

Nhưng mà Chương Hạo phản ứng lại rất nhanh: "Cậu điều tra Tôn Hòa Quang là muốn hắn ta đối phó bà dì của cậu?"

Thành Hàn Bân cụp mắt cười: "Ừ, Hạo Hạo thật thông minh."

Chỉ cần để Tôn Hòa Quang biết tin Hứa Kiều qua đời, biết về hành động của Hứa Thi Ân là được. Mà bây giờ Hứa Thi Ân là một con cờ quan trọng của Hứa gia, là Tạ phu nhân tương lai, cho dù có tuôn ra chuyện mưu hại chị ruột, Hứa gia cũng sẽ nhắm một mắt mở một mắt. Hai người bọn họ gặp nhau, đều sẽ làm một trận cá chết lưới rách.

Chương Hạo: "......"

Chương Hạo: "Khai giảng rồi trở về thành phố C đi, ngoại trừ Hứa Thi Ân, tớ thấy cái bà Thành Linh Xu kia, còn có Tần Thu Vân hôm nay tớ đụng phải cũng không tốt lành gì. Điên khùng, độc ác, tránh xa ra một chút. Trước khi cậu thành niên vẫn không nên tùy tiện có quan hệ với bọn họ."

Thành Hàn Bân hưởng thụ sự quan tâm của bạn trai mình, cong môi: "Được."

Kỳ thực hắn chưa bao giờ muốn giao thiệp trực diện với bọn họ. Kiếp trước thù nên báo đều đã báo xong, làm gì còn sự thù hận khắc sâu, sau khi trọng sinh trở về, hắn trở nên thanh tâm quả dục, những thứ này đều là tự tìm tới cửa.

Điện thoại từ mẹ Chương gọi tới.

"Con đã đi chưa?"

Nghĩ tới quá nhiều thời điểm nhóc con này miệng đầy lời nhảm nhí, cà lơ phất phơ, mẹ Chương trăm triệu lần không yên lòng.

Chương Hạo: "Con chụp ảnh cho mẹ, con không chỉ có vật chứng, còn có nhân chứng!"

Mẹ Chương: "Nhân chứng? Bản thân con à?"

Chương Hạo: "......"

Chương Hạo nói với Thành Hàn Bân: "Tìm một chỗ, chúng ta chụp tấm hình."

Thành Hàn Bân cong đôi mắt: "Được."

Hoa mai như dệt cửi, màu sắc trắng trong như tuyết ngưng tụ nơi đầu cành cây.

Chương Hạo nói: "Chụp cho mẹ tớ xem, cứ lộ đầu ra là được."

Cậu tùy tiện giơ camera trước của điện thoại lên. Vừa ấn nút chụp, liền cảm giác được một sự mát mẻ bên gò má cậu. Là một mảnh hoa mai ướt nước rơi xuống trên mặt cậu, sau đó bạn trai của cậu cúi người, dùng miệng giúp cậu lấy cánh hoa đi.

Hình ảnh chụp lại cũng chính là cảnh này.

Tấm ảnh ấy nếu như gửi cho mẹ cậu xem.

Phật tổ cũng không cứu được.

— Hết chương 100 —

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro