| 7 |
"... hara, Tachihara!!"
Chàng thanh niên hoàn hồn, quay sang hỏi lại: "Đội phó! Sao vậy?"
"Đang mơ mộng gì giữa ban ngày thế hả?" Okura Teruko nhíu mày, rõ ràng không vui vì sự mất tập trung của người đồng đội, nhưng lại hiếm khi không phát tác ra như lệ thường.
"Mau chuẩn bị đi. Chúng ta sẽ hỗ trợ lấy lời khai của Giám đốc Trụ sở Thám tử."
"...Vâng."
Tachihara đáp, nhìn quanh căn phòng.
Tất cả thành viên Chó Săn đã có mặt đầy đủ.
"Sẵn sàng cả chưa?" Fukuchi Ouchi, Đội trưởng của đơn vị quân đội đặc biệt Chó Săn bước ra, chấn chỉnh quân trang, ánh mắt người đàn ông lộ ra sắc bén nhanh nhạy của một quân nhân từng lên chiến trường, giọng nói điềm tĩnh.
"Tachihara hỗ trợ Thiếu tá Furano ở cục điều tra và tình báo. Những người còn lại truy đuổi thành viên Trụ sở Thám tử. Lập tức khởi hành."
"Rõ!"
.
"Không được cử động!"
Hàng loạt trinh sát hướng súng đã lên nòng về phía vị giám đốc tóc bạc, chẳng dám lơi lỏng. Ngay giữa tình huống căng thẳng ấy, tiếng gót giày của quân nhân nện xuống sàn gạch thong dong vọng lại từng hồi, nghe rõ rệt dị thường. Người điều phối trên tay cầm khẩu súng ngắn, trông ra ngoài cửa.
Thấy người đến là ai, hắn hơi nhíu mày không vui.
"Thế trận hoành tráng quá nhỉ? Nhưng bày nhiều cũng chỉ phí sức thôi."
Điều phối viên đẩy kính, lạnh lùng khách sáo: "Thiếu tá Furano hạ cố đến đây, chẳng hay có việc gì?"
Vị thiếu tá phe phẩy công văn uỷ quyền trên tay, cười tủm tỉm: "Trung tướng Furano đã giao lại vụ này cho tôi. Ngại quá, khiến điều phối viên đi một chuyến mất công." Nói rồi lại ra hiệu cho lực lượng trinh sát: "Bỏ súng xuống nào."
Nhiệm vụ ban đầu được hạ đạt bởi Tham mưu trưởng - phó Tư Lệnh quân khu 17, giao quyền phụ trách cho điều phối viên, Trung uý Ando Yujin. Nhưng đột nhiên Thiếu tá tự mình đến đây, cầm theo lệnh của Trung tướng...
Lực lượng vũ trang nhất thời không biết nghe theo ai, vừa không dám tiếp tục cầm súng, lại không dám thật sự hạ súng.
Điều phối viên Ando trầm giọng: "Furano, đây là khủng bố cấp quốc gia, không giống như mấy trò trẻ con để cậu làm bậy. Đừng chẳng ra thể thống gì như thế!"
"Trong quân đội, lệnh của cấp trên chính là thể thống." Furano bâng quơ đáp, nhìn sang Ando, cười khẽ. "...điều phối viên ạ."
Sắc mặt Abdo Yujin lạnh xuống: "Có một người cha làm trung tướng, quả là khí thế hơn người."
Người kia lại như thể nghe không hiểu ý, vui vẻ đáp: "Phải không phải không? Nhưng điều phối viên cũng không cần ngưỡng mộ quá, dù gì ở trong quân đội, quân công phải do tự có năng lực phấn đấu, đâu thể nhờ cậy ai."
Sắc mặt người đối diện càng khó coi hơn.
"Được rồi, đều là người một nhà, việc gì phải làm khó nhau vậy?" Thiếu tá Furano mỉm cười vỗ vai hắn, liếc mắt về phía lực lượng vũ trang ngoài cửa: "Bỏ súng xuống đi, đừng để tôi lặp lại lần thứ ba."
Trinh sát đồng loạt hạ súng.
Thiếu tá thong dong đến trước mặt ngài Giám đốc Fukuzawa - cũng là người bị áp giải lần này, chìa tờ công văn được đóng hai mộc xanh đỏ:
"Nếu Trụ sở thám tử bị hàm oan, tin tưởng quốc gia sẽ trả lại công bằng cho các vị. Chỉ là hiện tại, hy vọng ngài có thể phối hợp điều tra."
Fukuzawa Yukichi gật đầu với người thanh niên: "Ta đã hiểu."
Đối phương mỉm cười trước thái độ hợp tác, lùi một bước nhường đường.
"Đã vậy, Fukuzawa-sensei, kính xin dời bước."
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro