Chương 49: Bữa tiệc
Vì làm người tốt, Tiffany về đến công ty thì đã muộn. Cô đến toilet rửa mặt, sau đó đưa thiệp cho Taeyeon. Lúc cô đẩy cửa vào, Taeyeon đang gọi điện thoại, Tiffany chỉ chỉ lên túi trên tay, Taeyeon nhìn cô, gật đầu. Tiffany để đồ lên bàn, im lặng ra ngoài.
Lúc Tiffany đóng cửa phòng, ngăn luôn tiếng Taeyeon, chỉ là, lúc cô còn ở trong nghe Taeyeon nói với đầu dây kia cái gì mà sơ suất công trình Busan, cái gì mà tài liệu hạng mục lộ ra ngoài, hỏi đã điều tra ra ai làm chưa. Còn nữa, Tiffany còn nghe từ quan trọng nhất: Park thị!
Cô đi ra, về chỗ ngồi của mình. Cô biết mấy ngày nay bên Busan gởi tin về, vấn đề hạng mục vẫn chưa xử lý tốt hoàn toàn, cô biết chuyện này cho Taeyeon luôn luôn kiêu ngạo một cú không nhỏ. Hơn nữa, hạng mục này là Yuri nhân vật quan trọng xử lý, nhưng vẫn xảy ra vấn đề, dù ít dù nhiều vẫn có chút thất bại.
Tiffany chợt nhớ cuối tuần rồi chạm mặt Yuri đáng lẽ phải bay ra Busan với Siwon, chẳng lẽ bên trong có nội tình?! Còn nữa, Jessica ngoài mặt là vợ sắp cưới của Taeyeon, trên thực tế là bạn gái Yuri, quan hệ chồng chéo này, không biết tâm trạng Yuri ra sao? Một ý nghĩ hình thành trong đầu Tiffany, không thể thế chứ...
Tiffany lắc lắc đầu, việc này có vẻ không thuộc khả năng của cô, nhưng nếu thật đúng như mình nghĩ, vậy không phải cô mắc thêm tội biết mà không báo sao?! Thật rắc rối quá! Hơn hết, với sự khôn ngoan của Taeyeon, chắc sẽ giải quyết chu toàn rắc rối lớn này.
Nhưng mà, nói đến Taeyeon, cô lại nghĩ đến sinh nhật anh. Cô buồn chán mở máy, mở dì GG, đánh hai chữ “Kim Taeyeon”, nhảy ra rất nhiều kết quả. Trên GG đầy đủ tin về anh, tuổi tác, tình trạng gia đình, sự việc từ nhỏ đến lớn, việc nhỏ việc lớn gì đều ghi rõ rành mạch. Haha, xem ra anh rất được chào đón, nổi tiếng đủ so với minh tinh.
Ngày 9 tháng 3 là sinh nhật Taeyeon. Tiffany âm thầm ghi nhớ, tiệc sinh nhật của anh chắc chắn rất xa hoa, rất long trọng, đêm đó ắt vô cùng náo nhiệt. Cô sẽ không đứng cạnh anh, vị trí đó thuộc về Jessica...
Aaaaa, mình nghĩ gì thế?! Tiffany nhéo nhéo mặt mình, điên rồi, suy nghĩ lung tung gì đâu không. Lúc này, điện thoại nội bộ reo lên, Tiffany nhanh chóng bắt máy, Taeyeon bên đầu dây kia nói: “Đặt chỗ ở nhà hàng Italy Annie giúp anh, sau đó bảo Yuri lên gặp anh.”
“Vâng, tổng giám đốc.” Tiffany định cúp điện thoại, chuẩn bị kiếm số điện thoại nhà hàng Italy Annie, tiếng Taeyeon lại vang lên, anh nói: “Sẵn đó đặt bó bách hợp cho anh.”
“Vâng.” Tiffany hơi kinh ngạc, Taeyeon ăn cơm với ai vậy?! Còn tặng hoa, là phụ nữ à?! Sự tò mò giết chết con mèo, cô không nên nghĩ nhiều làm gì.
Tiffany đặt chỗ xong gõi cho Yuri, không đầy mười phút, anh ta đã lên. Cô thấy anh ta vào phòng Taeyeon, vẻ mặt đăm chiêu.
Lúc Yuri đến, Taeyeon đang nghe điện thoại, anh ta gật đầu với Taeyeon, ngồi chờ anh nói xong. Anh ta không biết Taeyeon nói chuyện với ai, chỉ nghe Taeyeon nói với người bên kia: “Ừ, ăn bữa cơm, được rồi, tám giờ tối ở nhà hàng Italy Annie, có muốn đến đón không, ừ, được, cứ vậy đi...”
Taeyeon nói điện thoại xong, nhìn Yuri, nói sâu xa: “Tối nay ăn cơm đi, chúng ta lâu rồi không tụ họp, thế nào, có rảnh không?”
“Thế... Không phải anh có hẹn sao?” Yuri chỉ vào điện thoại, anh không phải nghe lén, chỉ vì Taeyeon nói chuyện cứ bay vô tai mà thôi. Nếu anh ta đã hẹn người khác ăn cơm, sao còn hẹn anh làm gì?!
Taeyeon hiểu ý anh ta: “Vừa rồi là Sica, ba người chúng ta cùng ăn cơm, cậu không để ý chứ?!”
Sica?! Mắt Yuri loé loé, nói điềm nhiên: “Tôi không thành vấn đề, chẳng qua hai người không xem tôi là bóng đèn chứ?” Trong lòng anh đau âm ỉ, đành phải cười gượng.
“Tôi không phải người trọng sắc khinh bạn,” Taeyeon cười cười, “Cứ quyết định vậy đi, sau khi hết giờ làm chúng ta đi.”
“Anh không đi đó Hi... không đi đón cô Jung sao?” Yuri hỏi.
“Con bé nói tự đến.” Taeyeon cười, “Con bé rất độc lập, không dựa dẫm tôi.” Khi anh nói xong, cố ý liếc nhìn Yuri.
Thật không? Cô bé đó trái lại bám dính anh, từ độc lập này chẳng dính gì đến cô ấy, nói cô ấy độc lập thật hơi bất ngờ. Yuri cúi đầu im lặng, tóc trên trán rũ xuống, che khuất mặt anh, không thấy rõ mặt.
Taeyeon nhìn anh, sau đó nhì tài liệu, bắt đầu làm việc, vừa xem vừa nói: “Cậu về làm đi, cố giám sát chặt hạng mục Busan, đừng lặp lại sai lầm.”
“Vâng.” Yuri gật đầu, ra ngoài.
Yuri về lại phòng anh, lấy điện thoại, ngần ngừ không biết nên gọi cho Sica hay không. Ba người họ chưa từng ăn cơm cùng nhau, hành động này của Taeyeon có dụng ý gì ư, chẳng lẽ chỉ đơn giản là tụ họp thôi?! Anh không hiểu. Cuối cùng, anh vẫn nhắn cho Jessica, nói chuyện ba người ăn cơm cho cô biết, tránh làm cô ngạc nhiên, phản ứng không kịp.
Thời gian tan tầm đến nhanh, nhưng Tiffany buổi chiều vô trễ, đành ở lại làm thêm giờ, làm cho xong công việc. Lúc Tiffany thu dọn đồ xong, thì đã hơn bảy giờ. Cô định lấy túi xách đi về, di động lại reo lên. Cô lấy ra nhìn, là dãy số xa lạ, cô bấm nghe, nhỏ nhẹ nói: “Xin chào.”
“Cô Hwang phải không?” Giọng nam trầm ấm từ đầu dây kia truyền đến.
“Là tôi, xin hỏi có chuyện gì?” Cảm giác đầu tiên của Tiffany chính là, giọng nói của người này thật dễ nghe.
“Chào cô, tôi là Siwon ba của Soohyun, thật cảm ơn cô đưa con bé nghịch ngợm lạc đường về.” Anh ta thật lòng cảm ơn.
“Anh Choi không cần khách sáo, chỉ là chuyện nhỏ thôi.” Tiffany không ngờ ba của cô bé đó gọi điện thoại đến.
“Soohyun làm phiền cô Hwang, để thể hiện lòng biết ơn của chúng tôi, tôi muốn mời cô ăn cơm, không biết cô có nhận lời không?”
Anh ta mặc dù hỏi ý cô, nhưng cô lại cảm giác là không được từ chối. Vô hình trung gây áp lực cho người khác, khiến người ta cảm thấy cố chấp, điểm này rất giống Taeyeon. Nói vậy anh ta nhất định là nhân vật lợi hại, chỉ giơ tay nhấc chân, như quân lâm thiên hạ, khống chế toàn cục.
Vô công không nhận lộc, dù sao cô chỉ làm chút chuyện chẳng đáng gì. Tiffany còn đang suy nghĩ nên từ chối thế nào, đầu dây bên kia như bị giành mất, giọng nói non nớt vang lên: “Chị ơi chị...”
Soohyun?! Giọng trẻ con lảnh lót, êm tai. Tiffany cười cười, nói: “Tìm chị có chuyện gì?”
“Chị ơi, ăn cơm với ba con em đi, em dẫn chị đi ăn pizza em thích nhất! Em...” Soohyun bên kia hào hứng nói, chưa nói xong thì bị giành lại.
“Cô Hwang, Soohyun hình như rất thích cô, rảnh rỗi cùng ăn cơm với chúng tôi nhé.”
Tiffany ngẫm nghĩ, cuối cùng đồng ý, dù sao con bé năn nỉ, cô không nỡ từ chối. Huống chi, Soohyun nghịch ngợm, không khí chắc cũng vui vẻ, cô gặp anh ta chắc cũng tự nhiên hơn.
“Cô Hwang muốn đi đâu ăn cơm?” Siwon hỏi.
Tiffany ớ người, hỏi: “Không phải ăn pizza sao?” Vừa rồi Soohyun nói mời cô ăn pizza mà.
“Cô Hwang đừng để ý Soohyun, cô cứ chọn, muốn ăn gì đây?” Anh ta mới nói dứt câu, tiếng Soohyun la lên, “Ba, ba thiên vị, người ta muốn ăn pizza mà, ba không thương con...”
“Anh Choi, đi ăn ở Pizza Hut đi.” Tiffany nghe Soohyun la, chợt thấy mắc cười.
“Được rồi, cô Hwang ở đâu, tôi đến đón cô.” Siwon ân cần nói.
“Không cần đâu, tôi tự đến được rồi.” Bắt người quan trọng qua đón cô, sao cô mặt dày đến thế chứ. Hơn nữa, từ Kim thị đến Pizza Hut, chưa đầy mười lăm phút đi xe.
Hai người trò chuyện vài câu, cúp điện thoại. Cô hình như đã lâu chưa ăn pizza, tối nay ăn một chút cũng không tồi. Cô cầm túi xách rời văn phòng, lúc cô đứng ở hành lang chờ thang máy, nhớ lại cuộc nói chuyện điện thoại mà không khỏi lắp bắp kinh hãi, ba Soohyun nói anh ta tên Siwon. Cùng tên với Choi Siwon tổng giám đốc Park thị sao? Tên này rất phổ biến, không trùng hợp đến vậy chứ, tình tiết nhàm chán vẫn hay thấy trong tiểu thuyết với phim truyền hình còn hay hơn. Hơn nữa, trên tạp chí cũng không nói anh ta có gia đình, nên Choi Siwon Park thị không có con gái lớn vậy.
Vì thế, chắc cô nghĩ nhiều quá rồi.
Thế là, Tiffany yên tâm bước vô thang máy, đi đến nơi hẹn.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro