CHƯƠNG 60 - Toang

Thật không thể tin nổi, cả bốn người Soo, Lisa, Wendy và Joohyun cũng ở đây. Nhưng mà Wendy và Joohyun đến khoa phụ sản làm gì? Hay kế hoạch của họ cũng như nàng và Chaeyoung?

Giọng nói vừa rồi là của Joohyun, nàng ngang nhiên đi tới trước mặt Bae Seojoon. Hẳn bày ra vẻ mặt vui mừng. -"Joohyun, anh đã đi tìm em..."

-"Anh theo dõi em sao?"_ Joohyun híp mắt.

-"Không, không phải."_ Bae Seojoon xua tay. -"Anh không có ý đó. Chỉ là lâu rồi anh không gặp em gái, chỉ muốn gặp em nói chuyện một chút."

-"Em không có gì để nói với anh."_ Joohyun ban một cái nhìn chán ghét. -"Anh tìm em, sao lại gây chuyện với Chaeyoung làm gì?"

-"Anh..."

-"Nếu anh còn không chịu sửa đổi, cả em và bố mẹ sẽ không nhìn mặt anh nữa."

-"Được."_ Bae Seojoon nở nụ cười. -"Anh muốn biết bố mẹ có khỏe không?"

-"Bố mẹ rất khỏe, gần đây hay tập thể dục trên cái máy mà anh đã nhờ em gửi cho họ."

-"Vậy thì tốt rồi, cảm ơn em gái."_ Bae Seojoon thở khẽ, trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm. -"Anh xin lỗi, anh sẽ cố gắng để sửa đổi bản thân mình."

Bae Seojoon không thể chịu được khi nhìn thấy đứa em gái mà anh hết mực yêu thương lạnh nhạt với mình, lúc trước Joohyun cũng rất quan tâm đến anh, bây giờ một ánh nhìn cũng không muốn ban.

Bae Seojoon rốt cuộc nghĩ thông, hắn quay lại cúi đầu trước Chaeyoung và Jennie. "Park tổng, Jennie. Xin lỗi..."

-"Khi nào anh sửa đổi được, mọi người sẽ nhận lời xin lỗi của anh."_ Joohyun nói xong liền kéo mọi người rời đi, để lại một mình Bae Seojoon đứng ở hành lang bệnh viện đưa mắt nhìn theo.

***

Ngồi trong một quán nước nổi tiếng ở Seoul, một đám người hàn thuyên với nhau, bọn họ đã lâu không gặp nhau.

-"Jennie đã mang thai sao? Chúc mừng hai người nha."

Joohyun uống một miếng nước ép dâu, sau đó đặt cốc lên bàn. Jennie cười cười gật đầu. -"Cảm ơn."

"Chà, Chaeyoung chiếm hữu dục vọng cao như vậy. Không ngờ cũng có ngày này."_ Jisoo nhếch môi cười.

-"Ai, chị muốn nói gì thì nói thẳng ra luôn đi còn vòng vo làm gì?"_ Chaeyoung không nhịn được đánh lên vai Jisoo một cái. Cô nhịn cũng rất khổ sở mà có mấy ai hiểu. Chaeyoung tiếp tục phân trần. 

-"Bao nhiêu phúc lợi đều bị đứa nhỏ đó..."

Thấy nàng cau mày nhìn mình, Chaeyoung liền thay đổi câu từ. -"Đều bị cục cưng giành hết rồi, sau này sinh ra nó nhất định phải thương tôi."

-"Tất nhiên là con sẽ thương Chaeyoung rồi."_ Nàng nhìn Joohyun. -"Cô hôm nay đến khoa phụ sản, là cũng có kế hoạch với Wendy sao?"

-"Phải." Joohyun gật đầu cười. -"Chúng tôi chỉ mới đi xét nghiệm, một tuần nữa mới bắt đầu kế hoạch."

-"Vậy mong cho chị và Wendy sớm có tin vui."_ Lisa lúc sáng đi khám thai vẫn chưa ăn sáng, bây giờ đang ăn rất hổ báo nên rất kiệm lời.

Jennie ngồi trầm luân một lúc, sau đó quyết định quay sang nhìn Chaeyoung.

-"Chaeyoung, thật ra có chuyện này..."

Jennie ấp a ấp úng làm mọi người hồi hộp, xung quanh lập tức im lặng, còn Chaeyoung tưởng nàng có chuyện gì nghiêm trọng nên lồng ngực liền như bị rút đi không khí.

-"Chuyện gì vậy?"_ Cô nắm lấy tay nàng, ân cần hỏi.

Jennie lấy trong túi xách ra tấm ảnh siêu âm lúc nãy. Nàng chỉ vào chấm nhỏ trong ảnh, sau đó giải thích. -"Bác sĩ nói thai đã hơn chín tuần rất khỏe mạnh, nhưng mà cô ấy phát hiện có tận hai..."_ Nàng mỉm cười khả ái, giơ hai ngón tay lên trước mặt Chaeyoung đang ngơ ngác không hiểu chuyện gì.

Jisoo vừa nghe Jennie nói đến đó đã hiểu, cô cầm lấy tấm ảnh đưa cho ba người kia xem, trong lòng không khỏi cười nhạo.

-"Hahaha.."

Xem xong ai cũng bật cười thành tiếng, có mỗi Chaeyoung vẫn ngây ngô nhìn mọi người

-"Chaeyoung à, cậu không hiểu gì sao?"_ Wendy không nhịn được cười hỏi. Chaeyoung liền lắc đầu.

-"Toang rồi, nếu chỉ có một thì thời gian được rút ngắn..."_ Jisoo cười cười nói.

-"Tận hai thì thời gian kiêng cử sẽ kéo dài, cũng không được 'hoạt động mạnh'."

Ý tứ rõ trong lời nói của Joohyun, Chaeyoung nghi hoặc nhìn Jennie. Nàng nhe răng cười với Chaeyoung như thể nàng không biết chuyện gì hết, tất cả là tại ống dẫn thụ thai, cái gì cũng không phải tại nàng.

-"Sinh đôi sao?"_ Chaeyoung chớp chớp đôi mắt với Jennie.

Nhận được cái gật đầu từ Jennie làm Chaeyoung choáng váng ôm lấy trán thở hắc. Mọi người một trận ôm bụng cười ngả nghiêng.

Kiểu này chắc phải nhịn đến lúc nàng lâm bồn luôn mất. Chaeyoung không chịu đâu, tức thật sự. Cô sẽ tìm vị bác sĩ đó hỏi cho ra nhẽ.

***

Sau một buổi gặp gỡ đầy tiếng cười của mọi người và sự ấm ức của Chaeyoung, thì cô đã chở nàng về nhà vì sợ nàng mệt và để nàng nghỉ ngơi.

Bảo bối của cô, đi từ sáng đến giờ chắc là mệt lắm, bây giờ đã quá trưa.

Vừa mới vào nhà đóng cửa lại, bên ngoài liền vang lên tiếng chuông. Chaeyoung quay đầu ra mở cửa. Người đối diện Chaeyoung làm cô có chút phòng bị, nàng phía sau Chaeyoung cũng đứng im đó có chút lo lắng, nhưng vẫn lễ phép cúi đầu.

-"Chủ tịch, ngài mới đến..."

-"Ừ, ta vào nhà được không?"_ Ông ấy nhìn Chaeyoung, vẻ mặt không mang chút cảm xúc nào làm Chaeyoung hoang mang. Cô gật đầu.

-"Vâng, mời bố."

Ngồi vào sopha ở phòng khách, Chaeyoung muốn giúp Jennie đi rót nước nhưng nàng đã từ chối. -"Chaeyoung nói chuyện với chủ tịch đi, để em."

-"Cẩn thận."_ Chaeyoung nhẹ giọng nhắc nhở.

Nàng nhanh chóng vào bếp làm một bình trà mới để mang ra, chủ tịch yên lặng ngồi đó đợi Jennie trở ra với bình trà trên tay.

Bước ra sắp đến bàn, đột nhiên tay nàng bủn rủn, cảm thấy choáng váng, lập tức có bàn tay đỡ lấy nàng và khay trà. -"Em không sao chứ, nếu không khỏe thì vào phòng nghỉ đi."

-"Em không sao, chúng ta không nên thất lễ đâu."_ Nàng thì thầm bên tai Chaeyoung. Dù chủ tịch không thích nàng, nhưng ông ấy vẫn là bố của Chaeyoung, là một vị chủ tịch cao cao tại thượng, còn là một bậc trưởng bối. Nàng không thể vì lí do người ghét mình mà tỏ thái độ.

Nàng không phải loại người như vậy.

Chaeyoung không khỏi lo lắng, đỡ nàng đứng thẳng dậy, giúp nàng bưng khay trà.

Điều này chủ tịch đã nhìn thấy, nhưng ông vẫn tỏ ra như không có gì.

-"Bố tới đây có việc tìm con sao?"_ Chaeyoung đỡ nàng ngồi xuống bên cạnh, nâng bình trà lên tinh tế rót vào cốc của chủ tịch.

-"Ừ, vừa rồi ta thấy hai đứa rời khỏi khoa phụ sản?"_ Ông vào thẳng vấn đề, vẫn nghiêm mặt nhìn Jennie.

Cảm nhận ánh mắt có vẻ không hài lòng của chủ tịch dừng trên người mình, Jennie có chút lo sợ, hai tay nàng run run len lén bấu vào gấu váy. Cô cảm nhận được áp lực vô hình trên người nàng, Chaeyoung nắm lấy tay Jennie trấn an.

Cô hơi nhíu mày, sau đó lập tức bình tĩnh lại. -"Vâng, con đưa Jennie đi khám thai."

-"Khám thai? Jennie đã có thai rồi sao?"_ Dù đã xác định được, nhưng ông vẫn hỏi lại.

-"Vâng, chủ tịch..."_ Nàng cố gắng điều chỉnh hơi thở đều và giọng nói bình tĩnh nhất có thể.

-"Đã bao lâu rồi?"

-"Là...chín tuần ạ."

-------------------------------------------------------------------

🎉🎉🎉Chúc mừng sinh nhật Hubby của Wifey 🎂🎂🎂



Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro