Chap 101

Cuối cùng Chaeyoung nhìn thấy cục diện không thể khống chế được, từ trong túi xách lấy ra một tấm thẻ đưa cho Jennie.

"Jennie, đây là của một người bạn đưa cho mình, bên trong có chút tiền, muốn mua gì đến bách hóa tổng hợp quẹt thẻ là được rồi"

Jennie cười như điên nhận lấy.

"Chaeyoung đúng là bạn tốt a"

Jisoo cười nham nhở chen vào muốn xem.

"Jennie, cho mình nhìn một chút đi"

"Nhìn cái rắm, nhìn cũng không phải cho cậu"

"Hai ta là người một nhà, cho ai cũng như vậy mà"

Jenine khinh bỉ nói.

"Ai với cậu một nhà? Cút sang một bên"

Jisoo bất thình lình đổi giọng.

"Jennie, cô có bình thường không vậy? Cô không phải chỉ là miếng giấy rách sao, có cho tôi cũng không thèm"

Không khí bất chợt lạnh xuống, sao tự nhiên hai người lại mắng chửi nhau nữa rồi, với tính khí của Jennie thì sao có thể để Jisoo chặn miệng?

"Miếng giấy rách cô muốn cũng không có đâu"

Jisoo chợt đứng lên chỉ thẳng vào Jennie.

"Cô vì một miếng giấy rách nát mà đến mức này sao? Cô muốn gì tôi mua cho cô"

Jennie gạt tay Jisoo ra.

"Bớt chỉ vào người tôi đi, không cần cô mua cho toi, cô nghĩ cô là cái quái gì chứ?"

Jisoo giận đến mức mắt mở trừng trừng.

"Cô nói tôi là cái quái gì à? Giỏi lắm Jennie! Có một lần thì sẽ có lần thứ hai, rồi sẽ hết lần này đến lần khác, cô như vậy cũng không phải lần một lần hai. Hôm nay tôi và tờ giấy rách kia cô chỉ được chọn một thôi, có nó thì không có tôi, có tôi thì không có nó!"

Lúc này Jisoo nói thật, tôi quay đầu nhìn Chaeyoung, cô ấy đang ôm Nanno bị hù dọa đến ngây ngốc, rất điềm tĩnh ngồi trên sofa nhìn hai trái địa lôi này tự do bùng nổ. Cô ấy sao lại không đi khuyên nhỉ?

Tình thế đến mức này, khuyên ai cũng khó, đều là bạn của tôi, thêm nữa tình huống này dù khuyên ai chắc hẳn cũng sẽ nghe chửi, chỉ có thể tìm một phương pháp uyển chuyển mà hóa giải gút mắc giữa hai người.

Tôi đi tới bên cạnh Jisoo, trong ví lấy ra thẻ mua hàng mà buổi sáng Chaeyoung cho tôi, để vào tay Jisoo, quay qua Jennie nói.

"Cậu chọn Jisoo đi"

Không đợi tôi phản ứng kịp, Jisoo và Jennie đột ngột nhảy lên đập tay với nhau. Jennie cười ra tiếng.

"Yeah"

Tiếp theo hai người ôm dính lấy nhau, mạnh bạo hôn đối phương, ngồi xuống sofa lấy thẻ ra khoe khoang, vừa cười vừa đắc ý.

"Một đôi, chính là một đôi rất ăn ý, hắc hắc"

"Còn phải nói sao? Đối phó với gà con căn bản là không cần dùng đến đầu óc, tự mình đem dâng thẻ lên"

Hai người oang oang nói xong lại cười khoái trá.

Tôi đứng ở đó chằm chằm nhìn thẳng vào hai người, không thể không một lần nữa thừa nhận sự ngu xuẩn của chính mình, tôi lại bị hai mụ điên kia lừa. Tại sao tôi luôn là người bị lừa gạt? Tại sao là kẻ ngu ngốc cuối cùng mới biết được sự thật phũ phàng? Jennie nói rất đúng, tôi rốt cuộc làm thế nào mà sống được đến giờ? Người ba mươi tuổi còn không khác đứa trẻ mười ba?

Gương mặt hai người trước mặt tôi bỗng chốc trở nên thật đáng ghê tởm, trước nay tôi chưa từng có loại xúc động muốn bảo vệ trí thông minh của mình mãnh liệt như bây giờ.

"Jisoo, trả thẻ lại đây cho mình"

Jisoo thấy tôi xông tới, lập tức kéo Jennie chạy ra ngoài.

"Mẹ tôi ơi, gà con điên rồi, Jennie chạy mau thôi"

"Chạy đi đâu ăn cơm đây?"

"Ngốc thế? Đi bách hóa tổng hợp ăn đi"

Chạy đến cửa, Jisoo lắc lắc tấm thẻ trong tay, thô bỉ nói.

"Gà con, thẻ này có một phần của cậu, chờ ngày nào đó tớ mua cho cậu một cái quần lót nhi đồng mà dùng ha"

Nói xong cùng Jennie biến mất, tôi nhìn ra phía cửa mà phiền muộn vô hạn, tiền đó là tôi định dùng để mua váy ngủ cho Chaeyoung.

Quay người nhìn lại thấy Chaeyoung đang cười, dùng một ánh mắt rất bất đắc dĩ nhìn tôi, Nanno trong ngực vẫn còn mờ mịt. Tôi cúi đầu đi tới ngồi xuống bên người cô ấy, cô ấy hạ đầu nhẹ nhàng tựa vào vai tôi, dịu dàng nói.

"Ngốc"

"..."

"Chaengie"

"Ơi?"

"Làm sao chị biết họ là giả?"

"Bởi vì vẻ mặt của họ căn bản là không giống như cãi nhau"

"..."

Tôi thật sự nên tự mình kiểm điểm.

Nanno ở nhà mười mấy ngày, mỗi sáng sớm lúc thức dậy sẽ nhìn thấy chăn bị Nanno đạp xuống dưới sau đó chính mình nằm vắt ngang qua tôi và Chaeyoung. Mỗi ngày nó sẽ hỏi đủ thứ các loại vấn đề, tựa hồ là tinh lực dùng hoài không hết nhưng chuyện rất đáng mừng chính là Nanno rất thích đọc sách, đối với chuyện học tập cũng không cảm thấy buồn chán, nó cảm thấy đi học là một chuyện rất mới mẻ. Mặc dù còn chưa hiểu ý nghĩa sâu xa bên trong nhưng nó rất nghiêm túc mà xem các bức tranh vẽ, chỗ nào không hiểu sẽ đi hỏi tôi, tôi cũng rất vui vẻ mà trả lời nó, giảng giải cho nó câu chuyện xưa trong những thành ngữ, tô đẹp thêm cho tâm hồn ngây thơ của nó.

Tôi không rõ lắm khi Nanno trưởng thành thì sẽ có tính cách và suy nghĩ thế nào, chỉ cảm thấy bất luận là dù sau này nó không nhớ được những chuyện hôm nay, cũng không muốn để lại bất cử vết nhơ nào trong tuổi thơ của nó, có khi hành vi sai lầm lớn nhất của người lớn lại xuất phát từ những bóng ma của tuổi thơ.

Nanno rất may mắn bởi vì nó được sinh ra trong thời đại rất tốt, gia đình rất tốt. Nó có thể tự do lựa chọn thứ mình thích, có thể học khiêu vũ, có thể học hội họa, cũng có thể học dương cầm, tuổi thơ của nó sẽ rất đặc sắc, những điều này nhất định sẽ ảnh hưởng lớn đến cuộc sống sau này của nó. Trường Giang sóng sau đè sóng trước, một đời người mới thay người cũ, đây là nguyện vọng của Bambam, cũng chính là nguyện vọng của tôi, mặc dù Nanno không phải là con của tôi nhưng tôi và Chaeyoung xem nó không khác gì con ruột. Chúng tôi đều hông hy vọng tuổi thơ của nó giống chúng tôi nhợt nhạt không màu sắc mà mong rằng nó sẽ có một cuộc sống tốt đẹp rực rỡ.

Có thể chúng tôi không thể là người dẫn đường trong khu rừng lớn rậm rạp mà nó phải đi nhưng chúng tôi hy vọng rằng khi nó lạc lối, chúng tôi có thể giúp nó chỉ rõ phương hướng đúng đắn, giảm bớt chông gai, gập ghềnh trên con đường nó đi.

Sau khi Nanno đi, cuộc sống của tôi và Chaeyoung lại được khôi phục nguyên dạng, mỗi ngày đưa cô ấy đến công ty, sau đó sẽ trở lại YG, sau nữa về nhà ăn cơm, nếu như không vội có thể cùng cô ấy xem TV, tâm sự một chút. Khi trời tối, chúng tôi sẽ ra ngoài tản bộ, đến công viên ngồi một lát, chạng vạng tối, lúc ngồi tựa vào nhau trên ghế đá nhìn hoàng hôn nơi chân trời, sẽ thường xuyên gặp được rất nhiều cụ già tóc bạc dắt tay nhau, dù trên mặt đầy tang thương nhưng trong mắt đều là thỏa mãn. Mỗi một lần thấy cảnh tượng như vậy tôi đều xúc động sâu sắc, cô ấy sẽ nắm thật chặt tay tôi, dựa sát vào người tôi, nhìn tôi trong im lặng.

Có lẽ đó sẽ là hình ảnh của chúng tôi nhiều năm sau, tôi nghĩ khi đó tôi sẽ là một bà già lưng gù, mặt mũi đầy nếp nhăn, mà Chaeyoung cũng sẽ không còn dung nhan xinh đẹp như bây giờ nữa nhưng tôi tin tưởng chúng tôi nhất định cũng sẽ giống như họ, giữ tay nhau thật chặt, dìu dắt nhau trải qua vui vẻ lẫn khổ đau của cuộc sống, nhìn hết phù hoa nhân thế, cuối cùng đi về phía mặt trời lặn, đi về cuối đời người.

___________________

Ngủ ngon❤

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro