Chương 24: Bán mình chôn cha
Ánh nắng từ cửa sổ gần đó lưu loát trút vào, rơi trên chiếc giường cổ rộng lớn.
Nữ tử ôm chăn nằm ở trên giường, mái tóc bạch kim nổi bật rải rác trên giường, ánh nắng rơi vào cánh tay trắng nõn của nữ tử, dát lên một tầng vầng sáng nhạt màu.
Nữ nử ngũ quan tinh xảo như tinh linh, mỗi một nơi đều như được tinh tế điêu khắc ra.
Dường như nữ tử chê ánh nắng từ cửa chiếu vào có chút chói mắt, kéo chăn dày mềm mại trùm kín người ... Lăn đến bên cuối giường, chôn mặt vào trong chăn.
Một hồi lâu sau, nàng mới ngồi dậy.
Tóc dài mềm mại dán lên đường cong thân thể nàng, một đường uốn lượn đến bên hông.
"Tinh Nhi"
Tiếng nói khàn khàn, mang theo chút lười biếng khi vừa tỉnh ngủ của Thiên Mị vang lên, ngay sau đó là tiếng mở cửa và tiếng bước chân bước vào phòng.
Tinh Nhi đã dậy từ rất sớm chờ ngoài cửa, lúc này thấy Thiên Mị đã tỉnh lập tức tươi cười bưng chậu nước vào: "Tiểu thư, người tỉnh, nô tỳ hầu hạ người thức dậy"
"Ừ" Thiên Mị gật đầu giơ tay nhận lấy chiếc khăn Tinh Nhi đưa qua
Tinh Nhi hưng phấn nói "Tiểu thư khi nào thì người vào cung lấy Tuyết Liên ngàn năm?"
Thiên Mị không trả lời ngay mà lau mặt thật sạch xong mới bất đắc dĩ cười nhẹ nói"Không vội, độc tố trong cơ thể ta không phải một sớm một chiều là có thể giải, hơn nữa Tuyết Liên ngàn năm cũng không có bản năng tự rời đi, muội a muội như thế nào còn gấp hơn cả ta"
Tinh Nhi này là nàng nhặt được khi đi du hoạn bảy năm về trước, gia đình của Tinh Nhi đều bị thổ phỉ giết chết, chỉ còn lại mình muội ấy còn sống, có lẽ bọn thổ phỉ cần một người bưng trà rót nước nên mới không giết muội ấy.
Có một lần Thiên Mị bị một gã trong nhóm thổ phỉ trêu chọc, tâm trạng lúc đó lại không tốt, nên đã san bằng luôn trại thổ phỉ kia, Tinh Nhi nhờ vậy mà được giải thoát, sau đó Tinh Nhi không màng ba bảy hai mốt gì mà quyết định theo nàng báo ân cho bằng được, hơn nữa Tinh Nhi vốn lanh lẹ hoạt bát còn rất thông minh nên nàng cũng mặc kệ để muội ấy theo bên mình
Mới đây mà cũng đã bảy năm, thời gian trôi qua quá nhanh, nhưng nhớ lại một ngày ở Thiên giới bằng một năm của nhân giới, vậy tính ra nàng xuống nhân giới này cũng không xem là quá lâu.
"Tinh Nhi đi chuẩn bị điểm tâm cho ta đi, nhớ mang thêm chút bánh hoa quế"
"Dạ, tiểu thư"Tinh Nhi còn muốn nói thêm gì đó nhưng nhìn vẻ mặt của Thiên Mị liền nuốt vào bụng, bước ra ngoài chuẩn bị điểm tâm
Sau khi Thiên Mị dùng điểm tâm xong nằm trên nhuyễn tháp đọc sách
Ánh nắng từ cửa sổ chiếu trên người nàng tạo ra hào quang nhàn nhạt
..
"Bẩm tiểu thư, có Thần vương gia đến bái phỏng"Lục Mai từ bên ngoài đi vào, cung kính hành lễ bẩm cáo
"Phụ thân ta đâu?" Thiên Mị cũng không ngẩng đầu lên, Giọng không nặng cũng không nhẹ hỏi
"Dạ tiểu thư, Gia chủ sáng sớm đã ra ngoài"
Thiên Mị gật đầu biểu thị đã biết"Dẫn Thần vương đến phòng khách đi"
"Dạ tiểu thư" Lục Mai cung kính lui xuống
....
Trong phòng khách, Thiên Mị vẫn đọc quyển sách kia đến nhập thần, thì giọng Lục Mai vang đến: "Mời vương gia, tiểu thư nhà ta đang chờ người ở phòng khách."
"Được"
Hoắc Kiến Quân bước vào, gương mặt tuấn mỹ phi phàm nháy mắt quanh thân tỏa ra hào quang làm người ta chói mắt
Thiên Mị bỏ sách trong tay xuống cười yếu ớt: "Thần vương mời ngồi."
Hoắc Kiến Quân tao nhã ngồi xuống, nâng mắt nhìn Thiên Mị dịu dàng hỏi"Đêm qua nàng ngủ có ngon không?"
Thiên Mị gật đầu: "Rất tốt."
Trên mặt Hoắc Kiến Quân càng hiện vẻ quan tâm, giọng nói càng ôn nhu"Hôm nay.. nàng có thể đi dạo với ta một lát không?"
"Tây Thành ta đã đi dạo cùng vương gia 1 lần, cũng không còn gì mới mẻ nữa, còn không bằng ở trong phủ nghỉ ngơi mới tốt"
Hoắc Kiến Quân"......" đi 1 lần liền không còn mới mẻ sao, lý do này nàng cũng có thể nghĩ ra à..."
"Vậy không bằng đi Đông Thành đi, cách Tây Thành không quá xa, chỉ 1 dặm đường, Đông Thành cũng có Minh Nguyệt đệ nhất tửu lâu, món ăn ở nơi đó rất độc đáo lại rất ngon, những món ăn đều không giống với Minh Nguyệt tửu lâu ở Tây Thành, ta nghĩ nàng chắc sẽ thích"
Hoắc Kiến Quân hôm nay đột nhiên xưng ta mà không phải bổn vương nữa, Thiên Mị cũng không để ý sự khác lạ này cho lắm, nàng đang lười biếng nghĩ muốn từ chối, Tinh Nhi phía sau đứng hầu bỗng cười giảo hoạt nói"Tiểu thư, người không phải nói muốn ra ngoài mua chút hương nhang hay sao, Đông Thành có một loại huân hương rất tốt cho giấc ngủ, hay là tiểu thư tiện thể đi cùng vương gia?"
"Hương nhang? Mua hương nhang làm gì, giấc ngủ của ta vẫn rất tốt, không cần mua."
"Không phải, tiểu thư…" Tiểu thư ơi là tiểu chẳng lẽ muốn nô tỳ nói ra là do gia chủ muốn người qua lại nhiều với Thần vương hơn chút hay sao... việc này nô tỳ như thế nào nói ra miệng trước mặt Thần vương đây.
Thiên Mị nhìn Tình Nhi cúi đầu, có chút ngượng ngùng, khuôn mặt trắng nõn nhỏ nhắn ửng hồng, nàng mờ mịt một lát liền ồ lên tỏ vẽ hiểu rõ, nếu nàng nghĩ không sai thì sáng sớm này phụ thân nàng đã căn dặn cái gì với Tinh Nhi đi..Thiên Mị bất đắc dĩ thở dài, sau đó nhìn Hoắc Kiến Quân gật đầu nói"Thần vương phiền đợi ta một lát"
Khuôn mặt anh tuấn lạnh lùng của Hoắc Kiến Quân chợt thoáng lên tia vui mừng, nhẹ gật đầu"Được"
Thiên Mị đổi một thân y phục tương đối tùy ý, gọn gàng lại thuận tiện hành động, dẫn theo Tinh Nhi ngồi trên xe ngựa cùng Hoắc Kiến Quân đi đến trung tâm Đông thành
Đông Thành quả thật như lời Hoắc Kiến Quân nói, không xa Tây Thành bao xa, đi chừng một canh giờ liền đến, trên phố xá Đông thành tuy không tấp nập bằng Tây thành, nhưng không khí nơi này cũng rất náo nhiệt, tiếng rao hàng ồn ào, mùi thơm nức mũi của thức ăn tràn ngập trong không khí
Xe ngựa dừng lại, Hoắc Kiến Quân săn sóc đưa tay qua, Thiên Mị có chút không quen liền bỏ qua tay hắn tự mình nhảy xuống xe, bỗng thấy hắn hơi rũ mắt xuống, nhìn không ra cảm xúc gì, Thiên Mị cũng không quan tâm lắm dạo bước đi trước, Đi dạo một lát Thiên Mị lại đưa mắt nhìn sang Hoắc Kiến Quân đã đi đến bên cạnh
Hắn thần sắc lạnh lùng, mặt mày tuấn tú, hai hàng lông mày đậm cùng đôi tròng mắt kia tương xứng hoàn mỹ, sống mũi anh tuấn y như điêu khắc, càng lộ vẻ cương nghị, là loại nam nhân tồn lại làm tiểu cô nương nhìn một chút, là lập tức mặt đỏ tim đập
Hắn không nói gì, trầm mặc đi bên cạnh nàng
Thiên Mị hơi đưa mắt xuống nhìn cổ tay Hoắc Kiến Quân rồi suy nghĩ đến việc Nguyệt Lão nói tối hôm qua, có hay không hắn chính là nam nhân có vết bớt hình rồng sau lưng kia, nếu thật sự như thế nàng như thế nào chứng thực đây, lột y phục hắn ra ???? không thể nha.....
Đang suy nghĩ làm cách nào để có thể nhìn xem sau lưng Hoắc Kiến Quân có vết bớt hình rồng hay không liền bị tiếng ồn ào phía trước làm cho hồi thần, chuyển tầm mắt quay đầu nhìn đám đông hỏi Tinh Nhi "Phía trước xảy ra chuyện gì sao?"
"Tiểu thư, là một cô nương bán mình chôn cha"Tinh Nhi hỏi người đại thúc bên cạnh rồi quay đầu bẩm báo
"Cầu xin mọi người thương xót a, chỉ cần có thể để cho tiểu nữ an táng phụ thân, thì dù tiểu nữ có làm trâu làm ngựa cũng sẽ báo đáp đại ân đại đức của các vị."
Một tiểu cô nương mười 14, 15 tuổi lớn lên cũng coi như thanh tú quỳ gối ở ven đường, phía sau nàng ta là một chiếc xe gỗ, bên trên xe gỗ có một tấm chiếu mõng đắp lên, lờ mờ có thể nhìn thấy được cánh tay người trắng bệch nhăn nheo rũ ra bên ngoài.
Là bán mình chôn cha đi, Thiên Mị nghĩ mãi mà không rõ, vì cái gì đều là bán mình chôn cha, mà không có bán mình chôn mẹ chứ? Người nhân giới cũng thật quá kì lạ.
Thiên Mị bước lên vài bước đứng ở trong đám người, Tinh Nhi và Hoắc Kiến Quân thấy vậy cũng vội bước theo Thiên Mị
"Ôi ôi tiểu nương tử này lớn lên xinh đẹp quá, đến đây ngẩng đầu lên, để cho gia nhìn một cái."Nam nhân ăn mặc cẩm y hoa phục như tiểu thiếu gia nhà giàu, huýt sáo, mười phần giống kẻ ăn chơi trác táng đùa giỡn nữ nhân, hắn nắm cằm của tiểu cô nương kia, làm cho nàng ngẩng đầu lên.
Thiên Mị "..."Nàng đã đoán được loại tình huống này nhất định sẽ có người trêu ghẹo mà, nàng đi qua đi lại trong tứ quốc không ít năm, loại trường hợp này nàng gặp cũng khá nhiều..
Hai mắt của tiểu cô nương kia rưng rưng, gương mặt ửng đỏ, ủy ủy khuất khuất, dáng vẻ nhỏ bé điềm đạm đáng yêu.
Nam nhân không có ý tốt sờ sờ ở trên mặt của tiểu cô nương kia, tay lại bắt đầu không thành thật đi xuống.
Tiểu cô nương kia rõ ràng là hoảng sợ, lùi về phía sau, sức lực của nam nhân lớn, kéo tay của nàng, làm cho nàng không thể lùi lại.
"Công tử, xin tự trọng." Tiểu cô nương kia không ngừng né tránh.
"Tự trọng? Ha ha ha, không phải là ngươi đang bán mình chôn cha sao, đến..bổn thiếu gia có tiền, ngươi để cho gia sờ một cái."
"Không muốn, buông ra."
"Ha ha ha làn da này thật tốt a, tậc tậc... Cái tay này cũng đẹp mắt nữa."
Tiểu cô nương bị nam nhân kia nửa ôm vào trong ngực, giở đủ trò trêu ghẹo.
Hình như người vây xem ở bốn phía có chút kiêng kỵ người nam nhân này, không ai dám mở miệng.
"Tiểu thư, nàng thật đáng thương, chúng ta có giúp đỡ nàng không ?"Tinh nhi kéo tay áo Thiên Mị lắc lắc, trên mặt sáng loáng viết lên bốn chữ siêu lớn 'Ta rất tốt bụng'.
Thiên Mị: "..."
Ta cũng rất đáng thương đây này!
Khi không lại phải xuống nhân giới tìm kiếm nam nhân chết tiệt có cái bớt hình rồng nào đó
"Không đi." Nói không chừng là nữ tử kia đang giả vờ, người ở nhân giới này rất khó lường, bị họ gạt không ít lần, nhìn ai cũng giống như ai.
"Ngươi đi theo gia có gì không tốt, ăn ngon uống say, kẻ hầu người hạ, bổn thiếu gia còn có thể an táng phụ thân cho ngươi."
"Thả ta ra, nếu không ta có làm ma cũng không tha cho ngươi!!"
"Không buông thì sao, đợi ngươi làm ma rồi nói, hôm nay bổn thiếu gia ngược lại muốn xem xem, ai dám đối nghịch với gia, dám giúp ngươi."
"Tiểu ...thư" Tinh Nhi khuôn mặt nhỏ nhắn mếu máo, ánh mắt nóng vội cùng trưng cầu ý kiến, như kiểu chỉ cần Thiên Mị gật đầu, nàng liền bay vào cho tên nam nhân kia một trận
"......"
"Hắn là ai vậy?"
Thiên Mị liếc Tinh Nhi một cái thuận tiện hỏi người xem bên cạnh.
Người xem kia cũng không nhìn Thiên Mị, nhìn chằm chằm vào bên trong, nói: "tiểu thiếu gia của Lâm viên ngoại, hắn ta nổi danh ác bá ở Đông thành này."
Họ Lâm? Họ hàng của Lâm gia đi, lại còn là ác bá, lợi hại đấy
Thiên Mị vừa mới nâng bước muốn đi lên, cổ tay liền bị một bàn tay rộng lớn ấm áp nắm chặt.
"Thiên Mị nàng muốn làm gì?" Hoắc Kiến Quân đứng ở bên cạnh Thiên Mị thấy nàng muốn tiến lên, không nghỉ ngợi liền nắm lấy cổ tay Thiên Mị
"Gặp chuyện bất bình giúp nàng chút tiền" Động tác Hoắc Kiến Quân cơ hồ quá nhanh, Thiên Mị cũng quên giãy dụa, mặc cho hắn cầm.
Hoắc Kiến Quân: "..."
Từng nghe gặp chuyện bất bình rút đao tương trợ, chưa từng nghe gặp chuyện bất bình giúp người chút tiền.
"Nếu nàng muốn giúp cô nương này ta sẽ ra mặt, ở đây đông người nàng chen vào rất dễ bị thương"Hoắc Kiến Quân không có ý định buông tay ôn nhu nói
Thiên Mị "..." ta yếu đuối như vậy từ khi nào?
Hai người cách rất gần, Thiên Mị thậm chí có thể cảm giác được lúc hắn nói chuyện, hơi nóng rơi xuống, phất qua bên tai, tạo nên cảm giác ngứa ngáy rất nhỏ.
Thiên Mị vừa nâng mắt là có thể trông thấy hàng mi dài buông xuống của Hoắc Kiến Quân, tạo ra một cái bóng nho nhỏ dưới mí mắt hắn, cả người cũng đẹp đến mức làm cho người ta không thể rời mắt.
Đám người phía sau đột nhiên chen chúc lên, Hoắc Kiến Quân vội vươn tay kéo Thiên Mị vào lồng ngực mình.
Hai người vốn cách rất gần, lần này khoảng cách càng thêm gần, Thiên Mị cơ hồ là dựa vào trong ngực hắn, hắn có thể cảm nhận được thân thể mềm mại, cùng với cỗ mùi thơm tuyết liên nhàn nhạt thuộc về riêng nàng
Vành tai Hoắc Kiến Quân hơi đỏ lên, mất tự nhiên quay đầu đi, trái tim nơi lồng ngực đập nhanh như trống trận.
Một lúc sau, Hoắc Kiến Quân lui lại một chút quay đầu nhìn Thiên Mị: "Thiên Mị nàng.. không sao chứ?"
"Không sao." Nàng có thể có chuyện gì, nàng cũng không dễ bị thương như hắn nghĩ
Thiên Mị đẩy cánh tay đang đặt trên người nàng ra, liếc hắn: "Đứng ở đây, ta tự đi, không cho phép tới, nếu không . . ."
Hoắc Kiến Quân"..." Nếu không thì sao??
Hắn còn chưa kịp phản ứng, Thiên Mị đã đi vào trong đám người.
"Thiên..."
Thiên Mị quay đầu, dữ dằn nguýt hắn một cái.
Hoắc Kiến Quân chợt khựng lại: "....." Tại sao bổn vương lại thích một nữ nhân hung dữ như thế chứ, cuộc sống sau này của bổn vương phải làm sao đây...
.....
Thả sao ủng hộ tinh thần Mị ra chương nhanh chút nha mọi người, không mất mấy giây đâu, đừng đọc trong im lặng nhé😁😁
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro