1
Tác giả: numberoneisagifan
Bản dịch: sweetie
Lưu ý: Có liên quan đến yếu tố tôn giáo. Xin vui lòng cân nhắc hoặc click back nếu bị ảnh hưởng.
=========
Matthew 7:15-20 "Hãy cẩn trọng với những kẻ mặt người dạ thú. Hãy tỉnh táo trước những kẻ 'bắt tay nồng nàn, nói lời ngọt ngào'. Lòng người khó đoán, nhưng qua những việc họ làm, ta sẽ thấy rõ bản chất của mỗi người."
=========
Hắn lăn lộn trên sàn, cố giữ thăng bằng để không đập đầu vào cạnh bàn cà phê. Đầu óc quay cuồng như chong chóng, cảnh tượng căn phòng ngập máu hiện lên mờ ảo, khiến hắn vừa kinh hãi vừa choáng váng. Hai bàn tay bấu chặt vào không khí, rồi vô thức đưa lên vỗ mạnh vào mặt. Máu tươi rỉ ra từ thái dương, lem nhem trên những ngón tay run rẩy. Hoặc là hắn phải rời đi hoặc phải chết tại căn nhà này.
Bị hụt chân, hắn ngã khuỵu xuống, đầu gối đau nhói vì xước đầy máu. Tay bê bết máu loạn xạ tìm điểm tựa trên chồng tạp chí Hollywood, nụ cười mỉa mai của mẹ hiện ra rõ mồn một, son đỏ loang trên hàm răng sứ trắng. Hắn nôn khan, miệng đầy vị chua. Nội tạng như bị vặn vẹo, những cơn đau thấu xương. Hắn giằng mạnh đờm vướng trong cổ họng, cố nén không nôn ọe tránh gây thêm tiếng động.
Tiếng đập mạnh vang lên từ bếp, căn phòng tối om, chỉ có ánh đèn đường le lói lọt qua khe cửa sổ. Đó là căn phòng duy nhất để hắn thoát thân. Michael bịt tai, cố lấn át tiếng ù ù đau nhức.
Nằm im lắng nghe tiếng thở dốc, bước chân nặng nề của cha, nhưng không có gì xảy ra cả. Hắn cảm thấy như cả thế giới đang sụp đổ. Loạng choạng đứng dậy, chân tay bủn rủn, căn phòng quay cuồng như cành cây bị gió giật. Thở không ra hơi, hắn nhìn thấy bố mình nằm sấp như cá chết, sàn nhà gỗ lăn sóng như mặt nước.
Máu loang rộng dưới người hắn, nhuộm đỏ một góc bếp nơi cái xác nằm vật vờ. Hắn suýt bật cười, một nụ cười cay đắng. Nhìn kìa, hắn tự nhủ, liệu đó có phải là bàn tay của Chúa, hay là nghiệp chướng đã giáng xuống cha hắn? Cái xác nằm bất động, như một con búp bê rách nát. Hắn cố giữ vững tầm mắt, từng bước chân nhẹ nhàng như một con mèo rình mồi, trong khi bên trong hắn, một cơn sốt nóng rực đang thiêu đốt. Vòng qua xác chết, hắn không dám đến gần, ngón tay run rẩy nắm chặt tay nắm cửa, rồi lặng lẽ rút lui.
Hắn không quay đầu lại. Cái xác ấy, sống hay chết, không còn liên quan gì đến hắn nữa. Hắn sẽ không quay lại, không bao giờ. Hắn sẽ không bao giờ trở về nơi này nữa. Sống chết mặc kệ ông ta, bỏ mặc tất cả.
Khí trời bên ngoài lạnh buốt, nhưng hắn đã quá quen với cái lạnh của mùa đông. Hai tháng qua, hắn co ro trên tấm bìa cứng, chịu đựng cái rét cắt da cắt thịt. Giờ đây, cái lạnh như dịu đi, nhường chỗ cho cơn sốt đang sục sôi trong người. Hắn bước đi, không ngoảnh lại, không chút luyến tiếc. Tiền tiết kiệm, trái bóng đá, tất cả đều trở nên vô nghĩa.
Một sức mạnh vô hình nào đó đang thúc đẩy hắn lao đi như điên. Phải chăng đó là khát vọng tự do? Đôi chân trần sải những bước dài trên mặt đường lát đá lạnh, ba bậc một bước, phớt lờ những lời chào hỏi quen thuộc, những lời mời chào lả lơi của những gái điếm đứng ven đường.
Hắn chạy, chạy hết sức với đôi chân đang dần yếu đi cho đến khi không thể chạy nổi nữa. Một tiếng hay ba tiếng, hắn không chắc. Mưa ào ào đổ xuống, những hạt nước lạnh buốt như những mũi kim đâm vào da thịt xước xát. Phổi như muốn vỡ tung, cơn đau thắt ở sườn ngày càng dữ dội. Hắn cố gắng đứng vững, nhưng cuối cùng vẫn ngã dựa vào bức tường lạnh lẽo của một nhà thờ – nơi có tin đồn cất giữ một viên kim cương quý giá.
Những vết thương cũ sưng lên, nhức nhối, như ngọn lửa âm ỉ đốt cháy cơ thể. Cơn đau lan tỏa khắp nơi, khiến đầu óc hắn quay cuồng. Hắn nghiến răng chịu đựng, không cho phép mình ngất đi. Phải vào bên trong, bằng mọi giá.
Hắn dụi mắt, cố gắng xua đi màn sương mờ trước mắt. Cơn đau buốt nhói ở sườn như một nhát dao cứa vào da thịt, khiến hắn rên rỉ. Thân hình chòng chọc tựa vào bức tường lạnh lẽo, bàn tay trượt dài trên gạch vỡ, để lại một vệt đỏ tươi. Mọi thứ xung quanh như chậm lại, tối sầm dần.
Khốn kiếp... Hắn thầm rủa. Cái tên vô dụng kia đã hại hắn đến mức này. Chúa ơi, nếu Ngài có thật, tại sao lại đối xử tàn nhẫn với một đứa trẻ như vậy? Michael đã làm gì sai? Vì được sinh ra sao? Hay vì hắn đang tồn tại trên đời? Thật quá bất công!
Nước mắt hòa lẫn với giọt mưa nặng nề, chảy dài trên khuôn mặt hốc hác. Hắn nhìn lên bầu trời xám xịt, cố gắng tìm kiếm một tia hy vọng. Đột nhiên, một chấm màu xanh lá cây nhỏ nhoi xuất hiện trong tầm mắt. Chiếc ô tròn lảo đảo tiến về phía hắn, như một phép màu giữa biển khổ. Nhưng rồi, mọi thứ tối sầm lại.
=========
Ánh sáng chói lòa xé toạc màn đêm, đánh thức Michael khỏi giấc mộng mị. Khuôn mặt hắn ngước lên, chìm đắm trong vầng hào quang rực rỡ. Một cảm giác ấm áp, dịu ngọt lan tỏa khắp cơ thể, khiến hắn ngỡ ngàng. Mắt chớp nhẹ, như lạc vào một thế giới khác, nơi vẻ đẹp tuyệt trần hiện ra trước mắt.
Mái tóc đen mượt như nhung, buông dài mềm mại, tỏa ra ánh sáng huyền ảo. Hình ảnh những sợi kẹo mạch nha tan chảy trong miệng chợt lóe lên trong tâm trí. Hắn đưa tay ra, muốn chạm vào những lọn tóc ấy, nhưng cơ thể lại vô lực. Cái chết có lẽ không đáng sợ như hắn từng nghĩ, nhất là khi được chứng kiến vẻ đẹp siêu thực này. Một giọt nước mắt lấp lánh rơi xuống má hắn từ những lọn tóc ướt át, như một lời chào từ thiên giới. Ánh sáng phía sau người ấy càng thêm rực rỡ, tạo nên một khung cảnh thần thánh. Michael tự hỏi liệu đây có phải là thiên đường, nơi linh hồn tìm về sau khi lìa khỏi trần thế.
Hắn hít một hơi thật sâu, hương thơm ngọt ngào, thanh khiết bao trùm lấy hắn. Vẻ đẹp ấy quá đỗi hoàn hảo, đến nỗi khiến hắn không thể rời mắt.
Thiên thần chắc hẳn phải thấy hắn thật ngớ ngẩn, tựa như như một chú cún con lông xù đang vui đùa. Cậu bé ấy cười tươi rói, đôi môi mềm mại như cánh hoa hé mở, lộ ra hàm răng sữa trắng muốt, hơi lệch lạc một chút nhưng lại vô cùng đáng yêu. Michael cố gắng kìm nén nụ cười của mình.
Nụ cười đó giống như bình minh rạng rỡ, xua tan mọi đêm đen mù mịt. Có lẽ hắn đang ở thiên đường thật rồi, dù điều đó thật khó tin.
Hắn nuốt nước miếng, đôi mắt cậu bé xanh biếc như hoa bìm lam khiến hắn không thể rời mắt.
"Cậu... là thiên thần à?" Hắn thì thầm, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt xinh đẹp phía trên mình. Câu hỏi này vô cùng có lý; hắn đang hấp hối, và người này vô thực đến mức không giống một con người bình thường và em chính là một thiên thần sắp đón hắn rời đi. Một niềm an ủi - điều mà hắn chưa từng cảm nhận được kể từ khi mình còn là một đứa trẻ sơ sinh trong vòng tay mẹ.
"Tên của cậu là gì?" Thiên thần hỏi hắn, tiếng cười của em như tiếng chuông nhà thờ ngân vang, và đôi bàn tay ấm áp đưa xuống ôm lấy má hắn, "Chúng ta đang ở trong nhà thờ, cậu không cần phải sợ."
Ôi trời, hắn chết chắc rồi. Tốt nhất là hắn nên nói cho thiên thần biết tên mình. "Michael Kaiser."
"Thật là một cái tên thánh thiện, Michael." Thiên thần mỉm cười, nụ cười của em sáng ngời đến mức hắn phải kiềm chế việc che đôi mắt mình lại. "Mình là Isagi Yoichi, mọi người sẽ chăm sóc cho cậu ở đây."
"Có thể.. cho tôi một ít nước được không," Hắn khàn giọng, cảm thấy từng câu chữ thoát ra khỏi cổ họng như cả một giỏ cây gai nhọn. "Trước khi tôi chết."
"Cậu không chết đâu, đồ ngốc," Isagi nói với hắn. Em trông khá trẻ so với một thiên thần, mặc dù ít nhất cũng lớn hơn Michael vài tuổi. "Cậu bao nhiêu tuổi?"
"Tám tuổi," Hắn trả lời, nhìn Isagi đứng dậy khỏi chiếc ghế bên cạnh giường và rót cho hắn một cốc nước từ một chiếc bình kim loại. Hắn nhận ra đây không phải là thiên đường, căn phòng nhỏ như một cái nhà kho chứa đồ và những bức tường gỗ gụ sẫm màu đã phai thành một màu gần như xám tro. Nó có mùi giống như khói, và cuối cùng hắn ngửi thấy mùi cồn sát trùng trên chính làn da của mình. "...Cậu có chắc là tôi chưa chết không?"
Isagi thở dài, nhưng đó không phải là cái thở dài của sự thất vọng. Giọng em dịu dàng một cách lạ thường, như thể đang mong chờ một món ăn ngon, không hề có chút khinh thường nào. "Mẹ Bề trên đã chữa thương cho cậu, bà ấy thật tuyệt vời..." Mặt Isagi cứng đờ, như thể đang cố kìm nén những giọt nước mắt sắp trào ra. Sống mũi em giật giật khi hít một hơi thật sâu và đưa ly nước cho Michael, "Bà ấy nói rằng những gì cậu đã trải qua... chắc hẳn là điều không một đứa trẻ nào phải chịu đựng."
"Tôi mạnh mẽ lắm... đừng lo," Hắn lắp bắp, mặt đỏ bừng lên, như thể muốn chứng tỏ điều gì đó với cậu bé. Hắn hầu như không thể ngồi dậy uống nước một cách bình thường, nhưng đây lại là ly nước ngon nhất mà hắn từng uống. "Cậu bao nhiêu tuổi rồi?"
"Mười hai," Isagi nói, lấy một chiếc gối lỏng lẻo và bóp mấy cái cho nó phồng lên để kê sau đầu Michael. "Cậu có muốn ăn gì không?"
"Cậu cũng giống tôi à?" Hắn hỏi, gật đầu khi Isagi giơ thanh kẹo lên và mở nó ra đưa đến miệng hắn. Hắn cắn một miếng, cố gắng không mỉm cười khi Isagi nhẹ nhàng lau miệng hắn bằng chiếc khăn tay. Có lẽ như họ giặt rất nhiều quần áo xung quanh đây.
"Mình á? Không, bố mẹ mình đưa mình đến đây trước khi mình biết nói, họ nói rằng Chúa sẽ cứu lấy mình," Isagi mỉm cười với Michael, trông có vẻ đượm buồn, "Mình là một nữ tu ở đây."
"À... cái thứ kia của cậu đâu?" Hắn ướm hỏi, chỉ vào đầu mình, và Isagi cuối cùng cũng hiểu ra hắn đang cố hỏi về cái gì.
"Khăn trùm đầu? Đem phơi rồi, bị ướt khi cố kéo cậu vào tu viện," Isagi cười khúc khích, véo má hắn như thể hắn là một đứa trẻ hư. Nó thậm chí không đau chút nào, sực tỉnh trong tâm trí khiến hắn rơi nước mắt - rằng mọi chuyện trên đời không phải lúc nào cũng khiến hắn đau đớn. "Thực ra cậu khá nặng mặc dù trông cậu như— Này, sao cậu lại khóc!"
"Không có gì, tôi không sao," Hắn lau mắt, cánh tay và bàn tay được băng bó cẩn thận, mỗi miếng băng đều được quấn chặt quanh vết thương. "...Cảm ơn cậu."
"Đừng cảm ơn mình, Michael, hãy cảm ơn Chúa," Isagi nhẹ nhàng nói, lau nước mắt và đặt viên kẹo vào lòng. "Tốt hơn là cậu nên ăn nhanh cái này trước khi chờ Mẹ Bề trên trở về để kiểm tra cho cậu, dù điều đó không được phép. Cậu sẽ sống ở đây kể từ bây giờ."
"Cậu sẽ để tôi ở lại à?" Hắn hỏi trong sự kinh ngạc, lớp vỏ bọc ngoài màu đỏ tươi của thanh sôcôla tương phản hoàn toàn với tấm ga trải giường trắng tinh sạch sẽ phủ lên người hắn. Hắn cầm nó trên tay, nghịch ngợm lớp bọc nhựa nhăn nheo một cách lo lắng nếu Isagi có thể hủy bỏ lời đề nghị vừa rồi bất cứ lúc nào.
"Cậu cũng sẽ làm những công việc hằng ngày giống mình, nên dĩ nhiên là cậu có thể ở lại! Ý mình là, đã lâu lắm rồi không có ai gần bằng tuổi mình ngoài mấy sơ đã trung niên ở đây," Isagi nói hào hứng, nhưng hơi xụ mặt, do dự khi nhìn lại Michael. "Nhưng chỉ khi cậu muốn ở lại."
Phải chăng Chúa đã ban cho hắn điều này sau tất cả những gì hắn đã trải qua, và hắn sẽ không thể phí phạm món quà này được.
"Tôi sẽ ở lại," Hắn nói, bẻ đôi thanh sôcôla và đưa cho Isagi, người đang cười toe toét nhìn hắn.
Isagi nhìn quanh, ăn hết nửa thanh sôcôla và nói với cái má phính, "Chúng ta sẽ là gia đình kề từ bây giờ."
Hắn cũng làm theo, ăn hết cả thanh như thể bị ép buộc - hắn sẽ không để vụt mất cơ hội này.
===========
Isagi đang kỳ cọ Michael trong một cái thau gỗ sần sùi đặt ngoài vườn sau tu viện. Vườn cây vốn tràn đầy sức sống giờ đây xơ xác, hệt như tâm trạng của Michael. Isagi đã thay bộ tu phục nhưng xắn tay áo lên, dùng bọt biển và khăn lau nhẹ những vết bầm tím trên người Michael. Em giải thích với Michael rằng họ không có phòng tắm cho nam nên đành phải làm vậy trước đã.
Michael cảm thấy mình như một món đồ chơi bẩn thỉu bị vứt ra một góc xó xỉnh nào đó. Cơn đau nhói mỗi khi Isagi chạm vào khiến hắn muốn rên rỉ, nhưng cố gắng kiềm chế vì lời xin lỗi của Isagi. Liệu Chúa Giêsu có đau đớn đến vậy khi bị đóng đinh không? Michael tự hỏi. Hắn cố tỏ ra mạnh mẽ, nhưng những giọt nước mắt vẫn lăn dài trên má.
Sau khi lau khô người, Isagi dùng khăn lau nhẹ mái tóc rối bù của Michael. Em cười khi thấy mái tóc của Michael dựng đứng lên như tổ chim. Michael cũng cố cười theo, nhưng nụ cười ấy nhanh chóng tắt lịm khi những ngón tay dịu dàng của Isagi chạm vào mái tóc, mang đến một cảm giác ấm áp mà hắn chưa từng được trải nghiệm.
Hắn suýt phì cười khi nghe họ bảo sẽ giao cho hắn việc làm thợ lễ. Hắn cố kìm nén không hỏi thẳng họ xem đó có phải là một công việc có thật không, vì lo rằng họ sẽ trêu chọc kiểu như 'Không, biến đi cho khuất mắt'.
(thợ lễ: người đóng vai trò trợ lý cho linh mục trong một buổi lễ, đặc biệt là trong Nhà thờ Công giáo La Mã.)
May thay, họ không nói vậy nên hắn đành im lặng. So với số tiền nhận được hằng tháng thì công việc chẳng thấm vào đâu: được ăn ngon, ở tốt, và còn được gặp Isagi thường xuyên.
Hắn hầu như chẳng phải làm gì nhiều, có thừa thời gian để giúp các nữ tu làm đủ thứ việc vặt như nấu nướng, dọn dẹp, giặt giũ. Cùng với Isagi, cả hai thường tranh thủ vui đùa bằng việc ném xà bông vào nhau. Công việc chính của hắn chỉ là thỉnh thoảng khiêng cây thánh giá lớn, cầm nến trong các buổi lễ, hoặc đưa bánh mì và rượu cho linh mục. Bộ đồ lễ phục có vẻ hơi kỳ cục, nhưng hắn cũng chẳng để ý lắm.
Có những lúc, hắn sẽ rửa tay cho Cha xứ. Nhưng chỉ cần nhìn thấy Isagi đang ngồi trên hàng ghế, cười rạng rỡ với mình, Michael cảm thấy mọi thứ đều xứng đáng. Cậu bé ấy như một sứ giả của Chúa, và việc được ở cạnh cậu bé khiến năm tháng trôi qua của Michael trở nên ý nghĩa.
Cha xứ Noel Noa, nghe có vẻ rất sùng đạo. Thậm chí còn hơn cả cái tên Michael nữa. Ông ta là một người nói rất nhiều. Nếu Michael là một linh mục, chắc chắn bài giảng của hắn sẽ không nhàm chán như vậy. Nhưng Michael không ghét ông ta, ông ta sống bình đạm và giáo dân rất thích nghe ông ta giảng. Michael tự hỏi sẽ thế nào nếu mình có thể thuyết giảng cho một nhóm người như vậy. Tự mình chăn dắt đàn chiên thay vì là một con chiên, tự mình cầm gậy dẫn đường thay vì thụ động ở yên một chỗ chờ người dẫn dắt.
(con chiên: là những con cừu non dưới 1 năm tuổi. Con chiên còn để chỉ những người thuộc Công giáo. Trong xã hội Do Thái, con chiên là con vật rất hiền lành dễ bảo, gần gũi và sống theo bầy đàn. Đạo Công giáo xuất phát từ Dân Do Thái, dân riêng của Chúa. Cho nên người Công giáo được gọi là "con Chiên của Chúa". Con Chiên được dùng làm biểu tượng cho những người hiền lành, đơn sơ, đạo đức.)
Một linh mục có rất nhiều quy tắc phải tuân theo, và Michael chắc chắn rằng Cha Noa cũng không thể tuân thủ hết được. Không được kết hôn, không được trốn tránh trách nhiệm, phải phục vụ giáo xứ...
Đôi khi cũng sẽ phạm sai lầm. Noa đã là một linh mục lâu hơn cả tuổi đời của Michael, thực ra còn khá trẻ để trở thành một linh mục. Michael không thể không để ý đến những ánh mắt thoáng qua, đầy ẩn ý mà ông ta vô tình để lộ khi đang giảng lời cầu nguyện, khi tất cả mọi người đều nhắm mắt trừ Michael. Đó như là một tia nhân tính vụt qua lớp vỏ bọc lạnh lùng, khuôn mẫu của một người theo đạo.
Nhưng điều đó có liên quan gì đến Michael chứ?
Ngoại trừ việc Isagi thực sự ngưỡng mộ ông ta, khiến mạch máu trong người Michael như sắp nổ tung. Hắn không thể lý giải được cảm giác khi thấy họ đứng cạnh nhau. Không phải như thể ông già khù khờ đó sẽ làm gì đó với cả hai, trái ngược với mọi điều Michael từng nghe về nhà thờ, Cha Noa quá điềm tĩnh để làm bất cứ điều gì như vậy - và ông ta thực sự có phần quý mến Michael, thông qua mấy việc như không tố cáo hắn vì để quên một số cây nến hoặc thậm chí hướng dẫn hắn cách cầu nguyện để tránh bị các nữ tu la mắng.
Cha thậm chí còn thuyết phục Michael thử xưng tội, ít nhất một lần, nhưng tất cả những gì hắn có thể thú nhận là đã lén lấy kẹo để ăn. Có lẽ Michael thực sự quá ngây thơ, bởi vì cầu nguyện đã trở thành một lối sống đối với hắn. Hắn cảm nhận được Chúa, à không, hắn biết Ngài tồn tại vì Isagi tồn tại (làm sao một thiên thần có thể đi đi lại lại trên trần gian bên cạnh hắn chứ), hắn chỉ không biết hình hài của Ngài như thế nào mà thôi.
Sớm muộn gì hắn cũng sẽ tìm ra câu trả lời, và giờ đây hắn cầu nguyện một cách chân thành, cầu xin sự bình an cho Isagi và tha thứ cho những cảm xúc tội lỗi khi nghĩ về những lúc họ bên cạnh nhau. Nhưng Isagi là một nữ tu; em ấy sẽ không bao giờ muốn ở bên Michael, huống hồ hiện tại là một đứa trẻ như hắn. Chẳng phải họ đã thề rằng sẽ độc thân sao? Chắc chắn Michael không hề có ý định gì đó... không trong sáng với em ấy.
Em không thiếu trưởng thành hơn Michael, chắc chắn rồi - quá tử tế và ngây thơ, được bao bọc quá lâu bởi tình yêu thương của các Sơ và ân sủng thiêng liêng - nhưng đôi khi em khiến Michael cảm thấy hắn sống như một đứa trẻ một lần nữa, và sự quan tâm của em đối với hắn gần giống như tình mẫu tử mà Michael từng mơ ước. Hắn cảm thấy mình thật ích kỷ, cảm thấy yếu đuối, như thể có một bóng tối đang lớn dần trong hắn. Hắn chưa hiểu rõ nó là gì, nhưng hắn sẽ không để nó làm tổn thương Isagi.
Hắn quá am tường về những 'màn giao dịch' diễn ra trên những con phố đèn đỏ của nước Đức. Những ánh mắt thèm khát, những cử chỉ sàm sỡ thô bạo, những lời bình phẩm rẻ tiền về cơ thể phụ nữ – tất cả đều quá đỗi quen thuộc với hắn. Một thế giới xa lạ, đầy rẫy những dục vọng trần trụi, hoàn toàn trái ngược với những gì Michael đang tìm kiếm.
Michael chưa bao giờ thật sự cảm nhận được nhiều điều, vì đã từng sống một cuộc đời tê liệt trong nỗ lực tự bảo vệ mình. Nhưng rồi, Isagi xuất hiện, đối xử với hắn như bạn bè, như gia đình, khiến trái tim Michael thổn thức. Lần đầu tiên, hắn cảm nhận được. Giống như một hạt giống được gieo xuống, tình cảm này có thể sẽ nở hoa, có thể sẽ không. Isagi, với tâm hồn nhạy cảm như một bông hoa, đã trở thành chồi hồng quý giá của Michael. Hắn sẽ trân trọng và cùng Isagi trải qua mọi khoảnh khắc.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro