hoa salem

Năm đó, khi Thành An lên thành phố sống ở Trần Gia được vài hôm, Trần Anh Khoa lại có người thông tin rằng tìm thấy xác ông bà Đặng ở bờ sông cách nhà khoảng 200 mét khiến ông Trần bàng hoàng không thôi. Đặng Phúc và Bảo Trang tự tử, hai người họ thật sự muốn giao con trai cho ông nuôi sao? Vậy số tiền mà ông đưa cho Đặng Phúc đâu?

Trần Anh Khoa ngay lúc đó đã nói với em rằng sẽ nuôi em đến khi ông cưới vợ gả chồng cho em. Đặng Thành An từ đầu đến cuối không biết bất cứ chuyện gì, em cũng không hiểu tại sao mình lại vào được Trần Gia, và cũng không hiểu tại sao mình lại phải hạ mình trở thành người hầu kẻ hạ cho nhà này. Em rõ ràng là một công tử mà?

...

Nhìn lại đồng hồ đã gần đến hai giờ chiều, em vội chạy lên phòng gọi Minh Hiếu. Mở he hé cửa, mùi thơm trong ăn phòng lập tức tỏa ra làm em có chút dễ chịu.

"Cậu chủ ơi, đến hai giờ rồi ạ"  nhẹ giọng gọi một tiếng, thân ảnh trên giường nghe thấy tiếng thì thầm cũng bắt đầu động đậy ngồi dậy.

"Vào đây chuẩn bị vest cho tôi."

Dáng vẻ ngủ mới thức của hắn rất dễ thương, giọng nói có pha thêm chút khàn khàn ngáy ngủ khá mắc cười. Thành An khẽ gật đầu rồi tiến tới tủ quần áo mà hắn chỉ. Quần áo của hắn rất nhiều nhưng màu sắc lại không mấy cầu kì, đơn giản chỉ là những tông màu lạnh.

Thành An trước giờ cũng không mặc đồ đẹp nhiều nên việc chọn một bộ trong hàng trăm bộ là một việc khá khó. Em loay hoay một hồi đành chọn một bộ vest đen vậy.

"Cậu đứng ở đó nãy giở cũng chỉ chọn được bộ này thôi sao?"  hắn ở trong tollet cũng đã hơn hai mươi phút, hắn muốn thử xem mắt thẩm mỹ của em thế nào nên mới lệnh cho em chọn, vậy mà em chủ chọn một bộ vest đen bình thường.

"Dạ em sợ cậu chủ không ưng"  nhẹ lấy bàn ủi cầm tay ủi nhẹ để bộ quần áo được thẳng hơn, Thành An giờ mới nhìn lại Minh Hiếu. Hắn không mặc quần áo mà chỉ quấn chiếc khăn tắm ngang hông để che đi bộ phận nhạy, còn phần trên thì hoàn toàn lộ từng đường nét trong mắt em.

"Quần áo đây ạ, em..em ra ngoài trước đây"  em cố giữ bình tĩnh, cẩn thận đặt bộ quần áo lên giường rồi nhanh chân chạy đi.

"Ngại gì chứ? Không phải đều là nam nhân sao?"  hắn nhếch môi cười, thầm nói.

Minh Hiếu thay đồ xong thì đi đến công ty, trong nhà giờ chỉ còn mình em. Thấy việc nhà đã làm xong hết, em lon ton chạy ra vườn hoa ngoài sân chơi đùa một chút.

...

Chiều tối, Minh Hiếu trở về nhà, vừa vào nhà đã nghe mùi thoang thử mùi hoa salem trong nhà. Thường thì chỉ nghe mùi hương ngoài sân, tại sao hôm nay lại vào tận trong nhà thế? Liếc mắt vào nhà bếp, trên bàn là lọ hoa salem tươi rất đẹp, nhưng dường như việc trưng hoa thế này lại không vừa ý Minh Hiếu thì phải.

"Bông hoa này? Ai cho cậu hái vậy hả? Đặng Thành An"

"Dạ?"  Thành An giật mình, cái chén trên tay đang định để lên bàn liền rơi xuống.

"Ai cho cậu hái? Cậu hỏi ý kiến tôi chưa?"  thanh âm lúc nãy rất lớn, hắn thấy người nhỏ giật mình nên đã điều chỉnh lại giọng nói.

"Em.. h-hoa ngoài vườn hái vào trưng thì có sao đâu ạ?"  em nắm chặt vạt áo run run trả lời. Trưng hoa trong nhà vừa đẹp mắt vừa có hương thơm, đây đâu phải việc xấu đâu chứ.

"Đem ra ngoài cho tôi. Cậu thích hoa thì ở ngoài vườn ngắm đi, đừng mang vào nhà."

Hắn trông hoa salem là bởi hắn từng gặp một người, không rõ là nam hay nữ. Người đó trên tay một đóa hoa salem tim tím, tung tăng chạy nhảy quanh mảnh vườn nhỏ đầy những cây hoa tương tự. Dáng vẻ nhỏ nhắn, nước da trăng trắng, nụ cười xinh đẹp khiến hắn nao núng không thôi. Đôi mắt cứ mờ ảo, cộng thêm ánh mặt trời lúc hoàng hôn cứ óng ánh khiến hắn càng đau đầu hơn. Về đến thành phố, hắn thầm mắng bản thân đã mơ mộng quá rồi, một người xinh đẹp phi giới tính như thế làm gì có trên đời này chứ. Nói thì nói vậy, thế những hắn vẫn ôm nỗi tương tự mà trồng hoa salem khắp vườn, mặc dù chính mình không thích!

"D-dạ"  em trả lời xong thì ngồi xuống dọn miểng chén. Rồi lại luyến tiếc dọn dẹp mấy bông hoa mà mình đã tự tay trưng bày.

"Hoa đẹp thế này lại không được trưng, tiếc thật"  em vừa chu môi vừa vứt bỏ đi mấy bông hoa nhỏ nhắn xinh đẹp.

"Cậu chủ ơi xuống ăn cơm"  bỏ qua chuyện lọ hoa, Thành An lấy hết dũng khí vào phòng con người khó tính kia gọi hắn xuống ăn cơm.

"Cậu ơi..."  vừa mở hé cửa, nhìn qua giường, thân ảnh quần áo gọn gàng nằm sấp, giày còn chưa cởi mà đã ngủ rồi.

Nhẹ chân đi vào, em khẽ lật người hắn lại, tháo giày rồi thuận tay tháo luôn chiếc cà vạt đang siết chặt nơi cổ áo, đắp chân lại cho hắn rồi mới rời đi.

Thế là bữa tối hắn chẳng động đến nên em đành ăn trước vậy. Đồ ăn em nấu mùi vị đều rất hợp lí, mặc dù là đồ ăn hâm lại nhưng vẫn giữ được mùi vị đậm đà ban đầu. Thấy Minh Hiếu lúc trưa còn tươi tỉnh đi làm, giờ về nhà lại mệt mỏi vừa nằm xuống giường đã ngủ, em không hỏi cũng biết công việc nhiều thế nào.

Em cơ thể yếu ớt, sức khỏe chẳng bằng ai nên chuyện ăn uống cũng hạn chế. Em ăn cái gì cũng ít, tuy là người dễ ăn nhưng lại không ăn được nhiều.

"Cậu chủ"  đang ăn giữa chừng thì thấy cậu chủ xuống nên em vội vàng bưng chén cơm của mình vào trong gian bếp, đồ ăn đang ăn dở cũng từ từ được em bưng đi.

"Cậu chủ rửa mặt chưa? Để em dọn cơm cho cậu ăn"  trong miệng thì đầy cơm vậy mà vẫn lưu loát hỏi hắn.

"Ừ"  chỉ nhẹ ừ một tiếng, hắn vào bàn ngồi ngay ngắn chờ cơm.

Em lấy đồ ăn cho hắn, trong chốc lát mọi thứ đã được chuẩn bị xong. Trần Minh Hiếu thì ngồi ở bàn ăn riêng, còn em thì đứng trong bếp ăn riêng.

...

Buổi tối, Thành An dọn dẹp bếp, tắm rửa xong thì lên phòng nằm nghỉ. Trần Minh Hiếu thì còn bận bịu với công việc ở công ty

Thành An lại suy nghĩ về chuyện sau này. Em đã 18, cuộc sống bị giam cầm ở Trần Gia. Em biết cơ thể mình thế nào mà, từ nhỏ mẹ em cũng đã nói. Chuyện chăn gối, chuyện yêu đương em đều biết rõ, chỉ là em không muốn nói ra thôi.. nhưng có nói ra cũng chẳng ai lắng nghe em nói.
Đặng Thành An từ nhỏ đã dịu dàng, hiền lành, cả con người đều toát lên vẻ đáng yêu. Nam nhân rất ít ai như thế, đó cũng là dấu hiệu cho em thấy em chính là người song tính.

Sống ở Trần Gia thế này liệu có ổn không? Ông Trần và bà Trần liệu có sống đến lúc em cưới vợ gả chồng chứ? Sống với Trần Minh Hiếu có chắc rằng sẽ thoải mái? Ba mẹ em sẽ trở về thăm em? Hay sẽ bỏ em lại nơi thành phố lạ lẫm này một mình?

Em thầm khóc trên chiếc giường nhỏ, nước mắt thấm ướt một mảng gối. Sống cơ cực hơn hai năm, em mang thân phận là người làm của Trần Gia, suốt ngày chui rút trong bếp, lâu lâu lại được ăn ngon một bữa. Tiền? Đối với cuộc sống hiện tại, tiền chính là thứ em chưa bao giờ cầm dù chỉ một xu. Đã có bao giờ bước ra đường đâu mà xài tiền, ăn bám nhà người ta mà đòi lương thì ở đâu ra?

Trần Minh Hiếu gõ cửa phòng cậu, bảo em làm cho hắn một ly trà uống cho dễ ngủ. Nhưng hắn không nhìn đồng hồ sao? Bây giờ là hơn 1 giờ sáng, Thành An vội lau nước mắt trả lời "dạ"  rồi vội chạy xuống bếp pha trà.

Cầm ly trà trên tay, em đứng trước phòng kĩ càng lau nước mắt một lần nữa, tỏ ra gương mặt bình tĩnh từ từ mở cửa bước vào phòng.

"Trà đây thưa cậu"  đặt ly trà trên bàn, Thành An cơ hồ rời đi.

"Cậu thức khuya vậy?"  hắn chỉ định gọi lơi, thường thì giờ này hắn sẽ hoạt động một mình, đói thì tự kiếm đồ ăn, khát thì tự kiếm nước..

"Cậu chủ gọi mà, em phải dậy chứ" 

Phòng ngủ là phòng cách âm, hắn gọi rất nhỏ nếu em không thức thì sao có thể nghe được. Em nói như thế hắn sẽ tin chắc?

"Ừ"

Thành An nhanh chóng trở lại phòng, Minh Hiếu giờ này vậy mà vẫn còn bận việc. Laptop trên bàn vẫn cứ trình chiếu hàng đống bản dự án. Thành An tuy không hiểu gì nhưng khoảng thời gian hắn ở Trần Gia, em đã thấy hắn cật lực làm việc, thấy hắn làm việc đến nỗi người ngoài như em còn cảm thấy thương xót. Trần Minh Hiếu là người cuồng công việc, đối với hắn công việc là quan trọng nhất. Không làm thì thôi chứ đã làm thì nhất định phải làm cho trót.

...

Bốn giờ sáng, Thành An thức dậy như lúc còn ở Trần Gia. Thường thì giờ này trong bếp đã có người thức để nấu ăn rồi, nhưng hôm nay lạ quá.. Em nhìn lại xung quanh căn nhà chợt nhớ ra là em đang ở nhà của cậu chủ.

Vội vệ sinh cá nhân, sau đó lên phòng Trần Minh Hiếu xem hắn đã thức chưa, sẵn tiện hỏi hắn sáng ăn gì để còn nấu. Em hé cửa, trên bàn là ly trà đang uống dở, laptop vẫn cứ sáng nhưng Trần Minh Hiếu đã ngủ gục trên bàn, máy lạnh thì ở nhiệt độ rất thấp vậy mà cậu chủ chẳng đắp chăn hay mặc áo ấm gì cả. Thành An nhẹ chân đi đến bên tủ đồ lấy chiếc áo vest khoác lên cho hắn, chiếc áo thun vì cả đêm tiếp xúc với không khí lạnh nên bây giờ cũng đã lạnh ngắt. Khoác áo xong, em cũng lại nhẹ chân rời đi.

Trần Minh Hiếu thức dậy lúc sáu giờ, em cũng không quan tâm đến chiếc áo vest đang nằm trên vai mình. Nhìn lên máy tính, hắn mới nhớ ra lúc tới mình làm việc đến ngủ gật. Vuốt mặt cho tỉnh táo rồi mới bước vào nhà vệ sinh, hắn đứng lên, áo vest liền rơi xuống chân.

"Áo?"  hắn cúi người nhặt lên đặt lên gái, nhìn nhìn một hồi mới đi vào tollet..

Lúc tối hắn bị mộng du do quá lạnh sao?

__________________________________________________


























Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro