🍀Chương 101🍀
Tống Sư Yểu dựa theo hướng dẫn của Vân Dương, đi đến viện khoa học, nhưng rồi lại phát hiện con đường này xa hơn cô nghĩ rất nhiều, đi chừng mười phút, vẫn không thấy bóng dáng viện Thương Ngô đâu. Càng khiến Tống Sư Yểu bất ngờ chính là, dọc đường đi, cô gặp được nam nữ đầy tớ cùng quân nhân tuần tra, nhưng không ai tiến lên ngăn cản cô cả.
Bầu trời càng lúc càng u ám, gió càng lúc càng lớn, mái tóc dài của Tống Sư Yểu bị cuốn lên, làn váy tung bay. Tống Sư Yểu dừng lại nhìn bầu trời, trời như sắp sửa nổi bão gió, nhưng cũng đã đến đây rồi, không gặp được Công tước Murphy, xác định xem anh có phải là Giang Bạch Kỳ hay không, cô sẽ cảm thấy không cam lòng...
Nghĩ như vậy, Tống Sư Yểu khẽ cắn môi, vẫn tiếp tục đi về phía trước, hi vọng ông trời có thể chống đỡ được một lát, mưa đừng đến nhanh quá.
Nhưng trời không toại lòng người, từng giọt mưa rơi xuống, Tống Sư Yểu chẳng quan tâm đường đi trong vương cung thế nào, cứ thế nhấc làn váy lên mà chạy.
Gió bão nói đến là đến, căn bản không cho người ta chút chuẩn bị, rất nhanh cả thế giới trở nên ẩm ướt, mưa rơi nặng hạt. Quân nhân tuần tra đều lùi về dưới mái hiên tránh mưa.
Tống Sư Yểu ướt cả người, dưới tình huống này, hôm nay không thể gặp được Công tước Murphy rồi, cô càng thêm không cam lòng.
Lúc này, một chiếc xe từ phía sau lái tới.
"Ai đang chạy như điên trong vương cung thế kia?" Lái xe giật mình nhỏ giọng lẩm bẩm.
Quốc vương ngồi sau mở hai mắt, nhìn bóng lưng chật vật kia, một loại cảm giác kỳ lạ xông đến, như có cái gì đó đang âm thầm thúc giục, muốn hắn dừng xe, để cho cô lên xe. Điều này khiến hắn chán ghét, hắn khép hai mắt lại. Hiện tại hắn rất không thoải mái, không rảnh đi đối phó với đám lão già lắm chuyện kia.
Xe chạy qua bên người Tống Sư Yểu. Tống Sư Yểu quay đầu, trong nháy mắt thời gian giống như chậm lại, cô nhìn thấy một sườn mặt, có chút mơ hồ, nhưng lại giống đến mức khiến tim cô đập loạn nhịp.
Đó là... A Kỳ. Khuôn mặt kia, cô sẽ không nhận sai được!
"Chờ, chờ chút..." Tống Sư Yểu nhanh chóng chạy đuổi theo.
"Chờ một chút!"
Các trưởng lão nội các âm thầm chú ý, muốn nhìn xem Tống Sư Yểu muốn đi đâu, định làm gì, cho nên đặc biệt dặn dò những người khác không được ngăn cản Tống Sư Yểu. Lúc nhìn thấy xe Quốc vương đi qua, trong lòng bọn họ tràn đầy kích động, quả nhiên định mệnh sẽ chỉ dẫn cho bọn họ gặp nhau!
Kết quả liền nhìn thấy Quốc vương không chút thương hương tiếc ngọc đi ngang qua Tống Sư Yểu, bọn họ không khỏi bóp cổ tay thương tiếc, cơ hội tốt thế này, Bệ hạ à, người độc thân là đáng lắm!
Nhưng ai mà nghĩ đến, Tống Sư Yểu bỗng nhiên đuổi theo chiếc xe.
? ? ?
! ! !
Vài ba ánh mắt hóng hớt nhất thời oán hận nhìn theo màn hình, quan nội vụ vừa đảo mắt qua cũng nhìn chằm chằm.
"Chờ một chút!" Tống Sư Yểu hô lớn.
Tài xế vừa lái vừa chăm chú nhìn kính chiếu hậu, nhìn thấy cô gái chạy như điên trong vương cung đang đuổi theo xe thì lấy làm kinh hãi, ông ta nhìn Quốc vương, thấy hắn vẫn nhắm mắt dưỡng thần, thật sự không biết có nên nói cho Quốc vương biết hay không.
Thôi quên đi, cũng không phải ai muốn gặp Quốc vương là đều có thể gặp được, người này cũng không biết là ai... Nghĩ thì nghĩ vậy, tài xế lái một hồi thấy Tống Sư Yểu vẫn đang đuổi theo lại không nhịn được nhỏ giọng lên tiếng.
"Bệ hạ... chuyện là, có một cô gái đang đuổi theo xe..."
Quốc vương mở mắt, nhìn về phía kính chiếu hậu, quả nhiên thấy Tống Sư Yểu đang đuổi theo. Hắn nhíu mày: "Tiếp tục lái đi."
"Vâng ạ."
Tài xế không dám nói nữa.
Tống Sư Yểu đã rất mệt, chỉ có cảm giác muốn gặp Giang Bạch Kỳ mới giúp cô cắn răng chống đỡ tiếp được, nhưng cô đi giày cao gót, vì mệt mỏi mà bước chân bất ổn, cuối cùng đã ngã xuống.
Cô ngồi dưới đất, nhìn xe đi xa mà cực kỳ mất mát. Nhưng rất nhanh cô lại vui vẻ, không có gì phải mất mát cả, ít nhất cô đã xác định, Giang Bạch Kỳ trong hiện thực đang ở trong vương cung, dáng vẻ của anh giống như trong thế giới thực tế ảo. Đúng vậy, đây là điều đương nhiên, mỗi tập anh đều cao như vậy, không giống những NPC khác cho dù linh hồn là cùng một người, nhưng mỗi tập đều một thân thể khác.
Quốc vương nhìn kính chiếu hậu, hít một hơi thật sâu, bất chợt nói: "Dừng xe."
Hắn muốn xem xem cô muốn làm gì. Là muốn đòi kể lể oan tình với hắn, cầu xin giúp đỡ, hay chính cô đã nhận ra được điều gì, muốn dựa vào nó mà leo lên.
Tống Sư Yểu vừa cởi giày cao gót ra đứng dậy, định quay về tiệc rượu. Đã xác định được Giang Bạch Kỳ đang ở vương cung, chuyến này cũng coi như có thu hoạch, không cần thiết phải gặp được Công tước Murphy nữa. Không ngờ vừa đứng dậy đã thấy đèn xe chiếu tới, cô nheo mắt, nhìn chiếc xe kia đã quay trở lại.
Cô đi giày cao gót, tim đập rộn lên khi nhìn chiếc xe kia càng ngày càng gần, mãi đến khi nó lái đến trước mặt.
Cửa kính sau chậm rãi hạ xuống, để lộ một gương mặt điển trai, uy nghiêm, tóc dài màu bạc, đôi mắt cũng màu bạc, mặt không có cảm xúc gì nhìn chằm chằm cô.
Tống Sư Yểu sợ run, không ngờ trong hiện thực ánh mắt và tóc Giang Bạch Kỳ lại có màu này, tuy màu mắt và màu tóc khác nhau, nhưng gương mặt thì vẫn y nguyên, cho nên rất nhanh cô đã chấp nhận thiết lập này, không nhịn được mà cười với anh.
Giang Bạch Kỳ đã là một sự tồn tại cực kỳ bất thường, cho nên dáng vẻ có bất thường cũng không hề hấn gì.
Quốc vương nhíu mày, càng thêm không vui. Cười cái gì mà cười?
"Ngài... Ngài là Công tước Murphy sao?" Tống Sư Yểu hỏi, cô kìm nén vui sướng trong lòng. Cô ở trong hiện thực đáng lẽ không nên nhớ rõ Giang Bạch Kỳ, nhưng nên nói cái gì cô đã sớm nghĩ xong trong đầu rồi.
Tài xế ở phía trước mở to hai mắt mà nhìn, nhưng không dám nói lời nào. Cái gì? Thì ra cô gái này đuổi theo xe, vốn không phải vì biết Quốc vương bệ hạ ngồi trong xe sao?
Tuy Quốc vương nhà bọn họ chưa từng lộ mặt trước công chúng, cơ bản không có dân chúng nào biết Quốc vương trông như thế nào, ảnh ọt gì đó cũng không hề tồn tại, nhưng mỗi quốc dân từng nhìn thấy Quốc vương, trong lòng đều có một loại cảm ứng kỳ diệu, bọn họ biết người này đặc biệt, là chủ nhân của mảnh đất này, bọn họ tất phải tôn kính.
Quốc vương sửng sốt một hồi.
Tống Sư Yểu căn bản không có cảm ứng kỳ diệu đó, không biết có phải bởi vì cô là kẻ xuyên qua không. Cô sợ mình quá đột ngột, vì thế vội vàng nói tiếp: "Tôi tên là Tống Sư Yểu, Công tước Murphy là thần tượng học tập của tôi, khích lệ, cổ vũ tôi. Hôm nay tôi nhận lời mời tới tham gia yến hội của ngài ấy, nhưng vẫn không thấy ngài ấy đâu, cho nên mới mạo muội như vậy... Xin hỏi, ngài là ngài công tước sao?"
Công tước Murphy cũng chưa từng xuất hiện trước mặt công chúng, vài câu ít ỏi bên ngoài cũng là phóng viên phỏng vấn viết, cho nên cô không biết vẻ ngoài của anh ta là chuyện bình thường.
Quốc vương nhìn chằm chằm Tống Sư Yểu, cô đang giả vờ à?
"Ừm." Hắn lạnh nhạt lên tiếng: "Có chuyện gì?"
Mắt Tống Sư Yểu cong cong, dưới tình huống chật vật như trời mưa dầm thế này, ánh mắt cô vẫn sáng ngời, dịu dàng nói: "Không có gì, chỉ muốn gặp ngài một lần thôi."
Cô biết Giang Bạch Kỳ có tồn tại trên thế giới này, ở ngay trong này, thế là đã đủ vừa lòng rồi. Cái thế giới hiện thực lạnh lẽo lại hắc ám này, thật giống như có thêm một đoàn lửa trại, giúp cô không còn sợ hãi, không biết theo ai nữa.
Cô lui về sau một bước: "Tôi không quấy rầy ngài nữa."
Quốc vương thấy cô thật sự nghiêm túc, không còn gì để nói nữa, ngón tay gõ trên cửa kính xe, nhìn về phía lái xe, lái xe lập tức khởi động xe, rời đi.
Quốc vương nhìn kính chiếu hậu, phát hiện Tống Sư Yểu thật sự xoay người rời đi. Cô cầm giày cao gót, chân không giẫm lên nước mưa, tuy hơi chật vật nhưng cũng không quá nghiêm trọng, bởi vì tấm lưng kia không hiểu sao lại mang theo chút nhảy nhót vui sướng.
Mưa lạnh rơi trên người mà Tống Sư Yểu lại không hề thấy lạnh, cô cực kỳ vui. Thì ra trong hiện thực Giang Bạch Kỳ có tính cách này sao? Anh biết rõ ràng cô là ai, lại cố làm ra vẻ lạnh lùng không biết cô, nhưng rõ ràng nhân cách được phục chế của anh không phải như thế.
Là thiết lập trong ngoài không đồng nhất à?
Có điều sao màu mắt lại là màu bạc? Là trời sinh, hay là do thực nghiệm nào đó dẫn đến? Rất đẹp nha, đúng là khó tưởng tượng, trong hiện thực Giang Bạch Kỳ ở trong mắt người khác cũng giống như Giang Bạch Kỳ ở trong thế giới thực tế ảo, không có cảm giác tồn tại, nếu không làm sao phóng viên có thể viết vẻ ngoài của anh chỉ như người thường chứ? Dù sao bất luận là trong thế giới thực tế ảo hay ở ngoài thế giới thực tế ảo thì Giang Bạch Kỳ trong mắt cô đều như nhau.
Đều sáng lấp lánh, đều đẹp, đều đáng yêu.
Đèn xe ở bên cạnh loé lên.
Tống Sư Yểu quay đầu, nhìn thấy chiếc xe kia quay trở lại.
"Lên xe. Tôi đưa cô đi." Quốc vương nói. Cả người hắn đã thoải mái hơn rất nhiều, Tống Sư Yểu vừa mới nhìn thấy hắn là tâm tình đã xảy ra thay đổi, vui vẻ thế sao? Đơn giản chỉ vì nhìn thấy Công tước Murphy? Nhưng cô không biết Công tước Murphy trông thế nào. Hắn muốn nhìn xem, cô có thể diễn đến mức nào.
Tống Sư Yểu chớp mắt mấy cái, trong mắt hiện lên ý cười, quả nhiên là thiết lập trong ngoài không đồng nhất. Cô cũng không để ý đến toàn thân mình ướt sũng mà mở cửa xe lên luôn.
"Bác tài xế, bật điều hòa ấm hơn chút đi ạ."
Tài xế kinh ngạc, nhìn Quốc vương một cái, thấy hắn không có phản ứng gì mới mở điều hòa.
Tống Sư Yểu lại nhìn về phía Quốc vương, phát hiện bên cạnh hắn có đặt một tấm chăn, vậy là bèn tự nhiên nói: "Có thể lấy nó cho tôi không?"
Tài xế thật sự không nhịn được muốn quay đầu nhìn thử, ông ta làm tài xế cho Quốc vương đã nhiều năm, lần đầu tiên nhìn thấy có người dám nói chuyện với Quốc vương như vậy! Quá tùy ý! Lại còn sai người làm việc, quá to gan!
Quốc vương nhìn chằm chằm Tống Sư Yểu, Tống Sư Yểu hất hất cằm, thúc giục. Nhanh lên chứ.
Quốc vương khẽ nhíu mày, có chút khó tin, nhưng dưới ánh mắt thúc giục ướt sũng như mèo của Tống Sư Yểu, hắn vẫn không vui giơ tay cầm lấy chiếc chăn bông, ném cho Tống Sư Yểu.
Tống Sư Yểu bọc chăn bông, lại thêm hệ thống sưởi ấm nữa, khiến cô thoải mái hơn nhiều.
"Có vẻ cô không hề sợ hãi nhỉ." Quốc vương lạnh lùng nói.
"Bởi vì tôi cảm thấy ngài không phải người khiến tôi sợ." Tống Sư Yểu cười nói.
"Ngay cả tôi là ai mà cô còn không biết, vậy mà lại cứ tỏ vẻ như rất hiểu biết tôi, rốt cuộc cô không biết tôi thật hay giả vờ không biết tôi?"
Tống Sư Yểu trừng mắt: "Ngài không phải Công tước Murphy sao?"
Hắn phiền não, đột nhiên cảm thấy mình ở đây lãng phí thời gian làm gì không biết, bỗng lại nghe thấy Tống Sư Yểu thử thăm dò:
"Tâm tình ngài không tốt sao? Là có phiền não trong công việc à?"
Quốc vương quay đầu nhìn Tống Sư Yểu, lạnh lùng nói: "Người định mệnh của Quốc vương đã xuất hiện, hắn cực kỳ ghét người này."
Tống Sư Yểu sửng sốt, người định mệnh? Thật sự có người định mệnh sao? Nhưng trông anh ấy không giống như đang nói đùa.
Thì ra là thế, cô xoa cằm thầm nghĩ, cho nên Quốc vương mới ra lệnh cho anh ấy giải quyết chuyện này, nếu không giải quyết được sẽ khiến anh ấy đẹp mặt, thế nên đây là lý do vì sao anh ấy không thể giúp mình trong hiện thực? Mấy năm gần đây tính tình của Quốc vương bệ hạ càng ngày càng khó đoán, rất ghét người phá hoại tư pháp, công bằng, cho nên dưới tình huống cô không đạt được được điều kiện lấy được một trăm triệu phiếu, tự tiện cầu xin cho người bị phán là có tội như cô, không chỉ không có lợi với cô mà còn có khả năng biến lợn lành thành lợn què?
Tống Sư Yểu cảm thấy rất có thể là như vậy. Cứ như vậy thì có thể lý giải vì sao trong thế giới thực tế ảo anh hết lòng bảo vệ cô, còn ở trong thế giới hiện thực anh lại không cách nào chìa tay giúp đỡ rồi.
Tống Sư Yểu hỏi: "Nếu đã ghét rồi thì tại sao không hủy khế ước?"
Trong truyền thuyết, ở thời kỳ viễn cổ, chủ nhân vùng đất này và nhân loại đã định ra khế ước, sau này mỗi chủ nhân đều sẽ gặp được một người định mệnh, có thể cảm nhận được thất tình lục dục, sinh mệnh sẽ không còn buồn tẻ nhàm chán nữa.
Nhưng mặt sau đó cũng có ghi khế ước này có thể giải được.
Nếu người định mệnh thật sự tồn tại, vậy thì việc giải trừ khế ước cũng thật sự tồn tại.
Trên khóe miệng Quốc vương thoáng hiện nét mỉa mai, nhìn chằm chằm cô nói: "Cô cũng biết nhiều nhỉ. Muốn giải trừ khế ước thì cần có sự đồng ý của người định mệnh kia. Cô cảm thấy, cô ta sẽ bỏ được việc nắm quyền lợi của một chúa tể sao?"
Nhân loại quá tham lam, làm sao có thể đồng ý chứ? Lúc cô biết mình là người định mệnh của chủ nhân vùng đất này là sẽ có được bất cứ thứ gì tùy thích, làm sao có thể bỏ qua?
Quốc vương nhìn chằm chằm gương mặt Tống Sư Yểu, rất muốn nhìn ra sơ hở của cô. Nhưng Tống Sư Yểu lại không hề có sơ hở gì, cô nghi ngờ nói: "Đã từng hỏi cô ấy chưa?"
"Hừ, không cần hỏi cũng biết."
Tống Sư Yểu cảm thấy rất khó tin: "Không hỏi thì làm sao mà biết được? Lỡ cô ấy có người trong lòng rồi thì sao? Lỡ cô ấy đã kết hôn rồi thì sao? Lỡ cô ấy cũng ghét Quốc vương thì sao? Vì sao cứ nhất thiết phải ở bên Quốc vương? Lỡ cô ấy cũng ghét định mệnh giống Quốc vương thì sao?"
Quốc vương kinh hãi nhìn chằm chằm gương mặt Tống Sư Yểu, không ngờ lại thấy được cô thật sự đang hoang mang khó hiểu, thật sự thành tâm nói ra những lời này.
"Vớ vẩn." Một hồi lâu sau, hắn nói. Trong lịch sử chưa từng có một vị Quốc vương nào giải ước với người định mệnh của mình, hắn không tin hắn là Quốc vương duy nhất bài xích.
Xem ra cô quả thật không biết, nếu cô biết mình chính là người định mệnh của hắn thì đã không nhẹ nhàng nói ra được những lời này, nếu không đây chính là tự đào hố cho mình nhảy vào, chứng tỏ cô là người dối trá.
"Vậy là vẫn chưa từng hỏi cô ấy phải không?" Trong lòng Tống Sư Yểu dâng lên một loại cảm giác khó hiểu: "Xem ra, Quốc vương là người nhát gan rồi."
Tài xế suýt nữa đạp chân phanh lại, người phụ nữ này! Thật to gan! Dám nói luyên thuyên trước mặt Quốc vương!
Quốc vương từ từ quay đầu, nhìn về phía Tống Sư Yểu với ánh mắt khủng bố.
Nhưng Tống Sư Yểu lại không hề bị dọa, cô choàng chăn qua đầu, cả khuôn mặt đều đã vùi vào trong chăn, căn bản không nhìn thấy vẻ mặt của Quốc vương.
"Quốc vương ghét người định mệnh, nhưng lại không chịu đi giải quyết việc giải trừ khế ước với cô ấy mà một mực ôm nỗi chán ghét trong lòng? Ngài ấy sợ cô ấy biết mình là người định mệnh thì sẽ không muốn giải trừ, chắc là như vậy đúng không?" Giọng nói rầu rĩ của Tống Sư Yểu truyền ra từ trong chiếc chăn. Bởi vì trong lòng đã nhận định hắn là Giang Bạch Kỳ, tin tưởng hắn tuyệt không sẽ làm mình bị thương, cho nên cô nói chuyện không hề run sợ tẹo nào.
Người phụ nữ này!
Quốc vương trừng cô một hồi, không muốn nói chuyện với cô nữa, hắn nhắm mắt lại, giơ tay xoa huyệt thái dương.
Xe dừng lại trước đại sảnh yến tiệc, Tống Sư Yểu xuống xe, tâm tình sung sướng nhìn xe nhanh chóng đi xa. Cô quay người lại, liền nhìn thấy Vân Dương đang trợn mắt há hốc mồm đứng ở cửa, ly rượu đỏ trên tay sắp bị đổ cũng không hay biết.
"Anh Vân."
"Vừa rồi, trong chiếc xe kia..."
"À, là Công tước Murphy, nếu không có anh chỉ đường cho tôi, tôi cũng không thể gặp được anh ấy, cám ơn anh." Tống Sư Yểu mỉm cười nói.
Vẻ mặt Vân Dương trở nên kỳ lạ: "Làm sao cô biết đó chính là Công tước Murphy?"
Tống Sư Yểu nghi hoặc: "Chẳng lẽ không đúng sao?"
"Không, tôi chỉ tò mò thôi, dù sao tôi cũng không thấy rõ mặt."
"Anh ấy nói đó." Tống Sư Yểu nói, cảm giác tồn tại của Giang Bạch Kỳ cực kỳ nhạt, Vân Dương không nhớ được mặt anh cũng là chuyện cực kỳ bình thường, bởi vậy anh ta hỏi câu này cũng rất bình thường thôi. Không nhớ được mặt thì sao có thể biết anh là ai chứ?
"Ồ, thì ra là thế, xem ra quả thật là Công tước rồi, sớm biết thế tôi đã đi chào hỏi." Vân Dương mỉm cười, dời đề tài: "Cô bị ướt rồi, tôi sai người đưa cô đi thay quần áo, tránh bị cảm."
"Cảm ơn."
Vân Dương nhìn bóng lưng Tống Sư Yểu, vừa hoang mang khó hiểu lại vừa có nét nghiêm trọng.
...
Công tước Murphy không xuất hiện ở trong yến tiệc, Tống Sư Yểu được đưa về ngục giam.
Thời gian đến lúc họp báo càng ngày càng gần, việc bàn tán trên mạng về chuyện Tống Sư Yểu sẽ chọn phúc thẩm hay giảm ám cũng càng ngày càng nghiêm trọng. Có mấy tài khoản weibo lớn với công ty xổ số cũng phát hành vé số liên quan đến chuyện này, số người chọn giảm hình phạt và phúc thẩm gần như ngang hàng. Còn các tài khoản weibo và công ty xổ số phát hành vé số đặt cược Tống Sư Yểu có thể tham gia tập thứ tư hay không thì căn bản không có ai mua cả.
Hầu như tất cả mọi người đều cho rằng, Tống Sư Yểu sẽ không tham gia tập bốn, cô đã có năm mươi triệu phiếu rồi, nếu tiếp tục tham gia, chẳng lẽ muốn lấy đến một trăm triệu phiếu để cho đoàn thẩm tra của Quốc vương ra tay sao? Vậy thì khoa trương quá, có thể lấy được năm mươi triệu phiếu đã là chuyện trước nay chưa từng có, cho nên cũng sẽ không dám đánh cược nữa.
Trong lòng Lương Kiều vô cùng lo lắng, sợ Tống Sư Yểu sẽ không tham gia tập tiếp theo. Tập thứ ba làm anh ta mất sạch thể diện rồi, trong lòng một mực nghĩ đến tập thứ tư có thể hòa nhau một ván, từ tập thứ ba anh ta đã nghĩ ra kịch bản cho tập thứ tư, tự nhận là tinh diệu vô song, nhất định có thể xô ngã Tống Sư Yểu từ thần đàn xuống.
Kết quả tuyệt đối không thể ngờ nổi, đến cuối tập ba Tống Sư Yểu lại lấy được năm mươi triệu phiếu!
Nếu cô không tham gia tập thứ tư thì anh ta gỡ hòa kiểu gì đây?
Anh ta chờ mong nhóm đại cổ đông sẽ phái người đi cưỡng bức dụ dỗ Tống Sư Yểu, đảm bảo cô sẽ tiếp tục tham gia tập thứ tư, nhưng chờ mãi vẫn không được.
Bên kia, Tô Tình đang ở nhà họ Hoắc cũng nhận được điện thoại.
"Xin lỗi, hiện tại không ai dám động đến Tống Sư Yểu cả." Người ở đầu bên kia điện thoại nói: "Tôi không dám làm khó cô ấy, tự giải quyết cho tốt đi."
Tô Tình sửng sốt, nhìn cuộc gọi bị cắt đứt. Sao lại thế này? Cô ta gọi mấy cuộc điện thoại mới gián tiếp biết được, Tống Sư Yểu lại từng đến vương cung!
Vương cung là nơi ở của một vị sở hữu quyền lực cao nhất đáng sợ nhất của quốc gia này. Giờ Tống Sư Yểu đã có thể được Quốc vương chú ý tới rồi, không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất, không ai muốn lấy tính mạng mình ra để mạo hiểm cả.
Tô Tình được Nguyên Mạn Chi nhắc nhở, phát hiện Hoắc Sâm có tình cảm đặc biệt với Tống Sư Yểu mà sinh lòng ghen tị, muốn Tống Sư Yểu chịu chút khổ cực trong nhà giam, kết quả còn chưa kịp hành động thì kế hoạch đã chết yểu.
Nghe xong chuyện này, Tô Tình cũng toát ra mồ hôi lạnh.
Sau khi thông tin này được truyền khắp xã hội thượng lưu, đám người kiện Tống Sư Yểu đều không thể ngủ ngon, kích động sợ hãi đến mức ngón tay run rẩy, sợ một giây sau đoàn thẩm tra của Quốc vương sẽ xông vào nhà bọn họ.
Trong sự lo lắng hãi hùng, cuối cùng cũng chờ được đến ngày mở họp báo của Tống Sư Yểu.
Đây là trình tự cố định, vì thể hiện rõ nghi thức phi phàm của "Ngày phán xét chính nghĩa", Tống Sư Yểu đạt được năm mươi triệu phiếu, cuối cùng cũng có thể nói chuyện trước mặt phóng viên, tuyên bố với công chúng rằng cô sẽ lựa chọn để tòa án phúc thẩm hay là giảm hình phạt.
Nhưng chẳng phải cho dù có chọn thế nào thì đây vẫn là một cái bẫy xấu xa sao?
Chọn để tòa án phúc thẩm, mấy tòa án sẽ phải thừa nhận mình phạm sai lầm, vu oan cho người ta? Còn nếu chọn giảm hình phạt, công chúng sẽ nghĩ vì sao cô lại chọn giảm hình phạt mà không phải phúc thẩm? Cô đang chột dạ đúng không, cô vốn dĩ không hề bị oan, mà thái độ của công chúng sẽ trực tiếp liên quan đến việc cân nhắc giảm kỳ hạn hình phạt cho cô.
Tất cả mọi người đều tò mò Tống Sư Yểu sẽ chọn thế nào.
"Nhanh nhanh nhanh, truyền hình họp báo sắp bắt đầu rồi!"
"Mau bật TV lên xem đi!"
"Vội cái gì, có gì hay mà xem? Tống Sư Yểu sẽ chọn gì ai cũng đoán được rồi."
"Chắc chắn sẽ chọn giảm hình phạt."
"Xùy, tôi cá chắc sẽ chọn phúc thẩm, cô ta căn bản không thích loại Hoắc Hải này, không thể nào cưỡng hiếp hắn!"
"Ài... Tôi còn chưa được xem hết chương trình mà, mới đến tập ba..."
"Đừng nghĩ nữa, Tống Sư Yểu sẽ không tham gia tập bốn đâu."
"..."
Mỗi tạp chí lớn đều có các phóng viên đến, chật ních hội trường, ánh mắt tràn đầy vẻ chờ mong. Cuối cùng, dưới sự chú ý của mọi người, Tống Sư Yểu cũng đi ra.
"Tống Sư Yểu!"
"Ra rồi, ra rồi!"
Tách tách tách, đèn flash không ngừng lóe sáng.
Tống Sư Yểu được hai vị nữ cảnh sát áp giải, đi tới giữa sân khấu.
Các thành viên của diễn đàn Thiên Hội Lượng vẫn luôn chú ý đến chuyện này. Bọn họ nắm chặt hai tay, mặc niệm, lựa chọn giảm hình phạt đi, nhất định phải lựa chọn giảm hình phạt, tuyệt đối đừng lựa chọn phúc thẩm.
Mấy người Phượng Lâm Hà cũng ở trong nhà quan sát. Bọn họ đã chuẩn bị xong cả rồi, chỉ cần Tống Sư Yểu lựa chọn giảm hình phạt, nhiều nhất là tháng sau, Tống Sư Yểu có thể được tạm tha ra tù, nhận được sự tự do.
Tống Sư Yểu nhìn những người này, trong lòng cảm thấy vô cùng mỉa mai.
"Lựa chọn của tôi là..."
Tất cả mọi người đều nín thở, chờ đợi Tống Sư Yểu nói ra đáp án. Là giảm hình phạt, hay là tòa án phúc thẩm?
"... Tiếp tục tham gia tập bốn."
Cái gì?
Hiện trường lặng ngắt như tờ, đến các phó nháy cũng dừng tay, kinh sợ hãi hùng, quên mất phải chụp ảnh.
Còn các khán giả đang xem buổi họp báo này thì thi nhau trợn tròn mắt.
___________________
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro