Chương 44 : Cùng nhìn nhau già đi !!!
Thời gian sau , cảnh sát vẫn chưa có tin tức của Ngọc Du , tôi cũng chẳng còn bận lòng quá nhiều , dù sao cô ta cũng chẳng chạy trốn mãi được.
Đang đứng bên vệ đường để chờ đèn đỏ , tôi giữ lấy dây balo , chân trái di di xuống đất chán nản. Muốn sang đường để mua trà sữa mà lâu quá đi !!!
Đột nhiên một chiếc xe đang đi trên đường mất tay lái lao nhanh tới phía tôi đang đứng. Mọi người hét lên hoảng loạn , chạy tản đi vì sợ hãi.
Tôi tròn mắt lên nhìn , không biết vì sao lại đứng yên tại chỗ. Một bóng người nhanh chóng lao về phía tôi , lôi tôi tránh sang bên cạnh. Chiếc xe phóng lên vỉa hè , đâm vào cây lớn ngay chỗ tôi vừa đứng.
Tôi nhìn người vừa cứu mình , khuôn mặt Doãn Kỳ đang vô cùng tức giận nhìn tôi. Cậu ấy gắt gỏng nói :
- Em bị sao vậy hả ??? Tại sao không tránh , em muốn chết à ???
Tôi không biết nói gì , đôi mắt nhòe đi vì nước mắt. Cậu ấy vẫn còn tức giận :
- Khóc ??? Bây giờ mới biết sợ hả ??? Nếu không có tôi , em có biết mình sẽ ra sao không ???
- Vợ xin lỗi , vợ ... sai rồi !!! - Tôi nắm lấy góc áo Doãn Kỳ , cúi gằm đầu xuống không dám nhìn cậu ấy.
Doãn Kỳ thở dài một hơi , lấy hai tay ôm má , nâng mặt tôi lên đối diện với cậu ấy. Nhỏ giọng nói :
- Chồng xin lỗi , tại chồng lo quá thôi !!! Đừng khóc , ngoan !!!
Doãn Kỳ lau nước mắt của tôi đi , ôm tôi vào lòng vỗ về. Tôi dụi mặt vào ngực cậu ấy , lúc sau nhớ ra người đã lái chiếc xe kia. Tôi thoát khỏi vòng tay cậu , nhìn tên tài xế đã bị cảnh sát giao thông bắt.
Hắn nhìn tôi với đôi mắt hằn tia máu , ý chế giễu đầy nơi khóe miệng. Sau đó hắn ta cúi người bật cười như điên dại. Cảnh sát nói :
- Tên này bị điên rồi !!! Đưa hắn tới bệnh viện tâm thần trước đã !!!
Tôi tiến tới ngăn lại , ánh mắt lạnh nhạt nhìn tên tài xế kia :
- Khoan đã anh cảnh sát !!! Tôi lúc nãy tý là bị tên này đâm chết rồi , anh lại nói hắn bị điên , vậy chẳng khác gì hắn ta sẽ được miễn tội cố ý giết người ???
- Tôi ....
Tên cảnh sát bối rối nhìn tôi , tôi nhếch môi cười. Quả không sai , đây chính là một kế hoạch nhằm vào tôi. Trò ném đá giấu tay này , cũng thú vị đấy chứ ???
Tôi liếc tên cảnh sát , nói chậm rãi :
- Tôi có quen với viện trưởng của bệnh viện thành phố , hay là để tôi đưa hắn đi khám bệnh ???
- Việc này là của cảnh sát chúng tôi !!! Cô đừng nhúng tay vào !!! - Tên cảnh sát kia vội vàng lên tiếng.
- Vậy để tôi gọi điện cho cấp trên cao nhất của anh , nhờ anh ta giúp tôi chăm sóc cho tên đó và anh nhé ??? - Tôi lôi điện thoại ra , nhìn tên cảnh sát đó.
- Kỳ Kỳ , việc này để tôi xử lý , em về nghỉ đi !!! - Doãn Kỳ đột nhiên chen vào nói.
- Được !!! - Tôi gật đầu rồi quay đi.
- Một là anh đưa hắn đến bệnh viện cho tôi theo dõi quá trình khám , hai là ngày mai anh sẽ bị sa thải. Anh chọn đi !!! - Tiếng Doãn Kỳ vang lên đằng sau.
- Tôi , tôi biết rồi !!! Vậy anh đi với chúng tôi !!! - Giọng tên cảnh sát run lên.
Tôi trở lại kí túc , nằm vật ra giường nhìn trần nhà , trong đầu mơ hồ như có như không nghĩ về điều gì đó.
Hạnh Yên nhìn tôi thắc mắc :
- Y Y , không phải bảo đi mua trà sữa sao ??? Sao lại về tay không vậy ???
- Còn ăn với uống gì nữa chứ , tớ sém bị ô tô đâm chết rồi đấy !!! - Tôi thở dài một hơi , nghĩ lại chuyện vừa mới xảy ra.
- Cái gì ??? - Hạnh Yên và Bạch Hiên đồng loạt hét lên.
Cả hai nhanh chóng đi về phía tôi , vỗ vỗ lên tay tôi một cái , hỏi dồn dập :
- Tại sao lại thế ??? Đừng nói với tớ cậu đi đứng không để ý trước sau đấy nhé ??? Có bị đau chỗ nào không ??? - Bạch Hiên kéo tôi dậy nhìn ngó khắp người.
- Không sao , Doãn Kỳ kéo tớ sang bên kịp lúc , chưa chết được !!! - Tôi nhún vai nói.
- Còn không sao , nếu không có chồng cậu thì giờ cậu chết ở xó nào rồi đấy biết chưa hả ??? Cậu mà có chuyện gì , tớ xử cậu ra ngô ra khoai cho mà xem !!! - Hạnh Yên nóng nảy đánh vào vai tôi mấy cái.
- Rồi , con biết rồi mấy mẹ !!! - Tôi né cú đánh của Hạnh Yên , cười hề hề.
Đến chiều , Doãn Kỳ đến đón tôi về. Trên xe , tôi quay qua hỏi cậu ấy :
- Chuyện sáng nay chồng xử lý thế nào rồi ???
- Tên lái xe đó khai có kẻ cho hắn một số tiền khá lớn để gây tai nạn với em , còn nói hắn chỉ cần giả điên sẽ có người giúp hắn không phải nhận tội. Tôi đã đưa hắn với tên cảnh sát kia vào tù rồi !!! - Cậu ấy chăm chú lái xe , lạnh nhạt đáp.
Tôi nhận ra tâm trạng của Doãn Kỳ hình như không tốt đành gật đầu hiểu rồi im lặng không nói gì nữa.
Đến nhà , tôi mở cửa rồi nhanh chóng đi vào bếp lấy nước mát ra uống cho đỡ khô cổ. Doãn Kỳ từ ngoài đi vào , thẳng tắp một đường vào nhà tắm. Tôi nhìn theo một lúc rồi về phòng thay quần áo ở nhà.
Khi tôi đang ngồi xem TV , Doãn Kỳ từ phòng tắm đi ra , mặc trên người chiếc áo trong nhà tắm dài đến đầu gối , thắt dây buộc ở eo , màu trắng. Cậu ấy vừa đi vừa lau tóc , tôi chờ cậu ấy đi lại để tôi lau tóc cho cậu ấy như mọi ngày nhưng không , Doãn Kỳ không nhìn tôi lấy một cái đi về phòng.
Tôi liền tắt TV , chạy theo. Trong phòng , Doãn Kỳ đang ngồi trên giường , khăn lau vắt bên đùi , khuôn mặt trầm tư , nhìn xuống đất. Tôi lo lắng đi lại đứng trước mặt cậu ấy , hỏi :
- Doãn Kỳ , có chuyện gì sao ??? Hay chồng vẫn còn giận vợ chuyện ban sáng ???
Cậu ấy nhìn tôi , đôi mắt u tối. Tôi mím môi đến trắng bệch đón nhận ánh mắt ấy của Doãn Kỳ.
- Đừng để chuyện này tái diễn thêm lần nữa !!! Em hiểu ý tôi chứ ??? - Cậu ấy lạnh lùng nói.
Tôi ngơ ngẩn theo bản năng gật gật đầu , tôi nói :
- Vợ biết rồi , vợ xin lỗi !!! Vậy chồng đi nghỉ đi , vợ sẽ sang phòng khác ngủ !!!
Nói rồi tôi quay đi , liền bị Doãn Kỳ nắm tay kéo lại , đặt tôi ngồi lên đùi cậu ấy. Cằm Doãn Kỳ đặt lên vai tôi , vòng tay cậu ấy siết chặt eo tôi , để cả người tôi áp sát vào lồng ngực săn chắc của Doãn Kỳ. Giọng cậu ấy vang bên tai đầy vẻ mệt mỏi và nhẹ nhàng :
- Ở lại đây !!! Em biết là tôi không thể ngủ được nếu thiếu em mà....Kỳ Kỳ , tôi không giận em , tôi chỉ quá lo lắng. Nếu chuyện này còn xảy ra lần nữa , nếu em không tránh kịp , nếu tôi không thể cứu em kịp lúc. Xảy ra chuyện gì với em , tôi sẽ không thể chịu được. Em hiểu không ???
- Vợ hiểu !!! - Tôi cắn cắn môi , mơ hồ gật đầu.
- Tôi chỉ cần em luôn như này , luôn ở bên tôi , cùng nhau sống hạnh phúc , cùng nhìn nhau già đi. Đừng để tôi phải lo lắng nữa , làm ơn !!! - Giọng Doãn Kỳ run run lên , cậu ấy áp môi vào gáy tôi.
Tim tôi đập thật nhanh , tôi quay người lại , chạm nhẹ vào khuôn mặt của cậu. Nở một nụ cười trấn an tất cả , tôi vòng tay ôm lấy cậu , vùi mặt vào cổ Doãn Kỳ , nói :
- Doãn Kỳ , chúng ta sẽ mãi như thế này , thật đấy !!!
Cậu ấy ôm chặt lấy tôi , tâm tình dường như đã ổn định được đôi chút. Ngay lúc này , tôi rất muốn nói với cậu , tôi yêu cậu ấy thật nhiều !!!
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro