Chương 14: Về quê "chồng"
Kim Jennie đứng sựng lại, em ấy mới gọi mình là cái gì?
"Chị ơi", có nghe nhầm không vậy? Chắc chắn là nhầm rồi, loại người cứng nhắc như em ấy mà cũng biết gọi mấy lời êm tai đó hay sao? Nàng xoay người, xoáy sâu vào tròng mắt Park Chaeyoung:
"Em gọi tôi cái gì? "
"Ưm, chúng ta lên phòng nói chuyện"
Park Chaeyoung cả mặt đỏ bừng, thấy người giúp việc đang nhìn mình bằng ánh mắt lạ lẫm, nên đi đến lôi nàng lên phòng.
Vào phòng, Park Chaeyoung mở cửa sổ ra cho thoáng, ánh trăng chiếu vào hai thân ảnh trong phòng. Park Chaeyoung để nàng ngồi trên giường, còn mình ngồi trên một chiếc ghế đối diện.
"Hôm đó tôi nóng tính, tôi xin lỗi. Nhưng loại thuốc đó rất đắng, hồi nhỏ tôi có uống thử, liền nôn mửa mấy ngày liền, nên tôi... rất sợ".
Kim Jennie không thèm nhìn mặt cô, chỉ nhìn ra phía cửa sổ, nhìn mấy ngôi sao đang nhấp nháy ngoài đó, cuối cùng phun ra một câu:
"Em uống thuốc hay không thì kệ em, giải thích làm gì, tôi có là cái gì đâu?"
Park Chaeyoung xụ mặt xuống, đã xin lỗi rồi mà còn nhắc hoài, thứ con gái thù dai. Cô bất chợt nắm lấy cổ tay nàng:
"Chị là vợ tôi".
Chỉ một câu nói, làm cả hai bất động. Kim Jennie nhìn chằm chằm người đối diện. Còn Park Chaeyoung sau khi bộc phát câu nói đó cũng bất động nhìn nàng, ánh mắt vô cùng chân thành.
"Tôi hứa sau này không lớn tiếng với chị nữa".
"Nhưng em phải uống thuốc". Nàng quay quắt nhìn cô.
"Nhưng......"
"Vậy tránh ra tôi đi về phòng". Nàng gạt tay cô ra, toang đứng dậy thì lại bị kéo tuột xuống giường.
"Được được... nhưng ít thôi đó. Với lại... chị cũng không được xưng tôi với... với... với em nữa".
Park Chaeyoung líu ríu trong miệng. Nói xong câu cuối, mặt cũng đỏ như máu.
Kim Jennie gật đầu đáp ứng, dù sao xưng một tiếng chị cũng dễ nghe hơn, còn làm em ấy ngoan ngoãn như vậy, ngại gì không chịu.
"Được, vậy giờ tôi... ừm... chị về phòng ngủ đây".
"Ngủ ngon. Ờ mà... ngày mai phải về Busan".
Park Chaeyoung tránh sang một bên cho nàng đi, rồi chợt nhớ chuyện quan trọng ngày mai.
Nàng gật đầu, chuyện này hôm trước ba mẹ cũng đã nói rồi. Nhà họ Park thật ra là Hàn kiều trước đây sống ở Australia, còn bà con họ hàng nội ngoại hai bên sống Busan, từ năm Park Chaeyoung 7 tuổi mới chuyển về Seoul, Hàn Quốc sinh sống. Ngày mốt là giỗ ông ngoại. Bây giờ lấy vợ rồi, phải đưa vợ về Busan ra mắt họ hàng, cô, chú, dì dượng,... cho phải phép.
Park Chaeyoung nằm ền trên giường, họ hàng cô thì đông lắm. Để coi... ông ba, bà ba, dì hai, dượng hai, dì và dượng ba là cha mẹ của Kai thì đã mất, ba mẹ cô thứ tư, còn có gia đình cậu năm, cậu sáu, dì dượng bảy, cậu út, rồi còn mấy đứa em họ, chị họ... Chính bản thân cô còn quên tới quên lui, rồi về đó gặp mấy người họ, thế nào cũng làm khó dễ nàng. Cô thừa biết mấy người họ hàng của cô không có dễ chịu gì. Rồi ngày mai là lễ giỗ, nhất định việc làm sẽ không xuể.
Sáng hôm trước ba mẹ đã bay về đó trước rồi, dặn tài xế sáng mai sẽ chở cả hai ra sân bay về sau. Còn Kai ở lại kí túc xá đến cuối tuần mới về, nên không cần lo cho cậu ta.
**********
5h sáng. Chiếc xe lăn bánh ra di chuyển đến sân bay. Trong xe được phủ tất cả bằng rèm cửa đen để tránh ánh nắng mặt trời chiếu vào, chỉ có đèn trong xe phát sáng.
"Cô chủ, đã lâu lắm rồi cô mới về lại Busan. Chắc bà ngoại cô vui lắm".
"Dạ, giỗ ông ngoại mà, không về không được. Haizzzzz...".
Bác tài xế hiểu rõ cô đang thở dài cái gì, ông làm tài xế cũng hơn chục năm rồi, người nhà họ Park ông hiểu rõ, mấy người cậu mợ, dì dượng của cô nào có ưa gì ba mẹ cô, thấy người ta ăn nên làm ra liền ganh tị, cứ kiếm cớ bắt bẻ này nọ. Tiền giỗ mỗi năm đều do gia đình cô gửi về, nhưng họ vẫn bắt bẻ đủ chuyện trên đời.
*****************
Căn nhà tổ ở Busan là một căn nhà rộng lớn, có sân vườn ở cả phía trước và phía sau với nhiều loại cây cao, lớn được trồng ở trong sân nhà tạo bóng mát. Căn nhà theo phong cách hiện đại nhưng vẫn giữ được nét truyền thống của người Hàn xưa.
"Con chào ngoại, hai "vợ chồng" con mới về".
"Park Chaeyoung trên người mặc áo khoác dày, tránh nắng chạm vào da thịt, đi thẳng vào trong, tay đan lấy tay nàng, khi thấy ngoại ngồi sau bếp liền chạy đến ôm bà".
"Chaeyoung đó hả con? Aigoo, nhớ quá. À, cháu dâu, lại đây".
"Bà ngoại mắt đã không còn rõ, đưa bàn tay đầy nếp nhăn lên xoa xoa gò má của đứa cháu ruột và đứa cháu dâu, hết mực cưng chìu".
*******************
"Cháu dâu đó hả? Còn đứng tồng ngồng đó làm gì? Vào bếp phụ mọi người đi".
"Một bà thím mập mạp ngồi phía sau, khi nghe tiếng xe liền đi ra, nhìn hai đứa cháu".
"Chào dì hai. Vợ con mới xuống máy bay còn mệt, để chị ấy nghỉ một chút".
"Park Chaeyoung cúi nhẹ đầu cho phải phép. Kim Jennie thấy thế cũng lật đật cúi đầu theo".
Nàng luyến tiếc nhìn Park Chaeyoung, đưa hết đồ đạc cho cô cầm:
"Chị không sao, chị ra bếp phụ mọi người, em tìm chỗ nào mát mà ngồi, coi chừng nắng chiếu vào".
Nàng đi theo bà thím đó vào bếp. Ôi trời, họ hàng gì mà đông khiếp, ngồi kín cả khu bếp rộng lớn. Nhìn một vòng, thấy mẹ chồng mình, mừng như chết đi sống lại. Mắt sáng lên cầu cứu.
Bà Park thấy con dâu thì tỏ ý cười, chỉ cho con dâu biết:
"Đây là ông bà ba. Người đang ngồi ngoài ghế kia là dượng hai, kia là cậu năm, đó là cậu sáu, mợ sáu. Đằng kia là cậu út, đó là con gái dượng hai. Đó là con cậu năm, còn kia...".
Đầu óc nàng quay mòng mòng, chỉ còn biết đợi bà Park chỉ tới ai là lật đật cúi đầu chào lia lịa.
Chào xong họ hàng nhà chồng cũng hết bà nó cái thanh xuân, nàng tự nhủ thầm cuộc đời 24 nồi bánh chưng, chưa bao giờ thấy nhà nào nhiều người đến vậy.
*****************
"Cháu dâu, lấy cho cậu cái thau".
"Gọt trái cây đi Jennie".
"Rửa đống đồ ngoài kia con ơi".
"Coi nồi canh hầm Jennie ơi".
"Jennie, lau chén dĩa rồi đem ra bàn đi con".
"Jennie..... "
"Jennieeeeeee.............. "
".........."
*****************
Vì là con dâu đầu tiên của gia đình. Mặc dù mẹ Park Chaeyoung thứ 4, chị em của bà Park cũng đã có chồng con, nhưng chưa đứa nào lập gia đình, chỉ duy nhất một mình Park Chaeyoung là đã có gia đình rồi. Nên con dâu auto được "cưng". Còn "cưng" theo kiểu nào thì tự biết.
Park Chaeyoung và Kim Jennie đến Busan từ 8h sáng, nhưng việc làm mãi đến 6h tối vẫn chưa xong.
Kim Jennie buổi chiều được "ân xá" ngồi nghỉ một chút, dựa cả cơ thể rã rời vào vách nhà, tay chân phồng rộp lên. Lấy "chồng" sao giống đi ở đợ thế này?
Trong khi đó có một "thanh niên" bị mấy cậu, mấy dượng lôi ở nhà trên chơi cờ suốt từ trưa đến chiều mà lòng thấp thỏm, không biết vợ mình sao rồi?
Trời ơi... mấy cậu mấy dượng à, con hông có thích chơi cờ... con muốn coi vợ con chị ấy chết sống sao rồi??? Khổ quá à...!!!
----------------------------
Vote ⭐️ giúp mình 🫶
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro