Chương 1: Tình nguyện cắn câu
Phòng họp lầu hai bộ tư lệnh trấn áp tội phạm khu Hoa Đông, hơn hai mươi người vây xung quanh bàn gỗ lim hình chữ nhật, thấp thỏm không yên, như đứng đống lửa ngồi đống than, trong đó hầu hết đều là bác sĩ và y tá của bệnh viện lục quân, số ít còn lại thì giống Tiêu Chiến, xui xẻo vô tội vừa vặn xuất hiện ở phòng bệnh quân dụng trong khoảng thời gian trùng khớp.
Hai giờ trước, thư ký cấp cao của đội quân cảnh đặc vụ nhập viện vì viêm phổi, chết trên giường đơn của phòng bệnh.
Nguyên nhân cái chết đang được điều tra, mặc dù không thể loại trừ khả năng tử vong tự nhiên, nhưng suy xét đến đây là trường hợp tử vong thứ năm của tân chính phủ và đội quân cảnh khu đặc cấp trong vòng ba tháng qua, Tanaka Shinichi đã trù tính không ít hành động bí mật tiêu diệt, bắt giữ, sát hại hai mươi mấy tình báo viên Trung Cộng* ở trạm Thượng Hải, cho nên đội quân cảnh cho rằng đây đại khái chính là ám sát, lệnh cho tân chính phủ nghiêm ngặt thẩm tra, cốt phải bắt được thủ phạm, thà giết lầm, không bỏ sót.
*Đảng Cộng sản Trung Quốc
Thủ đoạn thẩm vấn của bộ tư lệnh trấn áp tội phạm, mọi người ít nhiều đều đã nghe qua, phần còn lại thì dùng trí tưởng tượng vô biên để lấp đầy (ý là thủ đoạn nào cũng có). Tiêu Chiến âm thầm quan sát nét mặt của mọi người trong phòng, muốn nhìn ra chút manh mối, đáng tiếc không được như ý nguyện, đám anh hùng thong thả bình tĩnh, nói nói cười cười giờ phút này không hề tồn tại, tất cả mọi người đều sợ hãi, nhất là vị y tá trẻ tuổi có nốt ruồi đỏ ở khóe mắt ngồi bên cạnh anh đây, đã bị dọa đến nức nở, âm thầm lau nước mắt, bộ dạng rất chi là đáng thương.
Tiêu Chiến là người từng đi du học, phong độ thân sĩ buộc anh phải lấy ra khăn vuông màu lam của mình, yên lặng đưa qua.
Cô gái nhẹ giọng cảm ơn, Tiêu Chiến còn tính nói vài lời an ủi, nào ngờ vệ binh đã đẩy cửa ra, hô lớn: "Người tiếp theo, Tiêu Sái."
Anh đành đứng lên, thoáng chỉnh lý lại vạt áo tây trang, bước tới cửa.
Vệ binh dẫn anh xuyên qua hành lang thật dài, đi vào lầu lớn phía tây của bộ tư lệnh, dừng lại trước cửa phòng bên cạnh cầu thang, trên cửa vẫn chưa treo bảng tên chức vụ, vệ binh đang tính mở cửa, đột nhiên thắt lưng thẳng tắp, nghiêm mình cúi chào, lấy hơi mười phần, hét: "Chào thư ký Diệp!"
Tiêu Chiến nghiêng đầu, thấy một nam nhân tuổi còn trẻ vừa ngáp vừa giẫm lên bậc thang cuối cùng, áo khoác tây trang vắt vẻo trên cánh tay, cà vạt có chút lỏng lẻo, dáng cao người gầy, vai rộng chân dài, là dáng người tiêu chuẩn của quân nhân, nhưng thần sắc biếng nhác, màu da tái nhợt, giống như vừa mới tỉnh ngủ không lâu.
Nhưng hiện tại đã là một giờ chiều rồi mà.
"Thẩm vấn?" Nam nhân đứng trước mặt bọn họ, rõ ràng đang hỏi vệ binh, ánh mắt lại nhìn anh một lượt từ trên xuống dưới.
"Vâng", Vệ binh trả lời, "Hồ đội trưởng ở bên trong."
Nam nhân vươn tay mở cửa, làm động tác "mời", khuôn mặt mang theo ý cười ngả ngớn, như thể anh không phải nghi phạm, mà là cái tên đầu bảng ở vũ trường Bách Nhạc Môn, khiến Tiêu Chiến cực kì mất tự nhiên dời đi tầm mắt.
Trong phòng bốn phía hoặc không có cửa sổ, hoặc đã bị tấm rèm che mất, chỉ để lại ngọn đèn trên bàn. Tiêu Chiến bị đưa đến ngồi xuống bàn đối diện, nhìn thấy nguyên bản Hồ đội trưởng mà vệ binh vừa nhắc với vị thư ký Diệp kia.
"Làm phiền Cẩm Nguyên rồi, biết cậu hôm nay nghỉ phép, nào ngờ lại xảy ra loại sự tình xui xẻo này."
"Hồ đại đội trưởng, cả bộ tư lệnh đều nói án này giao cho ngài toàn quyền phụ trách, ngài lại gây sức ép lên tôi. Ngài là cao tăng đắc đạo thanh tâm quả dục, tại hạ chỉ là kẻ phàm tục, còn giai nhân phải bồi nữa đó?"
Nơi này ánh đèn mờ mịt, bộ dạng Hồ đội trưởng Tiêu Chiến nhìn không rõ, chỉ thấy quân hàm trên vai áo của hắn, cấp bậc cao nhất của thư ký tham mưu ở bộ tư lệnh chỉ là thượng úy mà thôi, nhưng vị Hồ đội trưởng này đứng trước mặt thư ký Diệp Cẩm Nguyên, không hiểu sao lại có chút hương vị thấp kém.
"Ôi chao", Hồ đội trưởng cười nói, "Chờ án phá xong, Hồ Thanh Châu tôi đây mời thư ký Diệp uống rượu, hoan nghênh ngài dẫn theo giai nhân, tại hạ tự mình bồi tội, thế nào?"
Diệp Cẩm Nguyên cười ngồi xuống, chân dài gác lên, "Bỏ đi, công việc quan trọng hơn." Hắn nói, "Bắt đầu thôi."
Thẩm vấn là một vị quan quân khác, xem quân hàm hẳn là sĩ quan phụ tá của Hồ Thanh Châu, giọng nói còn rất non nớt.
"Họ tên."
"Tiêu Sái."
"Tuổi."
"Hai mươi tám."
"Buổi sáng hôm nay, tại sao anh lại xuất hiện ở phòng bệnh chuyên dụng của bệnh viện lục quân?"
Tiêu Chiến làm ra vẻ hơi khiếp đảm, thấp giọng trả lời: "Tôi đến thăm Đỗ Tử Vinh tiên sinh, ở phòng 503."
"Đỗ Tử Vinh của tập đoàn Kim Vinh?"
"Phải."
Thư ký Diệp đang nghịch móng tay bỗng nhiên cười một tiếng, hỏi: "Em là vị nào của Đỗ tiên sinh?"
Tiêu Chiến nói: "Con trai cả của Đỗ tiên sinh, Đỗ Mậu Lâm là bạn đại học kiêm bạn tốt của tôi."
Sĩ quan phụ tá lập tức lấy bút ghi lại, Hồ Thanh Châu hỏi tiếp: "Trong lúc đó có người tận mắt trông thấy cậu xuất hiện ở hành lang, đi theo hướng phòng bệnh của thiếu tá Tanaka, cậu giải thích thế nào?"
"Tôi chỉ đi vệ sinh, chừng năm phút đồng hồ." Tiêu Chiến sốt ruột giải thích, "Tôi căn bản không biết nơi đó có quan quân Nhật Bản."
Diệp Cẩm Nguyên hứng thú đọc tài liệu của anh, hỏi: "Em cũng là bác sĩ?"
Tiêu Chiến gật đầu: "Trước đây công tác ở bệnh viện Bắc Bình một thời gian, sau đó đi du học ở Pháp, vừa mới về nước."
"Trên người thiếu tá Tanaka không có ngoại thương, cũng không có dấu hiệu trúng độc rõ rệt, cho nên hung thủ ắt hẳn tinh thông y thuật, ý đồ ngụy tạo hiện trường ám sát thành phát bệnh đột ngột dẫn đến tử vong." Thư ký Diệp nhìn về phía anh, "Bác sĩ Tiêu, em hiểu ý của tôi chứ?"
"A. . . ." Tiêu Chiến do dự một hồi, nói: "Lỡ như, lỡ như ông ta có bệnh không tiện nói cho người khác biết thì sao?"
Diệp Cẩm Nguyên cười thành tiếng, dùng tài liệu che miệng, Hồ Thanh Châu đập hồ sơ lên bàn, thần sắc nghiêm nghị: "Chú ý thái độ của cậu! Nói lung tung ở chỗ này, lập tức tống xuống tầng hầm, ngồi trên ghế nói chuyện với hổ!"
Tiêu Chiến bị dọa sợ khẽ run rẩy, "Hồ đội trưởng. . ." Anh cắn môi, vẻ mặt thuần khiết bất lực, "Tôi là bác sĩ, khóa học đầu tiên chính là đọc lời tuyên thệ Hippocrates*, tôi chỉ cứu người, tuyệt đối không giết người." Nói được nửa chừng, tầm mắt anh đã dời đến trên mặt Diệp Cẩm Nguyên, "Diệp tiên sinh, mong ngài tin tưởng tôi."
*Ở nhiều quốc gia, trong đó có Việt Nam, các thầy thuốc phải đọc Lời thề Hippocrates khi chuẩn bị ra trường để hành nghề. Lời thề này được các sinh viên Y khoa đọc và nguyện làm theo trong lễ tốt nghiệp.
So với "thư ký Diệp", "Diệp tiên sinh" hiển nhiên là tên gọi dễ nghe hơn, ba chữ này bị Tiêu Chiến cắn đến mềm mại không xương, quả nhiên làm cho Diệp Cẩm Nguyên cực kì hưởng thụ.
"Được rồi Hồ đội trưởng", nam nhân tinh thần thoải mái giảng hòa, "Bác sĩ Tiêu môi hồng răng trắng mặt đẹp như tranh, chắc là không làm ra được loại hành động giết người này đâu, tôi thấy nên thả người thôi."
Hồ Thanh Châu dở khóc dở cười, "Đại thư ký Diệp", hắn nói, "Tôi mời cậu đến là để hỗ trợ bắt đảng ngầm, cậu thì hay rồi, tính tuyển phi sao?"
Diệp Cẩm Nguyên buồn cười, chưa đáp lời, liền có người ở ngoài gõ cửa, được cho phép mới tiến vào, nói thầm gì đó với hai vị quan trên.
Thanh âm rất nhỏ, nhưng Tiêu Chiến vẫn nghe được một ít.
Là Đỗ Mậu Lâm tự mình tìm tới cửa, yêu cầu Hồ Thanh Châu thả người.
Đỗ gia rất có uy tín trên đất Thượng Hải, tập đoàn Kim Vinh do Đỗ Tử Vinh sáng lập bên ngoài kinh doanh vận chuyển hàng hóa, kỳ thật khống chế toàn bộ kho bãi bến cảng, khắp phố đều gọi là Kim Vinh bang, hắc bạch lưỡng đạo bưng bít lẫn lộn, ngay đến người Nhật Bản vì muốn duy trì trị an địa phương, cũng không thể không nể mặt ba phần. Hồ Thanh Châu đương nhiên không dám đắc tội Đỗ đại thiếu gia, lại không muốn chường mặt nhận thua, Diệp Cẩm Nguyên cướp thời cơ nói: "Người đẹp như vậy, tôi không nỡ dụng hình. Đã có Đỗ thiếu làm chứng, hẳn là không còn vấn đề gì, Đỗ tiên sinh nhà lớn nghiệp lớn, không thể nào tự tìm đường chết, để con đẻ của mình tiếp xúc với đảng cộng sản. Hồ đội trưởng cảm thấy thế nào?"
Hồ Thanh Châu mượn được con lừa xuống dốc, giả vờ giả vịt đắn đo chốc lát, chỉ đành để anh rời đi.
Tiêu Chiến chân trước vừa ra khỏi cửa, Diệp Cẩm Nguyên liền bị đồng liêu(đồng nghiệp) giễu cợt.
"Đại thư ký Diệp gặp một người yêu một người, không sợ bị người yêu ghen tuông làm loạn à?"
"Không phải người yêu", Diệp Cẩm Nguyên nghiêm túc sửa lại, "Là hồng nhan tri kỷ."
"Có khác nhau?"
"Đương nhiên", Diệp Cẩm Nguyên nói bừa, "Người yêu chỉ có một, nếu không chính là vô đạo đức, hồng nhan tri kỷ lại có thể có rất nhiều."
Hồ Thanh Châu ăn xong, "Cậu đó, sớm muộn gì cũng ngã từ trên cao xuống đất!"
"Chết dưới đóa mẫu đơn, thành quỷ cũng phong lưu." Diệp Cẩm Nguyên đứng dậy vẫy tay với đồng liêu, "Đi trước."
"Cậu đợi đã!" Hồ Thanh Châu nói, "Án mạng này phải làm sao bây giờ? Nhân chứng vật chứng tất cả đều không có, bối cảnh điều tra người này trong sạch hơn người kia, cậu tốt xấu gì cũng phải chỉ điểm cho tôi chứ."
"Càng sạch sẽ càng nhiều hiềm nghi, Hồ đại đội trưởng kinh nghiệm hẳn là phong phú hơn tôi đi?" Diệp Cẩm Nguyên cầm theo áo khoác tây trang, cúi người nói bên tai Hồ Thanh Châu, "Không có chứng cứ, thả hết ra trước, lại phái người bám theo, nếu là quỷ, sớm muộn gì cũng phải đi đêm. Thiếu quan hệ nhân thân, sống một mình độc lai độc vãng, hoặc đã kết hôn nhưng chưa có con, đều là đối tượng điều tra trọng điểm."
Hồ Thanh Châu cười cười, "Thư ký Diệp là đang nói chính mình ư?"
"Diệp mỗ dù chưa đón dâu, vẫn may còn có mấy vị hồng nhan bầu bạn, chẳng qua là luyến tiếc không nỡ làm người đẹp thương tâm, ngài biết tôi sợ nhất là mỹ nhân rơi lệ mà." Diệp Cẩm Nguyên mỉm cười, "Nghe nói Hồ đội trưởng buổi sáng cũng tới bệnh viện lục quân? Là đến thăm phó cục trưởng Lưu của cục cảnh sát đúng không? Hắn cũng ở tầng năm, Hồ đội trưởng vừa vặn có mặt tại hiện trường gây án, đúng thật là khéo."
Hồ Thanh Châu muốn thử Diệp Cẩm Nguyên, kết quả lại bị phản kích, cảm thấy tức giận, lại chẳng dám biểu lộ ra, tự giễu nói: "Tôi nếu là người cộng sản, nhất định đưa mẫu thân về hậu phương trước, bằng không chính mình chết không quan trọng, liên lụy người nhà mới là sống không bằng chết."
"Tôi chọc ngài thôi." Diệp Cẩm Nguyên vui vẻ nói, "Hồ đại đội trưởng trọng tình trọng nghĩa, hiếu thảo cảm động trời xanh, sao có thể là phe cộng sản chứ?"
Sắc mặt Hồ Thanh Châu nguôi bớt, nói: "Biết thừa cái tính của cậu, nhưng đừng trách tôi không nhắc nhở, trước mắt thời cuộc không yên, mỹ nhân chưa hẳn đã là mỹ nhân, còn có thể ăn thịt người. Nhớ rõ mấy tuần trước đảng cộng sản bị xử quyết bí mật thế nào không? Tống Minh Dã lựa chọn bán đứng hắn chính là bởi vì không kham nổi mỹ nhân kế."
"A", Diệp Cẩm Nguyên giống như thuận miệng hỏi, "Sau đó làm sao biết được thân phận cộng sản?"
"Bị chơi đến đại tiểu tiện mất khống chế cũng không khai, may mà chúng ta có vũ khí mới —— 'Nước nghe lời", một kim tiêm vào, nửa mộng nửa tình nói ra không ít." Hồ Thanh Châu hạ giọng nói, "Biệt danh của hắn là 'Bác sĩ', cấp trên là tổ trưởng trạm tình báo Trung Cộng Thượng Hải, biệt danh 'Bậc thầy gây mê', ngày năm hàng tháng, bọn họ sẽ gặp mặt ở băng ghế chính giữa bắc bến Thượng Hải."
Diệp Cẩm Nguyên nghe vậy nói: "Ngày mai không phải là 15 sao?"
Hồ Thanh Châu cười cười, không đáp.
"Tổ trưởng tình báo, hẳn là nắm giữ toàn bộ thân phận tin tức địa chỉ của đảng ngầm ở Thượng Hải mới đúng." Diệp Cẩm Nguyên vỗ vai đồng liêu hai cái, "Trước tiên chúc mừng Hồ đại đội trưởng lập được công lớn, một bước lên mây chỉ là chuyện ngày một ngày hai."
Hồ Thanh Châu đương nhiên phải khiêm tốn một chút, hai người lại trêu chọc thêm vài câu, Diệp Cẩm Nguyên mới rời khỏi phòng thẩm vấn lâm thời.
Đến cũng đến rồi, hắn tính toán quay về văn phòng xử lý vài văn kiện, nhưng chưa đi được hai bước, đã có người đuổi kịp phía sau, gọi: "Diệp tiên sinh."
Diệp Cẩm Nguyên quay đầu lại, lập tức nở nụ cười.
"Em còn chưa đi?" Hắn hỏi, "Luyến tiếc tôi?"
Bác sĩ tươi cười ngại ngùng, hai gò má nổi lên một tầng ửng đỏ, khiến hắn nghĩ đến hoa lan tím nở vào mùa xuân, ửng lên chút màu hồng nhạt, mềm mại yên tĩnh, mùi hương thơm ngát, thấm vào ruột gan. Làm cho hắn bắt đầu hoài nghi anh rốt cuộc là bác sĩ hay là diễn viên, nếu thực sự là diễn, sao có thể linh động chân thật đến vậy?
"Cảm ơn ngài vừa rồi đã giải vây giúp tôi." Ánh mắt bác sĩ dao động một chút, như đang xấu hổ, "Tôi muốn mời Diệp tiên sinh ăn cơm, không biết có được vinh hạnh này không."
Diệp Cẩm Nguyên chưa cho ý kiến, chỉ nói: "Giải vây cho em là Đỗ đại thiếu gia, giờ này hẳn là đang cổng bộ tư lệnh chờ em."
"Tạ ơn cậu ấy lúc nào cũng có thể, nhưng Diệp tiên sinh lại chẳng phải ngày ngày đều nhìn thấy."
Diệp Cẩm Nguyên cười cười, "Người muốn mời tôi ăn cơm có rất nhiều. . . . ."
"Tôi biết. Diệp tiên sinh là tâm phúc bên cạnh Hà tư lệnh, nhất định là quý nhân bận rộn, nếu như hôm nay không tiện, tôi. . ."
". . . .Nhưng mà hôm nay tôi quyết định cùng ăn với em."
Bác sĩ ngơ ngác nhìn hắn, "Hả?"
"Đi thôi." Diệp Cẩm Nguyên một tay cầm tây trang, khoác lên vai, động tác tiêu sái xoay người xuống lầu, nói: "Ngồi xe của tôi."
Hồ Thanh Châu vén rèm ra, nhìn Diệp Cẩm Nguyên đi tới chiếc xe Ford màu đen đậu ở đại viện dưới lầu, theo sau còn có vị bác sĩ vừa mới bị thẩm vấn.
Sĩ quan phụ tá Giang Đình Vân đứng sau lưng hắn, thấp giọng hỏi: "Đội trưởng, còn mười mấy người, tiếp tục thẩm vấn không?"
Hồ Thanh Châu hỏi một đằng trả lời một nẻo: "Phái người bám theo bọn họ."
Giang Đình Vân nhìn ra ngoài cửa sổ, do dự xác nhận lại, "Ngài là nói. . . Đi theo thư ký Diệp?"
"Còn có vị bác sĩ kia."
"Ngài hoài nghi thư ký Diệp?" Giang Đình Vân khó hiểu nói, "Hoa hoa công tử như hắn, cũng được vào đảng?"
"Diệp Cẩm Nguyên không cha không mẹ, thậm chí không người thân thiết, tài liệu sạch sẽ đến mức miễn cưỡng. Đúng vậy, hắn sống phóng túng, thường xuyên đổi bạn gái", Hồ Thanh Châu quay đầu nhìn sĩ quan phụ tá của mình, "Nhưng cậu thấy hắn thực sự nghiêm túc với người nào chưa?"
Giang Đình Vân đứng nghiêm nhận lệnh, "Thuộc hạ đã hiểu."
"Tìm người bên ngoài làm, cậu không cần tự mình ra mặt, vạn nhất bị phát hiện. . . . " Hồ Thanh Châu ánh mắt lạnh lùng, "Đổ hết lên đầu Kim Vinh bang."
"Rõ!"
----------------------
[Phần đọc mở rộng]
Tân chính phủ: Chế độ Uông Ngụy chính phủ quốc dân (1940-1945)
Khu đặc cấp: tổ chức gián điệp của Nhật Bản, tên đầy đủ là "Đội cảnh sát đặc vụ cấp cao". Nguồn gốc lệ thuộc vào bộ nội vụ Nhật Bản, sau khi bắt đầu chiến tranh xâm lược Trung Hoa, đội quân cảnh đặc vụ Nhật Bản cũng xếp vào Khu đặc cấp, quân bộ trực tiếp quản lý. Chủ yếu phụ trách chiếm đóng các trạm tình báo, đàn áp các hoạt động chính trị. Quyền lực rất lớn, có thể chỉ huy quân cảnh chiếm đóng hoặc bắt giữ bất cứ người hay khu vực nào (chính là quân lính Nhật Bản) để tiến hành tra khảo.
Vì sao đặt tên là Diệp Cẩm Nguyên?
Bởi vì đọc được có người nói nguyên mẫu của thư ký Diệp trong "Vô Danh" chính là thư ký của Uông Tinh Vệ, Uông Cẩm Nguyên, không biết thật giả, nhưng tên nghe rất hay nên đã chọn dùng. Sau này khi thân phận thực sự bị vạch trần sẽ khôi phục tên thật.
Bevan:
Nói qua về chế độ chính quyền Uông Ngụy (chính quyền Uông Tinh Vệ) một chút nhé. Chế độ Uông Tinh Vệ là tên gọi chung của Chính phủ Quốc gia được tổ chức lại, chính phủ bù nhìn của Đế quốc Đại Nhật Bản ở vùng Hoa Đông hay gọi đơn giản là Trung Hoa Dân Quốc do Uông Tinh Vệ đứng đầu. Đất nước dưới thời kỳ này được cai trị như một quốc gia cộng hòa đơn đảng, khu vực quản lí ban đầu bị Nhật Bản chiếm đóng trong suốt những năm 1930 khi bắt đầu chiến tranh Trung-Nhật. Không nên nhằm lẫn với Trung Hoa Dân Quốc của Tưởng Giới Thạch, đang chiến đấu cùng với phe Đồng minh chống lại Nhật Bản trong cùng thời kỳ này.
Uông Tinh Vệ là một đối thủ của Tưởng Giới Thạch và là thành viên của phe ủng hộ hòa bình với Nhật Bản của Quốc dân đảng, đã đào tẩu sang phía Nhật Bản và thành lập một chính phủ cộng tác ở bị Nhật Bản chiếm đóng vào năm 1940. Nhà nước mới tuyên bố chủ quyền toàn bộ Trung Quốc trong suốt thời gian tồn tại, tự cho mình là người kế thừa hợp pháp của Cách mạng Tân Hợi và di sản của trái ngược với chính quyền của Tưởng Giới Thạch ở , nhưng thực tế chỉ có lãnh thổ do Nhật Bản chiếm đóng cũng như kiểm soát trực tiếp.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro