🌱Chương 178: Phiên ngoại 5🌱
"Hầy, cũng chẳng biết tết có về đúng thời gian không nữa." Phượng Lâm Hà nhìn chiếc xe lái đi xa, bắt đầu cảm thấy hơi cô đơn.
Quản gia: "Cô chủ và anh Giang đều là người tuân thủ lời hứa, chắc chắn có thể về đón Tết với cậu đúng thời gian mà."
Để có thể nhàn nhã ngắm phong cảnh ven đường, phương thức du lịch mà Tống Sư Yểu và Giang Bạch Kỳ lựa chọn là du lịch tự túc. Lái một chiếc xe van du lịch đã được sửa sang thành một chiếc xe RV di động, bên trên còn đặt hai chiếc xe đạp, bất cứ lúc nào cũng có thể đổi xe bốn bánh sang hai bánh.
Một đường núi cao sông dài, lòng người khó đoán, hai người nam nữ trẻ tuổi, đáng lẽ ra quãng đường chắc chắn sẽ hơi nguy hiểm, nhưng Phượng Lâm Hà lại rất yên tâm.
... Sao có thể không yên tâm được? Giang Bạch Kỳ cũng là chủ nhân, quan trọng nhất là, người này còn mang đất của mình theo. Đây có lẽ là Quốc vương duy nhất trên thế giới này đi ra ngoài còn phải mang theo "quốc thổ" của mình.
Nói là du lịch tự túc, nhưng vì có hệ thống lái tự động nên không cần tự mình lái xe.
Tống Sư Yểu và Giang Bạch Kỳ đều ngồi trên sô pha.
Một người đất nhỏ bằng bàn tay làm bằng đống đất, phát ra mấy tiếng "he~", "ha~", "a~", "ya~" đủ các loại, hoặc là ngồi ngoan ngoãn, hoặc là chạy tới chạy lui. Đồng bọn bên người dẫm tới dẫm lui bò qua bò lại, chạy qua chạy lại trong không gian rộng lớn của chiếc xe, còn có một đứa từ sau ghế sofa bò lên, muốn nhảy lên vai Tống Sư Yểu.
Lúc này, một bàn tay tái nhợt vươn từ bên cạnh, khẽ búng, người đất nhỏ bẹp một cái ngã thành một đống. Nhưng một lúc sau nó lại khôi phục nguyên trạng, không dám dính một chút bụi bặm nào trên đệm, chống eo huyên thuyên với kẻ gây chuyện, dường như đang mắng người.
"Phiền." Giang Bạch Kỳ thấp giọng mắng.
Người đất nhỏ càng mắng càng hăng.
Tống Sư Yểu đang bưng một bồn hoa nhỏ, thường thì sau khi Hoa Nương Tựa trưởng thành cùng với tộc bọn họ thì sẽ không sinh trưởng thêm nữa, nhưng nếu cần thì có thể bảo tồn lâu dài. Đợi sau khi có bạn đời, bọn họ sẽ lấy ra trồng vào trong đất một lần nữa, ba mẹ hai bên tưới sự mong đợi và tình yêu chân thành tha thiết vào, thì có thể sẽ nảy mầm lớn lên vào một ngày nào đó, sinh ra đời sau của hai người.
Lúc này một đoạn trong suốt nho nhỏ bằng bàn tay được vùi vào trong bồn hoa, cũng không biết có thể đâm chồi non vào một ngày nào đó không.
Nhân loại sinh ra trong bào thai, cảm thấy cách sinh trưởng của tộc này đúng là rất đặc biệt.
"Chiu~" Đất trong bồn hoa động đậy, có hai điểm nhỏ như đôi mắt lồi lên từ bên dưới, nhìn sang Tống Sư Yểu, Tống Sư Yểu bỗng cảm giác có một đôi mắt to tròn long lanh nước đang nhìn sang.
Cô cảm thấy thật đáng yêu: "Muốn đi chơi à?"
"Hey~"
"Đi đi, phải bảo vệ hạt giống đấy nhé."
"Ya~"
Đất trong bồn hoa vươn hai cái tay nhỏ ra, bám vào mép bồn, muốn rút bản thân từ trong bồn hoa ra, nhưng tốn nhiều sức cũng không bò ra được: "Hu~"
Tống Sư Yểu đảo chậu hoa lại, lắc lắc trên tay mình, cuối cùng cũng rơi ra, một đống rơi trên bàn tay cô. Nó vung hai cái chân và hai cánh tay nhỏ, bò lên vai Tống Sư Yểu theo cánh tay cô, ôm lấy tai cô hôn hôn cọ cọ.
May mà Giang Bạch Kỳ coi đất của mình như bảo bối, một chút bụi cũng sẽ không rơi, nếu không thì nhiều người đất nhỏ muốn bò lên người cô như vậy, người Tống Sư Yểu sớm đã toàn bùn là bùn rồi.
Giang Bạch Kỳ: "Ồn."
Tuy âm thanh bọn chúng phát ra rất nhỏ, cũng đáng yêu, nhưng nhiều âm thanh gộp lại nghe có hơi ồn. Chứ đừng nói tới những thứ hoạt bát quá mức kia, còn đánh nhau nữa, hơn nữa còn kéo bè kéo lũ tới đánh nhau.
"Em cảm thấy rất đáng yêu mà." Tống Sư Yểu cười híp mắt nhìn đống người đất nhỏ kia. Cô vừa khen xong, người đất nhỏ cũng không đánh nhau nữa, mấy gương mặt đất đồng loạt nhìn sang, cùng kêu lên: "Oa~"
Tống Sư Yểu: "Suỵt."
Giang Bạch Kỳ: "..." Vành tai đỏ lên, xấu hổ trừng những người đất nhỏ kia một cái.
Như mọi người đều biết, cảm xúc của chủ nhân có thể ảnh hưởng đến đất của mình, nhưng cơ bản là lúc cảm xúc rất mãnh liệt mới có thể có ảnh hưởng rõ ràng. Có lẽ vì diện tích của đất quá nhỏ, thành ra sức mạnh của Giang Bạch Kỳ hoàn toàn có thể khống chế được đất của anh, cũng có thể là vì Giang Bạch Kỳ quá yêu thương và trân trọng chút đất này, cho nên nhận được sự đáp lại của đất, thành ra biến thành dáng vẻ như thế này.
Tính cách của người đất nhỏ đều chịu ảnh hưởng của Giang Bạch Kỳ, khi anh trong giai đoạn thả lỏng, không phát tín hiệu lệnh khống chế, chúng nó cũng sẽ lười biếng, tự có tính cách của mình. Chỉ có một điều không thay đổi, đó chính là thích gần gũi Tống Sư Yểu, thi thoảng còn thể hiện ra vẻ si mê.
Lúc ở nhà họ Phượng, Tống Sư Yểu đi đến đâu, đằng sau đều có một chuỗi người đất nhỏ ê ê a a đi theo, cô bất cẩn giẫm bẹp rất nhiều lần.
Tống Sư Yểu cảm thấy đây rõ ràng là sự thể hiện nội tâm của Giang Bạch Kỳ.
Bởi vì phải mang theo ra ngoài nên cơ thể của người đất nhỏ rất rắn chắc, đất nén rất chặt, một con ở đây bằng với sức hai con khi ở nhà họ Phượng, nhưng thể tích thu nhỏ mà trọng lượng của cả khối đất không hề nhẹ đi. Bởi vậy mới cần sử dụng chiếc xe van có thể tải nổi này, đợi xuất cảnh rồi thì không cần nữa, bọn chúng có thể đi theo hai người họ ở đằng sau.
Niềm vui của du lịch tự túc nằm ở chỗ có thể dừng lại nghỉ ngơi ăn uống bất cứ lúc nào, nhẹ nhàng tự tại như đi du xuân. Chiếc xe dừng lại ở vùng ngoại ô có phong cảnh rất đẹp, một tấm khăn dã ngoại phủ lên thảm cỏ xanh mướt, bày đồ ăn và hoa quả đã chuẩn bị sẵn ra. Làn gió tự nhiên và ánh mặt trời tươi đẹp, còn có một đám người đất nhỏ đang chạy qua chạy lại rất vui vẻ, tất cả đều vô cùng nhàn nhã, làm cho Tống Sư Yểu ăn no uống đủ cảm thấy buồn ngủ.
"Ngủ trưa một giấc rồi tiếp tục xuất phát nhé." Tống Sư Yểu ngáp một cái.
"Được."
Giang Bạch Kỳ dựa vào cây, Tống Sư Yểu nằm ngã trên đùi anh, gối lên đùi anh nhắm mắt lại, rất nhanh đã chìm vào giấc ngủ thoải mái và an tâm.
Giang Bạch Kỳ vuốt ve tóc cô, cụp mắt nhìn cô chăm chú, khóe miệng khẽ cong, trong đôi mắt màu xám đong đầy tình yêu.
Mấy người đất nhỏ tranh nhau chạy tới, trên tay nhỏ cầm thứ hạt giống gì đó, không biết là nhặt ở đâu ra. Không phát hiện ra Tống Sư Yểu đã ngủ, chúng nhảy nhót trồng hạt giống lên đầu, cả người run rẩy như nghẹn gì đó, siết tay dùng sức. Một lúc sau, trên đầu nảy mầm, mầm trưởng thành rất nhanh, mọc ra nụ hoa sau đó nở rộ.
Người đất nhỏ đầu tiên trồng nở hoa vui mừng lắm, nhảy nhót muốn Tống Sư Yểu nhìn đoá hoa hồng nhỏ trên đầu nó, muốn tặng cho cô. Giang Bạch Kỳ ngắt hoa xuống, khiến người đất nhỏ tức giận ê ê a a mắng chửi.
Người đất nhỏ thứ hai theo sát sau đó, nở ra một đoá bồ công anh. Giang Bạch Kỳ thổi một cái, thổi bay hết bông đi. Nó vội vàng quay người đi tìm hạt giống khác.
Người đất thứ ba là vất vả nhất, kết quả lại mọc ra một cây rau, tự mình khóc lóc bỏ chạy.
Giang Bạch Kỳ nghịch bông hoa hồng nhỏ một lát, cầm cánh hoa mềm mại chạm vào gò má cô, làn da trắng nõn còn hơn cả tuyết, môi đỏ mềm mại đầy đặn, xinh đẹp hơn cả hoa. Anh không nhịn lòng được mà cúi đầu xuống, khẽ hôn lên gò má cô một cái. Dường như Tống Sư Yểu đang ngủ mơ cảm nhận được, khóe miệng hơi cong lên. Giang Bạch Kỳ thấy vậy, ý cười trong mắt càng sâu hơn, lại hôn thêm vài cái nữa.
Một người đất nhỏ bên cạnh cũng muốn hôn, bị Giang Bạch Kỳ búng ra, lăn mấy vòng, ngồi trên đất vẻ mặt hoang mang.
"Đi tìm hạt giống đi, phải là hạt giống hoa." Giang Bạch Kỳ ra lệnh.
Người đất nhỏ mắng mỏ hai câu rồi mới rời đi.
Tống Sư Yểu ngủ trưa một giấc, sau khi thỏa mãn tỉnh dậy liền bị cảnh tượng trước mắt làm cho hoang mang.
Đám người đất nhỏ trước mặt, trên đầu mỗi đứa đều nở hoa, có đỏ có vàng có tím, có hoa dại nho nhỏ không biết tên, cũng có cả hoa mẫu đơn rất to khiến người đất nhỏ như đội mũ hoa trên đầu.
"Oa~"
Giống một đám tinh linh nhỏ đang tặng hoa cho cô vậy.
Tống Sư Yểu cong mắt, nhìn sang Giang Bạch Kỳ: "Cảm ơn anh."
"Đừng khách sáo." Giang Bạch Kỳ bình tĩnh nói.
"Để đáp lễ, chúng ta hôn nhau đi. Hôn kiểu mà lưỡi cũng muốn hoạt động ấy."
"..."
"Không muốn à?"
"Muốn."
Anh ôm lấy eo Tống Sư Yểu, cúi đầu ngậm lấy môi cô.
Tống Sư Yểu mỉm cười, ôm lấy cổ anh, nhiệt tình đáp lại.
...
Tác giả có lời muốn nói:
Một đám người đất nhỏ mọc hoa trên đầu đanh vây xem: "Oa~"
________________
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro