7. LIỀU MẠNG CỨU EM
Ba tháng dài đăng đẵng trôi qua vô ích. Thái Anh mỗi ngày sẽ ở trong phòng trò chuyện với vợ hoặc xuống bếp chọc ghẹo con Tủn, làm nó la lên mấy lần, nó còn cầm dây chuỗi đọc kinh đến đáng thương. Rảnh rỗi cũng sẽ cùng Trân Ni về thăm cha má em.
- Thái Anh......Thái Anh......
Một giọng nói quen thuộc vang lên bên ngoài khi Thái Anh đang an ổn trên giường ngủ với nàng. Nhận ra đó là giọng nói của Hắc Bạch vô thường liền đi ra ngoài.
Bọn họ nhìn em không hài lòng
- Dạ ? - Thái Anh ngu ngơ, mới sáng sớm mà chạy đến đây tìm em làm gì ?
Tên mặt trắng đánh vào đầu em. - Mày có biết mày còn mấy ngày nữa không ? Chỉ còn có ba ngày, còn ở đây phu thê ân ái. Có lẽ mày chưa từng thấy cảnh hồn siêu phách tán nên mày chưa sợ nhỉ ? Đi, tao dẫn mày đi coi.
- Em biết, nhưng sao nay hai anh rảnh vậy ?
- Rảnh cái rắm. - Tên mặt trắng lôi em đi tới một khoảng đất trống. Làm như họ ham nhúng tay vào chuyện người khác lắm vậy. Đây cũng chỉ là nghĩa vụ phải làm thôi. Ăn lương âm phủ thì phải làm tròn nhiệm vụ.
Trước mặt họ hiện ra một không gian âm u, những hồn ma bay dập dìu.
- Nè, ngó mà coi, đây là hồn ma, khi chết đi không ai cúng kiếng, sẽ đi lang thang như vầy, xui xẻo sẽ bị ngạ quỷ ăn, may mắn thì duy trì tới ngày 100 sau đó xuống U Minh điện gặp Diêm Vương. Xét công trạng và tội lỗi khi còn sống mà phán quyết.
Sau đó trên màn hình lại hiện ra một cảnh khác :
- Còn cái thể loại không tìm thấy xác mà còn bị dán bùa như mày, coi đi. 100 ngày sau, thân xác sẽ từ từ tan rã và biến thành bọt biển, ngàn đời không bao giờ được đầu thai.
Hồn ma kia từ từ bị rã rời thành từng mảnh vụn rồi biến mất như chưa hề tồn tại trước mắt em.
- Áaaaa..... - Thái Anh sợ hãi, co rúm người lại. Nếu không tìm thấy xác em, thì em cũng sẽ như thế, biến mất khỏi dương gian này mãi mãi, ngàn kiếp không được siêu sinh.
- Biết sợ là tốt. Lo mà tìm cái xác. Đi đây. - Họ quăng em trước cửa phòng Trân Ni rồi vụt đi.
Trân Ni tỉnh giấc, sờ sang phía bên cạnh không thấy ai liền bất mãn nhìn tới nhìn lui, nhìn thấy em đang ngồi bệt dưới sàn liền hỏi :
- Thái Anh, sao thế ?
- Em......sắp không xong rồi. - Thái Anh từng bước rã rời đi tới giường.
Em rướm nước mắt, co cụm lại. - Ni, sau này, phải sống thật tốt, có muốn lấy chồng cũng phải tìm người nào đó thật sự tốt với chị. - Em uất ức, rất muốn sống lại, nhưng cũng không thể nào để vợ mình liều mạng đem đời con gái đi đánh đổi mạng sống cho mình. Em không thể tàn nhẫn với nàng như thế.
Trân Ni xô em ngã xuống giường :
- Chị ghét em, em không sống lại thì em cút luôn đi. Cút đi.....đi đi. - Nàng đã cố gắng hết sức để tìm lại cái xác cho em mà bây giờ em lại bỏ cuộc.
Thái Anh bị nàng đẩy, cũng không muốn đứng lên, không tính toán, em úp mặt vào giữa hai bàn tay rồi khóc oà.
- Không phải mục đích ban đầu là đến để tìm cái xác sao ? Vậy sao bây giờ có thể tìm, lại không để cho chị tìm ? - Trân Ni tủi thân khóc, chỉ còn có 3 ngày, nếu không tìm thấy xác thì em sẽ mãi mãi biến mất, tệ hơn là sẽ không bao giờ được siêu thoát.
- Em không muốn đánh đổi chị.
Trân Ni tát em một cái rồi hét. - Vậy ban đầu đừng đến, đừng xuất hiện, đừng dịu dàng, đừng khiến chị phải thương. Đồ khốn....- Nàng nói xong liền chạy ra ngoài.
- Chị đi đâu ? - Thái Anh nắm tay nàng lại, nhưng nàng lại vụt ra.
- Tránh ra.
Thái Anh không thể bước ra ngoài, bây giờ trời đang nắng gắt, nếu bước ra ngoài thì em sẽ chịu không nổi.
Đi đi lại lại một hồi, Thái Anh ngẩn người :
- Không, không, chị ấy chắc chắn muốn đi tìm thằng Sửu. Ni ơi.....
Trân Ni sửa soạn thật đẹp đi tới nhà thằng Sửu. Hắn ta vừa trông thấy nàng đã vội nhào đến ôm lấy.
- Anh về rồi, em thật nhớ anh. - Trân Ni nở nụ cười rồi cũng ôm lại.
- Vào đây.
- Thầy Dần không có nhà hả anh ? - Trân Ni nhìn xung quanh.
- Cha anh ba ngày nữa mới về, coi nè, anh mua cho em đó, thích không ? - Hắn đưa cho em một cái cài hình bông hoa, tỉ mỉ cài lên tóc cho em rồi hài lòng cười.
- Thích. Em nhớ anh lắm.
Trân Ni chủ động ôm, ngón tay còn chạm lấy yết hầu của hắn ta, làm dục vọng trong người hắn dâng cao. Hắn gấp gáp sờ sờ nàng :
- Ni, trở thành người phụ nữ của anh.
Trân Ni hơi đẩy hắn ta ra. - Nhưng anh phải nói cho em nghe, xác Thái Anh ở đâu, để cha má cô ta tin rằng cô ta đã chết, em mới có thể danh chính ngôn thuận gả cho anh.
- Vô phòng rồi nói. - Hắn nói xong liền kéo nàng vào nhà trong. Khoá trái cửa.
Đến khi xác nhận được em đã không thể nào chạy được nữa hắn ta mới hài lòng nói ra sự thật.
- Thật ra, cái xác nó ở gốc dừa lớn đầu làng. Được chưa cô nàng ?
Hắn nói xong thì như con thú hoang vào lấy nàng, bàn tay thô ráp đem mấy nút áo của em mở toang.
Cái yếm mỏng lấp ló đôi gò bồng xinh đẹp, hắn liếm môi rồi đè chặt em dưới giường.
- Ưm....thả ra..... - Trân Ni đạt được mục đích liền muốn thoát thân nhưng sức lực hắn ta quá mạnh, nàng có la hét giãy dụa cách nào cũng không thoát được.
- Hửm, dở chứng gì ? Ngoan nào, anh thương. - Hắn cười, cắn vào cổ em.
- Buông ra, đồ giết người. - Nàng cào cấu hắn, bấm móng tay vào da thịt hắn.
Đột nhiên sau lưng truyền tới giọng nói quen thuộc :
- BUÔNG VỢ TAO RA.
- Thái Anh....- Trân Ni mừng rỡ nhìn em, nhưng rồi nàng lại lo lắng tột cùng, đây không phải nơi em có thể đến.
Sắc mặt của em quá khó coi, nhà của hắn ta toàn là bùa chú, em xuyên cửa vào được đến đây đã là quá sức rồi, cơ thể em không ngừng run rẩy, co rút.
Nghe Trân Ni gọi, thằng Sửu ngờ ngợ, hắn nhanh chóng lấy sáp cận hòm thoa vào mi mắt.
Nhìn thấy Thái Anh đang hầm hầm, hắn cười :
- Haha, quả nhiên là linh hồn của mày vẫn chưa siêu thoát. Giỏi lắm, hai đứa bây, giỏi.....tao hôm nay giúp mày siêu thoát. - Hắn với tay lấy cái túi gần đó, lục lọi tìm kiếm.
Trân Ni biết hắn ta sắp sửa làm gì liền đẩy em thật mạnh và hét lên. - THÁI ANH, CHẠY ĐI, THÁI ANH.......
Thái Anh cảm thấy mình sắp không xong rồi, những lá bùa được dán đầy nhà đã khiến linh hồn chỉ suy nhược đáng kể, em yếu ớt mở cửa rồi đẩy Trân Ni ra. - Chị chạy đi, mau.
Trân Ni bị đẩy ra ngoài, cũng là lúc nàng nhìn thấy thằng Sửu cầm một cây gỗ, xung quanh được bao bằng bùa chú vàng chói, không lưu tình mà đánh mạnh vào linh hồn em.
- AAAAAAAAAAAAAAAAA
Thái Anh hét lên một tiếng rồi biến mất trong không khí.
Trân Ni hoảng hốt, tay chân nàng rụng rời, nhìn tới nhìn lui, không sao tìm thấy chút bóng dáng nào của em, hoàn toàn chỉ là một khoảng không vô định.
- Thái Anh, Thái Anh......Thái Anh à....đừng làm chị sợ. THÁI ANH.......
Nước mắt lăn dài trên mi, mặn chát bi thương.
Nàng gào lên, nắm cổ áo hắn :
- Thằng khốn, chồng tao đâu, chồng tao đâu ?
- Em đi xuống âm phủ mà tìm nó. - Hắn ta đẩy nàng qua một bên rồi cười sảng khoái.
- Thái Anh.....Thái Anh ơi....... - Trân Ni ôm lấy đầu gọi, như điên dại.
- Một con ma lại dám đối đầu với thầy pháp, đúng là không lượng sức mình. - Hắn ta nói xong, muốn tiếp tục giở trò đồi bại với nàng đã bị nàng lấy bình hoa gần đó mà đập vào đầu.
Nàng chạy về, ánh mắt vô hồn tìm kiếm, nhưng hoàn toàn không có bóng dáng em.
- Anh ơi.....Thái Anh......Thái Anh ơi về với chị đi....
Trân Ni gục xuống bên đường làng, cả người lấm lem bùn đất, khóc rống lên.
- Mình ơi.....đừng bỏ chị mà....mình đã hứa sẽ ở bên cạnh chị mà.
Nàng đau đớn ôm lấy ngực mình. Một tia lí trí trở về, phải rồi, phải đi đào cái xác lên trước.
Nàng chạy về nhà em. Gặp ông bà Phác liền nắm tay hai người họ, bộ dạng vô cùng khẩn trương :
- Cha má, cho người.....đi đào ngoài gốc dừa đầu làng, xác Thái Anh ở đó.
- Con nói cái gì ? - ông bà không hiểu đứa con dâu này đang nói gì, có phải vì sự biến mất của Thái Anh làm con bé phát điên rồi không ?
Nàng cố gắng tóm gọn câu chuyện lại, kể hết cho họ nghe. Họ tin cũng được, không tin cũng không sao, chỉ cần đào xác em lên cho nàng là được.
- Nhanh đi cha má, không là không kịp đâu, chỉ còn hai ngày thôi.
Hai người già đứng như trời trồng, họ không dám tin những gì họ vừa nghe là sự thật, bấy lâu nay con gái họ vẫn ở bên cạnh họ sao ? Thái Anh đã chết.
Trân Ni gục xuống gào lên :
- Đi đi, con van mọi người đó
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro