Chap 82: Cái tát vì...?
"...bỏ cô ấy xuống đi." Kim Bona đưa tay,ra hiệu cho bọn đàn em thả cổ áo Luda ra.
Luda ngay khi đặt chân xuống đất đã giận dữ lao đến phía Kim Bona và tát cho nàng một cái tát nhanh đến mức nàng còn chưa kịp chớp mắt.
Gò má thật rát,nóng như một thỏi than nóng vừa chạm vào vậy.Gương mặt xinh đẹp của nàng...lệch hẳn sang một hướng,dấu của năm ngón tay Luda bắt đầu in đậm trên làn da nàng.
Luda khi tát nàng xong,cũng thật sự thấy mình vừa làm chuyện không thể ngờ,bàn tay cô như tê liệt...Nhưng nhìn lại Park Chorong ,nhìn những vết thương tích của nàng ấy,cô lại mạnh mẻ hơn,còng chặt bàn tay đang run lại,Luda kìm hẳn cảm xúc của mình đi,cô nhìn Kim Bona với đôi mắt nảy lửa.
Hai tên đàn em thấy người chị của mình bị tát,mặt cũng xanh hẳn.Bọn chúng chưa bao giờ dám nghĩ,có ai cả gan tát nàng ấy mạnh đến mức như vậy...kể cả những bậc cao hơn,cũng chưa hề tát nàng một cái trời giáng như vậy.
Park Chorong khi chứng kiến chuyện vừa sãy ra,nàng lập lức lắc đầu liên hồi,miệng lèm bèm."Luda,em điên rồi...cô ta sẽ giết em mất."
Kim Bona quay mặt lại,ngón tay run run chạm đến chất lỏng rỉ ra từ nơi khoé môi.Nàng nhếch môi,cười ngớ ngẩn."...c...c...cái này...Em....LuLu?...Em đánh tôi?"
"..." Luda nghẹn cổ họng,cô muốn nói ra một câu thật lạnh lùng với nàng ta.Nhưng cứ không thể,có cái gì đó,khiến cô không thể thốt ra lời.
Kim Bona phá lên cười,nàng cười,cười thật lớn,rồi chợt nụ cười đẫm trong nước mắt,nàng thậm chí còn không xác định được mình là đang khóc hay đang cười...
Hai tên đàn em thấy sợ đến nổi không dám cử động,Kim Bona cứ như đang điên lên vậy.
Park Chorong nhăn mặt,nàng bất ngờ vì cái tát còn mạnh hơn nàng nghĩ...máu Kim Bona cũng đã rỉ ra.Luda thật sự...có thể làm điều này sao?
Kim Bona ngừng cười bất chợt,rồi nàng như con sói siết chặt lấy hai bả vai Luda rồi lây thật mạnh."Em đánh tôi??Cái tát này..là vì con ả đó hay sao??!!VÌ CÔ TA!!!LÀ VÌ CÔ TA EM DÁM ĐÁNH TÔI?!!!"
"...Kim Bona !!! " Luda đẩy mạnh Kim Bona ra,rồi cô quát ngược lại."HÃY NGƯNG SỰ NGU NGỐC CỦA CHỊ LẠI ĐI!!!Chúng ta chẳng còn là cái gì cả,chị bắt Park Chorong làm cái gì?Chị xem chị làm gì cô ấy hả???"
"Em lo lắng chứ gì?Em sợ tôi giết cô ta chứ gì??!Tôi giết cô ta cho em xem!!!" Kim Bona đưa tay vào cái túi áo định lấy cây súng phòng trong người ra thì Luda đã giữ chặt tay nàng ép mạnh nàng vào bức tường phía sau.
"...Chị loạn đủ lắm rồi,cuối cùng...chị muốn cái gì?Hả?"
Kim Bona đối mặt với ánh mắt sắt bén của Luda,nàng yếu ớt hẳn đi,nước mắt thay nhau tràn ra ngoài,nàng như một đứa con nít vậy....giọng nghẹn hẳn đi."Tôi ghét cô ta...tôi không muốn...cái gì mà em đã trao cho tôi....lại thuộc về cô ta."
"..." Luda nhăn mặt,bàn tay cô bổng dưng buông lỏng hẳn ra,đủ để Kim Bona vùng ra,nhưng nàng ấy không làm vậy.Nàng yên vị,để người ta giữ lấy tay nàng.
Trái tim bị bóp chặt,Kim Bona vẫn ráng nói ra hết cảm xúc mình đè nén trong lòng mình."...Tôi không bắt cô ta,tôi sẽ không yên ổn qua một ngày nào.Trong đầu tôi,có thật nhiều câu hỏi...."
"Đi đâu đó,em có nắm tay cô ta không?Đêm ngủ,em có ngủ chung với cô ta không?Em có ôm cô ta không?Em đã hôn cô ta chưa?Hai người dính với nhau như hình với bóng...em nói làm sao tôi kìm nổi tính sở hữu của mình."
"...Tôi ở bên Oh Seho,cũng không thể quên đi hình ảnh của em...!Tôi đã khổ sở như thế nào....em biết không?"
Kim Bona vùng tay ra,nàng đánh thùm thụp vào người Luda."Còn em thì sao???Em ở bên con ả đó!Tôi bắt gặp hai người vui vẻ...em làm sao hiểu được tôi cảm giác thế nào!!!Tôi ghét cô ta!!!Tôi ghét em!!"
Luda giữ chặt hai tay Kim Bona lại,cô không thể cứng cõi thêm một giây nào nữa,nếu Kim Bona cứ nói như vậy.Cô buộc mình,phải làm một thứ chấm dứt chuyện hôm nay.
Lạnh lùng hết mức,cô đẩy mạnh Kim Bona ngã xuống sàn...rồi quay lưng.
"Tôi không quan tâm chị ra làm sao.Lần sau,còn động đến Park Chorong ...tôi tuyệt đối không tha cho chị."
Kim Bona ngồi như tượng,nàng trợn mắt vì lời vô tình của người nàng thương yêu.Hai tên đàn em to con định bắt Luda thì nàng đã đưa tay lên,ra hiệu ngừng lại.
Nàng không dám giữ Luda ở lại,vì nàng không phải sắt đá...tuyệt đối không thể chịu thêm một tổn thương nào nữa.
Luda cởi trói cho Park Chorong ,rồi bế nàng ra khỏi nơi u ám đầy đau thương kia.Cô ấy...không nhìn lấy Kim Bona thêm một lần nào,cũng không một lời tạm biệt.
Kim Bona nhờ sự đỡ dìu của hai đứa em mới có thể đứng vững dậy.Nàng đưa đôi mắt đượm nước mắt của mình,nhìn lơ đãng ở đâu đó.
"...không sao chứ?Bbo tỷ?"
Kim Bona nhếch môi,nàng cười ngớ ngẩn và lèm bèm trong miệng đáp lại hai tên đàn em."chuẩn bị xe...về thôi."
"Rõ rồi ạ."
Cái tát,lời vô tình dành cho tôi...đều bắt nguồn từ con ả đó.
Park Chorong ...có thể thay đổi em đến như vậy hay sao?Phong...?"
Hay là...cô ta dạy em,phải ganh ghét tôi,phải xa lánh tôi...?
Trái tim em....còn hướng về phía tôi không?
__
Park Chorong nằm trong lòng Luda,mà giật mình hẳn vì nước ở đâu lại rơi vào người nàng.
Trời đông lạnh,làm sao có mưa.
"Em điên rồi,Phong.Tại sao lại nói được những lời vô tình đó....nó khiến em tổn thương,đúng không?" Park Chorong nhỏ giọng.
"...Không có."
Luda lạnh lùng đáp trả,tay bế nàng ra khỏi căn nhà hoang,đi đến chiếc taxi đỗ sẵn gần đó.
Park Chorong biết rõ cô ấy đang dối lừa bản thân ra làm sao,nàng lập tức mắng."Đã khóc còn giả vờ.Đồ ngu ngốc."
"Cô im đi."
"Được."
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro