Chương 9




Ngày mai Khổng Tuyết Nhi  sẽ đính hôn cùng Diệp Viễn Phong, Thượng Hải đang xôn xao, báo chí đều đã in trang bìa chuyện thông gia hai bên, hai nhà cũng đang chuẩn bị long trọng cho buổi lễ hoành tráng ngày mai.

Khổng Tuyết Nhi  ngồi trong phòng làm việc thất thần, ánh mắt nhìn ngoài xa như muốn xuyên qua tấm kính, con ngươi trống rỗng mông lung vô định, đáy mắt ẩn chứa một loại cảm xúc khó tả.

Nửa tháng rồi, một cuộc gọi, một tin nhắn cũng chưa một lần...

Chị đang ở đâu?

Em nhớ chị...

Tấm lưng tỏa ra sự cô đơn nhàn nhạt, khuôn mặt lãnh đạm không có một tia cảm xúc, một giọt nước mắt nhẹ nhàng rơi xuống trên dung mạo mỹ lệ kia, Khổng Tuyết Nhi  nhẹ lấy tay chạm lên giọt nước mắt, hai mắt vô hồn nhẹ dao động rồi một tầng sương được phủ lên, kế tiếp nước cũng giàn giụa trào ra không dứt...

Nàng nhớ gương mặt kia?

Mỗi đêm nàng đều mơ thấy, nàng nhớ sự ôn nhu chăm sóc của người kia, nàng tưởng niệm cảm giác yên bình an toàn kia...

Khổng Tuyết Nhi  ngồi bệt xuống nền, tay ôm mặt khóc nức nở...

"Em nhớ chị..."

Chu Nhu cũng liên lạc với Hiểu Thần nhưng nhận lại câu trả lời là không biết.

Một lúc lâu sau...

Khóc một buổi, nàng cũng ngừng không khóc nữa, nhưng nàng vẫn ngồi nơi đó thất thần, ánh mắt đạm mạc vô định, như một bức tường ngăn cách nó với thế giới bên ngoài.

Hứa Giai Kỳ bên đây nhốt mình nửa tháng trong phòng, tỉ mỉ đính từng viên kim cương lên chiếc nhẫn lấp lánh hào quang, chỉ còn vài lần nữa là sẽ hoàn thành, chăm chú từng li từng tí mới có thể tạo ra một sản phẩm hoàn hảo vô khuyết, trong lòng nàng đang rất rạo rực mong chờ ngày mai, nàng rất nhớ Khổng Tuyết Nhi , nhớ rất nhiều, nhưng vẫn phải nhịn xuống hoàn thành lễ vật cầu hôn.

Khổng Tuyết Nhi  ngơ ngác một buổi mới bình ổn lại tâm tình, nụ cười trên khóe môi giờ đây lạnh ngắt, chế giễu vô cùng.

Chỉ là một giấc mơ thôi sao? Cướp của tôi tất cả rồi lại biến mất? Trái tim...lòng tin....rồi nụ cười...

Che đi vẻ khổ sở tận sâu trong đôi mắt, nhẹ nhàng gợn sóng, thay bởi bằng một cổ đạm mạc xa cách.

"Khổng Tổng, Hứa Tổng đã đến."Olei thanh âm bên ngoài thông báo truyền vào.

Nghe lời nàng nói, Khổng Tuyết Nhi  xoay người lại, điều chỉnh lại tâm trạng nói."Mời vào"

"Cạch~~"Olei mở cửa ra, theo sau nàng là Hứa Giai Hạo bước vào.

"Khổng Tổng chào chị."Hứa Giai Hạo đi đến gật đầu chào hỏi.

"Hứa Tổng mời ngồi."Khổng Tuyết Nhi  chỉ lãnh đạm gật đầu chỉ vào ghế sofa nói.

Hứa Giai Hạo quan sát Khổng Tuyết Nhi  thấy đôi mắt nàng sưng lên, chắc là do vừa mới khóc, giọng nói cũng lãnh đạm khác hẵn nàng lúc trước.

Đại tỷ ơi lão bà của tỷ khóc a...

Hắn rất muốn mở miệng nói nhưng rồi vẫn ngậm miệng lại, đành lắc đầu thở dài.

Hứa Giai Hạo sau khi ngồi xuống, tay cầm tập hồ sơ để nhẹ lên bàn."Khổng Thị đã trúng thầu bên dự án Bắc Kinh, đây là tư liệu bên trong."

"Trúng thầu?."Khổng Tuyết Nhi  nghe đến thì kinh ngạc, cau mày vẻ mặt nghi hoặc.

"Đó là sự thật."Hứa Giai Hạo gật đầu đáp.

"Dù công trình này rất lớn nhưng Khổng Thị cũng không phải rất lớn sao? Nên chị cũng không cần nghi hoặc về điều này."

"Tôi biết."Khổng Tuyết Nhi  nhìn qua hồ sơ mới thật sự tin là Khổng Thị trúng thầu, ngẩng đầu nhìn hắn nhàn nhạt đáp.

"Chị cũng nên chuẩn bị đi, công trình này không thể để sơ sót."Hứa Giai Hạo đứng dậy nhìn nàng nói.

Được."Khổng Tuyết Nhi  cũng đứng lên gật đầu.

"Tôi đi trước, chúc chúng ta hợp tác thành công."Hứa Giai Hạo cười nói xong cũng xoay người ly khai.

"Olei mau tiến hành."Khổng Tuyết Nhi  xoay người nhìn thư ký của mình phân phó.

"Vâng Khổng Tổng."Olei gật đầu cũng liền đi.

Khổng Tuyết Nhi  ngồi ở bàn làm việc cẩn thận chi tiết xem qua từng trang dự án.

Tối hôm sau bên ngoài Khổng Gia nhộn nhịp khách mời, Khổng Tuyết Nhi  thì đang trong phòng tay cầm ly rượu thưởng thức, dung nhan ảm đạm đau thương, nàng nâng lên uống hết nửa ly còn lại, sau đó lau đi giọt nước mắt đang rơi xuống.

Một lúc sau nàng khoác lên người bộ váy trắng hoa lệ, mỗi viên đá quý được đính lên lấp lánh càng thêm lộng lẫy.

Nàng nhìn vào gương tự lẩm bẩm."Đây là mình sao?"

Hôm nay nàng sẽ chính thức cùng Diệp Viễn Phong đính hôn, đối với người ngoài nhìn vào, đây là một buổi lễ xa hoa đáng chúc mừng, nhưng thực chất bên trong là nỗi đau buồn khó tả.

Người nàng muốn gả cho bây giờ đang ở đâu? Người nàng muốn nương tựa cả đời bây giờ đang ở nơi nào?

Kìm nén cảm xúc tận sâu bên trong, trang bị cho mình một nụ cười nhàn nhạt.

"Tiểu Tuyết ."Chu Nhu ở phía sau gọi nàng một tiếng.

"Ân? Chu Nhu."Khổng Tuyết Nhi  thoáng giật mình, xoay người lại nhìn nàng.

"Cậu đừng đau lòng nữa, mình không muốn nhìn cậu như thế, Khổng Tuyết Nhi  cậu hãy xem nó như giấc mơ mà quên đi, chị ta không đáng để cậu yêu."Chu Nhu thở dài đau lòng khuyên nàng, hai ba lần gọi hỏi Hiểu Thần nhưng lần nào cũng nhận lại là câu trả lời "Không biết".

"Mình sẽ."Khổng Tuyết Nhi  gật đầu.

"Đây chỉ là đính hôn, nên cậu còn có cơ hội thoát lấy hắn, yên tâm đi đừng nghĩ nhiều."Chu Nhu vỗ nhẹ vai nàng nói.

"Tiểu Tuyết ."Khổng Chiến mở cửa bước đi vào, mỉm cười nhìn nàng.

Chu nhu nhìn ông gật đầu một cái tỏ ý chào hỏi.

Khổng Tuyết Nhi  cười nhạt nhìn ông, đang chờ xem ông nói tiếp.

"Con yên tâm đi, ba sẽ dùng mọi cách để cho con cơ hội thoát lấy hắn."Khổng Chiến vẻ mặt đau lòng nhìn nàng khẳng định nói.

Khổng Tuyết Nhi  mắt lóe lên tia kinh ngạc, Chu Nhu một bên cũng nhướng mày.

"Ba ra ngoài trước."Khổng Chiến nói rồi liền ly khai.

Khổng Tuyết Nhi  trong lòng vừa vui mừng vừa lo sợ, vui mừng vì ông không bỏ mặc mình, lo sợ vì lời uy hiếp của Diệp Viễn Phong...

Bên ngoài khoảng sân rộng lớn của căn biệt thự bây giờ người đã muốn chiếm phân nửa, một khán đài lớn nằm ở gần đài phun nước, ánh đèn rọi sáng một vùng, từng dãy đồ ăn tráng miệng, trái cây, rượu cùng với thức ăn cũng đã có sẵn.

Khổng Chiến tiếp đón khách cùng Diệp Minh, những ai máu mặt ở Thượng Hải đều cũng đến dự.

"Đã đến giờ, mời đôi bạn trẻ của chúng ta bước ra khán đài để hoàn thành nội dung buổi lễ đính hôn tối nay."MC nữ ở trên khán đài, nói vào mic giọng vang lớn đến mọi người phía dưới.

Khổng Tuyết Nhi  cùng Diệp Viễn Phong từ phía trong biệt thự bước ra, đi trên thảm đỏ kéo dài tới khán đài. Diệp Viễn Phong khuôn mặt đắc ý dạt dào, kéo chặt tay nữ nhân bên cạnh nắm đi. Khổng Tuyết Nhi  vẻ mặt cam chịu cùng hắn bước lên khán đài.

Ngay lúc mọi người đang chăm chú thì bên ngoài chạy vào hai chiếc siêu xe hạng sang CCXR Trevita và một Bugatti phiên bản 2019, nhìn đến mọi, người chuyển tầm mất đến, một phen bị chấn động, trong lòng âm thầm cảm khái, ở Thượng Hải này còn có ai có khả năng sử dụng loại xe khủng bố này ngoài Hứa Gia nữa.

Cửa xe Bugatti từ từ nâng lên mở ra, một mỹ nhân kinh diễm bước ra, nàng vận một cái váy đỏ rực như muốn phóng hỏa không khí xung quanh.

Hai xe kia người cũng bước xuống, một nam nhân cùng đôi phu thê và một lão nhân tiếp đó là hai ba vệ sĩ phía sau.

"Hứa lão gia hôm nay đại giá quang lâm, Diệp Gia cùng Khổng Gia đây thật vinh hạnh."Diệp Minh nịnh nọt đi đến khom người nói.

"Hứa lão gia."Khổng Chiến từ kinh diễm thoát ra, đi đến chào hỏi một tiếng.

Sao hôm nay vị này lại đến...

"Ân."Hứa Kiến nhìn bọn họ nhàn nhạt gật đầu.

Khổng Tuyết Nhi  nhìn xoáy vào nữ nhân váy đỏ rực phía dưới.

Hứa Giai Kỳ nhìn nàng ôn nhu cười, ánh mắt chứa tran nhu tình khẽ đong đưa.

Khổng Tuyết Nhi  cắn cắn môi của mình, nhìn nụ cười ánh mắt của nàng bao nhiêu ai oán cũng tiêu tan, lòng ngực bỗng tê dại khó tả...

"Buổi lễ vừa mới bắt đầu, mời các vị ngồi."Diệp Minh đưa tay hướng hàng ghế cười nói.

"Bọn ta đến đây không phải để dự lễ!."Hứa Kiến nâng giọng lên nghiêm túc nói.

Mọi người phía xa cũng bị thu hút mà đi đến xem là nhân vật lợi hại nào.

"Đúng vậy, chúng ta đến đây không phải tham gia cái buổi lễ này."Lam Tình Vân phía sau gật đầu, cười nhẹ nói.

"Không tham dự?."Khổng Chiến nhíu mày hỏi.

Từ lúc bất đầu hắn luôn để ý nữ nhân bên cạnh, nhìn nàng rất quen nhưng không biết là thấy ở đâu rồi...

"Ta hôm nay đến là lấy lại cháu dâu."Hứa Kiến nói thẳng mục đích.

Một câu nói làm mọi người sửng sốt, Diệp Minh cũng dại ra, không hiểu rõ ý tứ, Khổng Chiến nghe đến đây thì bừng tỉnh đại ngộ...

Nàng là nữ nhân kia...

Trong lòng hắn bây giờ vừa vui mừng vừa lo sợ, vui mừng vì nữ nhân kia thân phận có khả năng bảo vệ nữ nhi mình, lo sợ là Khổng Thị sắp phải sụp đổ, cơ nghiệp tổ tiên lâu đời phải bị hủy trong tay ông.

Ai nấy cũng bị giật mình hoang mang suy nghĩ câu nói khi nãy...

MC thấy hai người đã đứng ở trên đài, cầm mic chuẩn bị nói gì nhưng bị một giọng nói cắt ngang.

"Hôm nay lễ đính hôn này không phải là của Khổng Gia cùng Diệp Gia nữa, sẽ đổi thành Khổng Gia cùng Hứa Gia!."Lam Tình Văn bước chậm rãi lên khán đại, cầm lấy mic nói lớn.

Hứa Giai Kỳ dắt tay gia gia đi đến, Hứa Giai Hạo, Hứa Giai Tân cũng theo sau.

"Cái gì?."Diệp Viễn Phong trên khán đài lớn tiếng.

Mọi người hoàn toàn ngây ngốc, mạc danh kỳ diệu* nhìn một màn này.

Diệp Minh cau chặt mày nhìn hướng khán đài quát lên."Hoang đường."

"Hôm nay người đính hôn với Khổng Tổng Khổng Tuyết Nhi  sẽ là Tổng Tài Hứa Thị Hứa Giai Kỳ."Hứa Kiến uy nghiêm nhìn một lượt xuống toàn phía dưới mở miệng.

Ông vừa dứt lời, Diệp Viễn Phong cũng bị vệ sĩ lôi xuống.

"Không thể nào!."Diệp Viễn Phong gầm lên, cố giãy dụa thoát ra hai người đang kiềm chế mình.

"Khổng Chiến!."Diệp Minh gân xanh nổi đầy trán trầm giọng.

"Khổng Tuyết Nhi  sẽ cùng Hứa Đại tiểu thư đính hôn chứ không phải Diệp Viễn Phong!."Khổng Chiến vừa nói cho Diệp Minh nghe cũng như tuyên bố với mọi người.

"Ngươi không sợ Khổng Thị sụp đổ sao?."Diệp Viễn Phong hét lên.

"Sụp đổ? Tại sao phải sụp đổ?."Hứa Giai Kỳ hai tay khoanh trước ngực, cười lạnh hỏi.

"Hahaa Khổng Thị bây giờ Diệp Viễn Phong ta là cổ đông lớn nhất, ta muốn nó sụp đổ tất nhiên sụp đổ!." Hứa Giai Hạo nhìn hắn như nhìn kẻ ngốc, vẻ mặt chán ghét lộ ra.

"Ngươi là cổ đông lớn nhất sao? Sao ta không biết."

"Ta đã mua hết cổ phần bán ra của Khổng Thị."Diệp Viễn Phong hả hê đáp.

"Tên khốn kiếp ngươi dám!?."Khổng Tuyết Nhi  nghe xong thì phẩn nộ vô cùng, bước xuống đài đi đến chỗ hắn.

"Chát.."

Một cái tát giáng xuống, Khổng Tuyết Nhi  định tát nữa nhưng bị giọng nói phía sau ngăn cản.

"Bảo bối đừng đánh, dơ tay."Hứa Giai Kỳ nhíu mày, đi đến lấy ra một cái khăn nhẹ nhàng lau tay cho nàng.

"Các ngươi...."Diệp Viễn Phong bị sỉ nhục cực điểm, gân xanh nổi bạo nhìn thẳng vào hai người gắt lên.

"Nếu muốn lấy lại Khổng Thị thì Khổng Tuyết Nhi  tối nay phải đính hôn cùng tôi."Diệp Viễn Phong bỏ qua hai nữ nhân nhìn đến Khổng Chiến trầm giọng.

"Bây giờ Nghiêm Thanh đang giữ 55% cổ phần Khổng Thị là cổ đông cao nhất, Khổng Thị đã đổi chủ rồi ha ha."

"Ngươi dám...."Khổng Chiến chỉ vào Diệp Viễn Phong đang cuồng tiếu, phẫn nộ quát.

"Tại sao không dám, Nghiêm tổng mời ngài nói thẳng cho bọn họ!."

Lời vừa dứt, một nam tử từ bên trong đám người bước ra...Ân đúng là người hôm trước đi cùng hắn.

"Nói cho bọn họ biết đi."Diệp Viễn Phong cười nhìn Nghiêm Thanh nói.

"Tiểu thư đây là tất cả cổ phần Khổng Thị."Nghiêm Thanh không thèm liếc hắn một cái, đi đến Hứa Giai Kỳ khom người đưa hồ sơ cho nàng.

"Làm tốt lắm."Hứa Giai Kỳ cầm lấy gật đầu.

"Chuyện...này là sao? Nghiêm tổng? Ngươi đây...."Diệp Viễn Phong ngơ ngác, đồng tử co rút lại lắp bắp hỏi.

"Ngươi bị mù sao? Hay là chưa hiểu rõ, ta là người dưới tay tiểu thư."Nghiêm Thanh nhìn hắn chán ghét nói.

"Khổng Chiến ngươi sẽ hối hận."Diệp Minh trong mắt chứa đầy hoảng loạn, nhìn Khổng Chiến gầm lên.

"Các ngươi lo bản thân mình trước đi."Hứa Giai Tân bỗng dưng mở miệng.

Khổng Tuyết Nhi  không hiểu chuyện gì, nhìn Hứa Giai Kỳ xin câu trả lời.

"Một chút chị nói cho em tất cả!."Hứa Giai Kỳ vuốt ve khuôn mặt mình nhớ muốn điên nửa tháng nay, ôn nhu nói.

Ở cổng lúc này chạy vào một hàng người mặc vest, chạy đến Hứa Kiến bên người chào hỏi, sau đó khom người với Hứa Giai Kỳ.

"Hứa tiểu thư!."Nam nhân đứng đầu khom người cung kính.

"Phiền anh xử lý."Hứa Giai Kỳ nhìn hắn nói.

"Vâng."Hắn gật đầu đáp.

"Người đâu bắt lấy."

"Yes, Sir." Lời nói vừa dứt toàn bộ đi đến áp giải hai cha con họ Diệp.

"Tại sao lại bắt chúng tôi?."Diệp Minh giãy dụa quát hỏi.

Diệp Viễn Phong sợ hãi vô cùng, chân như muốn nhũn.

Không lẽ họ biết...

Không có khả năng!

"Diệp Gia buôn bán trái phép thuốc cấm, làm giả hồ sơ vu oan hãm hại người!."Nam nhân uy nghiêm lấy ra lệnh bắt cầm trên tay nói.

Diệp Minh nhìn đến thì một lời cũng không thể chối cãi, hai chân khụy xuống cười mỉa mai, Diệp Viễn Phong cười khẽ một cái."Các ngươi chờ đi!."

"Dẫn bọn họ đi!."Nam nhân lớn tiếng ra lệnh.

"Yes, Sir."Nhanh chóng áp giải hai cha con Diệp Gia đi mất.

"Đa tạ Hứa lão gia!."Khổng Chiến thấy bọn họ đã đi khuất, đi đến kích động nói với Hứa Kiến.

"Không phải ta làm, chuyện này cũng là cháu gái ta chu đáo sắp xếp ổn thỏa."Hứa Kiến khi nói, nhìn đến Hứa Giai Kỳ ánh mắt không che nổi sự kiêu ngạo.

"Hứa tiểu thư đa tạ!."Khổng Chiến nghe nói thì gật đầu đi đến Hứa Giai Kỳ nhìn nàng chân thành nói.

"Bác trai muốn cảm tạ cũng tốt chỉ cần đem Khổng Tuyết Nhi  gả cho cháu liền hảo."Hứa Giai Kỳ siết eo người bên cạnh, nâng mi cười nói.

"Chị.."Khổng Tuyết Nhi  ngẩng đầu nhìn nàng, người ta xấu hổ muốn chết, nàng đúng là dạng mặt dày hơn cả mặt đường.

"Nếu Khổng Tuyết Nhi  đồng ý bác không có ý kiến."Khổng Chiến nghe đến thì sửng sốt một chút, nhưng cũng hiểu ra vấn đề cười đáp.

"Vậy em đồng ý không?."Hứa Giai Kỳ nhìn xuống nàng nhướng mày hỏi.

"Chị nghĩ xem?."Khổng Tuyết Nhi  cười hỏi ngược lại.

"Tất nhiên là đồng ý, chị không lấy em xem thử ai dám lấy em."Hứa Giai Kỳ nhìn nàng nhếch môi đáp.

"Không ai lấy em thì chị phải lấy em, chị phải chịu trách nhiệm cả đời."Khổng Tuyết Nhi  liếc nàng một cái nói.

"Đúng chị sẽ chịu trách nhiệm cả đời."Hứa Giai Kỳ hôn một cái lên môi nàng, nhẹ giọng cưng chiều nói.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro