🍀Chương 83🍀


Trời đã về khuya nhưng chính phủ vẫn bận rộn công việc.

Người trong bộ chỉ huy quân sự và quan chức cấp cao đã họp bàn cả ngày, từ tranh chấp gay gắt cho đến lí luận yếu ớt, ai nấy đều mang tâm trạng nặng nề.

Quốc sư đã tính toán ra, rằng ba ngày sau, Quỷ vương sẽ thoát ra khỏi phong ấn, nếu như mấy người tu tiên kia không thể chế ngự hắn vậy thì bọn họ buộc phải sử dụng đến biện pháp cuối cùng - "Bom ác khí."

Ai cũng không ngờ rằng, lòng người cũng có thể sinh ra ác khí, tích tụ đủ cũng có thể tạo ra "vũ khí hạt nhân" như của thời hiện đại. Cho dù có là Quỷ vương cũng sẽ bị thứ ác khí này nuốt chửng.

Thành phố đặt mộ của Lăng Vương - Thành phố B sẽ bị thứ ác khí này bao phủ, chính phủ sẽ dốc toàn lực sơ tán người dân ở đây trong ba ngày, nhưng nơi đây chứa đựng sinh cơ, nếu như bị ác khí cắn nuốt sẽ không thể lại gần được nữa.

Tám triệu người ở thành phố B sẽ mất đi ngôi nhà của họ.

Cái giá phải trả là quá lớn.

...

Mộ Lăng Vương.

Đám người tu tiên trên người chỉ còn lưu lại được một chút linh lực rút ra, thay vào một nhóm khác tiếp tục.

Bọn họ ngồi trên mặt đất, gương mặt ai nấy cũng đầy nét mệt mỏi.

"Sư phụ!" Một đệ tử trẻ tuổi vượt qua trạm gác chạy tới.

Một vị trưởng lão quay đầu nhìn thấy liền thở gấp: "Con tới đây làm gì? Mau quay về ngay!"

Đệ tử trẻ tuổi hốc mắt ửng đỏ: "Sư phụ, sư phụ xem, Tống Sư Yểu của Thái Sơ Kiếm Tông hôm nay chỉ một kiếm đã tinh lọc ác khí của cả một tòa nhà."

Đệ tử trẻ tuổi vội lấy điện thoại ra, sư phụ lại nói: "Không thể nào, một tòa nhà dù chỉ có ba tầng thì đến ta cũng không thể tinh lọc được."

"Thật mà, sư phụ xem video này!" Đệ tử nọ vội nói, nhưng ngay lập tức thay đổi sắc mặt: "Sao lại không có mạng! Sao mạng chỗ này lại kém vậy chứ, sư phụ, sư phụ đợi con một chút..."

"Chỗ này không có mạng đâu! Con ra ngoài ngay!"

Xung quanh mộ Lăng Vương đã bố trí các loại vũ khí, tín hiệu hỗn loạn, điện thoại bình thường thì làm gì có mạng được.

"Sư phụ, là thật đó..."

Không phải chỉ có người của môn phái này nhắc tới chuyện của Tống Sư Yểu, người môn phái khác cũng nhắc tới video, nhưng đều không có ai tin.

Mười năm qua, thứ mà người khác thấy ở nhà họ Tống đều là diễn trò, nói một câu không dễ nghe thì chính là khiến người khác cảm thấy não mấy người nhà này đều không bình thường, cho dù bây giờ có mở video ngay trước mặt thì họ cũng sẽ mặc định cho rằng đây là lừa người mà thôi.

Chỉ với một kiếm mà chưa đến mười giây đã có thể tinh lọc, điều này quá phóng đại. Tống Sư Yểu mới 18 tuổi, ngay cả đến trưởng bối lớn nhất và mạnh nhất ở đây cũng không thể tinh lọc chỉ trong vòng mười giây, ít nhất cũng phải cần tới nửa tiếng.

"Được rồi được rồi, đứa trẻ này bị người nhà dạy hư rồi, nhưng nó cũng không làm chuyện gì xấu, không cần phải dồn nó tới chỗ chết, nó mới chỉ mười tám tuổi thôi!" Một vị trưởng lão lên tiếng, ông cảm giác vị tiểu bối này như đang muốn hại người vậy.

Đám tiểu bối cảm thấy bản thân oan ức vô cùng, rõ ràng là bọn họ đang muốn còn nước còn tát mà, nhỡ đâu Tống Sư Yểu thật sự lợi hại như vậy thì sao? Nhưng nghe các vị trưởng bối nói, bọn họ cũng thật sự cảm thấy có phải Tống Sư Yểu đang lừa người hay không, rằng đây là vở kịch được sắp đặt ngay từ trước.

"Ầm.."

Đột nhiên tiếng sấm vang lên, gió to thổi tới.

"A!"

"Mau tới đây đi!"

Người truyền linh lực cho phong ấn la lớn, đội bọn họ đột nhiên bị cưỡng ép, linh lực bị hút đi! Cường bạo cướp lấy, rõ ràng là có sát khí!

Các đại sư đang nghỉ ngơi cũng không quan tâm gì khác, chỉ có thể lập tức đứng dậy chi viện, ngay sau đó cũng rơi vào tình trạng linh lực bị cưỡng chế lấy đi.

Bọn họ bắt đầu ho ra máu, có người ngã lăn ra đất rơi vào hôn mê, bị choáng, thậm chí còn có người không thở được.

Có đại sư phát hiện ra vấn đề, đôi mắt mở to quay đầu hét lên với đám tiểu bối: "Đừng qua đây, các trò đừng qua đây, mau chạy đi! Phong ấn bị phá rồi! Lăng Vương muốn chúng ta mất hết linh lực! Bọn ta không chống đỡ nổi nữa, mau chuẩn bị bom ác khí! Mấy đứa nhỏ, mấy đứa nhỏ chạy mau!"

"Sư phụ!"

Tần Mân đứng một bên vừa nhìn vừa tìm cơ hội thoát thân liền kéo mấy người đang định lao lên: "Đừng phụ lòng các sư phụ, chúng ta mau rời khỏi đây!"

Ở bên này, hội nghị chính phủ vừa kết thúc liền nhận được tin phong ấn mộ Lăng Vương đã bị phá.

Lần này Tằng Xán không còn đóng vai anh rể nữa, nói thật, muốn anh ta đóng tiếp vai anh rể anh ta nghĩ thôi cũng thấy sợ rồi. Lần này anh ta là tông chủ đời kế tiếp của phái Huyền Linh, là vị Đại sư huynh ôn nhu ấm áp của phái Huyền Linh, ban đầu ekip muốn Tống Sư Yểu gia nhập phái Huyền Linh, để cô yêu anh ta.

Kết quả Tống Sư Yểu không hề đến phái Huyền Linh, anh ta vừa đến đã ngây ngốc ra đó.

Mà điều khiến anh ta bất ngờ hơn đó là mới tới chưa được bao lâu, anh ta đã phải đối mặt với việc trở thành cô nhi, đảm nhiệm chức trách tông chủ đời tiếp theo.

Vốn định lên mạng xem xem đánh giá của mọi người đối với Tống Sư Yểu, suy đoán xem có phải Tống Sư Yểu phá kịch bản rồi hay là giả thần giả quỷ thì đột nhiên bị một người hầu gọi tới quảng trường của phái Huyền Linh.

Trên quảng trường đã tập hợp các đệ tử của phái Huyền Linh, phần lớn là đệ tử nhỏ tuổi hoặc là bị thương, không tiện ra ngoài.

Trước quảng trường có đặt một viên đá nhẵn bóng như gương, trước khi Tằng Xán kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, viên đá đó liền phát sáng, ngay sau đó, một bức tranh hiện ra.

Là tình cảnh khốn cùng ở mộ Lăng Vương.

Mẹ của Tằng Xán chật vật ho ra một ngụm máu: "Tằng Xán, con trai, kể từ ngày hôm nay, phái Huyền Linh do con tiếp quản, kế nhiệm chức vụ tông chủ. Chúng đệ tử phái Huyền Linh nghe cho kĩ, hôm nay ta và các sư phụ, còn có các sư huynh sư tỷ của các con vì thiên hạ này mà hy sinh đến linh lực cuối cùng, các con hãy lấy bọn ta làm tấm gương..."

Lời còn chưa nói xong, bà đã ho ra thêm một ngụm máu nữa.

Tằng Xán sững người, mọi người xung quanh cũng sững người, chuyện gì đã xảy ra?

"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?" Tằng Xán quay sang hỏi lão hầu.

Lão hầu bật khóc, đem mọi chuyện ông biết kể lại cho Tằng Xán.

/Ôi!/

/Còn xảy ra chuyện lớn đến vậy sao!/

/Ôi vãi, vừa bắt đầu đã có nhiều người chết như vậy?/

/Tống Sư Yểu đâu rồi? Cô ấy lợi hại như vậy, sao bọn họ không tìm cô ấy?/

Những người xem được cảnh tượng kia đều sững sờ, trong thế giới ảo này, một chuyện lớn đã xảy ra.

...

Tại Thái Sơ Kiếm Tông, mấy vị sư huynh sư muội đang tụ tập tại nhà ăn.

Tông chủ cùng ba vị sư phụ, sư thúc ngồi ở hàng trước, phía sau là các đệ tử.

Tống Sư Yểu ngồi ở giữa, là vị trí trung tâm, trước mặt là đĩa đồ ăn nhiều nhất, có điều mấy vị sư huynh cũng quen rồi, dù sao đến khi họ làm cơm, bọn họ cũng sẽ theo bản năng lấy thêm thịt cho sư muội.

Chăm như thế mà vẫn gầy rộc ra.

Tống Sư Yểu nhìn bát của các sư huynh, có chút bất lực nói: "Ngày tháng sau này khá hơn, chúng ta có thể ăn đồ ngon rồi."

Đại sư huynh lớn như vậy rồi mà trong đĩa cũng không có mấy miếng thịt, mười mấy năm qua bọn họ sống khá thiếu thốn, nhưng những ngày tháng tốt đẹp rồi cũng sẽ tới thôi.

"Giờ còn chưa được gọi là khá hơn sao. Tiền sư muội kiếm được hôm nay không phải mang hết tới ngân hàng rồi sao. Chờ khi cửa hàng của chúng ta mở lại, lúc đó ăn ngon cũng không muộn."

"Đúng."

Bế quan tu luyện mười năm, bọn họ bí mật ra tay diệt trừ một số yêu tà, nhưng đều không phải làm trước mặt người khác, bởi vậy mà thế giới ngoài kia vẫn thường coi khinh Kiếm tu. Ngay cả khi có sức mạnh thì vẫn sẽ có nhưng nỗi sợ trong tiềm thức. Nó giống như những bóng ma âm ảnh, phải dùng tới tẩy xóa đặc biệt mới có thể loại bỏ nó.

Trong nhà ăn có một chiếc ti vi cũ, bốn vị sư trưởng hàng ngày đều vừa ăn vừa xem bản tin thời sự, các đệ tử cũng đã quen, vừa ăn vừa xem các tin tức trong ngoài nước.

Không có tin gì về mộ Lăng Vương.

/Rõ ràng là chính phủ của thế giới này muốn che giấu chuyện mộ Lăng Vương/

/Không giấu thì còn làm gì nữa?/

/Tống Sư Yểu vẫn còn ăn hả, còn không mau đi giúp sức đi, không phải cô lợi hại nhất sao?/

/Có bệnh hả? Mắc mớ gì đến cô ấy? Mấy người không nhớ là sáng nay cô ấy hỏi mấy người chính phủ kia có cần cô ấy giúp không, bọn họ trả lời như thế nào à?/

/Có việc thì tới nhờ cậy Tống Sư Yểu, yên chuyện thì không khác gì bị tội giết người, mấy người hay thật đấy/

/Lo lắng thật/

...

"Chuyện đến nước này, người ở thành phố B vẫn chưa di tản xong, bom ác khí sẽ nhanh chóng được bắn ra, không cần phải công bố cho người dân, như vậy sẽ chỉ càng gây thêm hoảng sợ, đến lúc đó để che giấu thì cứ nói đây là cuộc tập kích của yêu ma. Em ở thành phố V đi, chỗ đó cách không xa thành phố B, anh sợ nó sẽ ảnh hưởng tới em. Anh đã cử người tới đón em rồi, em mau nhanh chóng rời khỏi đó đi."

Viên Phi nghe lời anh mình nói trong điện thoại.

Viên Phi năm nay 19 tuổi, vừa mới vào đại học, bởi vì nghỉ hè nên đang cùng bạn bè đi du lịch khắp cả nước. Nghe lời anh mình nói liền bực bội khó chịu ôm đầu.

"Thật sự không còn cách nào khác sao?"

"Đây là biện pháp cuối cùng rồi, được rồi, em đừng có ra ngoài nói lung tung, anh có việc phải đi rồi." Anh cả cúp điện thoại.

Viên Phi sinh ra trong kiểu gia đình này, cũng biết là ngay trong lịch sử cũng có rất nhiều chuyện bị che giấu không cho người dân biết, nhưng đây là lần đầu tiên bản thân cậu trải qua chuyện như vậy.

Cậu cảm thấy rất đau, tại một thành phố khác, tại thành phố ngay bên cạnh thôi, hơn tám triệu người sắp phải chịu cảnh đau thương, kể cả sau này có thuốc trị bệnh thì những ác khí kia cũng sẽ bám sâu vào trong cơ thể, những người đó sau này sẽ ốm yếu tàn tật.

Thậm chí sẽ có rất nhiều người chết ngay tại chỗ.

Mà họ lại không biết gì cả, người mẹ có lẽ vẫn đang cho con mình bú, người ba vẫn đang dạy con làm bài tập về nhà, những đôi yêu nhau vẫn đang cùng nghĩ về tương lai tươi sáng hạnh phúc...

Cậu biết đôi khi sẽ cần đánh đổi, một số người cần hy sinh vì lợi ích chung của mọi người.

"Cậu chủ." Ngoài cửa, người được anh cả phái tới đã đến.

"A Phi, chúng ta đi thôi." Mấy người bạn đã được người nhà thông báo, cũng đã xách hành lý xuống cả.

Viên Phi nhắm mắt lại, trong đầu đột nhiên hiện lên đôi mắt của Tống Sư Yểu, tim cậu đập lỡ mất một nhịp, lập tức đứng dậy: "Không! Vẫn có cách khác! Tôi không muốn từ bỏ, có lẽ Tống Sư Yểu sẽ có cách thì sao?"

"Nhưng không ai tin Tống Sư Yểu có thể làm được, hơn nữa bây giờ cũng đã quá muộn rồi, trừ phi Tống Sư Yểu biết bay." Thái Sơ Kiếm Tông cũng ở thành phố V, ngồi xe tới mộ Lăng Vương sẽ không kịp, bây giờ máy bay bay tới thành phố B cũng ngừng hoạt động rồi.

"Nhỡ đâu cô ấy biết bay thật thì sao?"

Đám bạn nhìn sang Viên Phi, mặt mày đồng loạt biểu tình mẹ nó, cậu điên thật rồi.

...

Thái Sơ Kiếm Tông cũng có điện thoại bàn, điện thoại bàn đặt ở nhà ăn, phòng khách, sân luyện tập cũng có. Lắp nhiều như vậy là vì không muốn bỏ lỡ đơn đặt hàng nào. Tuy là trước đây một năm cũng không có nổi mấy lần chuông điện thoại reo, gần nhất là mười năm nay, nhiều người nhàn rỗi đều gọi điện tới mắng mỏ Tống Sư Yểu.

Chuông điện thoại vừa reo, bọn họ theo bản năng liền nghĩ lại là điện thoại gọi tới mắng người rồi.

"Thập ngũ đi nghe đi kìa."

"Thập lục sư đệ đi nghe đi."

"Đệ không đi, Tam sư huynh ở ngay bên cạnh thì nhận đi ha."

"..." Tam sư huynh thật thà không còn cách nào khác đành phải nhấc điện thoại lên.

Đã chuẩn bị xong tâm lý, nghe thấy âm thanh chói tai là sẽ lập tức cúp máy, thế nhưng kết quả lại nghe được thứ không ngờ tới, Tam sư huynh sửng sốt, nhìn về phía Tống Sư Yểu: "Sư muội, cuộc gọi này có lẽ em phải nghe rồi."

Tống Sư Yểu nhướng mày đứng dậy đi qua.

Một lúc sau, sắc mặt cô thay đổi: "Biết rồi."

Viên Phi sững người, đám bạn quanh cậu đang hỏi chuyện như thế nào rồi.

"Cô ấy, cô ấy nói biết rồi."

"Sau đó thì sao?"

"Cúp máy rồi."

Thế nghĩa là sao? Có ra tay hay không? Có thể giúp được hay không? Viên Phi không biết, cậu đã làm điều duy nhất mà cậu có thể làm rồi, hít một hơi thật sâu, Viên Phi cùng mấy người bạn lên xe rời khỏi.

Dưới màn đêm, đệ tử Thái Sơ Kiếm Tông rút ngự kiếm ra, bay trên nền trời đen tựa như những vệt sao băng sáng.

Có người nọ vô tình nhìn thấy lập tức cố sức chớp mắt rồi tự vỗ vỗ mặt mình mấy cái: "Mắt mình cần nghỉ ngơi rồi sao?"

"Tôi còn nhìn thấy ai đó đang bay luôn đấy, ha ha ha, có phải tôi ăn nhầm phải nấm độc rồi không?" Người đàn ông ngồi uống rượu trên ban công nhìn đĩa nấm của mình say sưa.

...

"Tọa độ N21.11, E61.9, thành phố B, mộ Lăng Vương."

Đếm ngược phóng bom ác khí là 10 giây, 10, 9, 8, 7, 6, 5, 4, 3, 2, 1!"

"Phóng!"

Một tên lửa màu đen được phóng từ một vệ tinh vũ khí trong không trung, nhắm thẳng hướng mộ Lăng Vương mà lao tới.

Bên trong mộ Lăng Vương, vị đại sư cuối cùng đã cạn linh lực, cơ thể đổ xuống đất.

Ánh sáng phong ấn mờ đi, xung quanh tựa hồ như yên tĩnh trở lại.

Nhưng giây tiếp theo, lăng mổ nổ tung, tiếng gầm vang của hàng vạn quân ngựa vang lên, âm lạnh tựa như âm binh lao ra từ âm tào địa phủ.

Ngay khi thiên binh vạn mã lao ra, bom ác khí lập tức ập tới.

"Bùm!"

___________________

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro

Tags: #trùngsinh