Những Trang Sách Đã Ố Vàng
Tiệm sách cũ nằm yên bình trên một con phố nhỏ, nép mình giữa những hàng cây đang chậm rãi chuyển sắc vào thu. Không gian bên trong thoảng mùi giấy cũ, trầm ấm như một nốt nhạc chậm giữa thành phố hối hả. Những kệ gỗ cao xếp đầy sách, ánh nắng len qua ô cửa kính, hắt lên những trang giấy đã ngả màu thời gian.
Chiều hôm ấy, khi những tia nắng cuối ngày rọi qua ô cửa, một chàng trai trẻ đẩy cửa bước vào.
Quang Anh không vội tìm sách ngay. Em đưa mắt nhìn quanh, hít một hơi sâu, như thể đang tận hưởng bầu không khí đặc trưng của tiệm. Đôi giày thể thao của em nhẹ nhàng lướt trên nền gạch cũ, dừng lại trước một chiếc bàn nhỏ đặt cạnh cửa sổ. Trên đó, một cuốn sách cũ nằm lặng lẽ, bìa hơi sờn, gáy sách có chút rạn nứt vì thời gian.
Em ngồi xuống, đầu ngón tay chạm vào mép sách, nhẹ nhàng lật giở từng trang. Giấy đã ngả vàng, nhưng từng dòng chữ vẫn sắc nét, như thể nó đang chờ một ai đó đọc tiếp câu chuyện mà bao năm qua bị bỏ quên. Một nụ cười khẽ hiện trên môi Quang Anh. Em thích những thứ như thế này - những thứ cũ kỹ mang trong mình một câu chuyện chưa kể.
" Tôi nghĩ em sẽ thích cuốn đó "
Giọng nói trầm ấm vang lên từ phía sau. Quang Anh ngước lên, bắt gặp ánh mắt của người chủ tiệm - một người đàn ông với dáng vẻ trầm lặng, đứng cách đó không xa, trong tay vẫn còn cầm dở một cuốn sách chưa xếp lên kệ.
Tuy chỉ là một câu nói đơn giản, nhưng lại như một lời khẳng định đầy chắc chắn.
Quang Anh chớp mắt, hơi ngạc nhiên. " Tại sao anh nghĩ vậy? "
Người đàn ông không đáp ngay. Anh đặt cuốn sách trên tay xuống quầy, chậm rãi tiến đến gần hơn, ánh mắt lướt qua cuốn sách trước mặt Quang Anh.
" Vì đây không phải lần đầu tiên em chọn một cuốn sách như thế " Anh nghiêng đầu nhẹ, giọng nói vẫn giữ nguyên sự điềm đạm.
" Lần nào đến đây, em cũng tìm những cuốn có dấu vết của thời gian "
Quang Anh sững lại trong chốc lát.
Em không nghĩ rằng mình đã để lại dấu vết gì đặc biệt, nhưng người chủ tiệm này... dường như đã luôn quan sát.
" Vậy anh có đoán được em thích gì không? " Em chống cằm, nheo mắt đầy hứng thú.
Đức Duy nhìn em một thoáng, rồi khẽ mỉm cười - một nụ cười rất nhẹ, nhưng cũng đủ để khiến Quang Anh cảm thấy lồng ngực mình dao động một chút.
Nụ cười đó...thật đẹp.
" Em thích những thứ không hoàn hảo. Những cuốn sách cũ, những trang giấy có vết gấp, những câu chuyện có chút gì đó chưa trọn vẹn "
Quang Anh hơi khựng lại.
Em không rõ đó có phải là một suy đoán ngẫu nhiên không, nhưng nó lại chính xác đến mức làm em có chút bối rối.
Một lúc sau, em cười, xoay xoay cuốn sách trong tay. " Anh nói cứ như hiểu em lắm vậy "
" Không hẳn " Đức Duy đáp, giọng vẫn bình thản.
" Chỉ là tôi quan sát tốt thôi "
Quang Anh không nói gì thêm. Em lật mở một trang sách, nhưng ánh mắt lại lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi nắng chiều đang dần nhạt màu. Không gian yên tĩnh, chỉ còn tiếng giấy lật nhẹ, hòa cùng tiếng bước chân chậm rãi của người chủ tiệm khi anh quay trở lại với công việc của mình.
Lần gặp gỡ đầu tiên chẳng có gì đặc biệt. Chỉ là một cuộc trò chuyện ngắn, một vài câu trao đổi đơn giản. Nhưng khi Quang Anh rời tiệm vào buổi tối hôm ấy, em vẫn nghĩ mãi về người chủ tiệm sách với giọng nói trầm ấm, ánh mắt bình thản mà dịu dàng.
Và có lẽ... em sẽ còn quay lại tiệm sách ấy nhiều lần sau nữa.
Lần gặp gỡ đầu tiên đó, Quang Anh hai mươi tuổi và Đức Duy ba mươi tuổi.
*
Sau lần gặp đầu tiên, Quang Anh bắt đầu ghé tiệm sách cũ thường xuyên hơn. Ban đầu, em đã tự thuyết phục mình rằng đó chỉ là vì những cuốn sách. Nhưng rồi em nhận ra, chính không gian này, mùi gỗ cũ, tiếng giấy lật khe khẽ, và cả người chủ tiệm điềm đạm kia mới là thứ giữ chân em lại.
Những lần đến, em chẳng bao giờ vội tìm sách ngay mà thường dành một lúc chỉ để nhìn ngắm không gian quanh mình - những kệ sách cao, chiếc đồng hồ cổ tích tắc chậm rãi, ánh nắng nhẹ nhàng trải xuống sàn gạch, và một góc quen thuộc bên cửa sổ mà giờ đây gần như đã trở thành chỗ mang tên của Nguyễn Quang Anh.
Và hôm nay cũng vậy, Quang Anh ngồi xuống ghế, đặt cặp lên bàn rồi tựa đầu ra sau, nhắm mắt tận hưởng sự yên bình của buổi chiều muộn. Phía sau, Đức Duy vẫn đang chậm rãi xếp sách, dáng vẻ ung dung như thể thế giới bên ngoài chẳng hề chạm đến anh.
" Có vẻ em đã thích nơi này nhỉ? "
Quang Anh mở mắt, quay sang nhìn người vừa lên tiếng. " Không hẳn "
" Chỉ là chưa tìm được nơi nào đủ yên tĩnh như ở đây thôi " Giọng Quang Anh hơi cao, rõ ràng là đang trêu anh chủ tiệm sách hàng ba mươi kia.
Đức Duy không nói gì, chỉ khẽ lắc đầu, tiếp tục công việc của mình. Nhưng nụ cười rất nhẹ nơi khóe môi anh không qua nổi ánh mắt Quang Anh.
Chiều hôm đó, tiệm sách vắng khách. Chỉ có hai người, một đang ngồi đọc, một đứng sắp xếp lại những chồng sách trên kệ.
Quang Anh chống cằm, lật trang sách một cách lười biếng. " Anh có khi nào thấy cô đơn không? "
Đức Duy hơi dừng tay một chút, rồi lại tiếp tục đặt từng cuốn sách lên kệ. " Cô đơn à? Không hẳn "
" Nhưng anh luôn ở một mình mà? "
" Không hẳn " Anh lặp lại, lần này với một nụ cười nhàn nhạt.
Quang Anh nhíu mày, đặt sách xuống, nghiêng đầu nhìn anh. " Thế nào mới là 'không hẳn'? "
Đức Duy xoay lưng dựa vào kệ, ánh mắt lướt qua cửa sổ, nơi ánh chiều đang nhạt dần.
" Cô đơn không phải là ở một mình. Cô đơn là khi không có ai để mình mong đợi "
Quang Anh im lặng. Một lúc sau, em chống tay lên bàn, ngả người về phía trước, đôi mắt đong đầy nét tinh nghịch nhưng cũng xen lẫn chút nghiêm túc.
" Vậy bây giờ anh có ai để mong đợi không? "
Đức Duy nhìn thẳng vào mắt em, ánh mắt anh trầm lặng như mặt hồ không gợn sóng. Rồi anh chậm rãi cúi xuống, nhặt một tờ giấy nhỏ bị rơi dưới chân, đặt lên bàn trước mặt Quang Anh.
" Nếu tôi nói là có, em có tin không? "
Quang Anh nhìn tờ giấy trước mặt, rồi lại ngẩng lên nhìn anh. Một chút gì đó len lỏi trong lòng em - thứ cảm xúc dịu dàng như một tách trà ấm trong những ngày mưa.
Em không hỏi tiếp. Chỉ đơn giản là mỉm cười, một nụ cười rất nhẹ, nhưng trong lòng lại thấy yên bình đến lạ.
*
Từ đó, giữa họ không cần nhiều lời. Chỉ đơn giản là một người đọc sách, một người sắp xếp tiệm, thỉnh thoảng trao đổi vài câu vu vơ, hoặc đôi khi chỉ im lặng cùng nhau.
Có những ngày, Quang Anh sẽ giúp Đức Duy dọn dẹp, sắp xếp lại những chồng sách cũ. Có những ngày, em mang theo một ly cà phê cho mình, rồi tiện tay đặt một ly trà trước mặt Đức Duy mà chẳng cần hỏi han. Có những ngày, trời đổ mưa, em ngồi trong tiệm hàng giờ liền, nhìn ra khung cửa kính mờ hơi nước, còn Đức Duy thì lặng lẽ đặt một tấm khăn lên bàn cạnh em, như một cách bảo rằng " đừng để bị lạnh ".
Không có gì đặc biệt xảy ra, nhưng Quang Anh biết rằng, mỗi ngày đều có một thứ gì đó thay đổi.
Dần dần, tiệm sách không còn chỉ là một nơi để em tìm sách. Nó đã trở thành một phần trong cuộc sống của em - một nơi mà khi bước vào, cậu cảm thấy như trở về nhà.
Và hơn thế nữa, người đàn ông đứng sau quầy kia cũng đã không còn là một người xa lạ.
Dù chưa ai nói ra, nhưng cả hai đều ngầm hiểu: có những thứ không cần vội vã. Chỉ cần từng ngày trôi qua, từng trang sách được lật giở, từng ánh mắt chạm nhau trong khoảnh khắc yên bình.
Vậy là quá đủ rồi.
*
Tiệm sách hôm nay vẫn yên tĩnh như mọi ngày. Mùi giấy cũ, mùi gỗ mục pha lẫn một chút hương trà nhàn nhạt. Ánh nắng xuyên qua khung cửa kính, trải xuống những kệ sách như một dòng chảy dịu dàng của thời gian.
Quang Anh ngồi bên chiếc bàn cạnh cửa sổ, tay cầm bút chì, mẩu giấy nhỏ đặt ngay ngắn trước mặt. Em mím môi suy nghĩ, rồi cúi xuống viết một dòng chữ ngắn gọn:
" Anh có bao giờ nghĩ về những điều mình đã bỏ lỡ không? "
Viết xong, em không ký tên, chỉ lặng lẽ nhét mẩu giấy vào một cuốn sách trên kệ. Một trò chơi nho nhỏ mà em vô thức muốn chơi cùng người kia.
Chỉ là một câu hỏi vu vơ. Nhưng lòng em biết, câu trả lời có ý nghĩa hơn cả.
Ngày hôm sau, khi trở lại tiệm, Quang Anh lặng lẽ tìm đến chỗ quen thuộc của mình. Một cuốn sách đã mở sẵn trên bàn, trang giấy hé mở như mời gọi. Em chớp mắt, tim khẽ rung khi nhìn thấy một dòng chữ đáp lại.
" Không phải tất cả những điều đã bỏ lỡ đều cần tiếc nuối "
Quang Anh chạm nhẹ vào trang sách, cảm giác tim mình như có gì đó mềm xuống.
Họ bắt đầu trao đổi với nhau theo cách như thế. Không phải những cuộc đối thoại trực diện, mà qua những mẩu giấy vụn vặt, những dòng chữ ngắn gọn, những trang sách cũ tưởng như đã bị lãng quên.
Có một lần, Quang Anh viết.
" Anh có tin vào những cuộc gặp gỡ định mệnh không? "
Lần sau đến, em tìm thấy câu trả lời trên một trang sách đã ố vàng.
" Tôi tin vào những người dù không cần định mệnh cũng sẽ gặp nhau "
Em bật cười, tựa lưng vào ghế, lắc đầu như thể chịu thua.
*
Những câu hỏi không lời, những câu trả lời dịu dàng
Những dòng chữ trao đổi giữa họ ngày càng nhiều hơn.
*
" Có khi nào anh cảm thấy trống rỗng dù xung quanh vẫn có rất nhiều người? "
" Có. Nhưng chỉ khi người mà tôi muốn tìm không ở đó "
*
" Nếu một ngày em biến mất, anh có đi tìm không? "
" Tôi không để em biến mất đâu "
*
Từng mẩu giấy, từng trang sách cũ dần trở thành sợi dây nối giữa họ - một điều gì đó không thể gọi tên nhưng vẫn hiện hữu rõ ràng.
Quang Anh bắt đầu nhận ra rằng lòng mình đã có một câu trả lời. Chỉ là em chưa dám viết nó ra.
*
Ngày hôm ấy, trời có mưa nhẹ. Quang Anh ngồi trong tiệm, bút chì trong tay xoay nhẹ trên tờ giấy đã ố vàng. Em cắn môi, rồi cuối cùng viết xuống.
" Nếu một ngày em nói rằng em muốn ở bên cạnh anh, anh có đồng ý không? "
Lần này, em không giấu vào một cuốn sách bất kỳ. Em đặt cuốn sách lên bàn, ngay trước mặt Đức Duy khi anh đang đọc sách.
Một khoảng lặng ngắn. Đức Duy nhìn dòng chữ trên giấy, rồi ngước lên nhìn Quang Anh.
Em không né tránh, nhưng bàn tay đặt trên bàn vô thức siết chặt.
Đức Duy không trả lời ngay. Anh đứng dậy, đi đến một kệ sách gần đó, rút ra một cuốn sách đã cũ - một cuốn mà Quang Anh từng đọc nhưng chưa bao giờ mượn về. Anh lật nhẹ trang sách, rồi đẩy nó về phía Quang Anh.
" Em mở trang cuối cùng đi "
Quang Anh hơi do dự, nhưng rồi cũng làm theo.
Dưới ánh đèn vàng dịu, em nhìn thấy dòng chữ viết tay, nét mực hơi mờ nhưng vẫn rõ ràng.
" Anh vẫn luôn chờ em nói điều đó "
Lặng người.
Quang Anh cầm cuốn sách lên, như thể không tin vào mắt mình. " Anh... đã viết câu trả lời này từ trước rồi sao? "
Đức Duy cười nhẹ, ánh mắt anh dịu dàng như ngày đầu tiên Quang Anh bước vào tiệm sách này.
" Ừ. Chỉ là em chưa chịu mở ra mà thôi "
Tiệm sách vẫn yên tĩnh. Mưa vẫn rơi lặng lẽ ngoài hiên. Nhưng giữa hai người, khoảng cách cuối cùng cũng đã biến mất.
Tất cả những dòng chữ lặng thầm, những ánh mắt trao nhau, những trang sách cũ tưởng như vô tình - tất cả đều đã dẫn họ đến khoảnh khắc này.
Và lần này, không ai cần viết thêm bất cứ điều gì nữa.
*
Tiệm sách vẫn vậy - vẫn là không gian nhỏ bé nép mình giữa phố, vẫn là những chồng sách cũ, vẫn là chiếc bàn quen thuộc bên ô cửa sổ. Nhưng từ ngày hôm ấy, có một điều đã đổi khác.
Giờ đây, khi Quang Anh bước vào, em không chỉ là một vị khách ghé thăm. Em là một phần của nơi này.
*
Những ngày sau khi tỏ lòng, Quang Anh đến sớm hơn, không còn đợi đến chiều muộn như trước. Em giúp Đức Duy mở cửa tiệm, xếp lại những cuốn sách hôm qua khách để lộn xộn, pha hai tách trà nóng đặt trên quầy.
Có những buổi sáng, cả hai không nói gì nhiều. Quang Anh ngồi tựa cằm vào bàn, ngắm nhìn ánh sáng nhàn nhạt buổi sớm len qua những kệ gỗ, còn Đức Duy thì lật từng trang sách, thi thoảng khẽ mỉm cười khi bắt gặp ánh mắt em đang nhìn mình.
Không vội vã. Không cần lời hoa mỹ. Chỉ cần biết rằng, khi ngẩng đầu lên, người kia vẫn ở đó.
Giữa trưa, khi tiệm vắng khách, Quang Anh sẽ chợp mắt trên chiếc ghế dài cạnh cửa sổ. Anh chẳng bao giờ gọi em dậy, chỉ nhẹ nhàng đẩy một cuốn sách xuống gần tay em, để khi tỉnh giấc, em sẽ thấy ngay.
Một lần, khi em mở mắt, một tờ giấy nhỏ đã nằm sẵn trên bìa sách.
" Ngủ trưa nhiều quá, nhỡ mơ thấy tôi thì sao? "
Quang Anh bật cười, với tay lấy bút, viết vài chữ phía dưới rồi đẩy lại về phía Đức Duy.
" Mơ thấy rồi. Nhưng trong mơ, anh cười nhiều hơn chút "
Đức Duy đọc xong, khẽ lắc đầu, nhưng đôi môi lại bất giác cong lên.
*
Những buổi chiều, Quang Anh vẫn ở lại tiệm sách đến tận lúc đóng cửa. Có những ngày mưa, em ngồi trong tiệm, lặng yên nhìn từng hạt nước nhỏ xuống hiên nhà, nghe tiếng kim đồng hồ tích tắc chậm rãi.
Một lần, khi cơn mưa bất chợt kéo đến, Quang Anh ngồi thu lu trong tiệm, tay ôm cốc trà nóng, đầu dựa vào thành ghế.
" Có muốn về nhà không? " Đức Duy hỏi, giọng trầm nhưng không hề thúc giục.
Quang Anh lắc đầu, môi khẽ cười. " Không. Ở đây yên tĩnh hơn nhiều "
Đức Duy không nói gì nữa. Anh kéo một chiếc ghế lại gần, ngồi xuống bên cạnh. Hai người lặng lẽ ngắm mưa, hơi ấm từ hai tách trà lan nhẹ trong không gian.
Quang Anh nghiêng đầu nhìn người bên cạnh. Trong ánh sáng mờ ảo, gương mặt Đức Duy vẫn trầm ổn như mọi khi, nhưng em nhận ra nơi khóe môi anh có một nét dịu dàng rất khẽ -một sự bình yên không cần gọi tên.
Bất giác, em vươn tay chạm nhẹ vào bàn tay người kia.
Không ai nói gì cả. Nhưng không cần. Vì từ giây phút này, tất cả đã trở thành một điều hiển nhiên.
*
Có lẽ, tình yêu của Quang Anh và Đức Duy không phải là những điều bùng nổ hay mãnh liệt.
Không có những lời hứa hẹn dài dòng. Không có những cái ôm siết chặt hay những nụ hôn vội vã giữa phố đông người.
Chỉ đơn giản là hai người, trong một tiệm sách nhỏ, lặng lẽ đọc sách bên nhau, chia sẻ những buổi trà chiều, những câu chuyện vu vơ, những ánh nhìn không cần nói cũng đủ thấu hiểu.
Và như thế, những ngày tiếp theo cứ thế tiếp diễn - bình yên, chậm rãi, nhưng luôn có nhau.
Những trang sách đã ố vàng, những dòng chữ không đầu không đuôi, những tách trà ấm.
Đó là cả thanh xuân của Quang Anh.
Và em, không bao giờ hối hận với cái thanh xuân ấy.
Chỉ cần bên người, chỉ cần nhìn thấy người, em sẽ luôn hạnh phúc.
End.
btram : tuyên bố là sắp có longfic cho những ai iu CapRhy và iu cái cốt nhẹ nhàng, healing ngọt ngào 😋
nào đăng thì hong biết=)))))
chúc mng của tớ ngủ ngoan mơ đẹp nhé, tớ yeu mng nhiu 💗
hẹn gặp lạiii 💫
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro