Tập 17

.....

Từ sau cái ngày tự ý xâm nhập gia cư bất hợp pháp và bị Chaeyoung tàn nhẫn đuổi về thì độ chai lì của Lisa chỉ tăng chứ không hề giảm. Không thể tiếp cận Chaeyoung ở cự li gần, Lisa liền chuyển sang những cách theo đuổi cổ điển như tặng hoa, viết thiệp, khủng bố tin nhắn. Mỗi ngày Lisa đều cho người mang hoa hồng trắng - loại hoa mà Chaeyoung thích nhất đến tặng cô ấy. Trên mỗi bó hoa Chaeyoung nhận được lúc nào cũng có thêm 1 tấm thiệp được chính Lisa tỉ mỉ viết tay, khi thì "I love you" có lúc lại "I miss you" Mặc dù cách theo đuổi có phần sến súa và tốn công nhưng Lisa tin chỉ cần mình có thành ý Chaeyoung chắc chắn sẽ thay đổi suy nghĩ. Chỉ cần Chaeyoung có thể tha thứ thì dù có gom hết hoa hồng trắng của tất cả tiệm hoa ở Seoul để tặng cô ấy, Lisa cũng sẽ làm.

Đối với sự theo đuổi quyết liệt có phần sến súa của Lisa ban đầu Chaeyoung không mấy quan tâm nhưng càng về sau cô càng thấy cảm thấy đau đầu. Chaeyoung không thể tập trung làm việc và cô cũng rất ái ngại với các đồng nghiệp bởi vì mỗi ngày đều đặn trước sau cách nhau 1 giờ luôn có người mang hoa và thiệp đến tặng. Dù sao Chaeyoung cũng là vợ sắp cưới của Dong Wook, việc có người bí ẩn ngày nào cũng tặng rất nhiều hoa cho cô sẽ khiến nhân viên trong công ty ít nhiều dị nghị. Chaeyoung không sợ người khác nói cô lăng nhăng thì cũng sợ Dong Wook sau khi công tác trở về sẽ thấy không vui.

Lisa quyết liệt theo đuổi, Chaeyoung lạnh lùng hờ hững. Một tuần cứ thế trôi qua.

Hoa cũng đã tặng, thiệp cũng đã viết, tin nhắn cũng đã gửi đi. Tất cả những cách theo đuổi lãng mạn nhất có thể nghĩ ra Lisa đều đã làm hết nhưng Chaeyoung ngay cả hồi âm cũng chưa từng có một lần. Đoán chắc phương án tặng hoa của mình đã hoàn toàn thất bại nên Lisa quyết định quay về với cách ban đầu đó là tấn công trực diện. Dù có bất cứ tình huống xấu nào xảy ra khi đối diện với Chaeyoung thì Lisa cũng sẽ lấy hai chữ "chai mặt" ra làm phương châm tiếp tục tiến tới.

Hwang Dong Wook vẫn còn ở Ý, đoán chắc Chaeyoung cuối tuần sẽ được rảnh rỗi nên từ sáng sớm Lisa đã rất nóng lòng đến gặp cô ấy. Vì muốn xóa bỏ hình ảnh lạnh lùng, nghiêm túc và có phần khó ưa của mình trước đây, Lisa đã không ngần ngại thay đổi hình tượng. Bắt đầu từ khuôn mặt, không được cau mày, cười, phải cười thật tươi, Lisa lúc ngồi trên xe còn không quên luyện tập, bắt chước aegyo của Chaeyoung để lát nữa lấy lòng cô ấy. Kế đến là quần áo, bởi vì Chaeyoung thích màu trắng nên Lisa đã mặc nguyên cây trắng đến gặp cô ấy, quần short trắng in hình mickey, áo trắng in hình quả xoài, giày thể thao màu trắng, nón lưỡi trai hình minion, đã vậy còn trùm thêm cái hoodie hình gấu cực cute nữa. Lisa thay đổi hình tượng bất ngờ đến nổi mấy người vệ sĩ suýt nữa đã chết vì phải nhịn cười quá lâu.

Cẩn thận dặn dò vệ sĩ lùi xe ra khỏi khu vực nhà Chaeyoung để tránh ồn ào gây sự chú ý của những người hàng xóm quanh sau đó Lisa mới tung tăng ôm bó hoa đứng trước cửa nhà cô ấy vừa nhấn chuông vừa liên tục chỉnh lại tóc tai. Lisa muốn chắc rằng vẻ ngoài kute của mình đủ khiến Chaeyoung mềm lòng, ít ra cũng đừng giống như lần trước bị cô ấy đuổi về trong vòng 1 nốt nhạc.

Rất lâu sau khi Lisa nhấn chuông thì cánh cửa mới được chủ nhân của nó mở ra.

" Chae ... "

Trong vòng 1 nốt nhạc, đúng như dự đoán, cánh cửa bị đóng sầm lại trước mặt Lisa.

" Aaaaaaaaa "

Cánh cửa lần thứ hai được mở ra sau tiếng thét chói tai của Lisa. Chính xác là Lisa muốn ngăn Chaeyoung đóng cửa nên đã dại dột đưa tay ra cản. 

 " Chaengie ... làm ơn ... Li có chuyện muốn nói với em "

Lisa rên rĩ, thổi thổi bàn tay vừa mới bị kẹt sau đó lì lợm dùng cả cơ thể chèn vào bên trong cánh cửa. Lisa lì lợm không phải ngày đầu tiên Chaeyoung mới biết thế nên thay vì tiếp tục dây dưa cô ấy chỉ lạnh lùng quay lưng bỏ vào trong để mặc Lisa đang loay hoay với cánh cửa và bó hoa. 

" Tặng em " 

 Rõ ràng nhìn thấy chủ nhà không chào đón mình nhưng Lisa vẫn nở nụ cười thật tươi chìa bó hoa đến trước mặt Chaeyoung.

" Bao nhiêu đó còn chưa đủ sao ? " 

Chaeyoung hai tay khoanh trước ngực, liếc mắt về phía góc phòng khách nơi có hàng trăm bó hoa đang nằm ngỗn ngang, đó là số hoa mà cả tuần nay Lisa  đã tặng cô ấy. Nếu còn tiếp tục tặng, Chaeyoung chỉ căn hộ nhỏ của mình sẽ bị Lisa biến thành một shop hoa tươi.

 " Ohh ... Li không nghĩ là nhiều đến vậy " 

Lisa chớp mắt cười trừ khi thấy Chaeyoung có vẻ như đang khó chịu vì độ lãng mạn có phần hơi lố của mình. 

" Lisa "

" Uhm "

Lisa có chút bất an và tránh không nhìn thẳng vào mắt Chaeyoung những lúc cô ấy trở nên khó tính và nghiêm túc như lúc này. 

"Sau này đừng gửi hoa, đừng nhắn tin và đừng đến tìm em nữa " 

Chaeyoung thở dài, cô thật sự không thể tha thứ cho Lisa chỉ vì những bó hoa và những tin nhắn ngọt ngào. Lỗi lầm của Lisa không đơn giản một câu xin lỗi là có thể bỏ qua, tổn thương của cô cũng không thể vài lời ngọt ngào là có thể bù đắp được.

 " Tại sao ? "

 " Em không muốn Dong Wook hiểu lầm quan hệ giữa chúng ta " 

"Nhưng Chaeyoung ... Lisa yêu em " 

Bó hoa đang cầm trên tay phút chốc trở nên nặng trĩu, tâm trạng Lisa cũng không còn vui như lúc mới đến đây. Lisa không muốn nổi giận, không muốn sự ích kỷ của bản thân có cơ hội bùng phát nhưng Lisa thật sự rất ghét mỗi khi Chaeyoung nhắc đến Hwang Dong Wook.

 " Về đi Lisa. Em thật sự không có gì để nói nữa " Chaeyoung quay lưng, muốn dứt khoác khiến Lisa nản lòng mà bỏ cuộc. Tình cảm của hai người vốn chưa bắt đầu đã có kết thúc.

Hiện tại Chaeyoung là vợ sắp cưới của Dong Wook, giữa hai người vốn là không nên tiếp tục dây dưa, làm như vậy thật không công bằng với Dong Wook. Nhẹ nhàng đặt bó hoa xuống sofa sau đó tiến lại gần chỗ Chaeyoung đang đứng. Lisa không dám đụng chạm vào người Chaeyoung mà đứng ở phía sau nhìn vào dáng lưng cô ấy và nói thật khẽ.

 " Chaengie... Li nhớ em. Xin em đừng đuổi Li đi "

 Lời cầu xin của Lisa đã khiến Chaeyoung mềm lòng, cô ấy rất muốn quay lại để nhìn người kia nhưng lý trí lần nữa đã chiến thắng.

 " Về đi " 

Chaeyoung cố gắng lạnh lùng hết mức có thể, cô ấy thậm chí đã hét lên với Lisa trong khi một cánh tay đang chỉ về phía cánh cửa.

" Chaeyoung ... "

 " Đừng bắt em phải lặp lại " 

" Li sẽ về nhưng là sau khi em khỏi bệnh " 

 Từ lúc vừa bước vào nhà nhìn thấy gương mặt mệt mỏi thiếu sức sống của Chaeyoung thì Lisa đã biết cô ấy đang bệnh và còn bị sốt rất cao. Chaeyoung vừa dọn ra ngoài, không biết nấu ăn lại không có người chăm sóc thế nên hôm nay dù cô ấy có đuổi thế nào Lisa cũng không rời khỏi, Lisa tuyệt đối sẽ không thể để cô ấy ở một mình trong tình trạng này. 

" Chaeyoung, em thấy thế nào ? có phải đang bị sốt không ? "

Lisa quan tâm đưa tay muốn kiểm tra nhiệt độ trên trán Chaeyoung nhưng cô ấy đã né người ra rồi còn tức giận kéo tay đẩy Lisa ra cửa. 

" Về đi. Làm ơn đừng xuất hiện trước mặt em nữa " 

Cơn sốt và cơn đau đầu khiến Chaeyoung muốn ngã quỵ nhưng cô trước sau vẫn kiên quyết đuổi Lisa đi

" Có chết Li cũng không đi. Li phải ở đây chăm sóc em " 

Lisa đang lo lắng cho sức khỏe của Chaeyoung lại bị cô ấy từ chối muốn đuổi đi nên đã tức giận xô mạnh cánh cửa. Cả hai giằng co được vài giây thì Chaeyoung đuối sức, cô ấy buông tay, cả cơ thể ngã vào vòng tay Lisa. 

" Chaeyoung ... Chaeyoung ah ... tỉnh lại đi em "

Chaeyoung nghe loáng thoáng tiếng Lisa gọi mình sau đó cảm giác cả cơ thể được bế thốc lên. Hình ảnh cuối cùng mà Chaeyoung nhìn thấy trước khi ngất đi chính là gương mặt đầy lo lắng của Lisa. Lisa cẩn thận bế Chaeyoung về phòng cô ấy sau đó nhanh chóng gọi điện căn dặn vệ sĩ mua thuốc giúp mình. Kiểm tra thấy Chaeyoung đang sốt rất cao nên Lisa trở ra nhà bếp đun sôi nước cho vào một cái chậu rồi bưng vào phòng dùng khăn nóng để chườm cho cô ấy. 

Kiên nhẫn, dịu dàng, cẩn thận, Lisa liên tục thay khăn và kiểm tra nhiệt độ của Chaeyoung, nhìn thấy cô ấy bệnh đến cả người nóng ran, gương mặt xanh xao, Lisa thật sự xót xa đến không chịu được. Lisa cũng đang tự hỏi 10 năm xa cách có phải Chaeyoung ở Mỹ rất cô đơn hay không ? 

 " Cô bé ngốc này tại sao bỏ Li đi lâu như vậy ? Em có biết Li nhớ em nhiều thế nào không ? Có biết Li đợi em vất vả lắm không ? " 

Lisa khẽ cười, bàn tay dịu dàng vuốt ve gương mặt xinh đẹp của Chaeyoung. Ngay cả lúc đang bệnh và đang ngủ thiếp đi thì trông Chaeyoung vẫn xinh đẹp vô cùng, mà thật ra cô ấy vốn là từ nhỏ đã rất xinh đẹp rồi.

 " Em phải mau hết bệnh đó, mau tỉnh lại để ghét Li nữa " 

Lisa nắm lấy bàn tay, hôn nhẹ lên những ngón tay thanh mảnh của Chaeyoung. Trái tim bỗng nhói lên dữ dội trong khoảnh khắc Lisa nhìn thấy chiếc nhẫn đính hôn trên ngón áp út của cô ấy. 

"  Chaeyoung à ... em biết là Li yêu em đúng không ? " 

Một giọt nước mắt ấm nóng không kiềm chế được vừa trào ra khỏi khóe mắt

 " Nếu em biết Li yêu em thì xin em đừng kết hôn với Hwang Dong Wook " 

Lisa siết chặt bàn tay Chaeyoung. Lisa từng rất xem thường Hwang Dong Wook, Lisa cũng không tin Chaeyoung sẽ đính hôn với anh ta cho đến khi mọi việc thật sự diễn ra, vượt khỏi tầm tay cũng như suy nghĩ của chính Lisa. Cảm giác thất bại hoàn toàn không hề dễ chịu nhưng cảm giác mất đi người mình yêu mới thật sự kinh khủng, Lisa gần như đã suy sụp và hoang mang cực độ trong nỗ lực giành lại Chaeyoung. Lisa rất sợ một ngày nào đó sẽ lại chứng kiến cảnh tượng đau lòng đến chết đi sống lại giống như hôm mình đến tham dự lễ đính hôn của Chaeyoung.

 " Chaeyoung ! Lisa yêu em. Ước gì em có thể cho chúng ta cơ hội để bắt đầu lại. Li cũng ước gì mình sẽ lại có được tình yêu của em lần nữa " 

Lạnh lùng quá nhiều, đè nén tình cảm quá nhiều nên Lisa không muốn giả vờ tỏ ra mình ổn nữa. Ngay lúc này cho dù Chaeyoung có tỉnh táo và mở mắt nhìn mình thì Lisa vẫn sẽ nói những lời này với cô ấy, Lisa cũng không ngại phải khóc trước mặt cô ấy.

Ở bên cạnh chăm sóc Chaeyoung cả ngày, đến chiều Lisa còn chu đáo vào bếp nấu cho cô ấy ít cháo. Thời gian không biết đã qua bao lâu, chỉ biết lúc Chaeyoung tỉnh lại, mở mắt ra nhìn thì điều đầu tiên cô ấy nhìn thấy chính là gương mặt lo lắng và ánh mắt rất đỗi dịu dàng của Lisa. 

 " Em thấy thế nào ? đã đỡ hơn chút nào chưa ? " Lisa cẩn thận kê cao chiếc gối sau lưng Chaeyoung rồi mới giúp cô ấy từ từ ngồi dậy, ngủ cả ngày hẳn là cô ấy vẫn còn rất mệt và đang thấy đói. 

" Lisa ... sao lại ... ? " Chaeyoung muốn lên tiếng hỏi Lisa vì sao còn ở lại đây nhưng cô không biết nên nói thế nào khi thấy người kia cử chỉ dịu dàng, chu đáo đang chăm sóc mình. 

" Em muốn ăn chút gì không ? Li có nấu cháo. Li đút em ăn nha " 

Quay sang chiếc bàn nhỏ bên cạnh giường ngủ,  Lisa bưng lấy tô cháo vẫn còn bốc khói rồi không ngừng khuấy đều sau đó thổi nguội.

" Em ăn chút cháo đi rồi uống thuốc " Lisa mỉm cười đưa muỗng cháo đến trước miệng Chaeyoung rồi lại tự động há miệng mình ra để làm mẫu. Kiểu dỗ dành của Lisa khiến Chaeyoung có chút xấu hổ, cô ấy cảm giác lúc này mình chẳng khác gì một bé gái 10 tuổi. 

" Em không ăn " Chaeyoung lạnh lùng quay mặt sang hướng khác. 

" Ngoan. Ăn một chút thôi "

 " Không "

" Ăn một chút thôi ... nha ... ngoan ...Li thương em nhiều " Kiểu dỗ dành trẻ con còn khuyến mãi thêm aegyo rùng rợn khiến Chaeyoung không muốn cũng phải lập tức xoay người lại nhìn Lisa. Rốt cuộc Lisa tại sao lại thay đổi hình tượng ? aegyo này là học từ ai ? Cả bộ quần áo super kute mà Lisa đang mặc nữa. Từ nhỏ chẳng phải Lisa đã lạnh lùng, không thích cười và luôn kì thị những thứ màu sắc sặc sỡ hay sao? 

" Cảm ơn. Em tự ăn được rồi " 

Chaeyoung đưa tay muốn bưng tô cháo từ tay Lisa nhưng người kia đã lắc đầu kèm theo một cái bĩu môi không hài lòng. 

" Aaaa ... há miệng ra nào " 

 Không còn cách nào để từ chối nên Chaeyoung đành phải ngoan ngoãn để Lisa đút cháo cho mình. 

 " Nóng không em ? " 

 " Ngon không em ? " Suốt cả quá trình người đút - người ăn chỉ có một mình Lisa vui vẻ nói chuyện còn Chaeyoung trước sau vẫn giữ nét mặt lạnh lùng, cô ấy đang nghĩ xem lát nữa phải làm thế nào để đuổi Lisa. Đã hơn 10 giờ đêm và Lisa lẽ ra không nên có mặt ở đây vào giờ này, Chaeyoung vẫn chưa quên được những việc đã xảy ra vào đêm hôm đó nên không muốn ở chung một chỗ với Lisa.

" Em uống thuốc đi "

Chaeyoung khẽ gật đầu, nhận lấy số thuốc và cốc nước Lisa đưa cho mình nhanh chóng uống hết.

" Cảm ơn ... Em thấy hơi mệt, em muốn nghỉ ngơi " Chaeyoung trượt người nằm xuống giường, kéo chăn đắp ngang ngực và nhắm mắt lại, cô ấy là đang muốn đuổi khéo Lisa.

" Em vẫn còn sốt. Li không yên tâm, hay là ... "

" Không "

Lisa còn chưa nói hết câu Chaeyoung đã bật dậy và phản ứng rất quyết liệt.

" Em biết tự chăm sóc mình. Lisa về đi, sau này không cần phải đến đây nữa "

" Chaengie ... Lisa xin lỗi " Lisa ngồi xuống bên cạnh Chaeyoung, ánh mắt đầy hối lỗi nhẹ nhàng nắm lấy tay cô ấy.

Cả hai nhìn nhau, nếu như ánh mắt Lisa ngập tràn hối hận thì ánh mắt Chaeyoung lúc này chỉ có tổn thương. Sự việc đêm đó hai người dù muốn quên cũng không thể nào quên được.

" Chaengie ... đêm đó ... là lỗi của Li ... "

Một khoảng lặng kéo dài đến đáng sợ. Lisa cảm nhận được cơ thể Chaeyoung đang run lên và cô ấy đang phải cật lực kèm nén những giọt nước mắt khi hai người nhìn vào mắt nhau.

" Cho Li cơ hội được không em ? "

Chaeyoung không trả lời, tất cả những gì Lisa nhìn thấy chỉ là những giọt nước mắt của cô ấy.

" Li yêu em "

Chaeyoung hoàn toàn im lặng, chỉ có nước mắt càng lúc càng nhiều hơn và điều đó đang khiến trái tim Lisa đau nhói.

" Chaeyoung ... Lisa muốn có trách nhiệm ... "

" Em không cần Lisa có trách nhiệm " Chaeyoung lau nhanh nước mắt, cô cần bình tĩnh đối mặt và dứt khoác với Lisa.

" Nhưng mà chúng ta ... "

" Giữa chúng ta chưa từng xảy ra chuyện gì cả "

" Không được "

Đến lượt Lisa phản ứng vô cùng quyết liệt với lời phủ nhận của Chaeyoung. Chuyện đã xảy ra rồi làm sao xem như không có gì được. Lisa đâu phải loại người dám làm mà không dám nhận, huống chi Chaeyoung còn là người Lisa rất yêu nên chuyện đêm đó nhất quyết Lisa không thể quên được.

" Cứ coi như Li nói ngang đi. Em không cần Li chịu trách nhiệm nhưng Li thì có. Em cũng là người đầu tiên của Li, em bảo Li làm sao quên em đây ? làm sao xem như chưa từng có gì xảy ra "

Chính xác Lisa không phải nói ngang mà đang mặt dày vô lại, rõ ràng bản thân uống say làm bậy giờ ngược lại còn bắt Chaeyoung phải chịu trách nhiệm với mình.

" Lalisa " Chaeyoung phẫn nộ liếc Lisa nhưng người kia mặt dày không biết xấu hổ đang làm ra vẻ mình là người bị hại.

" Em bắt Li chờ đợi 10 năm. Lần đầu tiên của Li cũng là với em. Giờ em nói một câu không cần muốn bỏ Li. Đúng là quá tàn nhẫn mà ".

Chaeyoung ức đến muốn ói hết cháo và thuốc ra ngoài khi nhìn thấy vẻ mặt phải nói là không biết xấu hổ và vô lại cùng cực của Lisa. Không thể tin được người nói những lời này lại là Lisa thay vì người bị hại thật sự - là cô ấy.

" Nói thế nào thì em cũng phải chịu trách nhiệm với Li, nhất định không được bỏ Li đâu đó "

Vẻ mặt Chaeyoung lúc tức giận vừa đáng sợ lại vừa đáng yêu nên Lisa muốn mặt dày vô lại lâu thêm một chút để chọc cô ấy.

" Cứ coi như Li mặt dày theo đuổi em, năn nỉ em chịu trách nhiệm với Li đi "

" Em sẽ kết hôn với Dong Wook " Chaeyoung đột nhiên trở nên nghiêm túc, lạnh lùng đến đáng sợ.

Vài giây trước Lisa còn muốn chọc Chaeyoung cười nhưng hiện tại tuyên bố của cô ấy gần như đã nhấn chìm hết mọi hy vọng của Lisa.

" Lisa không hiểu tại sao em phải kiên quyết kết hôn với anh ta ? "

" Em yêu Dong Wook "

3 chữ đơn giản ngắn gọn của Chaeyoung như một nhát dao chí mạng đâm thẳng vào tim Lisa.

" Li không tin " Lisa đứng lên tránh khỏi giường và nhìn Chaeyoung với ánh mắt đầy tổn thương.

" Đó là sự thật "

" Em chỉ nói vậy để Li bỏ cuộc, để Li nản lòng " Lisa liên tục lắc đầu " Em không thể nào lại yêu anh ta ... không ... Lisa không tin ... "

" Lisa ... "

" Lisa không nghe, không nghe thấy gì hết "

Lisa bịch chặt tai lại vì không muốn nghe thêm bất cứ lời nói nào có thể khiến mình đau lòng từ bỏ Chaeyoung. Lisa yêu cô ấy, rất yêu cô ấy, cho dù cô ấy thật sự có yêu Hwang Dong Wook thì Lisa cũng sẽ tìm đủ mọi cách giành lại trái tim cô ấy.

" Em nghỉ ngơi đi. Li sẽ nói dì Lee đến chăm sóc em " Lisa quyết định kết thúc câu chuyện và rời đi trước khi Chaeyoung có thể giết chết mình bằng những lời nói của cô ấy.

" Ngủ ngon Chaengie" Lisa cố gắng mỉm cười với Chaeyoung sau đó cúi đầu lặng lẽ rời khỏi phòng cô ấy cùng với trái tim tan nát.

Chaeyoung rất muốn xuống giường đuổi theo, ôm lấy và thú nhận với Lisa rằng người duy nhất cô yêu chỉ có Lisa nhưng chiếc nhẫn đính hôn trên ngón áp út đã ngăn cô làm điều đó. Dong Wook không có lỗi và lễ đính hôn kia không phải trò đùa, Chaeyoung phải chịu trách nhiệm với quyết định của chính mình và cả danh dự của Dong Wook cùng gia đình anh. Chaeyoung là vợ sắp cưới của Dong Wook nên cô không thể ích kỷ làm những điều trái tim mình muốn.

Cũng giống như lần trước, Lisa đứng bên ngoài lặng lẽ nhìn vào trong nhà rất lâu sau đó mới chịu rời khỏi. Trở về nhà cả đêm Lisa đều không thể chợp mắt được, một phần Lisa lo lắng cho sức khỏe của Chaeyoung, phần khác là vì 3 chữ cô ấy đã nói. Trong lòng Lisa hiện tại lo sợ rất nhiều thứ nhưng nhiều nhất chính là Lisa sợ mất Chaeyoung.

.....

---------
Ố la la:)))
Chủ tịch rốt cuộc người có chút liêm sỉ không vậy😒😒😒

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro