Chầm Chậm Làm Anh Thích

Từ hôm được chạy bộ với Tine, anh đã không còn tỏ ra khách sáo nữa tâm trạng tôi có phần vui vẻ nên xấp công việc được tôi gõ rất nhanh để nộp cho P'Mil.

Trừ khi làm việc thì hầu hết thời gian tôi đều đu bám ở quán của Tine. Má tôi không ủ rũ như những lúc tôi gọi điện về thăm nữa, rất tươi tắn nha.

Nhờ vậy tôi mới biết Tine Teepakorn quan trọng với tôi nhường nào. Người đàn ông này chính là một phần cuộc sống của tôi, là thế giới, là cả bầu trời của tôi nên khi anh rời xa tôi thì thế giới lẫn bầu trời kia đảo lộn mang màu sắc u ám.

Suốt tám năm...

"Sarawat!"

Tôi vừa bước vào quán bắt gặp Tine gọi mình thì rất rất rất hạnh phúc. Trừ một việc. Prae vẫn ở đó, ở yên đó và chưa rời đi.

"Tine, tôi có chuyện muốn nói với anh."

"Ừm nói đi."

"Đi theo tôi!"

Tôi dẫn anh ra ngoài, sang công viên nhỏ tít cuối hẻm. Nhờ mọi người đã giúp tôi chuẩn bị nên ngày sinh nhật của anh tôi đã có thể làm nó bling bling như thế này.

Tôi biết anh thích màu xanh biển nên tông nền chính là xanh trắng, bong bóng xanh trắng lẫn lộn, bánh kem hai tầng cũng xanh trắng nốt, khăn trải bàn nửa xanh nửa trắng,...

"Sarawat... sao cậu biết..."

"Biết chứ! Có gì về anh mà tôi không biết? Anh đã mất trí nhớ, nhớ hết tất cả mọi người nhưng lại quên tôi nên đương nhiên tôi sẽ giữ hộ anh kí ức của hai chúng ta. Đã gần một tháng ở cạnh, tôi hy vọng anh sẽ dần nhớ ra nhưng... trong lòng anh đến giờ vẫn chỉ có cô ta"

"Cậu đang nói gì vậy Sarawat?"

"Tôi thích anh. Tôi đã nói câu này trên ngàn lần rồi và bây giờ tôi lại nói tiếp. Chúc anh sinh nhật vui vẻ, Tine à!"

"Cảm ơn cậu, anh biết cậu rất thích anh nhưng không cần phải làm công phu vậy đâu..."

"Anh vẫn chưa hiểu vấn đề à? Là thích kiểu tình yêu nam nữ chứ không phải huynh đệ!

Tôi sẽ làm anh thích tôi, bằng mọi giá!."

"Không Sarawat ... sao cậu lại có thể..."

"Nhanh quá? Được thôi vậy tôi sẽ không gấp gáp. Tôi sẽ làm chầm chậm anh thích tôi."

Tine vẫn còn đơ người, bây giờ tôi cao hơn anh cả một cái đầu rồi. Cho nên chẳng cần nhón chân nữa.

Tôi bước đến gần, ôm anh vào lòng nâng cằm người nọ trao cho nụ hôn chứa đầy nỗi nhớ...

Đã tám năm rồi... hương vị này làm sao tôi có thể quên...

Cả đám P'Man đứng núp lùm nãy giờ cũng từ từ lộ mặt ra, bắn pháo giấy lung tung.

_______________

Một số mẫu chuyện nho nhỏ:

"P'Man! Cứ xưng tôi - anh như thế này em thấy xa cách quá à"

"Mày phải cho Tine thấy vẻ chững chạc của mình chứ. Phải làm chỗ dựa vững chắc, làm cho Tine tin tưởng chứ!

Chẳng lẽ mày tính suốt ngày cứ P'Tine à, P'Tine ơi, nũng nũng nịu nịu.

Đây là cách mày cua người đàn ông đã có vị hôn phu sao? "

"Nhưng mà... cứ gồng mình như vậy... aishhh khó chịu quá à"

"Tao đã sai lầm khi đã nói mày thật sự trưởng thành :))"


Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro