Không khí bữa sáng tại Eupheria vốn dĩ ồn ào và tràn đầy sức sống bỗng chốc trở nên tĩnh lặng khi Boboiboy lên tiếng. Trong giây phút ấy, sự nghiêm túc trong giọng nói của Boboiboy khiến cả nhóm nhận ra đây không chỉ là một câu hỏi vu vơ.
Boboiboy khẽ đặt đũa xuống bàn, ánh mắt trầm lắng nhìn từng người.
"Đã Ba năm Trôi qua..." Boboiboy ngập ngừng, giọng nhỏ nhưng đầy ý tứ. "Các cậu có bao giờ hối hận về quyết định đó không?"
Solar ngẩng đầu lên, đôi mắt sắc bén sau quyển sách mà cậu vẫn đang cầm chặt. Không một chút chần chừ, cậu đáp chắc nịch:
"Chúng tớ không hối hận. Đó là lựa chọn tốt nhất mà chúng ta có thể đưa ra."
Blaze và Taufan đang tranh nhau đĩa trứng ốp la như hai đứa trẻ hiếu động, lập tức ngừng tay. Hai người nhìn nhau rồi quay sang Boboiboy trong đầu ngập tràn dấu chấm hỏi.
"Hối hận? Hối hận cái gì cơ?" Blaze lẩm bẩm.
"Có chuyện gì mà tớ chưa biết à?!" Taufan thì thầm với vẻ tò mò không giấu nổi.
Nhưng khi nhìn sâu vào ánh mắt của Boboiboy và Solar, cả hai dường như mơ hồ hiểu ra. Đó không phải là một câu hỏi về bữa sáng hay bất kỳ chuyện nhỏ nhặt nào. Đó là về những lựa chọn đau lòng mà họ đã buộc phải thực hiện trong quá khứ.
Blaze, sau vài giây suy nghĩ, bật cười đầy tự tin:
"Ha! Nếu là hỏi về những gì đã qua, tớ chẳng có gì để hối hận cả! Cuộc đời này, những gì đã làm là những gì đáng làm!"
Taufan nhún vai, rồi cũng mỉm cười. "Đúng vậy! Mọi chuyện xảy ra đều có lý do. Không việc gì phải tiếc nuối cả."
Boboiboy im lặng gật nhẹ đầu, nhưng ánh mắt vẫn ẩn chứa nỗi trăn trở. Sau một lúc, cậu lại hỏi:
"Nhưng... chúng ta có làm quá đáng không? Có lẽ, chúng ta đã chọn con đường quá tàn nhẫn. Có lẽ..."
"Không!" Solar ngắt lời, dứt khoát. "Đó là điều họ xứng đáng nhận được. Chúng ta không làm sai, Boboiboy! Những người không biết trân trọng sẽ phải trả giá. Đừng để những kẻ như vậy ám ảnh chúng ta thêm nữa."
Blaze và Taufan ban đầu còn hơi ngơ ngác, giờ đã hiểu rõ hơn.
"Đúng đó, Boboiboy! " Blaze nói lớn, giọng tràn đầy quyết tâm. "Mọi chuyện đã qua rồi. Chúng ta phải sống cho hiện tại. Đừng để quá khứ kéo chân chúng ta lại!"
Taufan tiếp lời, giọng dịu dàng hơn thường ngày:
"Những người đó, có lẽ họ đã quên chúng ta từ lâu. Thậm chí, họ còn tìm được hạnh phúc bên người khác. Vậy tại sao chúng ta phải lưu luyến? Họ không đáng để chúng ta lụy."
Câu nói của Taufan không chỉ là lời an ủi dành cho Boboiboy mà còn là cách để cả nhóm thuyết phục chính bản thân mình.
Buông bỏ quá khứ để sống cho hiện tại.
Câu nói ấy vang lên trong tâm trí họ như một chân lý cần thiết để vượt qua những vết thương cũ. Ba năm đã trôi qua, nhưng bóng ma từ những ngày ấy vẫn ám ảnh, vẫn ràng buộc họ vào những cảm xúc đan xen giữa hối tiếc, đau lòng, và cả giận dữ.
Boboiboy thở dài, đôi mắt dần dần sáng lên sự nhẹ nhõm. Dù biết rằng quên đi không phải là điều dễ dàng, nhưng ít nhất, hôm nay cậu đã sẵn sàng bước thêm một bước.
"Ừ," Boboiboy khẽ nói, giọng trầm ấm nhưng kiên định. "Các cậu nói đúng. Chúng ta cần sống cho hiện tại."
Bữa sáng dần lấy lại không khí ồn ào quen thuộc. Blaze và Taufan lại cười đùa, tranh nhau phần đồ ăn còn lại. Solar gật nhẹ đầu, ánh mắt quay lại với quyển sách. Boboiboy cũng khẽ mỉm cười, lòng nhẹ nhõm hơn.
Dù con đường phía trước còn nhiều khó khăn, họ đã hiểu rằng, để tiến lên, họ phải học cách buông bỏ những gì đã qua.
____________________________________
Chương sau viết gì bay giờ nhỉ?
Tự nhiên bí ngang
Tôi viết ngoại Truyện nhá.
Viết xong ngoại Truyện rồi nhưng thôi để mai đăng
ngoại Truyện về Taufan.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro