Chương 64
"Không tìm thấy, là ý gì?"Giọng nói của Kim Trí Tú lười nhác nói, âm cuối vang lên, giống như cảm thấy những lời này thật hoang đường.
Ba vệ sĩ mặc tây trang đen đứng trước bàn, chắp hai tay, đứng thành hình tam giác, hai người phía sau vạm vỡ khỏe mạnh, còn người phía trước thì thon gầy hơn một chút.
Ba người cúi đầu nghe chỉ thị, người đứng đầu thành khẩn đáp:"Kim thiếu luôn tổ chức tiệc ở nhà, không ra ngoài, rất có nhiều người ra vào..."
Bọn họ thiếu nhân lực, những người đến dự tiệc đều là hoa hòe lòe loẹt hoặc là lén lút, còn có cả những chiếc xe đắt tiền,...
Nghĩ đến đây, vệ sĩ nhanh chóng nói thêm:"Còn có, vì kiếm tiền, thiếu gia đã bán hàng cấm, những người tiếp xúc với ngài ấy càng hỗn loạn hơn."
Kim Trí Tú vừa nghe vừa ký vào văn kiện mà thư ký mang đến, cô ném giấy bút trên bàn, tiếng va chạm của kim loại và gỗ tạo nên âm thanh chói tai trong văn phòng yên tĩnh.
"Sao cậu ta có được những thứ này?"Sắc mặt của Kim Trí Tú không tốt lắm, mặc dù rất chán ghét Kim Thái Hanh, nhưng việc Kim Thái Hanh lấy được những thứ bẩn thỉu này vẫn làm nàng tức giận.
Chỉ để chơi cũng không sao, có rất nhiều du học sinh theo đuổi sự kích thích, nhưng Kim Thái Hanh còn làm người bán, hẳn là cũng nghiện rồi.
"Sao không báo cho tôi?"Đôi mắt hoa đào vũ mị của Kim Trí Tú lóe lên ánh sáng dữ tợn.
Sau đó nàng nhìn thấy ba đại nam nhân phía dưới đều ngẩng đầu nhìn nàng, vẻ mặt có chút kinh ngạc.
Kim Trí Tú không kiên nhẫn nói:"Nhìn tôi làm gì? Trả lời."
Người đứng đầu chịu trách nhiệm ứng đối với lửa giận của Kim Trí Tú, đại nam nhân đáng thương như cừu nhỏ yếu ớt nói:"Không phải... Không phải ngài đã phái người làm sao?"
"Cái gì?"Câu trả lời của vệ sĩ vớ vẩn đến mức Kim Trí Tú không khỏi nghiêng người hỏi.
"Tôi... Chúng tôi đều tưởng ngài ngầm làm."Vệ sĩ thanh giọng, da đầu tê dại,"Dùng loại vật này để làm tê liệt ý chí của thiếu gia, ngăn ngài ấy nháo lên liền về nước."
Lúc này vệ sĩ đã hiểu, hóa ra không phải mình cùng thủ hạ độc ác tàn nhẫn của chủ tử rất có ăn ý, mà là bọn họ đã hiểu sai chủ tử của mình. Hắn nói:"Sau khi thiếu gia bắt đầu bán, chúng tôi mới báo cáo."
Thư ký bên cạnh tiếp tục nói:"Đã báo cáo rồi, nhưng trước đó tổng tài ngài nói thiếu gia ở bên kia không có chuyện gì thì không cần báo cáo lại."
Thư ký uyển chuyển nói, nguyên lời của Kim Trí Tú là:Kim Thái Hanh sắp chết hoặc sắp về nước hoặc cậu ta hăm hở nỗ lực, nếu không thì đừng để tôi nghe đến tên cậu ta, ảnh hưởng tới tâm tình chơi game của tôi.
Kim Trí Tú:"..."
Nghe rất có đạo lý.
Những thuộc hạ trước mặt đều cúi đầu, mồ hôi lạnh sắp chảy xuống đất.
Kim Trí Tú muốn phát hỏa, lại bị câu thần thuật này bóp nghẹt, nghĩ tới nghĩ lui, suýt chút nữa bật cười tại chỗ.
Cô tạm thời gác vấn đề này sang một bên, hỏi vấn đề quan trọng hơn:"Hiện tại không tìm được cậu ta sao?"
"Vâng."Vệ sĩ đưa tay lau trán,"Đã an bài người đi tìm thiếu gia, nhưng vẫn chưa có manh mối. Căn hộ của thiếu gia có quá nhiều người ra vào, ngư long hỗn tạp, người nào cũng có, điều tra có chút khó khăn."
Dù vệ sĩ có ý trốn tránh trách nhiệm thì những gì hắn nói đều là đúng. Do thiếu nhân lực nên họ không tiến hành giám sát chặt chẽ, cũng không có ở căn cứ trong nước nên hoạt động rất bất tiện.
Trong lòng Kim Trí Tú hiểu rõ, trầm mặc một lát.
Cô đột nhiên nghĩ đến người cha già vẫn đang hấp hối trên giường bệnh, nếu biết đứa con trai duy nhất của mình lại trở nên như thế này, hắn sẽ tức chết hoặc là sẽ tức giận đến mãn huyết sống lại, đá cô ra khỏi công ty.
Suy cho cùng, chính cô là người đã ép Kim Thái Hanh rời đi.
Mặc dù Kim Thái Hanh đắm mình trụy lạc, nhưng trời sinh thừa hưởng huyết mạch tốt của cha.
Kim Trí Tú nhớ lại chuyện cũ, trong lòng có chút phiền muội.
Trợ lý thư ký bên ngoài gõ cửa, cẩn thận thông báo:"Kim tổng, Kim tiểu thư đến rồi."
Kim Trân Ni?
Kim Trí Tú suy nghĩ một lúc mới nhớ ra trước đó nàng đã kêu Kim Trân Ni đến công ty.
Kim Trí Tú hỏi:"Bây giờ là mấy giờ?"
Thư ký thận trọng nhanh chóng nói:"1 giờ 32, còn nửa tiếng nữa mới đến lịch trình buổi chiều của ngài."
Kim Trí Tú xoa xoa giữa lông mày, giọng nói có chút lạnh lùng:"Mau chóng tìm ra Kim Thái Hanh, lấy công chuộc tội. Nếu không..."
Kim Trí Tú không nói tiếp.
Ba đại nam nhân vội vàng đáp lại giống như được ân xá:"Rõ! Ngài yên tâm!"
Kim Trân Ni chờ ở khu tiếp tân một lúc, nhìn thấy Kim Trí Tú từ văn phòng tổng tài đi ra.
Cô mặc một chiếc áo sơ mi ngắn tay cổ chữ V màu đen, bên dưới là váy họa tiết, vòng eo thon, tinh xảo. Sắc mặt Kim Trí Tú nghiêm túc, khi ngẩng đầu lên là lãnh diễm mê người.
Hô hấp Kim Trân Ni hơi cứng lại, sau đó đặt tạp chí công ty trong tay xuống, đứng dậy,"Kim tổng."
Giọng nói nhẹ nhàng dễ nghe, đám vệ sĩ đi theo Kim Trí Tú không khỏi nhìn Kim Trân Ni.
Sau lưng Kim Trí Tú như có đôi mắt, lạnh giọng nói:"Còn không mau cút đi!"
"Vâng vâng."Vệ sĩ gật đầu rồi vội vàng rời đi, tiếp tục tìm kiếm thiếu gia Kim gia mất tích.
Kim Trí Tú nâng cằm nhìn Kim Trân Ni,"Đi thôi."
Nói xong, cô giẫm lên giày cao gót, đi đến thang máy.
"Chúng ta đi đâu vậy?"Kim Trân Ni tiến lên một bước, đi theo Kim Trí Tú ở phía trước.
Kim Trí Tú:"Trúc Ô."
---------
"Trúc Ô."Lạp Lệ Sa đứng trước một tòa nhà màu trắng cân đối, ngẩng đầu lên đọc tên tòa nhà.
Trước đó trên đường, Diệp Tử Tình đột nhiên gửi cho nàng một tin nhắn, nhắc nhở hôm nay nàng có thể đi tụ hội với Lạp Tú Anh.
Lạp Lệ Sa không biết tại sao liền hỏi chị gái về bữa tiệc. Lạp Tú Anh liền dẫn nàng đi cùng.
Trúc Ô nằm trong vùng non xanh nước biếc cách thành phố S không xa, thảm thực vật được bảo tồn tốt, vào mùa hè nóng nực, cây xanh ngày càng dày đặc, tiếng ve sầu không ngừng kêu.
Được bao quanh bởi một biển cây xanh, tòa nhà xinh đẹp này giống như vẫn còn trên núi Thất Quyết nhưng tinh xảo và yên tĩnh hơn các danh lam thắng cảnh đại chúng.
"Ừm, đây là dân túc của bạn chị."Lạp Tú Anh vừa nói vừa dẫn em gái vào trong.
Bên hồ có chim sẻ đang uống nước, khi nhìn thấy có người tới, chúng bay vào bóng cây rậm rạp, bóng dáng nhỏ bé nhanh chóng biến mất.
"Không có người sao?"Lạp Lệ Sa nhìn chung quanh, không phải mùa hè là mùa của dân túc sao? Tại sao lại không có người?
"Ở đây chỉ chiêu đãi một vài bạn cũ của chị, không có người khác."Diệp Tử Tình đi ra khỏi phòng, cười nói thêm.
"Diệp tỷ!"Lạp Lệ Sa lắc lắc tay cô.
Có thêm hai ba người đi ta từ phía sau Diệp Tử Tình, họ đều trạc tuổi Lạp Tú Anh, toát ra mị lực thành thục hoặc giỏi giang, ưu nhã.
"Cậu đến rồi."
So với trạng thái ở công ty, bây giờ Lạp Tú Anh thoải mái hơn rất nhiều. Cô hỏi: "Không đến trễ chứ?"
"Nào có trễ bằng A Tú? Mau vào ngồi đi."Nữ nhân mặc áo sơ mi ôn hòa nói, mặt mày cũng không xinh đẹp lắm, nhưng cả người trông rất thoải mái, giống như gió xuân trên núi.
Cô ấy nghiêng đầu nhìn Lạp Lệ Sa,"Đây là em gái cậu sao?"
Lạp Tú Anh gật đầu,"Ừm, Lạp Lệ Sa."
Lạp Lệ Sa mỉm cười chào hỏi:"Chào các chị."
"Ai nha, thật ngoan."
"Đôi mắt của em gái cậu thật trong sáng."Nữ nhân kia nồng nhiệt khen ngợi.
Lạp Lệ Sa bị những lời liên tiếp của họ làm cho không biết nói tiếp như thế nào, nàng hiếm khi đối mặt với nhiều người lạ đến làm quen cùng một lúc như vậy nên chỉ có thể cố gắng duy trì nụ cười thẹn thùng, giống như một đứa trẻ gặp họ hàng trong dịp Tết.
Một nhóm người nói nói cười cười, lúc này mới đi vào nhà.
Toàn bộ tầng một thông thoáng, từ cửa vào có thể nhìn thấy hồ bơi ngoài cửa sổ sát đất, bóng tre đang nhảy múa xào xạc bên cạnh hồ bơi.
Toàn bộ đồ nội thất đều bằng gỗ, cực kỳ đơn giản, trên đó bày ra một số đồ trang trí có độ bão hòa cao, tạo ra va chạm mãnh liệt.
Nữ nhân mặc sơ mi mang đến cho họ hai cái ly có hình dáng đơn giản.
Lạp Lệ Sa nói cảm ơn rồi nhận lấy.
Diệp Tử Tình bên cạnh nói:"Cậu ấy là chủ nhân của dân túc - Ôn Toa."
"Là cậu ấy thiết kế nơi này."Lạp Tú Anh không nhanh không chậm nói.
"Thật lợi hại."Đây là lần đầu tiên Lạp Lệ Sa gặp thiết kế sư, nàng chân thành khen ngợi.
Ôn Toa mím môi cười nói:"Quá khen, không đáng nhắc tới. Nào, chúng ta uống trà đi."
Người ta nhiệt tình tiếp đãi, Lạp Lệ Sa rất nể tình mà nâng lên nếm thử.
Thân ly hơi lạnh, Lạp Lệ Sa vẫn đang suy nghĩ bên trong là cái gì, là nước đậu xanh đá đặc biệt của dân túc sao?
Mãi đến khi uống một ngụm vào miệng, nàng mới nhận ra nó sủi bọt, kích thích vị giác, hình như là...
"Coca lạnh?"
Ôn Toa cười, đôi mắt cong cong,"Không nghĩ tới đi?"
"Ha ha ha ha ha."Trong phòng vang lên tiếng cười.
Lúc này, Lạp Lệ Sa mới phát hiện, chị gái vẫn luôn không động vào ly, những người khác cũng không ai uống.
"Trí nhớ của Tú Anh thật tốt, lần nào cũng nhớ đến sở thích xấu của Tiểu Toa."
"Trí nhớ của tôi cũng tốt, chỉ có cậu ngốc!"
Cuối cùng Lạp Lệ Sa không thân với họ, bưng cái ly có chút vô thố.
Lạp Tú Anh nói:"Sở thích xấu của Ôn Toa, không muốn uống thì đừng uống."
"Đúng đúng đúng, Lạp tiểu muội đừng hoảng hốt, chờ Kim Trí Tú tới—"
"Chờ cái gì? Không phải tôi tới rồi sao."Một âm thanh lười biếng vang lên, vẻ mặt Kim Trí Tú cao ngạo bước vào, theo sau còn có người nào đó.
Là Kim Trân Ni.
Lạp Lệ Sa kinh ngạc, quan hệ của cô ta với Kim Trí Tú tốt như vậy sao?
Đặt hai người này lại với nhau lập tức khiến Lạp Lệ Sa nhớ đến nam nhân Kim Thái Hanh.
Nhìn thấy Kim Trí Tú mang người tới đây, mọi người tựa hồ đều không có khác thường, như thường lệ nói đùa, mời hai người ngồi xuống.
Kim Trân Ni mỉm cười dịu dàng, gật đầu với Lạp Lệ Sa như chào hỏi.
Quả nhiên Ôn Toa mang ly trà không đứng đắn cho hai người Kim Trí Tú.
Kim Trí Tú uống hai ngụm, hét lên:"Ôn Toa, cậu lại làm cái này!"
Ôn Toa cười như gió xuân thổi qua mặt,"Không phải cậu vẫn như cũ sao? Lại bị lừa rồi."
Chỉ hai câu nói, đã lộ ăn ý và quen thuộc giữa những người bạn cũ, dễ dàng làm người khác nhận ra dễ như trở bàn tay.
Tay cầm ly của Kim Trân Ni run lên, lông mi rũ xuống, nuốt ngụm Co ca hơi đắng trong môi.
Nàng ngẩng đầu lên, lộ ra chút kinh ngạc,"Là coca."
"Coca lạnh mới giải nhiệt nha."Ôn Toa nghiêm túc nói.
"Ngụy biện."Kim Trí Tú lải nhải,"Năm nay có gì vui? Tôi không muốn ra vườn hái rau cho cậu đâu, nói trước đi."
"Khó có được từ thành phố đến đây một chuyến, xem cậu lười biếng kìa."
"Cậu chưa thấy đâu, năm nay Tiểu Toa đã dọn dẹp phía sau rất đẹp, một nửa bức tường ngăn bằng hoa hồng."
"Dù đẹp đến đâu, tôi cũng sẽ không đến đó, nếu có điều hòa là nghỉ dưỡng tránh nóng, có wifi thì chính là thiên đường nhân gian, tôi muốn ở thiên đường."Kim Trí Tú uể oải nói, ôm chiếc gối màu cam.
Trong lúc những người khác đang trò chuyện, Ôn Toa mang theo hai ba người ra phía sau chuẩn bị nấu ăn.
Lạp Tú Anh vốn định dẫn Lạp Lệ Sa đi thăm vườn rau nhỏ của bạn mình, nhưng sau đó cô lại đổi ý, kêu Kim Trí Tú lên tầng hai.
Kim Trí Tú thở dài thật sâu, chậm rãi ôm gối đi theo Lạp Tú Anh.
Trong phòng khách chỉ còn lại Lạp Lệ Sa và Kim Trân Ni.
Lạp Lệ Sa đang ôm gối, nhìn thấy Kim Trân Ni đang nhìn lầu hai một lúc.
Hai người không có đề tài chung, cũng không thể nói "A, lần trước gặp nhau, cô còn là bạn gái của Kim Thái Anh!"
Mặc dù Lạp Lệ Sa biết Kim Trân Ni và Kim Thái Hanh luôn chỉ là trên danh nghĩa, nhưng nghe vẫn là có chút vi diệu.
Lạp Lệ Sa xấu hổ muốn lấy điện thoại ra chơi Anipop.
Kim Trân Ni thu hồi ánh mắt lại, nhẹ giọng nói:"Lạp tiểu thư vừa từ trường quay về sao? Thái Anh có khỏe không?"
Nhắc đến Phác Thái Anh, Lạp Lệ Sa có rất nhiều chuyện để nói. Lời nói đến bên môi nàng liền nhớ tới hình như Kim Trân Ni là đối thủ của Thái Anh tỷ tỷ nên nàng đành nuốt xuống tất cả xúc động, đúng trọng tâm trả lời:"Tiến độ của đoàn phim vẫn rất thuận lợi, cũng không gặp phải khó khăn gì."
Không biết Kim Trân Ni vô tình hay cố ý, đề tài vẫn xoay quanh Phác Thái Anh:"Vậy thì tốt rồi, nhiệt độ của bộ phim này rất cao, lại có đạo diễn Bối chỉ đạo, được Lạp thị hộ giá, phỏng chừng sẽ đoạt giải."
Đây là lần đầu tiên Lạp Lệ Sa cảm nhận được Kim Trân Ni giỏi nói chuyện như vậy. Sao có thể khen Thái Anh tỷ tỷ đến dễ nghe như thế?
Lạp Lệ Sa nói:"Cũng không hẳn, gần đây sự nghiệp của Kim tiểu thư cũng rất thuận lợi, mọi người đều đang tiến về phía trước."
Kim Trân Ni nhẹ nhàng cười,"Đều là công ty chiếu cố."
Bầu không khí dần dần trở nên sinh động, Kim Trân Ni cũng hiểu được. Quả nhiên, Lạp Tam và Phác Thái Anh có mối quan hệ rất tốt, thậm chí...
Nàng nhớ tới vào ngày thử vai <Không tín vô duyên>, Phác Thái Anh đã chặn ánh mắt của Lạp Lệ Sa ra khỏi nàng, xem ra đó không phải là ảo giác của nàng.
Kim Trân Ni càng nắm chắc đối với cuộc trò chuyện này, mỉm cười nói:"Hai tuần sau sẽ có một sự kiện, người tổ chức đã mời Thái Anh và tôi. Hẳn là Thái Anh có thời gian đến đó đi?"
Lạp Lệ Sa nói:"Diệp tỷ nói sẽ điều phối tốt, nhưng Thái Anh còn phải quay phim, thực sự rất mệt."
"Cũng đúng, khoảng thời gian này cô ấy rất vất vả."Kim Trân Ni đáp lại, ánh mắt vô thức lướt qua tầng hai.
Hai người họ đang nói cái gì vậy?
--------
Trên tầng hai có thiết kế một phòng tắm nắng, Lạp Tú Anh thản nhiên đóng cửa lại, cô dựa vào cửa, một chân co lên, dáng người yểu điệu, một chân thẳng tắp thon dài, nhẹ nhàng nói:"Tình hình của Kim Thái Hanh thế nào rồi?"
Kim Trí Tú ngồi ở trên bàn đá trắng, chiếc gối màu cam tùy ý ném sang một bên, sắc mặt không được tốt lắm,"Kim Thái Hanh mất tích rồi."
Trước khi tới đây, nàng đã biết nhất định Lạp Tú Anh sẽ hỏi, chuyện đã xảy ra không thể giấu được, tốt nhất là sớm nghĩ cách tìm được Kim Thái Hanh.
Dù Kim Thái Hanh có làm gì đi chăng nữa, cũng phải tìm được người rồi lại nói.
Cô kể lại những gì vệ sĩ nói lúc sáng, cuối cùng nói:"Hẳn là người của cậu sẽ sớm quay lại mang tin tức về, tôi không có lừa cậu."
"Ừm."Lạp Tú Anh bình tĩnh đáp,"Tôi sẽ để bọn họ tiếp tục tìm cho đến khi tìm được."
"Tìm được nhớ nói cho tôi biết."Kim Trí Tú đúng lý hợp tình yêu cầu chia sẻ thông tin, sau đó hỏi:"Rốt cuộc đứa em trai đê tiện của tôi đã làm gì? Cậu có thể cho tôi biết không?"
Trong mắt Kim Trí Tú tràn đầy dò hỏi.
Lạp Tú Anh đứng thẳng, không trả lời mà mở cửa rời đi.
Cô đã dùng thủ đoạn che đậy sự việc, xóa đi dấu vết, chỉ để càng ít người biết đến chuyện này.
Lúc này sao cô có thể nói với Kim Trí Tú?
---------
Sau khi Phác Thái Anh quay phim xong trong ngày, buổi tối vội vàng đến một khách sạn gần sân bay thành phố N để nhận phòng, sáng sớm bay đi tham dự roadshow và các hoạt động khác, không nghỉ ngơi mấy ngày liền.
Hoàng hôn trên núi có màu vàng đỏ, thật tráng lệ, kéo dài theo đường cao tốc, trải dài vô tận.
Trên điện thoại là gọi video với Lạp Lệ Sa, xung quanh Lạp Lệ Sa rất náo nhiệt, đều là nữ nhân, hơn nữa còn là những nữ nhân xinh đẹp có đặc điểm khác nhau. Họ đang ăn cơm ở nhà hàng trên sân thượng, hoàng hôn ở bên cạnh bọn họ, bầu trời xanh hồng, một màu kẹo dịu dàng.
Thậm chí cô còn nhìn thấy sườn mặt của Kim Trân Ni. Kim Trân Ni không nhìn về phía Lạp Lệ Sa mà đang tự tay cắt trái cây đưa cho một người khác.
Lạp Lệ Sa nhìn cảnh tượng náo nhiệt ở đây, sau đó nhìn Phác Thái Anh lẻ loi trên màn hình. Nàng quay người dựa vào lan can, nụ cười rạng rỡ hơn ánh hoàng hôn, đôi mắt mèo vũ mị,"Thái Anh tỷ tỷ sẽ không ghen đi?"
Lúc này, phía sau Lạp Lệ Sa là bầu trời trong xanh, mơ hồ có thể nhìn thấy núi rừng ở phía xa, đột nhiên chuyển từ bức tranh xa hoa của nhân gian thành một bức tranh phong cảnh núi non.
Phác Thái Anh nhìn động tác nhỏ của Lạp Lệ Sa, thấp giọng hỏi:"Như thế nào? Sợ chị ghen, còn cố ý giấu đi sao?"
"Không có."Lạp Lệ Sa gõ ngón tay vào Tiểu Thái Anh trên màn hình,"Sau này em sẽ đưa chị đến đây, tên nơi này nghe rất êm tai, là Trúc Ô, là bạn của chị gái thiết kế, Diệp tỷ cũng ở đây, hóa ra bọn họ đều là bạn cũ."
Nói đến đây, Lạp Lệ Sa trộm nhìn về phía nơi đó, mọi người đang ăn, thấp giọng chia sẻ những câu chuyện phiếm:"Kim Trí Tú cũng ở đây, chị có biết Kim Trí Tú không? Chính là chị gái của Kim Thái Hanh, cô ấy mang Kim Trân Ni tới. Chị nói xem, bọn họ có quan hệ gì?"
Phác Thái Anh suy nghĩ một lúc rồi nói:"Em dâu cũ?"
Lạp Lệ Sa:"..."
"Chị sẽ dẫn em dâu đi tụ họp sao? Còn là em dâu cũ."Ngữ khí của Lạp Lệ Sa có chút ghét bỏ.
Phác Thái Anh nói: "Không, chị không mang theo gì cả."
Lạp Lệ Sa càng không vui,"Còn em thì sao? Chị không mang em theo sao?"
Lạp Lệ Sa tức giận, chọc vào màn hình lần nữa. Ngón tay của nàng trượt xuống má Phác Thái Anh, vô tình chọc vào một chỗ kỳ quái, sợ tới mức nhanh chóng thu tay lại.
Phác Thái Anh làm ra tư thái nghiêm túc trả lời câu hỏi, cô khẽ cười, trịnh trọng mà ôn nhu nói:"Em là bảo bối, phải giấu ở nhà."
Giống như pháo hoa nổ tung trên bầu trời, đủ loại tia lửa bùng lên trong trái tim như mưa, bùm bùm bùm. Trong lòng tràn ngập vui sướng, mật ngọt ngào ngạt bốn phía.
Một đám mây đỏ mỏng rơi xuống trên mặt Lạp Lệ Sa, nàng cắn môi dưới, cố gắng kìm nén khóe môi đang nhếch lên, che giấu nụ cười trên mặt.
Nhưng khi che miệng lại, ý cười liền tràn ra từ trong mắt, dù đã cố gắng thế nào cũng không thể giấu được.
Hoá ra lời âu yếm của người mình thích chính là đom đóm ôn nhu nhất trong đêm hè.
Khi nhìn thấy sẽ liền cười.
------------
Ở đây có bạn nào edit truyện trung hông?
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro