Chương 43: May mắn khi gặp được anh

Chương 43:

Sau khi phim kết thúc, hai người vẫn không buông tay nhau. Tần Hà vội vã dẫn Diệp Nam Bạch lên xe, cậu tưởng anh vội vàng đi đâu đó, nhưng không ngờ anh cũng lên ghế sau cùng với cậu.

Chưa kịp phản ứng, cửa xe đóng lại, ngay sau đó, một bóng đen lao về phía cậu.

Diệp Nam Bạch theo bản năng nghiêng người về phía sau, lưng tựa vào cửa xe, còn Tần Hà thì ôm chặt lấy eo cậu, rồi chôn mặt sâu vào cổ cậu.

Hơi thở nóng rực phả vào cổ khiến Diệp Nam Bạch có chút căng thẳng, tay không biết để đâu. Cậu nuốt nước bọt, khẽ ngước đầu lên, nhẹ nhàng gọi: "Tần Hà..."

"Ừm." Tần Hà đáp, môi mím lại, chạm vào da cổ cậu, khiến Diệp Nam Bạch cảm thấy ngứa ngáy.

Tần Hà ôm cậu chặt hơn, trong xe yên lặng một lúc lâu, rồi Tần Hà không nhịn được, gọi khẽ: "Nam Nam..."

Diệp Nam Bạch không đẩy anh ra, ngược lại, cậu đưa tay ôm lấy anh, cuối cùng dừng lại ở sau gáy anh, xoa nhẹ rồi mỉm cười: "Chưa ai gọi em như vậy cả."

Đây là lần thứ hai cậu nghe thấy cái tên đó. Lần đầu cậu ngạc nhiên, nhưng lần này lại cảm thấy thân thiết. Cái tên mà chỉ trong giấc mơ của Tần Hà mới xuất hiện, giờ đây được gọi ra ngoài, khiến cậu cảm nhận được sự đáp lại đầy thận trọng từ anh.

Tần Hà ngẩng đầu lên, hỏi thẳng: "Em thích anh gọi em như vậy không?"

Diệp Nam Bạch gật đầu, "Thích."

Nghe vậy, Tần Hà lại gần hơn, giữ chặt cậu giữa cửa xe và cơ thể anh, đột nhiên nắm lấy tay cậu đang để bên cạnh, đưa lên môi hôn nhẹ vào đầu ngón tay, rồi khẳng định: "Diệp Nam Bạch, em cũng thích anh phải không?"

Diệp Nam Bạch rụt tay lại một chút, nhưng không rút tay về, cũng không phủ nhận, chỉ là tai cậu đỏ lên.

"Tần Hà." Diệp Nam Bạch dừng lại một chút, "Để em giải thích một chuyện với anh."

"Chuyện gì?"

"Về việc em chặn anh trong vòng bạn bè..." Thấy Tần Hà rõ ràng ngẩn ra, Diệp Nam Bạch nắm lại tay anh, an ủi: "Xin lỗi, em là không tốt."

"Chỉ vì Mục Dương hỏi em khi nào đi làm ở studio nên mới lỡ miệng thôi. Em không quen biết người đó, nên thường sẽ cài đặt quyền riêng tư một chút, lúc đó thêm anh làm bạn bè chỉ vì trả tiền, nên em vô thức ấn vào, sau đó thì quên mất."

"Không phải cố ý đâu, anh đừng giận."

Thấy anh vẫn ngẩn ngơ, Diệp Nam Bạch suy nghĩ một lúc, "Sao vậy, có phải em còn chưa giải thích rõ ràng chỗ nào, em..."

"Không sao." Tần Hà kéo cậu lên, để cậu ngồi lên đùi mình, trán dựa vào vai cậu, hít một hơi sâu.

Cảm giác ngồi trên đùi người mình thích thật kỳ diệu, khoảng cách càng gần hơn, không chỉ là về thể xác mà còn về tâm lý.

Diệp Nam Bạch thích ứng một lúc, bất chợt cảm thấy vui vẻ. Cậu mỉm cười nhẹ, đưa tay vỗ nhẹ vào sau gáy Tần Hà, "Vậy là sao?"

"Không sao, chỉ là vui thôi." Tần Hà ôm chặt cậu, "Vui đến mức không biết phải nói sao nữa..."

Tần Hà im lặng một lúc, "Anh nghĩ em chặn anh vì không thích anh, từ tối qua đến giờ, anh cứ lo lắng."

"Xin lỗi..." Diệp Nam Bạch áp mặt vào tai anh, "Em bù đắp cho anh nhé?"

Tần Hà định nói là không cần xin lỗi, nhưng khi nghe thấy hai chữ "bù đắp", anh lại nuốt lời, ngẩng đầu lên, ánh mắt tối tăm lóe lên, "Em muốn bù đắp thế nào?"

Diệp Nam Bạch: "Anh muốn gì?"

Tần Hà vô thức liếc nhìn vào môi cậu, chỉ một cái liếc thôi mà cổ họng anh đã bắt đầu nghẹn lại, anh nuốt nước miếng, cố gắng quay mắt đi. Trán anh áp vào trán Diệp Nam Bạch, giọng nói mang theo chút uất ức: "Em có biết không, những người thích nhau, người ta đều đặt tin nhắn của người đó ở đầu tiên."

Ý là, không chỉ anh không được đặt ở vị trí đầu, mà còn bị chặn, sự chênh lệch này khiến anh cảm thấy hụt hẫng.

Diệp Nam Bạch suy nghĩ một lúc, rồi đột nhiên cười, cậu đưa tay với lấy chiếc điện thoại vừa vô tình rơi trên ghế, mở khóa màn hình ngay trước mặt Tần Hà, rồi lắc lắc điện thoại trước mặt anh: "Ai nói em không ghim lên đầu tiên?"

Tần Hà nhìn chăm chú vào màn hình, trái tim đập mạnh, cảm thấy có một cảm giác vừa chua xót lại vừa tê dại lan tỏa từ vùng tim. "Em cài từ khi nào vậy?"

Ánh mắt của Tần Hà luôn rất trực diện, khiến Diệp Nam Bạch cảm thấy như anh có thể nhìn thấu mọi suy nghĩ của mình. Cậu ngượng ngùng, không dám nhìn thẳng vào mắt anh, ấp úng nói: "Em... không nhớ nữa."

"Không nhớ cũng không sao." Tần Hà không làm khó cậu, "Chỉ cần em thích anh là được."

"Ừm." Diệp Nam Bạch nhẹ nhàng nắm lấy mặt Tần Hà, cuối cùng cũng nói thật lòng: "Em rất thích anh, Tần Hà."

Tần Hà cố gắng kiềm chế cảm xúc của mình, giọng nói khàn khàn: "Nam Nam, hôn anh một cái đi."

Giấc mơ chiều nay, tối nay lại thành hiện thực, thật khó tin.

Diệp Nam Bạch không chút do dự gật đầu, giống như lúc ở rạp chiếu phim, cậu hôn lên má phải của anh.

Tần Hà chỉ vào má trái của mình, "Ở đây nữa."

Diệp Nam Bạch chớp mắt một cái, rồi cũng hôn lên má trái của anh như lời anh yêu cầu.

"Vẫn còn..." Tần Hà lại tiến thêm một bước, chỉ vào đôi môi mình.

Một vài hình ảnh lại hiện lên trong đầu, Diệp Nam Bạch nhẹ nhàng vỗ vào khóe miệng của anh, hơi ngượng ngùng, dần dần dựa lại gần, trái tim đập mạnh không ngừng.

Hơi thở của hai người lúc này nóng rực, gần đến mức có thể nghe thấy tiếng thở của nhau. Diệp Nam Bạch nhắm mắt lại, khẽ chạm môi anh.

Tần Hà siết chặt tay cậu, chuẩn bị làm sâu thêm nụ hôn này.

Nhưng không ngờ chiếc điện thoại lại bỗng dưng reo lên, tiếng chuông phá vỡ không gian yên tĩnh, khiến cả hai tách ra một chút.

"Điện thoại của anh..." Diệp Nam Bạch bất giác nhìn xuống túi quần anh.

Tần Hà lấy điện thoại ra, nhìn thấy là Mục Dương gọi đến.

Lại là Mục Dương.

Tần Hà không thể chịu nổi nữa, từ khi bắt đầu tiếp xúc với Diệp Nam Bạch, rất nhiều lần đã bị người này chính xác cắt ngang, anh quyết định về nhà sẽ dạy cho Mục Dương một bài học, vì vậy kiên nhẫn cúp máy.

"Không sao, để lát nữa gọi lại." Anh nói rồi lại gần Diệp Nam Bạch.

Nhưng Diệp Nam Bạch còn chưa kịp nhắm mắt thì điện thoại lại reo lên lần nữa.

"...."

Diệp Nam Bạch nắm nhẹ vành tai anh, "Anh bắt máy đi."

Tần Hà giữ chặt tay cậu, hôn nhẹ lên đó, rồi ngoan ngoãn nhận cuộc gọi.

"Chuyện gì?"

Giọng anh trầm thấp đến mức đáng sợ, Mục Dương vô thức cảm thấy có điều gì không ổn, tưởng rằng anh vẫn chưa hoàn hồn từ việc bị cô gái thần thánh chặn, vội vàng nói: "Anh, đừng làm bậy, chỉ là bị chặn thôi mà, không sao đâu, buông tay đi, người tiếp theo sẽ tôt hơn."

Tần Hà bật loa ngoài, Diệp Nam Bạch có thể nghe thấy rõ ràng.

Cậu cảm nhận được Tần Hà ôm chặt mình thêm một chút, rồi nhìn vào mắt cậu, nói: "Không có ai tiếp theo đâu."

Diệp Nam Bạch cảm thấy trong lòng hơi xao động, không nhịn được nở một nụ cười.

Nụ cười của cậu luôn đẹp như vậy, khiến Tần Hà ngẩn người, vẻ mặt anh trở nên mềm mại hơn.

Mục Dương hỏi: "Em trước kia sao không nhận ra anh lại cố chấp như vậy... Chuyện này sao có thể chắc chắn được, nếu người ta không muốn anh, anh không thể cứ yêu thầm mãi chứ?"

"Ai nói người ta không muốn tôi?" Tần Hà cố nén sự tức giận, "Cậu gọi điện thoại này cho tôi chỉ để nói những chuyện này sao?"

Mục Dương nhận thấy giọng điệu của anh không ổn, vội vàng nói: "Đương nhiên không phải, em chỉ muốn hỏi anh tối nay có đến không, rồi còn Diệp Nam Bạch nói anh ngủ ở nhà cậu ấy chiều nay, em chỉ muốn đến an ủi anh thôi."

Không biết hai chuyện này có liên quan gì, nhưng khi nghe Mục Dương nhắc đến Diệp Nam Bạch, giọng Tần Hà dịu đi một chút: "Không đi đâu."

"Á, thật sự không đi sao?" Mục Dương ngạc nhiên, "Vậy anh còn đang ở với Diệp Nam Bạch phải không?"

"Đương nhiên." Giọng Tần Hà vui vẻ, nghĩ một chút rồi nhấn mạnh, "Chúng tôi đang ở bên nhau."

Mục Dương không hiểu: "Vậy là tốt rồi, có Diệp Nam Bạch ở đây em cũng yên tâm rồi."

Tần Hà: "... Cúp máy đi."

"Ê... tít tít tít."

"Anh ấy có vẻ rất lo lắng cho anh." Diệp Nam Bạch nói, "Lúc nói chuyện chiều nay còn bảo đừng làm phiền anh, nói anh cả đêm không ngủ."

"Biết rồi." Tần Hà lại gối đầu lên vai Diệp Nam Bạch.

Tần Hà rất thích tư thế này, không chỉ là thân thể dính sát nhau, mà còn có thể cảm nhận được nhịp thở và nhịp tim của Diệp Nam Bạch.

Tần Hà nói: "Nhưng cậu ấy nói em không muốn anh."

Anh giống như một đứa trẻ đang đi mách lẻo, rồi cảm nhận thấy hơi thở của Diệp Nam Bạch trở nên không ổn.

Anh nói những lời này lúc nào cũng dễ dàng và tự nhiên, Diệp Nam Bạch vẫn chưa quen, nhưng cũng thuận theo anh nói: "Không phải đâu, anh ấy nói bậy thôi."

Tần Hà cảm nhận được nhịp tim cậu đập nhanh hơn, vì vậy ngẩng đầu lên, "Thật không?"

Diệp Nam Bạch: "Ừm."

Tần Hà: "Vậy chúng ta giờ ở bên nhau rồi phải không?"

Sau một hồi vòng vo, cuối cùng anh cũng muốn nói điều này. Diệp Nam Bạch chợt hiểu ra, không nhịn được cười, nhẹ nhàng vuốt mặt anh: "Tần Hà, chúng ta yêu nhau nhé?"

Tần Hà không kiềm chế được cười, tiến lại gần hôn nhẹ vào khóe mắt cậu, "Được, chúng ta yêu nhau."

Diệp Nam Bạch híp mắt lại, "Thực ra tối nay em còn muốn đưa anh đi một nơi."

Tần Hà kiềm chế sự thôi thúc muốn hôn thêm, đột nhiên nhận ra mục đích cậu dẫn anh đi tối nay, cảm động hỏi: "Đi đâu?"

"Đi dạo ở bờ biển."

---

Ngày xưa, ven biển này vốn là một vùng biển rộng mênh mông, chỉ có một con đường nhỏ dẫn thẳng ra bãi biển, xung quanh toàn là cát.

Nhưng bao nhiêu năm đã trôi qua, nơi đây giờ đã thay đổi hoàn toàn. Bãi biển đã không còn, bị bao quanh bởi đá và các ụ đá nhân tạo, bờ biển cũng đã được sửa lại, có đường đi, giao thông thuận tiện, không còn như xưa, hiểm trở khó đi.

Đêm nay, mặt trăng tròn và sáng, lơ lửng trên biển, tạo nên bóng trăng mờ ảo. Diệp Nam Bạch và Tần Hà đứng trên những ụ đá, cảm nhận làn gió biển thổi đến, nghe sóng biển vỗ rì rầm.

Tần Hà nắm tay cậu, Diệp Nam Bạch nhìn anh một lúc, rồi chỉ vào mặt trăng nói: "Đêm mẹ em qua đời, mặt trăng cũng gần như to như thế này."

"Nhưng lúc đó em còn rất nhỏ, nhiều chi tiết em không nhớ rõ." Diệp Nam Bạch nói, "Chỉ nhớ là mẹ em đã dùng hết sức lực cuối cùng để đá cửa xe, khó khăn lắm mới đẩy được em ra ngoài, rồi chiếc xe nổ tung."

"Lúc đó chiếc xe lật ngược ra ngoài bãi biển, mẹ vừa đẩy em ra thì một đợt sóng đánh tới, em bị cuốn vào trong biển."

"Từng... rơi xuống biển sao?" Tần Hà đau lòng ôm cậu vào lòng, đặt trán lên đỉnh đầu cậu, "Sau đó thì sao?"

Diệp Nam Bạch tựa vào vai anh, "Sau đó, xe của  Diệp Tề Nguyên đến kịp, họ cứu em lên, nhưng mẹ em thì không còn nữa."

"Đó có phải là một tai nạn không?" Tần Hà hôn lên trán cậu.

"Có thể coi là vậy." Cơn gió biển thổi qua, Diệp Nam Bạch bỗng cảm thấy lạnh, cậu khẽ dựa vào lòng anh thêm chút nữa, "Em với chị trước kia sống vui vẻ lắm, cả nhà bốn người hạnh phúc, tính ra thì em cũng có một thời thơ ấu khá đẹp."

Lúc đó Diệp Nam Bạch chỉ còn một tháng nữa là tròn sáu tuổi, cậu vui mừng chờ đón sinh nhật, vì bố cậu nói khi trở về từ chuyến công tác sẽ mang quà tặng cho cậu.

Cậu nhớ bố mình thường xuyên đi công tác, và mỗi lần đều kéo dài rất lâu, mẹ cậu lúc nào cũng bảo bố sẽ nhanh chóng trở về.

Cho đến một lần, khi chị gái cậu đi học, mẹ cậu bất ngờ đưa cậu đến một biệt thự khác của gia đình, nói là có đồ đạc để quên ở đó và sẽ qua lấy, lấy xong sẽ đi đón chị Bắc Tình.

Khi đến cổng biệt thự, mẹ bảo cậu ở lại trong xe, rồi đi vào trong lấy đồ, chỉ một lát sẽ ra.

Diệp Nam Bạch vốn rất ngoan ngoãn, đáp lại rồi ngoan ngoãn ngồi trong xe, nhưng khi mẹ vừa vào trong, thì một con mèo trắng lạ bỗng dưng xuất hiện từ đâu đó.

Con mèo trắng đi theo mẹ cậu vào trong nhà, Diệp Nam Bạch muốn nhắc nhở, nên cũng theo vào.

Biệt thự rất lớn, cậu ít khi đến đó, nên không nhớ rõ đường đi, đi một hồi mà không tìm thấy mẹ, chỉ thấy con mèo trắng.

Diệp Nam Bạch mắt sáng lên, đuổi theo con mèo lên lầu.

Con mèo dừng lại trước cửa một căn phòng, cửa phòng hơi hé mở, thỉnh thoảng có thể nghe thấy những âm thanh kỳ lạ phát ra từ trong đó.

Diệp Nam Bạch dừng lại, không nghĩ có ai khác trong biệt thự, cậu nghĩ đó là mẹ mình, và cảm thấy rất vui.

Vậy là khi con mèo trắng lách qua khe cửa vào trong, cậu cũng theo sau, mở cửa bước vào.

Căn phòng tối tăm, những cảnh tượng dơ bẩn vượt quá tưởng tượng của Diệp Nam Bạch hiện ra trước mắt cậu, lúc đó cậu chỉ thấy căn phòng rất lộn xộn, giường cũng rất lộn xộn, bố cậu cũng rất lộn xộn...

Cậu hét lên, con mèo trắng hoảng sợ chạy tán loạn, bố cậu kéo một người khác dậy, vội vã dùng chăn quấn người đó lại, rồi hoảng hốt mặc đồ.

Tiếng hét đã thu hút mẹ cậu, bà lập tức chạy tới, bịt mắt cậu lại, rồi bế cậu lên xe.

Chiếc xe lao đi với tốc độ chưa từng có, phía sau có mấy chiếc xe đuổi theo, mẹ cậu không còn cách nào khác đành phải rẽ vào con đường nhỏ, cố gắng đánh lạc hướng bọn họ, nhưng không ngờ lại đi đến ven biển, con đường xóc nảy, tốc độ xe quá nhanh, cuối cùng chiếc xe lật nhào.

Tần Hà không thể tưởng tượng được rằng cậu đã trải qua những chuyện như vậy, mọi lời an ủi lúc này đều trở nên vô ích, điều duy nhất anh có thể làm là ôm chặt cậu, đứng bên cậu một lát.

"Chứng bệnh của em cũng là từ lúc đó." Diệp Nam Bạch nói, "Bác sĩ bảo, vì em đã thấy những thứ đó, rồi lại thấy chiếc xe nổ, và bị cuốn xuống nước, nên cơ thể em phản ứng như vậy, không thể chịu được sự tiếp xúc cơ thể."

"Và mỗi khi có phản ứng căng thẳng, em sẽ cảm thấy như lúc đó bị chìm xuống nước, nghẹt thở, người lạnh toát, đầu óc choáng váng, muốn nôn."

"Tần Hà." Diệp Nam Bạch bỗng nhiên gọi tên anh.

Tần Hà đáp: "Anh đây."

Diệp Nam Bạch mỉm cười: "Em đã từng nghĩ rằng mình sẽ chẳng bao giờ có thể nắm tay, ôm ấp hay hôn ai..."

"Cho đến khi gặp anh."

May mắn khi gặp được anh.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro