Chương 100: Nàng biết là tốt

Hòa thân? Nghe tin này, cả người Mỹ Anh phát run, tay không cầm chắc, làm đổ nước trà ra bàn.

Lý mẫu ân cần hỏi: "Có bị bỏng không con?"

Mỹ Anh lắc đầu qua loa, lòng căn bản không ở nơi này. Hòa thân với Bắc Quốc vốn là vào năm thứ hai Thái Nghiên lên ngôi, tại sao lại vào lúc này?

Không, không chỉ chuyện này, còn rất nhiều chuyện không phát triển theo quỹ đạo kiếp trước. Bây giờ bệ hạ còn sống, Thái Nghiên cũng chưa giết huynh đoạt vị, hơn nữa tất cả bây giờ, bao gồm thế cuộc đều không giống kiếp trước. Hoàng đế hoàn toàn khác biệt kiếp trước, rất coi trọng Thái Nghiên, rất nhiều triều thần trên triều cũng đứng về phía hắn. Kết cục thái tử thất thế đã định, không có gì bất ngờ xảy ra, về sau hoàng đế băng hà, Thái Nghiên lên ngôi theo chiếu chỉ.

Kiếp trước Mỹ Anh gả cho Nhĩ Đông Hải thay Lý Tuyên Mỹ, bây giờ bỗng nhiên nghe tới chuyện hòa thân khó tránh khỏi lòng còn sợ hãi, nhưng kiếp này đã không còn Tuyên Mỹ, nàng cũng không còn là tỳ nữ không nơi nương tựa, nhưng nàng vẫn sợ. Nhĩ Đông Hải là người thế nào, kiếp trước nàng đã biết, bây giờ nhắc lại chuyện xưa một lần nữa, trong lòng Mỹ Anh tâm phiền ý loạn, mãi tới khi nghe Lục ca của nàng nói: "Nghe nói Huyên vương đề nghị, ứng cử viên hòa thân có lẽ sẽ chọn một trong số các vị quận chúa."

Mỹ Anh chỉ cảm thấy lòng như nổi trống, tại sao hắn lại đề nghị để quận chúa hòa thân? Nàng còn chưa hỏi ra miệng thì lại nghe Lục ca vừa gắp một miếng xương sườn vào bát nàng vừa nói: "Nghe nói quận chúa lần này hòa thân, có nhiều khả năng là quận chúa Nhã Ân và quận chúa Chiêu Hy."

Hai người này... chuyện xảy ra trong phòng sưởi, nghĩ lại là biết có liên quan tới hai người này, chẳng lẽ... Thái Nghiên là vì nàng?

"Những người biết chuyện" hôm đó, chỉ có Trần tiệp dư tự làm tự chịu, đâm đầu vào cột bỏ mạng, hoàng hậu và thái tử bị giam lỏng, Sầm quốc cữu bị phế, còn bị người ta chém gãy một cái tay, hiện tại tới lượt hai vị quận chúa này... Đối với sử hiểu biết của Mỹ Anh về Thái Nghiên, chuyện này thật sự là bút tích của hắn, chỉ là hắn làm vậy thật sự chỉ vì báo thù trút giận cho nàng sao?

Nghĩ tới đây, nàng lại không khỏi tự giễu một tiếng. Cảm thấy mình thật là buồn cười, sống lại một đời rồi nhưng vẫn không nhịn nổi ôm mong chờ với hắn, nàng rốt cuộc, đang mong chờ cái gì chứ...

Mỹ Anh suy nghĩ lung tung, mãi tới khi Lý mẫu nói, chuyện bữa tiệc Trung thu cần phải cảm ơn Thập Cửu công chúa nhiều, bà đã gửi thiếp mời vào cung, ngày mai sẽ dẫn Mỹ Anh tới cảm tạ.

Đây là chuyện nên làm, Thập Cửu công chúa giải vây cho nàng, Mỹ Anh cũng vô cùng biết ơn. Chỉ là nàng không biết, Thập Cửu công chúa vừa nhận được tin tức liền thông báo cho Thái Nghiên. Bởi vậy ngày hôm sau Lý mẫu dẫn Mỹ Anh vào cung, Trần quý phi cũng ở đó, còn mời Lý mẫu vào cung của mình thảo luận hoa nghệ và thêu thùa, nói để hai cô gái nhỏ nói chuyện riêng, nhưng sau đó không lâu, Thái Nghiên lại "tiện đường" đến thăm Thập Cửu công chúa.

Mỹ Anh hẳn sớm nghĩ tới, Thập Cửu công chúa và Thái Nghiên huynh muội chung lòng.

"Chuyện tiệc Trung thu..." Thập Cửu Công chúa lấy lý do mệt mỏi rời đi, để lại Mỹ Anh và Thái Nghiên ở cùng nhau. Chuyện xảy ra hôm đó tuy rằng nói ra rất xấu hổ nhưng nàng quả thực nên nói lời cảm ơn với Thái Nghiên: "Đa tạ... Huyên vương giúp đỡ."

Nói ra lời này, Mỹ Anh mới nhận ra có chút sai sai nhưng mà còn chưa có cơ hội sửa lại, Thái Nghiên đã tiến lên một bước, ép nàng lùi lại nhưng vì váy quá dài, nàng vấp một cái rồi mất thăng bằng, còn chưa kịp đứng vững đã bị Thái Nghiên đỡ eo kéo vào trong ngực.

"Không cần đa tạ." Thái Nghiên cúi đầu, nhìn vành tai ửng hồng của nàng, nói rất nghiêm túc: "Bổn vương... vô cùng cam tâm tình nguyện."

Mỹ Anh vội đẩy hắn ra, nàng không ngờ trước đó vừa nói lời cảm ơn, sau đó đã bị người ta trêu đùa. Nhưng nếu Thái Nghiên ở chỗ này rồi, Mỹ Anh cuối cùng cũng không nhịn nổi hỏi: "Vương gia, Mỹ Anh còn một chuyện không rõ..."

"Anh nhi nói đi." Thái Nghiên không trêu nàng nữa, ngồi xuống bàn trà, rót cho nàng một chén trà.

"Chuyện hòa thân, nghe nói... Vương gia đề nghị là hai vị quận chúa Chiêu Hy và Nhã Ân?"

Thái Nghiên cũng không giấu diếm: "Phải."

Mỹ Anh cứng đờ ngồi xuống trước mặt hắn, nhìn hai mắt hắn, không uống trà, cũng không tiếp tục mở miệng. Ánh mắt nàng nhìn về phía hắn có sợ hãi, có thăm dò, có nghi hoặc. Thái Nghiên trực tiếp trả lời: "Chẳng qua là gieo nhân nào gặp quả đấy thôi."

"Vậy Nhĩ Đông Hải..." Mỹ Anh nhất thời nhịn không nổi mở miệng, suýt chút nữa lỡ miệng nói ra.

Thái Nghiên lại hỏi: "Nhĩ Đông Hải thế nào?"

"Hắn..." Mỹ Anh rũ mắt, né tránh ánh mắt của hắn nói: "Ta nghe nói hắn ta là một kẻ cực kỳ tàn bạo, nhất là đối đãi với nữ nhân bên cạnh..."

Ánh mắt tối tăm, Thái Nghiên khẽ nhấp một ngụm trà, ngay vào lúc Mỹ Anh cho rằng chủ đề đã kết thúc, hắn lại bỗng nhiên mở miệng nói: "Anh nhi biết là tốt."

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro