Chẵng thể nào đến đuợc với nhau....
Chẵng thể nào đến đuợc với nhau....
Chẵng thể nào bay đến đuợc với nhau....
Cho dù mình yêu nhau đến mấy
Khi xa anh lúc nào em cũng thấy
Trong lòng mình một khoãng trống miên mang
Thu qua rồi mùa đông cũng sấp sang
Một mình em bơ vơ trên phố vắng
Một mình em với nỗi buồn thầm lặng
Gío thổi nhiều làm sóng mũi cay cay
Đừng đến đông ơi em sẽ lạnh lắm thay
Sẽ lạnh lắm vì anh không bên cạnh
Em thèm một vòng tay siết mạnh
Một nụ hôn daì... bất tận đến hôm sau...
Chẵng bao giờ anh về với em đâu
Không phải bởi ngăn sông ...cách núi
Cũng không phải tình yêu em tàn lụi
Mà bởi vì em bé nhỏ mong manh
Và bởi vì bầu trời vẩn rất xanh
Bởi những điều làm sao em hiễu nỗi
Dù tim em có thiết tha thầm gọi
Thì bóng hình anh vẫn mãi ở nơi xa
Trái tim em cũng chẵng đuợc vỡ oà
Cũng chẵng đuợc yêu anh trong nhung nhớ
Cũng chẵng đuợc đắm say trong hơi thở
Và chẵng bao giờ đuợc suỏi ấm bởi anh......
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro