#Chương 12.2 -- Ông nội (2)
Hãy bình chọn nha.
#12
Độ Khánh Thù bất lực nhìn một Biện Bạch Hiền cứng đầu cứng cổ. Quen biết nhau từ nhỏ, tình cảm sâu sắc, có lo lắng đến mức nào đi chăng nữa thì cũng hiểu rằng, bây giờ có thuyết phục cậu cũng vô dụng. Vì vậy, chỉ im lặng mà đứng bên cạnh chăm sóc cho Biện Bạch Hiền.
Sau lần ngất đó của Biện lão, tình hình có vẻ không khả quan.
Phác Xán Liệt gần đây luôn bận rộn. Bạch Hiền cũng không nói với hắn mấy hôm nay cậu ở đâu. Cho nên, ba ngày sau, Phác Xán Liệt mới nhận được tin.
Hắn vội vã chạy đến bệnh viện. Nhìn một Bạch Hiền trắng trẻo ngày trước giờ đã gầy ốm thành cái dạng gì rồi, đôi mắt thâm quầng, trũng sâu với sự hoảng sợ vụn vỡ sau ánh mắt.
Biện lão trong lúc này nửa tỉnh nửa mơ. Ông nghe thấy những tiếng ồn ào ngoài hành lang, mơ hồ biết rằng Phác Xán Liệt đến, bất ngờ kích động, bàn tay run rẩy, chỉ Phác Xán Liệt, mắt nhìn quanh qua một lượt đám người ở trong phòng, ra hiệu 'Mau đi ra ngoài!'.
Thời gian chậm rãi trôi qua, đã hơn nửa giờ, Biện Bạch Hiền đứng chờ ngoài phòng, cửa đóng chặt, không khí thật yên tĩnh, không nghe ra một chút âm thanh gì vang ra ngoài.
Cậu đã vô cùng bất an, nắm chặt vạt áo của mình, đôi mắt vô lực nhì quanh. Độ Khánh Thù trông thấy, đi tới bên cạnh cậu, ôm như đang ôm một em trai nhỏ, nhẹ nhàng xoa dịu vào lưng, bảo rằng cậu không nên quá lo lắng.
Không biết là họ đã đứng chờ thêm bao lâu, căn phòng bệnh bỗng "Ting" lên một hồi chuông bất ngờ.
Trong giây lát, tiếng bước chân vội vã cùng bóng áo trắng của bác sĩ và y tá tràn ngập khắp hành lang. Cửa phòng hé mở, Biện Bạch Hiền nhìn qua cánh cưa đo, từ xa xa nhìn vào vẻ mặt hoảng sợ của Phác Xán Liệt. Lúc này, cậu chỉ cảm thấy trong tai như có hàng ngàn cối xay gió đang kêu gào liên tục.
Không nghe thấy gì hết!?
Cậu hoảng sợ nhìn vào mấy bóng áo blouse đang vây quanh giường bện của ông nội. Bọn họ gấp gáp, vội vàng, mà ông nội thì vẫn đôi mắt nhắm nhiền như cũ, trên người lại buộc phải đặt thêm lên một cái máy thở.
Rõ ràng vừa rồi còn nói chuyện với cậu ah?....
Làm thế nào điều này có thể xảy ra .......
Ông nội .......
Sao sắc mặt ông lại kém thế kia.......
Đột nhiên nhận ra một điều, cậu bắt đầu đấu tranh, thoát ra khỏi cái ôm của Khánh Thù, loạng choạng đi về phía giường bệnh.
Độ Khánh Thù chưa kịp hoàn hồn, Phác Xán Liệt đã bước nhanh tới, vòng tay ôm chặt Biện Bạch Hiền.
"Bạch Hiền!"
"Bạch Hiền! Bình tĩnh đi em!"
Biện Bạch Hiền lúc này hoàn toàn không để tâm đến ai là người đã ôm cậu. Cậu không biết phải làm gì, đôi mắt nhìn chằm chằm vào chiếc giường đó, đôi mắt ưu thương nhìn đến gương mặt nhợt nhạt như nước của ông nội.
"Hãy để tôi đi ... Cho tôi đi ah ... Tại sao lại ngăn cản tôi, tôi muốn nhìn thấy ông nội, ông nội của tôi ah!"
Cánh tay của cậu giống như trong một khoảnh khắc tuyệt vọng sụp đổ, sức mạnh thực sự như có như không bỗng bộc phát, cổ họng gào gào mấy tiếng không thể nghe ra, mãnh liệt muốn thoát khỏi vòng tay của Phác Xán Liệt, móng tay bấm một đường dài lên cánh tay hắn, bật máu.
Phác Xán Liệt phải tăng cường nỗ lực để ôm chặt Biện Bạch Hiền, vệt máu chảy theo xuống đất từng giọt.
Đừng nhìn! Cầu xin em!
"Bạch Hiền, đừng nhìn nữa! Nghe lời tôi!" Hắn hít một hơi thật sâu, thở ra nặng nề, vòng tay khóa chặt tiểu nam nhân trong vòng tay của mình,... cùng với trái tim hoảng hốt đến đáng lo trong lồng ngực trái.
Biện Giáng Sơn, cuối cùng cũng không thể ở mãi bên đứa cháu nhỏ được..
Ngồi bên giường nhìn Biện Bạch Hiền truyền từng giọt dinh dưỡng, Độ Khánh Thù ánh mắt rũ rượi đầy lo lắng. Chỉ cần nghĩ lại lúc nãy của Biện Bạch Hiền, cậu liền cảm thấy sợ hãi vô tận.
Ánh mắt quét qua người đàn ông lặng lẽ đứng dựa vào tường, Độ Khánh Thù do dự không biết có nên mở miệng không.
"Anh ........."
"Đám tang ông nội của tôi sẽ lo liệu ......" Biện gia giúp đỡ Phác thị nhiều như vậy mà Biện Bạch Hiền dĩ nhiên không an tâm để người khác lo liệu, cậu lại càng không thể tự lo được. Hơn nữa, trải qua một lần tang thương thảm khốc, Phác Xán Liệt cũng hiểu rõ cái nỗi đau day dứt không đáy này.
Độ Khánh Thù suy nghĩ một chút, bây giờ không để Phác Xán Liệt lo liệu, Bạch Hiền thực sự không còn cách nào chống đỡ nữa rồi.
"Chuyện đó, Bạch Hiền trước hết cứ để tôi chăm sóc cho .... Tôi thực sự lo cho tình trạng của cậu ấy, cứ để cậu ấy sống ở nhà tôi đi đã."
Phác Xán Liệt muốn từ chối, nhưng sau đó lại nghĩ tới tinh thần của Biện Bạch Hiền hiện nay, tình hình công việc Phác thị, hậu sự của Biện lão, như là thích hợp, nghĩ ngợi một lúc, cuối cùng là nhìn về phía Độ Khánh Thù một cái nhìn biết ơn.
"Thực làm phiền cậu ...."
"Bạch Hiền là bạn của tôi, như thế nào lại nói cậu ấy là phiền phức ......" Khánh Thù bối rối gãi đầu.
"Cảm ơn cậu, Khánh Thù, sau khi lo chuyện của ông nội và những thứ khác, tôi sẽ đến đón em ấy."
Phác Xán Liệt nói, đôi mắt không có chủ ý vô thức tìm đến khuôn mặt người trên giường đang khó nhọc ngủ. Ánh nhìn tham lam, tham lam được nuông chiều, tham lam yêu thương, mà lại bí mật cô đơn.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro