CHƯƠNG 14: NHƯ LÀ TÌNH NHÂN

Lúc Tiểu Vy thức dậy thì bên cạnh đã trống không, hơi ấm vẫn còn sót lại sau ổ chăn, cô tham lam đưa mũi hít hà hương thơm mà Đỗ Hà để lại.

Vệ sinh cá nhân xong cô đi xuống lầu thì thấy nàng đang nấu bữa sáng. Chị vui vẻ đi tới sau lưng, ôm lấy nàng dịu dàng gọi.
-Bé~~~~
-Đừng, lỡ ai thấy....

Đỗ Hà có chút giật mình đẩy cô ra nhè nhẹ.

Tiểu Vy buông lỏng tay, đứng phía sau cọ cọ vào gáy nàng:
-Chị yêu em, Đỗ Hà, hơn mười năm, chị đã từng nghĩ bản thân sẽ chẳng bao giờ có được em. Ôm em trong tay, chị vẫn nghĩ đang mơ.

Đỗ Hà quay lại nhìn cô, ánh mắt cô chân thành đến lạ, nàng đưa tay ve vuốt gò má người phụ nữ trước mặt mình:
-Cảm ơn đã yêu em ngần ấy năm. Tiểu Vy, đừng bao giờ khiến em thất vọng.
-Sẽ không.

Tiểu Vy khẳng định một câu chắc nịch.
-Chiều đến đón em, chúng ta đi mua sắm.
-Được.
                                                                                                      

Ít lâu sau, bà Trần bên trong bước ra, đồ ăn đã sẵn sàng. Hai người ở trong bếp gọt trái cây nữa là có thể ăn. Tiểu Vy nhìn mẹ rồi hỏi:
-Mẹ....ủa Ngọc Thảo đâu nhỉ?

Cô nhìn đồng hồ, đáng lý giờ này Ngọc Thảo đã phải đến đây rồi.
-Con bé xin nghỉ.
-Ơ, Phương Anh cũng vừa nhắn tin xin nghỉ. Chắc chắn có gian tình.

Tiểu Vy nhếch môi cười, không nghĩ hai người họ hằng ngày đấu khẩu với nhau nhưng cuối cùng lại có thể ở bên nhau. Xem ra nhà cô sắp có thêm một con cún nữa rồi.

Cô đem điện thoại ra, lưu tên "Phanh" thành "tiểu cẩu Phanh"
-Ừ, trông cũng xứng đôi lắm.

Bà Trần cười, Ngọc Thảo ở nhà bà cũng đã lâu, bà xem Ngọc Thảo như con cháu trong nhà mà đối đãi. Phương Anh cũng là bạn thân của con gái bà, nếu cả hai có thể đến được với nhau thì quả là chuyện tốt.

Đỗ Hà thúc vào tay cô:
-Hứ, chị có gian tình nên nghĩ ai cũng như mình à?
-Cái miệng nhỏ của em thích bắt bẻ chị như vậy, tối nay chị hôn em đến sưng lên mới thôi.

Tiểu Vy cầm đĩa trái cây đi ra ngoài còn không quên hăm dọa một câu.
                                                                                                        

Bảo Hoàng quần áo chỉnh tề bước xuống lầu.
-Mẹ, chị hai....Đỗ Hà...

Không khí có chút ngượng ngùng, Tiểu Vy và Đỗ Hà cảm thấy chột dạ, mặc dù biết anh ta là người có lỗi trước nhưng hoàn cảnh bây giờ trong pháp luật họ chính là đang ngoại tình với nhau trong chính căn nhà này.
-Mấy đứa đợi chút, mẹ có mời con bé Gia Hân sang ăn sáng, sẵn cho con bé xem mặt Tiểu Vy.

Bà Trần còn cố ý kéo thêm một cái ghế trống ở bên cạnh Tiểu Vy. Đỗ Hà đang ngồi bên cạnh cô, nàng cúi đầu, nhích ra xa.
-Gia Hân là ai? Tự nhiên xem mặt con?

Tiểu Vy khó hiểu nhìn mẹ mình.
-Là con gái của bác Huỳnh hàng xóm, con bé du học ở Anh về nghỉ hè, mẹ thấy con bé hợp với con lắm.

Đứa con gái này luôn làm bà lo lắng, đã từng tuổi này mà không thấy dắt bạn gái về nhà ra mắt, thôi thì để bà tự tay tìm cho cô.
-Mẹ...con...con có bạn gái rồi.

Tiểu Vy nói xong còn trộm nhìn nàng, thấy nàng đang cúi gầm mặt, trong lòng liền không vui.
-Đâu? Dẫn về đây.

Tiểu Vy giãy nảy, cô đã có một tiểu yêu tinh vô cùng đáng yêu, cô còn cần ai chứ.
-Đừng có dóc láo. Con liệu hồn, con bé rất tốt, rất xinh, rất ngoan.
-Nhưng con rất tiếc.

Bà cốc đầu cô một cái.
-Tiếc cái đầu con.

Bên ngoài một người con gái xinh đẹp bước vào, bà vừa nhìn thấy đã vui vẻ đon đả mời.
-A, Gia Hân, vào đây con.

Gia Hân có ngoại hình xinh xắn, nụ cười duyên, dáng dấp cân đối, nhìn rất đáng yêu.
-Con chào bác, em chào chị, chào anh chị.
-Ngồi xuống đi con, người nhà cả, ngồi bên này.

Bà kéo Gia Hân ngồi bên cạnh Tiểu Vy.

Đỗ Hà lặng người, lỡ đâu bà Trần thật sự đem Gia Hân về làm con dâu lớn thì sao? Nàng thì sao? Tiểu Vy có vì làm vui lòng bà Trần mà bỏ rơi nàng không? Chợt cảm thấy tủi thân, mình và cô trên danh nghĩa chả là gì cả, cô muốn rời đi lúc nào chẳng được?

Tiểu Vy biết nàng lo lắng điều gì, cô trộm nhìn nàng, ánh mắt cô hiện lên ý cười, nếu cô muốn kết hôn, thì mấy năm nay đã kết hôn, đâu cần chờ tới bây giờ?
-Bao giờ con về Anh?

Bà Trần gắp cho Gia Hân thức ăn rồi hỏi.
-Dạ hai tháng nữa, học xong cuối năm con về đây luôn.

Gia Hân thật sự là một cô gái lễ phép, ngoan ngoãn, cũng rất hiểu chuyện, em nhìn mắt Tiểu Vy, biết cô không có ý với em, liền kéo ghế ngồi xa ra một chút, không dám đụng chạm, sợ cô phiền lòng.
-Tiểu Vy nó có quán bar ở trung tâm thành phố, tối con đến chơi với nó.
-Dạ, để hôm khác.

Gia Hân cười giả lả.

Bảo Hoàng quay lên nhìn chị mình rồi lên tiếng.
-Chị hai, Gia Hân rất đẹp, hai người trông rất xứng.

Anh biết Tiểu Vy có ý với Đỗ Hà, dù anh không có được Đỗ Hà, cũng không can tâm tình nguyện đem Đỗ Hà dâng cho Tiểu Vy dễ dàng như vậy.

Nhưng anh không biết được rằng, anh không cần dâng Tiểu Vy đã tự mình đến đoạt đi.
-Ăn mau đi rồi đi làm.

Cô lườm em trai, làm anh im bặt.

Bảo Hoàng ăn xong đứng dậy lên tiếng.
-Con đi làm trước. Đỗ Hà, anh chở em tới công ty.
-Anh đi trước đi.

Đỗ Hà khoác tay.
                                                                                                          

Đỗ Hà ăn xong liền đi ra xe, Tiểu Vy nhân lúc bà Trần cùng Gia Hân đang dọn bàn liền đuổi theo nàng.
-Đỗ Hà, chiều chị rước em.
-Không cần, chị đi với cô ấy đi, không mẹ lại la.

Đỗ Hà thật lòng nói, tuy có chút dỗi nhưng cũng là lời thật lòng. Cô cứ bám lấy nàng bà Trần sẽ sinh nghi, bà là người mẹ tốt, nàng thật sự không muốn làm bà buồn.
-Ghen à?

Tiểu Vy sờ sờ khuôn mặt nàng, thật muốn đè nàng xuống hôn một trận.
-Không có.

Đỗ Hà đỏ mặt quay hướng khác, đừng mong nàng nhận mình đang ghen nha. Nàng chỉ là có tính sở hữu, cái gì đã là của nàng, hễ có ai ngó tới liền không vui.

Tiểu Vy cười, xoa đầu nàng cưng nựng:
-Tiểu nhỏ mọn. Chị chỉ có em thôi, chỗ tim chị...có em, chật rồi, không thể chứa thêm ai nữa.

Cô nói chầm chậm, giọng nói ấm nồng bên tai nàng, làm nàng nổi hết gai ốc. Đỗ Hà phồng má:
-Dẻo miệng. Lo đi dỗ Gia Hân của chị đi.
-Gia Hân nào của chị, Đỗ Hà mới là của chị.
-Đi đây.
-Chạy xe cẩn thận.

Tiểu Vy vẫy tay cười cười.
-Không thích cẩn thận, thích chạy quá tốc độ, lạng lách, vượt đèn đỏ đó. Được không?

Đỗ Hà nhe răng nhe vuốt, gầm gừ le lưỡi với chị

Tiểu Vy bất lực, chỉ có thể cười, nhìn theo rồi mắng yêu một câu.
-Trẻ con.
                                                                                                          

Bước vào nhà thì Gia Hân cũng chuẩn bị ra về. Bà Trần nhìn cô dặn:
-Tiểu Vy, con chở con bé đi chơi đi.
-Bác, có lẽ chị ấy bận, con xin phép về trước.

Gia Hân áy náy cúi đầu.
-Em về nhé.
-Tôi tiễn em.

Tiểu Vy lịch sự đi theo Gia Hân, cũng không muốn làm mẹ khó chịu.

Gia Hân khó xử nhìn cô, hai người đi ra tới cổng, Gia Hân đối diện với cô, thầm đánh giá một chút, vừa đẹp vừa giỏi, nếu Tiểu Vy còn độc thân thì Gia Hân chắc chắn sẽ khiến Tiểu Vy phải yêu mình nhưng đáng tiếc.
-Tiểu Vy, em nhìn ra được chị đã có người trong lòng. Hì, em hy vọng chị có thể xem em là em gái.

Gia Hân nói xong liền chìa tay với cô.
-Chắc chắn rồi.

Cô bắt nhẹ tay em ấy rồi cười, phải chi cô gái nào cũng biết điều như thế thì cuộc đời sẽ bớt chông gai.
-Em đợi rượu cưới của chị.
                                                                                                      

Buổi chiều, Tiểu Vy tự lái xe đến công ty đón tiểu tình nhân nhà mình. Cô mặc áo thun trơn và quần jean thôi cũng đã làm ai nấy phải trầm trồ, nhân viên tan làm nhìn cô không chớp mắt, có mấy cô gái còn tỏ vẻ thèm thuồng ra mặt.
        " Tiểu hồ ly, chị chờ em ở cổng "

Một tin nhắn được gửi đến số của nàng.
        " Em xuống ngay "

Đỗ Hà trả lời một câu cho cô an tâm rồi thu xếp mọi thứ.
                                                                                                     

Nàng thấy cô, liền phồng má chui vào xe. Sáng giờ chắc đi chơi với cô hàng xóm vui vẻ lắm rồi.

Tiểu Vy gãi đầu chui vào xe, chồm qua gần sát mặt nàng hỏi:
-Tiểu hồ ly, vẫn còn giận?
-Không. Ai thèm. Sao không đi với Gia Hân của chị?

Đỗ Hà không đẩy cô ra, mà trực tiếp cắn và gò má cô, nơi đó liền có mấy dấu răng sâu.

Tiểu Vy xoa gò má.
-Haha, vậy mà chối. Xem, dám nghi ngờ chị, tối nay phải phạt.

Tiểu Vy đưa tay sờ đùi nàng, giọng nói mị hoặc dụ dỗ.
-Ưm...Tiểu Vy...lái xe đi.

Đỗ Hà run rẩy, tay Tiểu Vy bắt đầu chui vào váy nàng, cách một lớp vải xoa nhè nhẹ khu vực mẫn cảm của nàng.

Ngón giữa cô đã thông qua lớp vải mà đâm vào, gãy gãy hạt đậu nhạy cảm, cô cảm nhận nơi đó đã rỉ rả nước.
-Tiểu hồ ly, tối nay về nhà riêng của chị đi.

Đầu cô nhụi vào ngực nàng tham lam hít hà.

Đỗ Hà vỗ vỗ vai cô.
-Ưm...nhột em....haha....nhột mà...ưm..được rồi. Để em điện cho mẹ.

Đỗ Hà hết cách, đành dung túng cho tên bám người này.

Tiểu Vy luyến tiếc đem ngón tay ra, bắt đầu lái xe.
-Alo mẹ, nay con về nhà ba mẹ con ngủ một hôm nhé, mẹ nói anh Bảo Hoàng giùm con.

Đỗ Hà bên cạnh đang nói dối trắng trợn với mẹ của cô, cô lại chỉ có thể lắc đầu cười cười.
                                                                                                

Bọn họ đến trung tâm mua sắm, y như một cặp tình nhân khoác tay nhau đi dạo.

Tiểu Vy cùng nàng đi vào cửa hàng nổi tiếng nhất ở đây, toàn là đồ hiệu nhập từ nước ngoài về. Giá cả đều ở trên trời.
-Tiểu hồ ly, cái này hợp với em.

Tiểu Vy cầm một đôi giày trên tay ngắm nghía rồi đưa cho nàng xem.
-Đẹp.

Đỗ Hà nhướn mày, không ngờ tên lưu manh nhà mình mắt thẩm mỹ cũng tốt lắm.
-Thích à? Lấy....

Tiểu Vy đem đôi giày đặt lên bàn.
-Cái này cũng đẹp.

Đỗ Hà cầm lấy túi xách ở gần đó, hướng Tiểu Vy trưng cầu ý kiến.
-Lấy hết.

Tiểu Vy không cần nhìn giá, trực tiếp gom đồ đặt lên bàn.
-Tiểu Vy aa, mẫu này tặng 5 màu.
-Lấy lấy, bé nhà tôi vừa mắt cái nào đều lấy hết.

Cô ra hiệu cho nhân viên.

Nhân viên mừng rơn, hôm nay trúng ngay khách sộp rồi, không ngờ soái tỷ này như thế mà đã có bạn gái, thật đáng tiếc. Ai nấy tiếc hùi hụi nhưng không dám bất mãn, chỉ có thể vui vẻ đem mấy món đồ kia quét mã thanh toán cho cô.

Đỗ Hà cầm chiếc đầm thử ướm lên người mình rồi nhìn vào gương. Nàng không phải không có tiền mua mấy thứ này, chỉ là rất thích có người vì mình mà tiêu tiền.

Tiểu Vy đột nhiên ở phía sau lao tới, đặt cằm lên vai nàng cọ cọ:
-Tiểu hồ ly, mau về, chị sắp nhịn không nổi rồi.
-Chị hư đốn quá.

Đỗ Hà liếc cô, tên lưu manh này nếu hơn mười năm nay thật sự không có tiếp xúc với nữ nhân, thì nàng cảm thấy bản thân thật sự thảm rồi, bao nhiêu năng lượng cô tích góp đều đem phóng túng hết nên người nàng.

Đỗ Hà đột nhiên cảm thấy số phận mình thật bi ai.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro

Tags: #tieuvydoha