Chương 23: Ba ơi, sao ba nỡ bán con
Ngày hôm sau, đương nhiên có một người sức sống tràn trề, tự động thức dậy trước để hứng nắng, khuôn mặt khoan khoái đến không ngờ, đứng ở cửa sổ mà miệng cười không khép lại được.
Park Chaeyoung đứng ở cửa sổ suốt nửa tiếng đồng hồ để nắng chiếu vào cơ thể mình, sau đó đi đến lay lay con người đang ngủ mê mệt kia dậy:
"NiNi~~~ thức dậy......"
"Ưm...... Em đi ra đi, chị ghét em...... hức......"
Kim Jennie bị lôi dậy liền giận dỗi, úp mặt vào gối mà ngủ tiếp.
Hôm qua nàng bị con người háo sắc đó ăn sạch sẽ đến mãi 2h sáng mới cho ngủ, đến nỗi chỗ đó cũng sưng tấy lên, mặc dù sau đó cô có thoa thuốc cho nàng, nhưng nàng vẫn còn ức lắm. Uống thuốc là chữa bệnh cho cô, vậy mà cô lại ra điều kiện bắt nàng làm theo, còn đè nàng ra ăn sạch, hỏi có tức không?
Cô tiến tới xoa xoa đầu vợ mình rồi xốc nàng ngồi dậy, cho nàng ngồi lọt thỏm trong lòng mình.
"Ưm... em đi ra đi...... hức... hong cho em đụng tới chị nữa... Hức......"
"Thôi mà, xin lỗi vợ mà, đưa đây em xem nào!"
Cô mò tay xuống dưới, tách chân nàng ra.
"Huhuhu, hong cho, em đụng tới chị nữa, em mà đụng tới chị là chị liều mạng với em đó... hức... a... đau......"
Nàng nhăn nhó hét lên, mắt ngập nước, cũng không phải làm nũng gì, mà thật ra là nàng đau thật.
"Em xin lỗi mà, sau này không mạnh tay như vậy nữa, đừng khóc, đừng khóc".
Cô vuốt ve tấm lưng trần của nàng, miệng không ngừng dỗ ngọt.
Nàng thút thít một chút, thì được cô đặt lại nằm ngay ngắn xuống giường, tay cô nhẹ nhàng tách hai chân nàng ra. Ngón tay chầm chậm tách hai phiến thịt ra, trời đất, hồi tối thấy chỉ đỏ đỏ, bây giờ sao lại đỏ ao như vậy, có vẻ đã sưng tấy lên. Dặn lòng sau này phải nhẹ lại, vợ mà nổi điên lên không cho ăn nữa, có phải khổ không?
Cô đi đến tủ thuốc lấy một tuýp thuốc mỡ, đi tới vạch hai cánh hoa đang đỏ ửng đỏ ra, thoa nhè nhẹ vào.
Thoa xong liền cưng chìu bế người ta vào phòng tắm, đánh răng rửa mặt sau đó bế lại ra ngoài, đặt trên giường.
"Nằm yên đây, em đi lấy đồ ăn sáng cho chị".
Nàng không thèm trả lời cô, lấy chăn trùm kín đầu. Park Chaeyoung bật cười rồi đi ra ngoài.
Một lát sau cô bưng lên một khay đồ ăn, gồm 1 tô cháo, 1 cái bánh, 1 ly nước cam và ly thuốc của cô.
Đỡ nàng ngồi dậy, chăm bẵm cho người ta từng muỗng đồ ăn, sau đó chăm cho người ta uống hết ly nước cam. Còn bản thân cô cũng ăn một chút rồi uống thuốc.
Nàng từ đầu tới cuối im re, hoàn toàn không đặt chồng mình trong tầm mắt, phải dạy dỗ lại ông chồng háo sắc này mới được.
"Nè, chị đừng có bơ chồng chị nữa, người ta đã xin lỗi rồi mà".
Cô thay một bộ đồ gọn gàng rồi đến rờ rờ hai gò má của nàng.
"Mệt, ai thèm giận em chứ, hứ" Kim Jennie hất mặt chỗ khác.
"Mà nói đi cũng phải nói lại, chị coi bộ dạng chị tối qua là như thế nào, tại chị rù quến em, em thương tình mới quất cho vài hiệp, bây giờ giận dỗi là sao?"
"Em...... hong thèm nói chuyện với em nữa".
Park Chaeyoung bật cười, xoa xoa đầu nàng rồi hôn chụt lên đôi môi đang chu ra vì giận dỗi đó.
"Chị ngoan ngoãn ở nhà đi, em ra cửa hàng, trưa về mua dâu tây cho chị ăn, chịu hông?"
"Dâu hả? Chịu chịu". Kim Jennie nghe tới chữ dâu mắt liền sáng rỡ gật gật đầu.
****************
Cô ra khỏi nhà được tầm 2h đồng hồ thì có tiếng chuông cửa, nàng nằm trên giường bấm bấm Ipad nghịch. Một lát dưới nhà có người giúp việc gõ cửa:
"Cô chủ nhỏ ơi, có ông Kim đến tìm".
"Ba sao lại đến đây?" Kim Jennie chột dạ lẩm nhẩm rồi nói lớn vọng ra ngoài.
"Ừ, tôi ra ngay".
Nàng thay một bộ đầm dài rồi đi ra bên ngoài, nhìn ba mình đang đứng trước cổng thì nhíu mày.
"Ba, có chuyện gì ạ?"
"Có tiền không, cho tao vài chục triệu won".
Ông Kim dựa người vào cổng, nhướn mày nhìn nàng.
"Ba, cái gì nữa vậy, con đã nói ba đừng cờ bạc nữa mà".
Nàng thở dài, thật không biết sao với người ba này nữa.
"Bây giờ mày đưa không? Nhà chồng mày giàu đến vậy..."
"Ba, đây là nhà chồng con, không phải của con. Ba về đi, con không có tiền".
Nàng hậm hực, không phải không muốn giúp, nhưng giúp được một lần, sẽ có lần nữa, lần nữa.
Ông Kim không thèm đôi co với nàng, nắm sợi dây chuyền trên cổ nàng bứt xuống, rồi nhanh chóng trèo lên chiếc xe gần đó, rồ đi.
"Ba, trả lại cho con, ba... baaaa......"
"Nàng hét lên, đó là sợi dây chuyền cô tặng nàng, không thể nào để mất được".
Kim Jennie vào trong, thay một bộ đồ khác, rồi nói người giúp việc rằng mình có chuyện đi ra ngoài, sau đó nàng bắt một chiếc taxi đi tới nhà mình, hy vọng ba mình chưa cầm cố sợi dây chuyền đó.
Đứng trước cửa nhà, quả nhiên ba mình đang ngồi ở giữa nhà. Nàng nhìn ông ta:
"Ba, trả sợi dây chuyền cho con".
"Mày tiếc với tao sợi dây chuyền à?"
Ông ta nốc rượu liên tiếp, miệng lèm bèm, ông biết chắc thế nào nàng cũng đuổi theo tới đây mà.
"Đó là sợi dây chuyền chồng con tặng".
"Rồi nó sẽ tặng mày sợi khác".
"Ba, bây giờ ba muốn sao mới chịu trả cho con?"
Nàng hết cách, liền xuống nước năn nỉ, cùng lắm là đưa cho ông một số tiền.
Ông ta nhếch môi. Nốc thêm hớp rượu. Mắt dao động. Ông ta biết rõ nếu nói nàng đưa tiền, bất quá nàng chỉ đưa cho ông ta mấy vài triệu won, làm sao đủ để trả số nợ ông ta đang thiếu vì ván bài hôm qua?
"Mày ở đây ngủ một hôm đi, sáng mai tao trả!"
"Hả?"
Kim Jennie tròn mắt, lại bày trò gì đây?
Cuối cùng Kim Jennie đành phải ở lại nhà mình. Trong khi ba mình đang uống rượu thì nàng dọn dẹp một chút, chỉ mới không ở nhà vài tháng, đã như một cái chuồng heo.
Dọn xong cũng đã giữa trưa, nàng mệt lữ, mở điện thoại lên, chết, có mấy chục cuộc gọi nhỡ của chồng. Vội gọi lại.
"Alo, chị đang ở đâu? Jennie...". Tiếng cô gầm lên trong điện thoại.
"Chị... chị về nhà thăm ba"
Nàng không dám nói thật với cô, chỉ sợ cô làm lớn chuyện với ba mình.
"Trời, sao không nói em, biết em sợ lắm không hả? Đưa địa chỉ, chiều qua đón chị".
"Dạ..."
Nàng còn chưa kịp nói thì đã nghe tiếng ba mình la lên ngoài trước, đành nói với cô:
"Chị sẽ nhắn địa chỉ cho em sau, chị tắt máy đây".
Quên mất đã hứa ngủ lại. Nhắn cho cô cái địa chỉ, nàng vội vàng chạy ra phía trước, trời đất, ba say xỉn đập phá đồ đạc. Nàng phải cố gắng lắm mới dìu được ông lên cái giường nằm. Mệt lã người.
****************
Buổi tối hôm đó, có thêm hai người đàn ông xăm mình đến để nhậu nhẹt cùng với ba nàng. Nàng phải tất bật chạy ra chợ mua thức ăn về nấu cho bọn họ, trong khi mình đói rụng rời từ trưa tới giờ.
"Rồi, vào phòng đi".
Ba nàng nhận dĩa bò xào từ tay nàng rồi phẩy phẩy tay.
Khi thấy nàng đã vào trong, ông ta mới hô hố với 2 tên xăm mình kia:
"Sao? Giá đó được không?"
"Một đứa con gái thôi mà, bớt giá xuống đi". Tên đầu trọc nhìn ông Kim.
"Không, giá đó mới được. Mày bán nó ra nước ngoài còn nhiều tiền hơn mà" ông Kim lắc đầu, thỏa thuận.
"Nè, ông Kim, tôi không ngờ nha, con gái ông mà ông cũng bán?" Tên bụng phệ lắc đầu, hớp ly rượu trên tay.
----------------------------------
Vote ⭐️ giúp mình 🫶
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro