Ep 23

TaeHyung nói rằng 6:30 pm sẽ qua đón Yoongi đến nhà riêng để cậu xem mặt Holly, rồi nếu còn thời gian thì sẽ đi ăn hay đâu đó. Sau đó sẽ chở cậu về tận nhà.

Bạn nhận được một tin nhắn mới.

- Meow Meow.

- Hả?

- Tôi đang ở dưới nhà.

- Ờm. Em biết rồi. Xuống ngay.

Yoongi đi ngang qua nhà khách, cả nhà ba người ngồi xem một bộ phim. Thấy cậu liền cười gian y như rằng bắt quả tang gì gì đó.

"Cha cha... Hyung đi chơi, nhớ mua bánh mang về cho Kookie nha." JungKook làm mặt bánh bao siêu cute nói với cậu. Chả phải nó là rành rành trêu chọc cậu hay sao! Thằng chó con, mắc ghét!!!

"Không mua." Yoongi lạnh lùng nói.

"Ơ?"

"Yoongi, đi chơi cũng phải cẩn thận nha con. Đừng về muộn quá." Bố Min nháy mắt ôn nhu nói với cậu.

Yoongi cười tươi, gật đầu.

"Anh lo xa, nó đi với TaeHyung chứ có phải thằng ranh nào đâu." Mẹ Min bỏ miếng khoai tây chiên nhai nhai nói với chồng.

"Mới quen biết có vài ngày, biết đâu người ta không như vẻ bề ngoài. Đề phòng vẫn tốt hơn." Bố Min nhìn con trai.

" Trời! Ai chứ TaeHyung Kim Tổng Genius thì em nghĩ không phải loại người ăn cơm trước kẻng như vậy." Mẹ Min cải.

"Phòng bệnh hơn chữa bệnh."

"Không lẽ một thiếu gia con nhà tông lại không hiểu lễ nghĩa như vậy. Anh là lo quá xa luôn á."

"Tương lai, lòng người là hai thứ khó biết trước nhất. Thôi, đi đi con. Để người ta đợi không hay."

"Dạ bố, mẹ con đi. Cứ yên tâm, con có võ mà."

"Ừ." Hai người đồng thanh gật đầu.

Yoongi mở cửa.

"TaeHyung."

"Ừ."

"Lên xe đi." TaeHyung mở cửa cho cậu.

TaeHyung house

TaeHyung đứng phía trước, còn Yoongi thì nép ở sau lưng. Giống như cậu vợ nhỏ mới về nhà chồng lần đầu vậy. Thật đáng yêu! YoonGi trố mắt quan sát. TaeHyung đứng trước một bản điều khiển lắp chặt trên tường nhà, nó có một cái màn hình mini hùng vuông nhỏ, cạnh chừng 1 lóng tay ở góc phải và màn hình chữ nhật cỡ màn hình máy tính cầm tay học sinh ở phía trái, dưới đó là các nút từ 0 - 10 trong bóng tối lập lòe màu xanh dạ quang. Yoongi tò mò về thứ kia.

"Là gì vậy?"

"Em không biết à?" TaeHyung quay đầu lại hỏi.

"Không. Không biết." Yoongi ngố tàu lắc đầu.

"Đây là thiết bị an ninh. Nhìn nhé!"

TaeHyung đặt vân tay lên cái ô vuông nhỏ, sau đó một cái đèn led tí nị bật xanh lên, sau đó ấn một dãy số
09033012, một cái đèn led tí nị khác lại bật xanh, cánh cửa chính cao ơi là cao 'ting' một cái mở ra.

Khi cậu và TaeHyung đã bước vào thì nó lại 'ting' một cái, tự động khép lại.

"Thiết bị an ninh tân tiến nhất, sử dụng vân tay và mật khẩu."

"Waaaa... Dữ thiệt." Yoongi vỗ tay mấy cái.

"Đã nhớ mật khẩu?"

"Hả? Mật khẩu nhà anh thì tôi nhớ làm gì?"

"Tôi?"

"Ừ...ờm...e hèm." Yoongi nhìn đi chổ khác.

"Qua đây." TaeHyung kéo cổ tay cậu đến đi ra lại chổ cũ. Yoongi cũng trong trạng thái cừu non tuân theo mọi sự điều khiển của sói xám.

TaeHyung đứng phía sau. Cầm bàn tay của cậu, đặc biệt là ngón trỏ. Nhẹ nhàng ấn vào các nút.

09033012

"TaeHyung?"

Anh không trả lời, ấn ngón trỏ của cậu vào ô vuông. Nó liền vang lên tiếng 'bíp...bíp...bíp...' liên tục, đàn led màu đỏ nhấp nháy nhấp nháy báo động.

"TaeHyung?"

"Nó chưa nhận vân tay của em."

TaeHyung lấy một cái điều khiển mini hình chữ nhật dài 2cm, rộng 0,5cm ra ấn vào một cái nút trên đó. Âm thanh vang lên 'đinh' thiết lập thêm một vân tay mới. Sau đó, tiếng 'bíp' liên tục và đèn đỏ nhấp nháy không còn nữa. Cánh cửa 'ting' mở ra lại.

"Mật khẩu, nhớ rõ?"

"..."

"Đọc."

"0903...Ưm...3012."

"Ừ."

"Là ngày gì sao, TaeHyung?"

"Thử nghiệm coi ngày gì." TaeHyung xách một túi đồ vào trong bếp. Yoongi thì ngốc lăng, xoa xoa cầm lục lội miền ký ức.

Sau đó, không nhớ ra. Yoongi làm má bánh bao thương hiệu đi xuống nhà bếp.

"TaeHyung, em nghĩ không ra."

"Ngày sinh." Anh đơn giản nói ra hai chữ, sau đó đặt đĩa trái cây vừa gọt lên bàn, cấm vào hai cái nĩa nhỏ rồi vừa chống cầm vừa nhai táo nhìn sắc mặt con mèo con trước mặt.

"A... Nghĩ ra rồi. 9/3 là ngày sinh của em."

TaeHyung gật gật.

"Còn 30/12... Là, ngày sinh của anh hả?"

"Ừ."

"Sao lại đặt mật khẩu như vậy?"

"Đặt theo ngày sinh chủ nhân ngôi nhà. Không hợp lý chổ nào?"

"Không. Ý em là, nhà của anh mà tại sao lại có ngày sinh của em?"

"Sau này cũng vậy, bây giờ tập nhớ."

"Hả? Tập nhớ?"

"Không lẽ em không muốn về chung một nhà với tôi?" TaeHyung nhàn nhã dò xét sắc mặt Yoongi, bình thường nói trắng trợn không phải là phong cách của anh, nhưng xem ra, con mèo con này thông minh ở ngoài và nhiều cái thực tế hơn là mấy cái đoán tâm đoán tư như này.

Yoongi ngay lập tức đỏ bừng mặt, óc ác sau gáy dựng đứng cả lên. Môi cậu mím lại để không hiện lên bất kỳ tâm tư gì, hai tay chấp sau mông, phùng má không trả lời, chỉ cúi đầu nhìn xuống sàn.

TaeHyung đột nhiên bẹo má của cậu một cái, sau đó cầm tay cậu dẫn xuống bếp. Kéo cái ghế tựa cho cậu ngồi. Sau đó, anh đi lên lầu một chút. Lúc trở lại trên tay là con cún nâu nâu «so cute», Yoongi không đợi TaeHyung kịp bế lại chổ mà chạy xồ lại ẵm Holly cưng nựng, con cún dường như không bài xích, nó nằm ươn trên tay Yoongi để mặc cậu xoa đầu, vuốt lông.

"Hello."

"Gâu!"

"Chào. Ta là Yoongi, rất thích ngươi. Hân hạnh làm quen, Holly bé nhỏ." Yoongi cúi đầu chu môi hôn lên đầu con cún của TaeHyung.

Con cún chỉ âu âu mấy tiếng rồi lại lười biến nằm trên tay cậu.

TaeHyung vì quay lưng khoáy hai ly soda nên không thấy một màn tình người duyên thú, không thấy cảnh hôn yêu của Yoongi dành cho Holly. Chỉ chú tâm làm soda cho em người yêu, nhìn cậu vui vẻ với con cún, cũng thấy vui lây một chút.

"Uống đi."

"Cảm ơn anh." Yoongi cười híp mắt.

"..."

"Dễ thương thật đó."

"Ừ."

"Ngươi bao nhiêu tuổi rồi Holly nhỉ?"

"Âu âu."

"3 tuổi." TaeHyung hóp một ngụm soda trả lời thay.

"Yes. Ta biết rồi."

TaeHyung lấy điện thoại trong túi quần ra, "tách tách" chụp mấy tấm hình của cậu và Holly, hài lòng mỉm cười. Sau, bị Yoongi phát hiện.

"Anh làm gì vậy?"

"Chụp hình."

"Chi?"

"Đồ ngốc nhà em. Không để ngắm thì để làm gì, rửa hình sau đó đốt uống à?"

"Không. Ý em không phải vậy."

"Ừ. Tôi biết."

"Tại sao anh còn nói thế cơ chứ?" Yoongi chu môi.

"Muốn chọc em thôi. Không vui?"

Yoongi đẩy cằm lên cao một chút, mắt mèo lườm yêu TaeHyung.

'Tách'

Vẻ mặt không hài lòng lại bị TaeHyung chụp lại. Yoongi bỏ Holly xuống chòm người muốn lấy điện thoại TaeHyung thì anh chạy đi, con mèo đuổi bắt con hổ. Có thể thắng sao? Trừ khi, con hổ cố ý chạy chậm lại mà thôi.

Sao cuộc rượt đuổi mèo vờn chuột...à không mèo vờn hổ kết thúc, Yoongi ngã bẹp dí trên người TaeHyung. Cả cơ thể nhỏ hơn người kia đè hẳn lên, tư thế có vẻ không đứng đắn cho lắm. Yoongi nhìn TaeHyung bằng đôi mắt to tròn lấp lánh như sao đêm, còn đôi mắt TaeHyung nhìn Yoongi như là chất chứa mùa hoa đào rơi, ấm áp và dịu dàng.

Đang miên man thì Yoongi bị TaeHyung lật người lại đè dưới thân, hai cổ tay bị khống chế trên sàn nhà. Đôi mắt như có nước hoảng hốt mở lớn, môi hé lộ hai cái răng cửa. Yoongi nuốt một ngụm nước bọt.

"TaeHyung."

TaeHyung không đáp chỉ dịu dàng cúi xuống áp đôi môi của mình lên môi Yoongi, cảm nhận cái mềm mại mà hai đôi môi quấn lấy nhau. Yoongi nhắm mắt lại, hàng mi rũ xuống. TaeHyung được nước, day ngậm môi dưới của Yoongi đến thỏa rồi tách mở hàm cậu tìm kiếm nhiều thứ thú vị bên trong.

Đầu lưỡi điêu luyện cứ lướt qua lướt lại hàm răng đều tăm tắp của Yoongi, khi thì lại cao hứng mà đưa lưỡi lên nứu răng mềm nhẵn mà niết lấy niết để, hút dịch mật trào ra từ lợi. Yoongi bị TaeHyung cuốn lấy lưỡi mà trêu đùa. Hai bàn tay nắm hờ lại.

"Ưm..."

Yoongi bỗng gồng mình, bàn tay nắm thành quyền, hai chân mày chau lại thành một đường. TaeHyung dường như nhân được tín hiệu, ngốc đầu dậy. Yoongi được buông tha, hai má đỏ hồng thở hỗn hễn nhìn TaeHyung.

Cũng không biết nên nói gì, cũng không biết nên làm thế nào, cũng không biết nên phản ứng ra sao. Chỉ đơn giản là thở, đốp từng ngụm không khí tràn vào hai lá phổi.

"Xin lỗi." TaeHyung kéo cậu ngồi lên, ôm cậu, hai bàn tay vỗ về điều hòa nhịp thở cho Yoongi.

Cậu lắc đầu.

Lúc đối mặt khi hai người đang ngồi xếp bằng, Yoongi nghiêng đầu cười. Sau đó chóng hai tay lên sàn ghé sát mặt mình vào mặt TaeHyung.

"Sau này em mà bị nghiện hôn thì là lỗi của anh."

Yoongi đột nhiên buông một câu nói không thể lường trước, làm TaeHyung cũng trố mắt nhìn cậu. Yoongi chòm người, hôn lên môi anh một cái, sau đó nhảy vào lòng TaeHyung ngồi.

"Em mà bị nghiện thì anh cũng sẽ không cho cai đâu."

Sau câu nói rắc đường và muối, là nụ hôn mây mưa giữa hai con người khó hiểu khó lường ấy.

Holly che miệng ngáp dài, lắc mông quả đào đi lên ủ, rút đầu vào tấm chăn bông mà chủ nhân ban cho, đánh một giấc.








Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro