III
Nhật ký ngày .../.../......
Trận chiến vẫn chưa có dấu hiệu dừng, ngày một nhiều ca cần được khám chữa kịp thời. Cũng thật may mắn vì chúng tôi có thêm nhiều bạn trẻ tới để tình nguyện làm bác sĩ quân y, vì vậy mà các mà các ca được chữa trị kịp thời, chúng tôi đỡ bị thiệt hại về nhân lực hơn. Dẫu vậy bom đạn vẫn giày xéo triền miên, chúng tôi không thể lơ là cảnh giác.
Song ở quê nhà, cha mẹ vẫn không chưa hồi âm cho những lá thư tôi gửi, có lẽ vì hai người vẫn còn giận tôi lắm vì sự sốc nổi của mình.
Cha mẹ à, con xin lỗi hai người.
Ngoài ra, cũng có một điều hơi khó nói,...
Mong không phải do tôi tự mình tưởng tượng nhưng không hiểu sao, anh đại uý bên đại đội 17 có vẻ hay tìm cách tiếp xúc với tôi. Hết tìm tôi mỗi lúc bị thương nhẹ (dù tôi đã bảo các y tá làm đỡ cho), lại hay tìm cách nhờ các y tá để trên bàn làm việc vài ba bông hoa dại kèm mấy mẩu thư tay viết vội. Tuy chữ hơi xấu nhưng được cái nội dung toàn hỏi quê quán, sở trường sở đoản của tôi. Không hiểu là như thế nào!
—-----------------
Sự thật đúng là như vậy, kể từ khi gặp chàng bác sĩ ở chiến khu 26, vị đại uý Thôi Thắng Triệt trái tim rung động như có xuân sang. Trong lòng anh đại uý, giữa những ngày tháng gian khổ của cuộc chiến, cảm giác rung động khi yêu như làn gió nhẹ hiếm hoi giữa những cơn bão dữ. Mỗi lần nhìn thấy bác sĩ Hân, trái tim anh không còn là "chiếc máy móc không cảm xúc chỉ biết đánh đấm", mà trở nên sinh động, lúc nào cũng rung rinh đập loạn nhịp, như những đợt sóng cuộn trào không ngừng.
Khi ngắm người nọ từ xa, trái tim anh như bừng tỉnh khỏi những cơn mê man của chiến tranh. Mỗi nụ cười, mỗi ánh mắt ấy đều thấm đẫm ánh sáng và niềm hy vọng, giống như một vì sao sáng trong màn đêm tăm tối. Sự rung động không chỉ là cảm giác, mà là một bản giao hưởng tinh tế của những cung bậc tình cảm, kéo dài từ ngọt ngào đến xao xuyến, từ ấm áp đến rạo rực, khiến kẻ vốn hiếu chiến bậc nhất trong các đại đội, nay lại càng máu hơn xông pha ra trận để rồi thương tích đầy mình. Cốt cũng là để có cơ hội được bác sĩ Doãn Trọng Hân ở chiến khu 26 ấy chữa trị cho!
Đôi lúc, khi đi thăm rừng, anh thấy những hình ảnh quen thuộc của người đó hiện ra trong tâm trí mình. Dù đó là một cuộc trò chuyện ngắn ngủi hay chỉ là một cái nhìn thoáng qua, tất cả đều như một liều thuốc tinh thần kỳ diệu, giảm đi cái nặng nề của những cơn đau và sự mệt mỏi. Trong sự yên tĩnh của đêm, Thắng Triệt tưởng tượng đến những khoảnh khắc giản dị bên người đó, nơi không có tiếng bom nổ, không có những cơn bão táp của cuộc chiến, chỉ còn lại niềm vui và hạnh phúc bình dị. Mỗi lần trái tim anh đập nhanh hơn, mỗi lần cảm giác xao xuyến trào dâng, anh biết rằng dù ở nơi nào, tình yêu đó vẫn luôn là điểm tựa vững chắc nhất, là nguồn động lực không thể thiếu trong cuộc đời chiến sĩ của mình. Cuộc đời Triệt vốn chỉ giản đơn giữa những tình thương mẹ gửi qua những lá thư, cũng như những kỷ niệm ngọt ngào hồi bé khi gia đình còn quây quần đông đúc; giờ đây thì nó lại được lấp đầy bằng những cảm xúc khác–cái xúc cảm nồng nàn tuổi đôi mươi.
Thôi Thắng Triệt cũng không mấy quan tâm đến việc hai người là đàn ông với nhau nữa. Anh tham gia vào chiến trường như một con thú, liều mạng chiến đầu như một cỗ máy không cảm xúc, đau đớn hay chấn thương cũng để xoà vậy mà đi ra trận tiếp, chỉ vì mong ước là được trả thù cho cha và anh trai. Mẹ anh ở xa, dù có gửi thư hằng ngày căn dặn nhưng đâu vẫn vào đó.
Và giữa những lúc như vậy, vị đại uý trẻ tuổi gặp được chàng bác sĩ quân y nọ. Trọng Hân như thay mẹ anh ở nhà, mỗi lần thấy anh vác cái thân tàn tới là mắng nhiếc inh ỏi, cau mày trách mắng sao không biết giữ sức, những ngày tháng sau sẽ còn mệt nữa, nếu thiếu anh thì đại đội biết tính sao. Mỗi ngày được nghe người thương càu nhàu, tự bao giờ trái tim bé nhỏ chứa đầy hận thù và tổn thương cũng phần nào được chữa lành, cũng đã biết giữ gìn thân thể, chiến đấu một cách khoa học và chiến thuật hơn xưa.
—-------------------
Nhưng Doãn Trọng Hân thì lại nghĩ khác. Giữa cái nơi cửa tử chỉ đơn giản như bước một bước chân, cậu tự dặn lòng mình sẽ không để tâm tới những cảm xúc riêng tư nhỏ nhặt đó. Nỗi đau, sự tổn thương, và những cảm xúc cá nhân đều phải được gạt sang một bên, để cậu có thể cống hiến hết mình cho công việc cứu chữa.
Nhưng rồi, trong một khoảnh khắc hiếm hoi, một hành động nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa của người chiến sĩ thanh niên xung phong đã khiến trái tim cậu lay động. Nhìn thấy anh dũng cảm, liều mình (đúng hơn là một cách ngu ngốc) để bảo vệ đồng đội, hành động vô tư đầy chân thành của anh đã khuấy động những cảm xúc mà cậu đã cố gắng chôn sâu. Cậu vẫn luôn tự dối lòng, không hề để ý rằng mình không thể hoàn toàn đóng chặt cánh cửa trái tim, mặc dù lý trí luôn nhắc nhở phải giữ vững lập trường.
Sự rung động đó không chỉ là một cảm xúc thoáng qua, mà là một cuộc đấu tranh nội tâm sâu sắc, nơi lý trí và cảm xúc luôn xung đột. Cậu nhận ra rằng, dù có khép lòng đến đâu, những hành động cao cả và sự chân thành của người nọ vẫn có thể tìm thấy đường len lỏi tới trái tim mình, tựa như những gợn sóng li ti giữa lòng đại dương rộng lớn.
Những ngày đầu, Hân vẫn chỉ coi đấy là những cử chỉ đáp lễ biết ơn rất đỗi bình thường của ngài đại úy kia, cho tới khi cậu đánh hơi được mùi "mờ ám" tới từ phía chàng lính họ Thôi. Tần suất họ gặp nhau bắt đầu nhiều hơn hẳn, anh ta thường tìm cách để gặp được cậu ví dụ như để mình bị thương hay cố gắng bắt chuyện khi cậu chỉ có vài ba phút rảnh rỗi. Lúc nào anh ta cũng bắt đầu cuộc trò chuyện bằng cách hỏi thăm sức khỏe của cậu: "Hôm nay, bác sĩ Hân cảm thấy thế nào? Tôi thấy bác sĩ trông có vẻ mệt mỏi quá."
Đặc biệt hơn, đại úy Thôi còn có thể để lại những món quà nhỏ như một mấy bông hoa dại ven đường trong lúc hành quân, có cả những viên đá viên sỏi màu lấp lánh, đi kèm với chúng luôn là những mẩu giấy con con có dòng ghi chú. Phần lớn là hỏi han về cậu, về cậu của ngày hôm ấy, hay có thể là Trọng Hân của những ngày tháng về trước.
Từng có một Doãn Trọng Hân thấy nó rất phiền hà, cằn nhằn rằng "Anh còn gửi nữa là tôi vứt đi đấy", nhưng giờ đây không hiểu sao chỗ làm việc riêng của cậu được trang trí thêm một chiếc hộp đầy ắp những món quà tới từ phía người nọ.
Thắng Triệt từng nghĩ bản thân sẽ còn phải cố gắng dài dài để lay động được trái tim chàng bác sĩ, nhưng có vẻ anh đã học được cách suy nghĩ "chiến thuật" thông minh hơn, ngay sau khi phát hiện ra sự tồn tại của chiếc hộp thiếc đó. Vị chiến sĩ có thể nhỏ nhẹ bông đùa nhắc nhở người thương về những thói quen xấu của cậu: "Chắc bác sĩ lại quên ăn cơm trưa rồi, đúng không? Cái này không tốt cho sức khỏe em đâu!" . Anh còn chú ý tới những lúc bác sĩ Hân bận rộn với công việc để đề nghị giúp đỡ bê sổ sách hay thùng thuốc thang hộ cậu (dù bản thân cũng bận trăm công nghìn việc, có hôm còn bị phạt chống đẩy 100 cái!).
Hay còn có khi, hôm ấy đã là Tết, nhưng Hân luôn trong tình trạng tập trung chuyên môn để cứu chữa cho mọi người, bản thân còn quên đi cả cái dịp lễ quan trọng hiếm hoi này. Nhưng may mắn làm sao, cậu đã có Triệt–người đã không ngại gian nan, khi đi chiến sự xong, mải miết kiếm lấy một cành mai thật xinh để cậu có thể ngắm nhìn nó trên bàn làm việc, nhung nhớ một chút hương vị ngày Tết ở quê nhà.
Đương nhiên Triệt hiểu rõ hơn bao giờ hết, ở cái chốn khói lửa mịt mù, những hy vọng, những phút thư thái bình yên là điều vô cùng vô giá. Vậy nên có những đêm quân khu được nghỉ ngơi, Thắng Triệt thường kéo tay Hân trốn khỏi những cuộc vui say khướt của đoàn, kéo cậu đi tới bên làn suối mát lành và tâm sự với vị bác sĩ nghe những câu chuyện hài thú vị, cả những mất mát tổn thất từ quá khứ, giúp người nọ mở lòng với mình hơn.
Quả nhiên những cử chỉ chân thành vô tư ấy tự bao giờ đã trở thành thói quen trong cuộc sống bận rộn hằng ngày của Doãn Trọng Hân. Mỗi ngày, chiếc hộp thiếc vốn rất lớn giờ đã được lấp đầy hơn bằng những đồ vật linh tinh, những cánh hoa dại được ép khô cong xinh xắn, và còn có cả, những lá thư viết vội của Thắng Triệt. Trận chiến đang bắt đầu chuyển hướng rõ rệt, vị đại úy nọ phải chuyển công tác tới quân khu mới theo lệnh cấp trên, nên họ quyết định trao gửi nhau những lá thư đầu tiên.
—------------------
Nhật ký ngày .../.../......
Tôi không còn hiểu nổi chính mình nữa. Bản thân còn từng dè dặt trước hành động kì lạ của "người ấy" nữa đó. Giờ thì, chỉ cần nhận được mấy hạt sỏi màu linh tinh thôi mà hai má đã hay hay, cả ngày đã thích thú rồi!
Nhưng chiến trường thì sẽ luôn chứa đựng những thử thách, và mối quan hệ này của chúng tôi cũng vậy. Anh ấy phải chuyển công tác tới đơn vị mới, tôi khá lo vị đơn vị mới mở công tác y tế vẫn chưa được chuẩn bị nhiều nhân sự. Mong rằng Triệt sẽ được an toàn.
À mà, chúng tôi bắt đầu truyền thư tay!
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro