Chương 1829: Sư thúc 33

Về tới Lan Uyển Phong, Ninh Thư đem tay đè lên trên kết giới, nước bên trong liền bắt đầu sôi trào, ùng ục ùng ục mà nổi lên.

Tiên phủ càng không ngừng nổi lên, "Ta nấu sôi rùa đen rút đầu."

Toàn bộ thủy tinh cầu đều trở nên cực nóng, Nhược thủy nhiệt độ phi thường cao.

Mặc dù không thể làm gì được Tiên phủ, nhưng nhìn thuỷ tinh cầu được nấu sôi như vậy cũng làm cô phi thường thoải mái nha.

"Ngươi cũng quá coi thường Tiên phủ rồi, là dựa vào chút xíu nhiệt độ như vậy nghĩ có thể đem Tiên phủ nấu chín được hay sao, chúng ta ở bên trong không có bất kỳ cảm giác gì." Dịch Ưu Toàn lạnh lùng nói.

Cho dù có ném Tiên phủ vào dung nham cũng vô sự, lên trời xuống đất hay sét đánh, đối Tiên phủ đều không có một chút ảnh hưởng.

Ninh Thư cười híp mắt nói:"Vậy thì có quan hệ gì với ta, ta thích nấu rùa đen a, ngoài ra đây là Nhược thủy, cũng không phải nước bình thường."

Thông thường nước chỉ nóng đến 90-100 độ là cao nhất, nhưng Nhược thủy cùng nước này trọng lượng không giống nhau, nhiệt độ sôi không giống nhau.

Dịch Ưu Toàn cũng không bị doạ, bật cười một tiếng, "Tài cán nhỏ mọn, không có cách nào mới làm ra chuyện vô ích như vậy, ngươi cũng không biết thẹn hả."

"Có hiệu quả hay không, phải thử mới biết được, một tháng không được liền nấu hai tháng, hai tháng không được liền nấu bốn tháng." Ninh Thư cười híp mắt nói, tựa hồ không có chút nào sốt ruột.

Dịch Ưu Toàn bật cười một tiếng, "Giáng Tuyết Từ, một tháng, hai tháng, bốn tháng, ngươi biết chúng ta còn ở đây lâu như vậy hay sao, đồ thiểu năng."

Nhớ tới chính mình trước đó tự bạo nhiều Thần khí như vậy, toàn bộ kho binh khí đã giảm một nửa, Dịch Ưu Toàn quyết định, muốn đem toàn bộ Tử Sa đảo huỷ diệt không còn một mống. Chỉ cần thực lực cường đại, nàng có thể phát huy lực lượng Thần khí.

Ninh Thư hướng bên trong tăng thêm Nhược thuỷ, tiếp tục nấu. Cô đem thần thức xâm nhập kết giới, thần thức liền cảm thấy nóng, tựa hồ còn bị phỏng.

Ninh Thư thu hồi thần thức, Nhược thủy nhiệt độ thật cao nhưng không làm gì được Tiên phủ, vẫn an an ổn ổn nằm trong kết giới, lù lù bất động.

"Sư phụ, sư phụ, người mau tới nha." Diệp Hòa Ngọc ở bên ngoài gào lên.

Chưa từng thấy qua Diệp Hòa Ngọc lo lắng như vậy.

Ninh Thư đem kết giới thu lại, đi ra ngoài liền nhìn thấy con chim nhỏ xấu xí đang bị ngọn lửa bao bọc toàn thân, chạy khắp nơi trong sân.

"Nó bị làm sao vậy?" Ninh Thư phun mưa xối tán loạn lên thân chim, thủy hỏa xuy xuy rung động, nhưng vẫn chưa đủ diệt được hết lửa trên người nó, con chim thê lương kêu to.

Tưới 2 lần mới dập tắt được hoả diễm, toàn thân nó ướt đẫm đen nhánh, trên người một cọng lông cũng không có, phảng phất còn ngửi thấy mùi thịt nướng thơm ngon.

"Đã xảy ra chuyện gì?" Ninh Thư hỏi Diệp Hòa Ngọc, Diệp Hòa Ngọc đút con chim ăn đan dược, nói: "Nó chạy tới bãi biển, thấy bên đó có hoả diễm liền nhảy vào."

Ninh Thư nhìn con chim càng ngày càng xấu, "Ngươi muốn học Phượng Hoàng cũng phải nhìn thực lực, với dáng vẻ yếu đuối không ra gió này của ngươi, Tiên Thiên Chân Hoả có thể trực tiếp thiêu chết."

Chim chóc suy yếu hướng Ninh Thư kêu to, sau đó ngoẹo đầu xỉu.

"Sư phụ, Tiểu Sửu không có sao chứ?" Diệp Mỹ Ngọc nhìn thấy chim bất động, lập tức bị hù dọa.

"Đoán chừng là bị nướng chín rồi." Ninh Thư nói.

"Sư phụ." Diệp Mỹ Ngọc sợ ngây người, mặc dù bình thường hay chọc ghẹo con chim xấu xí một chút, nhưng nàng không muốn nó chết.

"Muội muội, sư phụ đùa thôi, Tiểu Sửu còn sống, không có chuyện gì hết." Diệp Hòa Ngọc ổn trọng hơn, nhìn thấy chim chóc bộ ngực phập phồng, liền biết không chết.

"Sư phụ, người chọc đệ tử." Diệp Mỹ Ngọc giậm chân một cái, xoay người chạy .

Ninh Thư nhìn con chim nướng toả hương thơm lừng, hơi nhỏ chút nhưng mỹ vị nha, cô thật muốn cắn một ngụm.

"Đừng bôi thuốc trị thương, nói không chừng là nó cố ý."

Diệp Hòa Ngọc vẻ mặt có chút do dự: "Thật không xoa thuốc sao, vạn nhất xảy ra chuyện gì với Tiểu Sửu thì sao sư phụ?"

"Sâu kiến còn ham sống, nó cũng không ngốc, do nó cố ý dính vào thôi, về sau nó tiếp tục làm như vậy thì ngươi cách xa một chút, thân thể của nó đối với lửa có sức chịu đựng nhất định, thế nhưng ngươi thì không." Ninh Thư nói.

"Sư phụ, Tiểu Sửu vì cái gì làm như vậy?" Diệp Hòa Ngọc hỏi.

"Vì cường đại thôi, ngươi cũng đừng quản nó, gánh không được nó sẽ hướng ta chỗ này chạy." Làm nàng dập lửa.

Ninh Thư vừa nói như thế, không nghĩ tới con chim kia sức lực dẻo dai, sau đó lại chạy tới tìm đường chết, kéo một đám lửa chạy tới sân Ninh Thư, hướng Ninh Thư kêu ầm lên.

Ninh Thư: ......

Ninh Thư cố ý kéo dài thời gian ngọn lửa thiêu đốt, đợi đến khi nó sắp không chịu được, mới ra tay.

Vừa đen vừa không lông dòm Tiểu Sửu nhìn càng khó coi, Diệp Hòa Ngọc ôm lấy nó đi luôn, làm thêm vài lần nữa nó sẽ không khác gì con chim nướng.

Sau vài ngày, lông trên người Tiểu Sửu mọc dài ra xinh đẹp hơn, nhưng vóc dáng vẫn nhỏ xíu như nắm tay, nếu nó không có lông thì trông còn nhỏ hơn.

Thân không quá hai lạng thịt.

Lăn qua lộn lại vài lần, Tiểu Sửu có sức chịu đựng gia tăng rõ rệt, ngọn lửa ở trên người đốt nửa ngày cũng không có việc gì.

Hiện tại Tiên Thiên chân hỏa chỗ tốt duy nhất chính là có thể cường kiện thân thể Tiểu Sửu.

Con chim này có thể là Loan điểu, có thể là Phượng Hoàng, chưa ai đoán chính xác được.

Lúc không có chuyện gì làm, Ninh Thư sẽ xem tiến độ tu luyện của hai đệ tử.

Diệp Hòa Ngọc vẫn luôn trầm ổn vững chắc, nhưng Diệp Mỹ Ngọc không có nghiêm túc như vậy, cô bé Mỹ Ngọc chỉ có bảy tám tuổi, hiện tại là lúc thích chơi đùa, đối với việc theo đuổi thực lực rất mơ hồ, trong đan điền ẩn ẩn có chút Linh khí, nhưng khí kình vẫn chưa hình thành.

Mà ca ca nàng đã lên Trúc Cơ.

Ninh Thư yên lặng nhìn Diệp Mỹ Ngọc, hai tay nhỏ ngón tay xoắn xuýt cùng một chỗ, nhỏ giọng nói ra: "Sư phụ, đệ tử nhất định sẽ cố gắng."

"Ngươi còn muốn trở thành trở thành Tu Chân giới đệ nhất mỹ nhân hay không?" Ninh Thư nói, "Dựa theo tốc độ tu luyện bây giờ, 100 năm sau ngươi cũng không thể trở thành mỹ nữ."

"Đệ tử nhất định sẽ cố gắng." Diệp Mỹ Ngọc vội vàng nói.

Ninh Thư phất tay, làm Diệp Mỹ Ngọc ra ngoài, sau đó mới nhìn Diệp Hòa Ngọc, "Nếu Tử Sa Đảo xảy ra vấn đề gì, ngươi hãy mang theo Mỹ Ngọc rời đi."

"Bởi vì Dịch Ưu Toàn sao?" Diệp Hòa Ngọc hỏi, "Nàng không phải đã bị sư phụ nhốt lại rồi sao?"

"Ta cũng không biết có thể kéo dài trong bao lâu, đợi nàng ra ngoài được, Tử Sa đảo liền xong rồi, đến lúc đó ngươi cùng những người khác trốn vào bí cảnh đi."

Lúc đó Dịch Ưu Toàn khẳng định sẽ báo thù rửa hận, toàn bộ Tử Sa đảo có thể bị đánh chìm.

"Sư phụ, người không có biện pháp đối phó sao?" Diệp Hòa Ngọc hỏi.

"Biện pháp ta còn đang nghĩ." Nàng đối đầu chính là một cái Thần đạo tông môn, lực lượng cá nhân chỉ như phù du.

Cho dù đem Nhược thủy nấu sôi, đối với Tiên phủ đều không có chút nào ảnh hưởng, Ninh Thư ngón tay chỉ lấy thủy tinh cầu, Nhược thủy đang sôi trào chậm rãi kết thành băng, đem Tiên phủ đông lại .

Ta một hồi nấu một hồi đông lạnh, đông lạnh lại nấu, vô hạn tuần hoàn, coi như không thể đụng tới ngươi nhưng là ta cao hứng nha.

"Giáng Tuyết Từ, ngươi điên rồi hả?" Dịch Ưu Toàn gào thét.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro