CHAP 17: BẮT GIAN TẠI GIƯỜNG

Sinh nhật của Châu được tổ chức ở một nhà khách sạn lớn nhất nhì khu này.

Châu hôm nay mặc chiếc đầm màu hồng nhạt, đôi giày bệt có đính nơ và một chiếc vương miện nhỏ ở trên đầu nhìn vô cùng xinh xắn như một tiểu công chúa.

Nhìn thấy gia đình họ Nguyễn đều đã đến đông đủ, em vui vẻ chạy ra nắm tay bà Nguyễn :

-Bác mới đến, chị Diệp Anh, anh chị, mời vào.

Bà nhéo nhẹ gò má con bé rồi cùng bước vào.

- Bác, ba mẹ con đợi bác bên trong nãy giờ.

-Quà của con, học giỏi nhé. - Bà đưa cho Châu một gói quà to, hẳn là đã đặt rất nhiều tâm tư vào đó cho đứa con dâu hụt này.

Thùy Trang hôm nay mặc một chiếc đầm body ôm sát cơ thể, làm Chí Thanh nuốt nước bọt mấy lần nhưng khi nhìn lên khuôn mặt đằng đằng sát khí của chị gái mình lại rụt cổ.

Diệp Anh hôm nay chỉ diện áo somi và quần tây thôi đã làm biết bao nhiêu người phải ngước nhìn. Thùy Trang hận không thể đem tên lưu manh này nhốt vào cửa để không ai có thể để ngắm nghía cô nữa.- Chúc em càng ngày càng xinh đẹp. - Diệp Anh cũng giơ ra một hộp quà rồi mỉm cười, cô đứng sát bên Thùy Trang, tay khẽ chạm vào eo nàng.

-Chúc em sinh nhật hạnh phúc. - Thùy Trang cười, cũng đưa cho con bé hộp quà.

- Chúc em sinh nhật vui vẻ. - Chí Thanh đưa quà, nhìn Châu, quả nhiên là gái còn non tơ, nhìn vô cùng vừa mắt, bản tính háo sắc lại trỗi dậy, hắn liếm liếm môi dưới.

Châu dẫn bà Nguyễn vào trong, sau đó đi tới chỗ bồi bàn nói nhỏ :

-Cậu, rót rượu, thuốc này, để vào li của người đó

Châu chỉ về phía bàn của ba người kia. Bồi bàn liền gật đầu nhận lấy hai viên thuốc.

Ba người ngồi một bàn, nhưng Thùy Trang và Diệp Anh chỉ mãi chụm đầu vào nói chuyện với nhau, làm Chí Thanh có chút bực mình :

- Hai người có thể nào nể mặt tôi chút không ? Thùy Trang....ok, chúng ta nước sông không phạm nước giếng, sau này anh không ép buộc gì em nữa. Chúng ta giữ kín chuyện này, vài năm nữa li hôn.
- Vậy còn được. - Thùy Trang cười khinh khỉnh, cũng không thèm nhìn anh ta thêm lần nào nữa, trực tiếp quay sang nói nhỏ vào tai người phụ nữ bên cạnh mình.
- Cún à, tối nay em qua ngủ với chị nha.

- Được, gấu yêu hôm nay mặc cái này thật xinh đẹp. - Diệp Anh mỉm cười, chỉnh lại tóc cho nàng.

- Hừm, không mặc gì còn đẹp hơn.

-Cái này thì đúng. Em dâu, tối nay về " trả bài ".- Diệp Anh cười một nụ cười càn rỡ, tay ở bên dưới bắt đầu hành động, sờ sờ đùi nàng.

- Được, chị chồng. - Thùy Trang đẩy tay cô ra, phụng phịu, lỡ ai thấy coi như tiêu.

- Ngoan, tối nay về xem chị trị em.

Chí Thanh ngồi một bên y như cái bóng đèn sáng trưng, liền xụ mặt không vui.

Khách khứa rốt cuộc cũng đến đông đủ, một bàn mười người, có tổng cộng năm bàn, có hoa có nến, chiếc bánh kem ba tầng đặt ở trung tâm sân khấu. Châu cùng ba mẹ đứng phát biểu vài câu rồi thổi nến, ánh mắt của Châu từ đầu đến cuối đều không rời khỏi một người.Châu đi mời rượu các bàn, cuối cùng ngồi xuống giữa Diệp Anh và Chí Thanh :

-Đồ ăn ngon không chị ?

- Ừm, ngon lắm. - Diệp Anh cười giã lã, có ý xê dịch cơ thể tránh đụng chạm với em ấy.

-chị Trang, ăn cái này đi chị. Chị thích tôm chiên mà. - Châu gắp cho nàng một miếng tôm rồi luyên thuyên.
-Sao em biết ?
- À, hôm trước ăn cơm có món này, em thấy chị Trang ăn rất nhiều mà. - Châu quả nhiên rất tinh tế. - Anh, ăn đi. Anh ốm quá. - Châu lại gắp cho Chí Thanh miếng thịt bò, nở nụ cười tươi rói.

-Cảm ơn em.

Bên dưới, bàn chân Châu không ngừng chạm vào ống quần Chí Thanh, anh cứng cả người nhìn em, em chỉ mủm mỉm cười, nhẹ nhàng cạ tới cạ lui khiến Chí Thanh như đứng ngồi không yên.

Ăn uống được một lúc, Châu nói khẽ vào tai Chí Thanh:

- Anh à, hình như dây áo ngực em bung rồi, anh có thể về phòng gài giúp em không ?-Bàn tay trộm đẩy cho Chí Thanh một tấm giấy có ghi một dãy số, là số phòng.

Chí Thanh như vớ được vàng, nhìn theo bóng Châu khuất dần, anh đứng dậy nói muốn đi vệ sinh, lẻn theo mỹ nhân.

-Ôi, đầu mình.....ưm........ Đi được một đoạn, Chí Thanh cảm thấy cả người đau nhức, đầu óc quay cuồng, mờ ảo, cuối cùng là tối đen.

Diệp Anh liên tục gắp thức ăn cho Thùy Trang, cưng chiều bên cạnh chăm sóc nàng.

Bất giác, đầu cô đau như búa bổ, có phải uống quá nhiều không ?

Thùy Trang nhận ra được cô có chỗ không khỏe liền sờ vào lưng cô :

- Chị sao vậy ?

- Hơi nhức đầu. Chị đi vào nhà vệ sinh chút. - Diệp Anh lắc đầu, loạng choạng đứng dậy, tiếng nhạc ở đây khiến cô đinh tai nhức óc thêm.-Được không ? - Thùy Trang lo lắng hỏi.

Diệp Anh gật đầu rồi mò vào nhà vệ sinh.

Nhưng cô đi hơn hai mươi phút vẫn chưa thấy về, Thùy Trang sợ cô có chuyện liền không ngừng gọi điện nhưng cô không bắt máy. Nàng lo lắng đứng dậy định đi tìm thì thấy Châu trở lại, trên tay còn cầm theo một li nước.

- Châu, có thấy chị Diệp không ?

- Dạ không, em vừa về phòng cài nút áo, sao thế? - Châu ngạc nhiên hỏi nàng.

- Chị ấy bảo nhức đầu, đi vào nhà vệ sinh nhưng chị điện mãi không được. - Thùy Trang bấm bấm ngón tay, sốt ruột vô cùng.

Châu ấn nàng xuống. - Chị ấy cũng đâu phải trẻ con. Chị uống nước ấm đi, em mới lấy cho chị đây, nãy chị ăn đồ cay nhiều quá. - Châu đưa cho nàng ly nước ấm.

Thùy Trang không có tâm trạng ăn uống, vẫn kiên nhẫn điện cho cô. Đáp lại nàng chỉ là tiếng của tổng đài lạnh lẽo.Bà Nguyễn rốt cuộc cũng trở ra, nhìn thấy chỉ còn có con dâu mình ngồi ở bàn bèn hỏi :

-Ủa Thùy Trang, hai chị em nó đâu ?

-Con.... không biết.

- Nãy con thấy anh Chí Thanh đi vào phòng bên kia. - Châu chỉ về phía hành lang, nơi đó thông qua khu khách sạn của chỗ này.

Bọn họ ba người đi theo Châu và quản lí chỗ này, cuối cùng lại phát hiện điện thoại của Chí Thanh
Gõ cửa không ai trả lời, Châu ra lệnh :

-Mở cửa cho tôi.

Quản lí giống như được lập trình sẵn, lấy chìa khóa tra vào ổ mở toang cánh cửa.

Chí Thanh bên trong đang nằm trên giường, bên cạnh có một cô gái, quần áo của họ đều nằm lăn lóc dưới sàn, không cần hỏi cũng biết đã có chuyện gì xảy ra.

-Chí Thanh ?????? Mày.....mày làm cái gì vậy hả ? - Bà thản thốt, đi tới lay lay con trai mình.

Chí Thanh dần tỉnh lại, lấy lại chút ý thức, hốt hoảng ôm chăn.

-Chí Thanh, anh có vợ rồi mà sao anh lại.....? - Châu đưa ra bộ mặt thất vọng nhìn Chí Thanh.

-Tôi....con.... Mẹ, con không biết gì cả, con... - Chí Thanh ú ớ, rõ ràng anh đâu có điên đến mức đi chơi gái trong ngày sinh nhật của Châu. Anh cũng cần có mặt mũi mà.

- Anh nói gì vậy ? Nãy anh điên cuồng lắm mà. - Cô gái kia ỏng ẽo, đánh vào vai anh.

-cô im đi! - Chí Thanh quát.

-Thằng con trời đánh, hôm nay mẹ đánh chết mày
Thùy Trang chả ngạc nhiên gì lắm, cũng không cảm thấy buồn. Anh ta chơi gái tập thể nàng cũng đã thấy, chuyện này có gì mà lạ. Nàng đi tới ôm bà Nguyễn ra. - Mẹ, bỏ đi.....con sẽ li hôn. - Coi như ông trời giúp nàng, cuối cùng cũng có lí do chính đáng ly hôn rồi.

- Chị, đừng buồn. - Châu vỗ vai nàng an ủi.

Thùy Trang lắc đầu, cái cô quan tâm là Diệp Anh đã đi đâu mất rồi?

Chí Thanh mặc quần áo xong, bị bà lôi ra ngoài, về nhà bà sẽ đánh cho một trận như tử. Nhưng còn chưa đi khỏi đã nghe Châu nói lớn :

- Khoan, đây.... là giày của chị Diệp Anh mà ?

Mọi người đưa mắt sang căn phòng đối diện. Thùy Trang nhìn đôi giày kia, là giày nàng đã tặng cô mà, trước khi đi đến đây cũng chính là nàng đã tự tay chuẩn bị cho cô, làm sao có thể không nhận ra được. Thùy Trang run run nói.

- P....phải.

- Anh, đem chìa khoá mở cửa phòng này luôn cho tôi. - Châu ra lệnh cho quản lí.

Thùy Trang chần chừ, nhìn cánh cửa mở toang. một chiếc giày còn lại đang nằm gần cửa bên trong. Thùy Trang cảm thấy mình sắp đứng không vững rồi, trái tim nàng đập nhanh như vỡ ra, cảm giác bị bỏ rơi, bị phản bội lại ùa về. Cơ thể nàng bắt đầu run ray.

- Mọi người vào đi. Con về.

Nàng không muốn đối diện với sự thật, nàng muốn bỏ chạy, cứ để nàng ngu muội không biết sự thật đi, nàng không thể nào chấp nhận thêm một lần nữa mình bị người mình yêu phản bội.

Nhưng nàng còn chưa kịp đi đã bị Châu lôi lại :

-  Chị Trang à, vào đi, không phải chị đang đi tìm chị Diệp sao ?

Thùy Trang bị Châu lôi vào trong, bà Nguyễn và Chí Thanh cũng đi vào.

Trong phòng này không khác căn phòng khi nãy là bao nhiêu, chỉ khác người nằm ở kia chính là người phụ nữ nàng yêu, bên cạnh có một cô gái đẹp mỹ miều đang trần truồng, cùng cô quấn chung một chiếc chăn.

Tim Thùy Trang nhói lên một cái thật mạnh, người mới vừa nãy cô nói lời yêu thương nàng bây giờ lại ôm ấp một cô gái lạ. Chị em họ xem nàng là gì, là trò đùa, chơi chán thì bỏ sao ?

- Chị Diệp .....???!!!? - Châu kêu lớn,

Diệp Anh từ từ tỉnh lại, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt không khỏi khiến cô há hốc, cô ôm chăn, nhìn Thùy Trang, đôi mắt nàng đỏ ửng, cô đau lòng muốn lên tiếng giải thích, nhưng những từ ngữ đó đều phải kìm nén nuốt vào trong bụng.

Trái tim cô kêu gào đau đớn, chuyện gì đã xảy ra? Tại sao lại ra nông nỗi này ?

-Chắc là bạn gái nó, thôi, chúng ta về giải quyết chuyện Chí Thanh đã. Diệp Anh, mau về nhà đi, cái con này, đi sinh nhật còn dám dụ gái, hết biết. - Bà phất tay bỏ đi.

Bà vừa quay đầu, một thân ảnh đã đổ rạp xuống sau lưng bà, chỉ còn nghe tiếng Châu kêu gào :

- Chị Trang, chị Trang, chị tỉnh lại đi

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro