Chương 9: Hình như sếp Choi có người khác, làm sao đây?

27.

Jeonghan đã làm việc một tuần ở bên A, trừ cường độ làm việc hơi lớn một chút thì những chuyện khác đều không tồi, môi trường văn phòng rất tốt, đồng nghiệp xung quanh cũng đều đặc biệt hiếu khách.

Nhất là trợ lý giám đốc, mỗi lần gặp mình đều cười nhẹ nhàng, khiến cho Jeonghan cảm thấy được yêu thương mà lo sợ.

Chủ nhật, Jeonghan quay về phòng thuê của mình một chuyến, đưa vài đồ dùng và áo quần hàng ngày dọn qua nhà Seungcheol, nhưng không đem áo khoác theo, bởi Seungcheol bảo muốn dẫn cậu tới cửa hàng sắm đồ mới.

Cả hành trình đấy, Jeonghan đi theo phía sau Seungcheol đang chọn đồ cho cậu, Jeonghan rất tin tưởng mắt nhìn của Seungcheol, cảm giác mặc đồ mới vào thì phong độ cả người cũng tăng lên, ngay cả bờ mông cũng ngạo nghễ ưỡn lên một tí.

Mua quần áo đến tận trưa đã tiêu hơn phân nửa tiền lương tháng này của Jeonghan, tuy rằng thịt đau, nhưng vẫn lén dùng tiền còn dư lại mua cho Seungcheol một cái cà vạt.

Cậu nghĩ rằng, dù sao cũng ở địa bàn nhà người ta ăn chơi ngủ nghỉ, cũng phải trả một ít tiền thuê nhà là lẽ nên làm.

Vì thế bèn chọn một chiếc màu đỏ kẻ ô, hy vọng Seungcheol sẽ thích.

Seungcheol nhận quà tặng quả thật yêu thích không nỡ buông, đêm xuống liền cùng Jeonghan triển khai một loạt kiểm tra kịch liệt xem chiếc cà vạt có bền chắc không.

Ngày hôm sau đi làm Seungcheol đeo chiếc cà vạt đỏ vào văn phòng, ông anh tổ lập trình viên nhịn không được cảm khái: "Vóc người của sếp thật là đẹp trai quá, đeo cái cà vạt như thế mà cũng có thể bước như đi catwalk."

Jeonghan cúi đầu vuốt vuốt cổ tay sưng đỏ, không muốn bình luận thêm.

28.

Đối với chuyện ở chung với Seungcheol, trong lòng Jeonghan lúc đầu thật ra từ chối, dù sao năm đó nói chuyện yêu đương đứng đắn cũng chưa từng ở chung, bây giờ lại trú chung nhà với bạn tình quen chưa đầy một tháng là cái mắm gì chứ.

Nhưng qua một thời gian, Jeonghan phát hiện có rất nhiều chỗ tốt, đi làm được đặc biệt đưa đón, tan tầm còn có người nấu cơm, trước khi ngủ còn được thể nghiệm tập thể hình không khó khăn...

Những đồng nghiệp khác làm ở bên A đều mệt mỏi khổ không tả được, mỗi Jeonghan là có cuộc sống gia đình tạm ổn trôi qua rất thoải mái.

Hôm nay Jeonghan tăng ca đến chín giờ, trên đường về nhà mua hai bao bún ốc, chuẩn bị khao bé tình nhân nhà mình, kết quả về lại phát hiện trong nhà không có người.

Jeonghan nhớ kỹ giờ Seungcheol tan ca, cậu sợ hắn đi đường có chuyện gì, bèn gọi điện hỏi.

Seungcheol nhận điện thoại, đầu bên kia truyền đến tiếng nhạc đinh tai nhức óc.

Jeonghan đưa điện thoại ra xa một chút hỏi: "Anh đi đâu vậy?"

Seungcheol nói: "Uống rượu với mấy người anh em, nếu em mệt mỏi thì cứ ngủ đi, không cần chờ tôi." Nói xong liền cúp điện thoại.

Jeonghan nắm điện thoại thật chặt, lâu sau mới có thể hồi phục tinh thần.

Cậu nhớ tình cảnh lần đầu tiên gặp Seungcheol ở quán bar, người nọ quần áo không chỉnh tề, tùy ý chọn người hẹn pháo.

Jeonghan thấy mình thật là ngốc, ở chung với nhau lâu nên suýt nữa quên mất đức hạnh ban đầu của người nọ là gì, nhưng khi ở nhà thì hắn đúng là một người đàn ông tốt...

29.

Đêm đó chưa đến mười hai giờ Seungcheol đã về nhà, Jeonghan vẫn chưa ngủ, đang ngẩn người ngồi thẳng tắp trước máy tính.

Seungcheol tới nhéo nhéo cằm cậu như đang trêu chọc mèo con, hỏi: "Chờ tôi về sao?"

Jeonghan cao lãnh trừng liếc hắn một cái, không nói một lời.

Seungcheol không phát hiện ra sự khác thường của cậu, vừa thay quần áo vừa giải thích: "Hôm nay một người bạn té gãy chân tháo thạch cao, phải kéo một đám người đi chúc mừng hắn, tôi quên nói sớm cho em."

Jeonghan cảm thấy lý do kia quá mức thiểu năng, chẳng thèm tin.

Seungcheol thấy Jeonghan cứ nghiêm mặt không nói gì, lúc này mới không dưng phát hiện có chỗ không đúng.

Hắn giương khóe môi, hỏi: "Có phải cho là tôi đi tìm người khác không?"

Chết cũng phải sĩ diện: "Tìm thì tìm, bạn tình thôi mà, không cần phải can thiệp chuyện của nhau."

Seungcheol càng vui hơn: "Không tìm, có em rồi tôi còn cần phải đi tìm ai sao?"

Jeonghan sững sờ, nháy mắt tim đập trật nhịp, tốc độ càng lúc càng nhanh.

Cậu vừa tự nhủ trong lòng là người đàn ông kia chỉ biết gạt người, lại nhịn không được dõi theo nhất cử nhất động của Seungcheol.

Lúc ấy Seungcheol cũng đã cởi xong đồ, lộ ra cơ thể hoàn mỹ, hắn đến trước mặt Jeonghan, điệu bộ trêu chọc: "Bảo bối, đêm nay sắc mặt không tốt, có phải tức giận không?"

Jeonghan căn bản không chịu nổi dụ hoặc thân thể, nói chuyện cũng chẳng lưu loát nữa, mạnh mẽ phản bác: "Không hề... chỉ, chỉ là tôi ăn mỳ thập cẩm nhiều quá thôi."

Seungcheol gật gà gật gù, tỏ vẻ đã hiểu, lại còn tri kỷ hỏi han: "Thế có muốn vận động một tí giúp tiêu hóa tốt hơn không?"

Jeonghan rụt rè gật gật đầu, nói: "Được."

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro