Chương 45 : Những Giọt Nước Mắt Lăng Trên Má
'Người có muốn gặp bác sĩ quân y của ta không?'
Cuối cùng, điều duy nhất cậu có thể làm vẫn là nhờ Khalid giúp đỡ. Khuôn mặt Renato tối sầm lại khi nghĩ đến cách duy nhất còn lại. Một cảm giác bất lực rằng cậu không thể tự mình làm gì ngay cả khi cậu đã trở về quá khứ, cứ ảm ảnh lấy cậu.
Mình thật thảm hại.
Renato tự gọi mình là kẻ thảm hại. Đã khoảng hai tháng kể từ khi cậu quay ngược thời gian, nhưng cậu vẫn chưa thay đổi được gì. Đó là lý do tại sao cậu nghi ngờ bản thân mình, liệu có thể làm được điều gì có nghĩ không? Ngay cả khi cậu đang cố gắng hết sức.
"Mệt quá..."
Giọng nói mệt mỏi phát ra từ đôi môi khô khốc. Cậu vốn sống một cuộc đời gần với tuyệt vọng hơn là hy vọng và gần với thất bại hơn là thành công. Renato lúc nào cũng lo lắng vì cậu chưa bao giờ tự mình hoàn thành hay đạt được bất cứ điều gì.
Cậu vừa cảm thấy mình có thể làm được, vừa cảm thấy mình không thể làm được gì.
Renato mỗi ngày lạc lối giữa thiên đường và địa ngục nhiều lần. Cảm xúc của cậu cũng lên xuống thất thường theo tâm trạng bất ổn. Hôm nay vẫn vậy.
Không thể chế ngự được cảm giác ngột ngạt trong lồng ngực, khóe mắt của cậu dần trở nên ướt đẫm, tầm nhìn mờ đi như bị sương mù bao phủ. Sau đó, đột nhiên, nước mắt trào ra và chảy dài trên má.
"Ah.."
Nhỏ giọt . Nhìn thấy nước mắt ướt đẫm mu bàn tay, Renato nhận ra mình đang khóc. Sau đó, nước mắt cậu cứ rơi như mưa.
"Ha..."
Ngạc nhiên thay, Renato đã cố gắng nuốt nước mắt vào trong và ngăn nó chảy ra. Nhưng bây giờ cậu đã bật khóc và không thể dừng lại. Ngay cả khi lau khóe mắt bằng tay, nước mắt vẫn cứ chảy ra nhanh hơn. Cuối cùng, Renato để nước mắt chảy dài.
"Ức.."
Khi cậu buông bỏ sợi dây trối buột trong tâm trí, những tiếng nức nở phát ra từ miệng cậu. Vào ngày cậu trở về từ cõi chết, Renato đã khóc thầm rất nhiều trước quan tài của Ludmilla. Vào ngày cậu gặp ác mộng rằng mọi người sẽ lại ra đi, cậu thức dậy với đôi mắt đẫm lệ, và khi cậu cảm thấy buồn vì một ký ức đã qua, cậu lau đôi mắt ướt đẫm bằng tay áo để không ai khác có thể nhìn thấy điều đó. Tuy nhiên, hôm nay là lần đầu tiên cậu khóc như thế này.
Hôm nay, chỉ hôm nay thôi. Và ngày mai, mình phải mạnh mẽ hơn.
Renato cho phép mình khóc. Vai cậu rung lên, lấy hai tay che mặt. Lòng bàn tay cậu nhanh chóng đẫm nước mắt.
"Hưm.."
Lau khuôn mặt đã đẫm nước mắt, Renato thở ra một hơi. Mỗi lần chớp mắt, nước mắt lại rơi nhiều hơn. Cậu thậm chí không nghĩ đến việc lau nó nữa. Nhưng rồi, cậu nghe thấy tiếng lá cây va chạm.
Tiếng sột soạt.
Renato giật mình vì một tiếng động lạ vang vọng trong không gian yên tĩnh không một tiếng kêu. Khi cậu quay đầu lại, một bóng người quen thuộc xuất hiện trong tầm nhìn mơ hồ của cậu.
"Kha......lid?"
Đôi mắt tím nhạt của cậu mở to vì người bất ngờ xuất hiện. Khalid đang nhìn cậu với vẻ mặt ngạc nhiên.
"Tại sao......"
Renato nhảy dựng khỏi ghế và há hốc mồm kinh ngạc. Bị bất ngờ bởi sự xuất hiện của một người mà cậu chưa từng nghĩ mình sẽ gặp ở đây, Renato không nói nên lời.
"Ờ, ờ, cái này, ờ."
Khalid cũng bối rối y như cậu. Người đàn ông lắp bắp, rồi ngậm chặt miệng. Cho dù anh gặp phải một cuộc tấn công bất ngờ của kẻ thù trên chiến trường, anh cũng sẽ không bối rối như thế này.
Người ổn chứ? Ta xin lỗi? Tại sao người lại khóc? Có chuyện gì vậy?
Khalid không biết nên nói gì với Renato. Đúng như câu người ta thường nói "mọi người sẽ trở nên im lặng khi bối rối", ngay lúc này Khalid đang ở trong trạng thái đó. Đầu anh trở nên trắng bệch, và anh không thể nghĩ ra một từ thích hợp để nói.
Tuy nhiên, anh không thể rời mắt khỏi Renato. Khóe mắt đỏ hoe, đôi má trong trẻo ướt đẫm nước mắt, và đôi mắt tràn đầy sự phiền muộn hiện ra trong tầm nhìn của Khalid.
"Sau sự việc lần trước, ta thực sự lo lắng cho sức khỏe của người, và...... Ta đã gặp Hoàng đế bệ hạ, và ngài ấy nói với ta rằng khi ta vẫn còn trong cung, ta nên đến gặp người, Hoàng tử điện hạ, vì vậy thị vệ đã dẫn ta đến đây......"
Khalid lắp bắp giải thích, trông không giống anh chút nào. Anh cảm thấy mình như một đứa trẻ đã phạm phải một sai lầm lớn. Cảm thấy cần phải nói điều gì đó, anh mở miệng, nhưng lưỡi anh cứ xoắn lại và phát âm của anh thì lộn xộn. Những từ ngữ của anh trở nên kỳ lạ và kỳ lạ hơn.
Cuối cùng, không thể tiếp tục nói nữa, Khalid ngậm miệng lại. Sau đó, một sự im lặng ngượng ngùng bao trùm giữa hai người.
Tại sao chuyện này lại xảy ra như vậy?
Khalid cắn môi dưới, tự hỏi nên ứng phó loại tình huống này như thế nào. Khi anh được thị vệ dẫn đến vườn kính ở nội cung, chính Louis và Luna với vẻ mặt u ám chào đón anh.
'Chúng tôi thực sự xin lỗi. Chúng tôi không thể đến gặp Hoàng tử điện hạ bây giờ được.'
'Hoàng tử đã ra lệnh cho chúng tôi rời đi cho đến khi người ra ngoài, nói rằng người có điều gì đó cần tự mình suy nghĩ...'
Cả hai lắc đầu, nói rằng Renato đã bảo họ đừng làm phiền cậu.
'Ồ, cái này.'
Người thị vệ dẫn đường cho Khalid rất bối rối vì lời nói của họ. Anh ta ép Khalid, người đã nói rằng sẽ quay lại, đến đây, vì vậy sẽ là một sự bất kính lớn nếu yêu cầu anh rời đi ngay bây giờ.
'Tôi xin lỗi. Tôi đã gây rắc rối cho ngài bằng cách làm điều không cần thiết, thưa điện hạ.'
'Không sao đâu, ta đoán hôm nay không phải là ngày thích hợp, vậy nên ta sẽ quay lại.'
Khalid mỉm cười trấn an người thị vệ đang xin lỗi mình. Lúc này, Louis đang nhìn bọn họ, cẩn thận mở miệng.
'Thứ lỗi cho tôi...... Nếu điện hạ không phiền, điện hạ có muốn tự mình đến đó không?'
'Ta tự đi đến đó à?'
'Vâng, Luna và tôi không thể bất tuân lệnh của Hoàng tử, nhưng với ngài thì không. Tôi biết ngài ấy ở đâu, vì vậy tôi sẽ dẫn ngài đi quanh khu vực đó.'
Nói xong, Louis nhìn Khalid với ánh mắt tha thiết, dường như lo lắng khi để Renato một mình.
'Được, vậy hãy dẫn ta đến đó.'
Khalid không thể nhắm mắt làm ngơ trước lời cầu xin giúp đỡ của Louis. Và anh cũng lo lắng cho tình trạng của Renato. Cuối cùng, Khalid gật đầu với Louis.
'Cảm ơn rất nhiều! Xin mời đi lối này!'
Louis cúi đầu vui mừng khi Khalid chấp nhận yêu cầu của mình. Khalid làm theo hướng dẫn của anh ta và bước vào một khu vườn nối với nhà kính.
'Chính là nơi này. Ngài ấy đang ở bên trong.'
Louis dẫn Khalid đến một nơi gần băng ghế nơi Renato đang ngồi, và lặng lẽ lùi lại. Khalid, người ở lại một mình, kìm nén tiếng bước chân và tiếp tục đi. Anh sẽ kiểm tra tình trạng của Renato trước, và nếu có vẻ như việc nói chuyện là không cần thiết, anh sẽ lặng lẽ quay lại.
Mình đã đi được bao xa? Khalid dễ dàng tìm thấy Renato. Anh nhìn thấy lưng Renato khi cậu đang ngồi một mình trên một chiếc ghế dài giữa những chiếc lá xanh.
Ahem , Khalid hắng giọng với tiếng ho nhẹ trong cổ họng và tiến lại gần hơn để gọi Renato. Khi khoảng cách của họ thu hẹp lại, khuôn mặt duyên dáng của Renato thu hút sự chú ý của anh. Không hiểu sao, mắt cậu có vẻ đỏ.
Hơi nghiêng đầu, Khalid cố gắng phát ra âm thanh tín hiệu bằng cách chạm vào một cành cây bằng tay. Bởi vì anh nghĩ Renato có thể sẽ ngạc nhiên nếu anh đột nhiên gọi. Tuy nhiên, khi một tiếng khóc yếu ớt truyền đến tai anh, cơ thể Khalid cứng đờ.
'Oh...'
Tiếng khóc nhỏ, yếu ớt như gió thổi, trong chốc lát, Khalid còn tưởng mình nghe nhầm, nhưng cảnh tượng trước mắt rõ ràng chứng minh anh không hề nghe nhầm.
Những giọt nước mắt chảy dài từ khóe mắt của Renato nhanh chóng làm ướt má cậu, và tiếng nức nở thoát ra từ đôi môi khép chặt nhanh chóng biến thành những tiếng khóc buồn bã.
'Hic, uh...'
Renato, lấy hai tay che mặt, co người lại. Đôi vai gầy của cậu run lên mỗi khi tiếng nức nở thoát ra từ sau những ngón tay. Những giọt nước mắt tràn đầy của cậu chảy xuống lòng bàn tay, làm ướt cổ và tay áo.
Khalid ngơ ngác nhìn Renato, người đang khóc như thể thế giới đã sụp đổ. Anh không thể tin vào những gì mình đang thấy.
Đây không phải là lần đầu tiên anh nhìn thấy ai đó khóc. Khalid đã chứng kiến rất nhiều sự thất vọng và tiếng hét khi đi trên con đường kiếm thuật. Vô số người trở nên bất mãn dưới tay anh, Khalid dần trở nên vô cảm trước những giọt nước mắt và sự tuyệt vọng của người khác.
Nhưng kỳ lạ thay, ngực trái của anh lại nhói lên. Không, không chỉ là nhói lên. Một cảm giác kỳ lạ như thể có ai đó vừa đánh mạnh vào tâm trí anh, và một cảm giác như thể có một vật sắc nhọn vừa đâm xuyên qua tim chiếm trọn lồng ngực anh. Vì vậy, anh không thể làm gì cả.
Tiếng nức nở buồn bã dần lắng xuống khi Khalid đứng yên và nhìn chằm chằm vào cảnh tượng đó. Nhưng Renato vẫn không ngừng khóc.
'Ha ha...'
Sau khi trút hết nỗi buồn, Renato ngồi xuống như một người mất hồn và lặng lẽ khóc. Những giọt nước mắt rơi xuống đập vào mu bàn tay tròn của cậu và vô tình làm ướt xung quanh. Mỗi lần như vậy, trái tim Khalid cũng chùng xuống.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro