10. Cuộc chiến đẫm máu
Tốt nhất là nên giữ một người như vậy để phụng sự triều đình. Tốt nhất là bắt nàng tuân theo mệnh lệnh của Thái tử.
Thế là hoàng đế đứng dậy, từ trên cao bước xuống, đỡ Đậu Chiêu dậy, "Đậu Chiêu, khanh đã vất vả rồi. Lần này chắc hẳn khanh đã rất kinh hãi?"
"Tạ bệ hạ quan tâm. Thần không sao." Đậu Chiêu lại cúi đầu hành lễ. Nàng thực sự cảm thấy khá khó chịu trước hành động của hoàng đế, nhưng vẫn phải hợp tác.
"Chuyện này trẫm sẽ cho người điều tra rõ ràng, thủ phạm nhất định sẽ bị trừng phạt nghiêm khắc. Tối nay trẫm sẽ phái người đưa khanh về phủ."
Đến lúc này, hoàng đế đã quyết định nên chọn Đậu Chiêu hay Vương Ánh Tuyết. Bọn họ không cần lãng phí thời gian thêm nữa.
"Tạ ơn bệ hạ." Ba người đồng thanh đáp lời rồi lên xe ngựa trở về.
Trên đường đi, Đậu Chiêu hồi tưởng lại tình hình trong đại điện vừa rồi.
Hoàng đế thật tàn nhẫn. Ngay cả khi một vị quan thanh liêm như cữu cữu của nàng bị bắt cóc, ông cũng không hề nao núng.
Huống chi là bản thân nàng, một nữ quan chỉ mới bắt đầu bước đi trong quan trường.
Cũng may Tống Mặc cố ý nhắc đến số tiền bẩn, nếu không hoàng đế nhất định sẽ bỏ qua cho Vương Ánh Tuyết.
Quả nhiên, trong chốn quan trường này, nếu dùng lợi ích để xúi giục người khác, thì mọi chuyện sẽ bất lợi cho mình.
Ánh mặt trời ban mai chiếu rọi khuôn mặt nàng.
Vì vừa trải qua bầu không khí căng thẳng trong đại điện, Triệu Tứ không dám làm gì khác, cũng không để ý Đậu Chiêu và Tống Mặc đi chung xe, chỉ dặn dò vài câu rồi trở về phủ.
Dù cái đầu nhỏ bé của hắn không có tầm nhìn xa trông rộng như Thọ Cô, nhưng nếu có thể, hắn vẫn phải nể mặt Thọ Cô.
Trong chuyện này, Thọ Cô đã khiến nhà họ Vương phải trả giá. Hắn phải nhanh chóng về phủ viết thư cho những người bạn cũ để họ hành động theo tình hình. Nhiều năm qua, hắn và những người bạn của mình đã bí mật thu thập chứng cứ về tội ác của Vương Ánh Tuyết.
Nếu bệ hạ có ý định tha cho Vương Ánh Tuyết, hắn và bằng hữu sẽ lập tức dùng những chứng cứ này "đánh trống kêu oan".
Cốc Thu, cái chết của ngươi sẽ không vô ích!
Về phần Tống Mặc, vừa bước lên xe ngựa, hắn đã nghe Lục Minh báo cáo bên tai, "Khởi bẩm Thế tử, Lữ Chính muốn truyền tin tức khi ngài ở trong cung, nhưng đã bị huynh trưởng của ta đưa đến Di Chí Đường."
Nghe được tin này, sắc mặt Tống Mặc chợt tối sầm lại. Xem ra hắn không thể tiếp tục án binh bất động được nữa...
Đậu Chiêu ở bên cạnh không khỏi hỏi, "Đã xảy ra chuyện gì sao?"
Chẳng lẽ trong phủ Anh Quốc Công đã xảy ra chuyện gì bất trắc?
Nhưng nghĩ lại, giữa ban ngày ban mặt, thì có chuyện gì lớn có thể xảy ra chứ?
Đúng lúc Đậu Chiêu đang nghi hoặc, Tống Mặc phất tay ra hiệu cho Lục Minh lui ra ngoài, sau đó vén rèm xe lên, vừa cười vừa nói.
"Chỉ là chuyện nhỏ thôi. Ta cũng phải về phủ ngay. Đa tạ Đậu tứ tiểu thư đã cứu mạng ta. Ngày mai ta sẽ mời nàng đến Quảng Hòa Lâu nghe kịch. Xem thử diễn viên ở chỗ nàng có gì khác so với những người ở phủ ta."
Đậu Chiêu không khỏi nhìn theo bóng hắn, rồi mở cửa sổ xe nhìn hắn nhận lấy dây cương từ Lục Minh, nhanh chóng lên ngựa.
Không biết từ lúc nào, hai dải lụa vàng trên đầu hắn đã được thay bằng dải vải xanh lam thường dùng cho quân đội. Thứ duy nhất còn mang vẻ quyền quý trên người hắn là bộ giáp màu xám.
Tống Mặc thân hình cao lớn, bờ vai rộng, bên hông đeo hai thanh đao. Hắn cầm dây cương vung lên, cả người tràn ngập sát khí của một chiến binh. Chỉ mới đi được vài bước, gió đã nổi lên như sấm chớp, bóng dáng hắn và những tùy tùng biến mất trong làn bụi vàng.
Đậu Chiêu nhớ lại lời Tống Mặc vừa nói, khóe miệng không khỏi cong lên.
Hắn cũng khá thích cái danh hiệu "Vạn Hoa Vương" ở Quảng Hòa Lâu.
Chỉ là hắn rời đi vội vàng như vậy, dù vết thương còn chưa lành... Xem ra trong phủ Anh Quốc Công nhất định đã xảy ra chuyện gì đó bất thường!
Vì vậy, Đậu Chiêu nhanh chóng quyết định, nhẹ nhàng gõ vào thành xe ngựa, nói với Tố Tâm và Tố Lan.
"Hai em hãy đi theo hắn, canh chừng phủ Anh Quốc Công. Ta thấy phủ hắn có vẻ bất ổn, hơn nữa hắn cũng bị thương nặng, nếu có biến cố gì thì phải kịp thời ứng phó!"
"Tuân lệnh."
_______
Mùa hè ở Thịnh Kinh thỉnh thoảng lại có những cơn mưa rào. Khi Tống Mặc cầm kiếm bước vào phủ, hắn thấy người hầu và nhũ mẫu đang lau dọn những vệt nước đọng trên hành lang sau cơn mưa đêm qua.
Khi nhìn thấy hắn, họ lập tức đứng dậy cúi chào.
Trong những năm Tống Nghi Xuân bị liệt, mọi người trong phủ đều đã bí mật quy phục Tống Mặc. Tuy nhiên, dưới sự chỉ đạo của Tống Mặc, họ vẫn sẽ diễn kịch trước mặt Tống Nghi Xuân.
Vài người đang vội vã bước vào nội viện thì gặp Lục Tranh từ bên trong đi ra nghênh đón, "Thế tử, chúng ta nên thẩm vấn Lữ Chính trước hay đến thăm phu nhân trước?"
"Đến chỗ Tống Nghi Xuân trước, mang theo Lữ Chính đi cùng." Tống Mặc liếc mắt nhìn Lữ Chính đang bị người áp giải bên ngoài sân, ánh mắt đột nhiên trở nên sắc bén, "Cũng nên gặp hắn một phen."
Vốn dĩ hắn định để Tống Nghi Xuân sống cuộc sống an nhàn của một kẻ tàn phế trong phủ. Nhưng xem ra bây giờ không được rồi.
Bất quá, Linh Quân đã lớn, mẫu thân tuy bị bệnh nhưng sức khỏe cũng dần hồi phục, Định Quốc Công cũng vậy, sức khỏe rất tốt.
Mọi chuyện đều nằm trong tầm kiểm soát của hắn và Đậu Chiêu, nên sự tồn tại của Tống Nghi Xuân lúc này cũng không ảnh hưởng đến cục diện chung.
Ánh mắt hắn lạnh lùng bước nhanh về phía trước, nhưng hình ảnh cả gia đình ba người khi còn nhỏ lại hiện lên trong đầu hắn.
Hắn không khỏi ho khan dữ dội, "Khụ khụ——"
Lồng ngực hắn cảm thấy khó chịu, không kiềm được mà nôn ra một ngụm máu lớn.
Máu tươi chảy dài trên những phiến đá xanh dưới hành lang, tạo thành một mạng lưới chằng chịt, rồi nhanh chóng biến mất không dấu vết qua những khe nứt trên đá. Trong không khí chỉ còn lại một mùi tanh nồng.
Lục Minh thấy vậy thì toát mồ hôi lạnh, vội vàng bước tới, "Thế tử vừa bị thương nặng, chúng ta nên xử lý vết thương trước đã!"
"Không cần."
Tống Mặc giơ tay ngăn cản, đồng thời gạt đi những bàn tay muốn đỡ mình.
Sắc mặt hắn tái nhợt nhưng vẫn nói với giọng điệu kiên quyết như thường lệ. Chỉ hai chữ đã khiến những người xung quanh dừng bước.
Lục Minh còn muốn khuyên nhủ, nhưng bị huynh trưởng lắc đầu ngăn lại, đành im lặng đi theo phía sau.
Vì Thế tử đã quyết định như vậy, bọn họ cũng không thể làm gì khác.
Tiếng ve kêu râm ran trong gió, cái nóng càng lúc càng gay gắt, cảm xúc trong lòng Tống Mặc cũng dâng trào mãnh liệt.
Theo những gì hắn nhớ, hành lang trong phủ Anh Quốc Công luôn sâu hun hút và dài dằng dặc.
Từ khi phụ thân và mẫu thân ly thân, phụ thân đã an bài cho hắn sống ở khu sân xa nhất trong phủ, đoạn đường đến chỗ mẫu thân luôn dài và lạnh lẽo. Mỗi lần hắn đi từ sáng sớm, khi đến nơi thì mẫu thân đã đưa Tống Hàn đi thưởng hoa.
Dù trong lòng ghen tị, hắn vẫn ngoan ngoãn giữ kín nỗi lòng, cùng phụ mẫu chăm sóc Tống Hàn như nâng trứng hứng hoa.
Hắn đã kiên trì với việc đến thỉnh an mỗi sớm như vậy suốt nhiều năm.
Hắn luôn mong chờ đến Lễ hội hoa đăng vào cuối năm, đó là chút ấm áp riêng biệt của hắn. Mẫu thân thường nói –
"Phụ thân con thật ra rất quan tâm con, chỉ là con là con trai trưởng, nên người phải nghiêm khắc với con mà thôi."
Nhưng hắn không bao giờ ngờ rằng những đóa hoa tươi đẹp và ánh trăng tròn mà hắn hằng mong đợi cuối cùng lại hóa thành hư không.
Không lâu sau, đoàn người cuối cùng cũng đến được cổng sân.
Lục Tranh dẫn đầu mở cửa, đêm qua hắn đã nghe thấy tiếng gõ cửa sau khi hoa rơi, nhưng ngay sau lưng hắn lại vang lên một tiếng "keng" giòn tan của lưỡi kiếm rút khỏi vỏ.
Hắn vội vàng quay người lại, thì ra là Lữ Chính đã thoát khỏi dây trói, rút ra một thanh kiếm mềm giấu trong người, chĩa thẳng vào cổ họng Tống Mặc.
"Con sói mắt trắng này, còn muốn khống chế phụ thân sao?"
Cùng lúc đó, cánh cửa từ bên trong bị đá tung ra.
"Ngươi còn quá non nớt để đấu với ta!"
Tống Nghi Xuân giận dữ quát lớn, chén trà trên tay rơi xuống đất vỡ tan.
Trong chớp mắt, hàng chục bóng đen từ trong bóng cây lao ra, bao vây Lục Tranh, Lục Minh và những người đi cùng.
"Thế tử!" Thấy lưỡi kiếm kề sát cổ Tống Mặc, Lục Minh không khỏi kinh hãi kêu lên.
Ngày thường, Lữ Chính chỉ là một tên tay chân yếu ớt, nhút nhát hèn nhát, ai ngờ hắn lại biết võ công.
Hơn nữa, ai ngờ phủ Quốc công lại ẩn giấu nhiều mật vệ đến vậy?
Lần này bọn họ đã hoàn toàn thất sách.
Lữ Chính đã thành công khống chế Tống Mặc, lưỡi kiếm mềm kề sát cổ hắn, "Tống Mặc, ngươi cho rằng ta không nhìn ra được ngươi đã thay người trong cung sao? Nếu hôm nay ngươi chết dưới kiếm của ta, thì đó là đáng đời ngươi."
Tống Nghi Xuân ở bên cạnh cũng vô cùng đắc ý, hắn đẩy xe lăn tiến lên, ánh mắt lạnh lùng, giọng nói đầy hiểm độc, "Thật không ngờ, Tống Mặc, không chỉ ngươi, mà cả mẫu thân ngươi cũng sẽ phải trả giá hôm nay! Thư của Diệu Nương... Sau một thời gian dài, ta đã nhận ra có gì đó không ổn, giờ thì mọi chuyện đã kết thúc, ta sẽ cùng ngươi sống mái một phen!"
Ai ngờ Tống Mặc không hề nao núng, hắn cười lạnh nói, "Ồ, ý ngươi là, nàng chết cũng không sao?"
Nghe câu này, Tống Nghi Xuân lập tức giật mình.
Ý của Tống Mặc là Diệu Nương vẫn còn sống sao?
Thấy vẻ mặt hoảng hốt của hắn, Tống Mặc càng thêm khinh thường, hắn hơi ngả người ra sau, lạnh lùng nhìn hắn, "Nếu hôm nay ta chết, trong vòng ba ngày, Tống Hàn và Lý Diệu Nương sẽ được chôn cùng với ngươi, cùng với cả tổ tiên nhà họ Tống. Sẽ có người thay thế vị trí của ta, nghiền xương ngươi thành tro bụi!"
Lữ Chính không đoán được ý định của Tống Nghi Xuân, hắn do dự không biết có nên tiếp tục hành động hay không.
Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, hắn cảm thấy trời đất như đảo lộn.
Tống Mặc tuy lùi lại, nhưng tay hắn vẫn nắm chặt lấy ống tay áo của Lữ Chính, dùng lực kéo hắn ngã xuống.
Cũng chính lúc này, "vút" một tiếng –
Một mũi tên từ trên trời bay xuống, vẽ một đường vòng cung, nhắm thẳng vào mi tâm Lữ Chính.
"Khởi bẩm Thế tử, chủ nhân đã hạ lệnh cho thuộc hạ dẫn viện binh đến! Quân sĩ đã tiến vào nội viện!"
Tố Lan tay trái cầm cung, tay phải cầm dao găm lao về phía trước, đá thẳng vào Lữ Chính.
"A!!"
Lữ Chính đã chuẩn bị sẵn sàng đối phó với Tống Mặc, nhưng không ngờ lại có người tấn công từ phía sau, hắn chỉ kịp tránh được mũi tên, nhưng lại lãnh trọn một cú đá vào cằm.
Hắn đau đớn kêu lên, thanh kiếm mềm cũng bị văng ra.
Thấy cảnh này, Tống Mặc hơi kinh ngạc, nhưng hắn lập tức phản ứng lại, khẽ gật đầu với Tố Lan, "Ừ."
Hắn khẽ đặt tay lên chuôi kiếm, nhưng vẫn chưa rút ra.
Tố Lan xuất hiện đúng lúc như vậy, chắc chắn là do Đậu Chiêu đã phái nàng đi theo.
Sao nàng có thể tính toán chính xác đến vậy?
Không còn gì cản trở, Lục Tranh, Lục Minh và những người còn lại cũng xông lên, giao chiến với đám mật vệ gần đó.
Tố Lan ban đầu còn lo lắng, nhưng khi thấy trong sân nhỏ đã có hơn chục mật vệ tập trung, nàng lập tức tràn đầy tự tin, ném cung xuống và xông vào giao chiến.
Tống Nghi Xuân không ngờ Tống Mặc lại có viện binh, hắn ngồi trên xe lăn kinh hãi giơ bàn tay run rẩy chỉ vào Tống Mặc, "Ngươi... không ngờ ngươi lại cấu kết với người ngoài... Hôm nay ngươi làm loạn như vậy, mẫu thân ngươi sẽ không tha cho ngươi đâu!"
Nói xong, hắn lại nhếch mép cười nham hiểm, "Ngươi dùng Diệu Nương uy hiếp ta, nhưng ta cũng có mẫu thân ngươi trong tay!"
Nghe được câu này, gân xanh trên trán Tống Mặc nổi lên, hắn giơ dao định kết liễu Tống Nghi Xuân.
Lý Diệu Nương sao có thể so sánh được với mẫu thân của hắn!
"Thế tử! Tiểu thư luôn dặn ngài phải suy nghĩ kỹ!"
Tố Lan vội vàng dùng dao găm ngăn cản, may mắn là nàng đến kịp thời.
Nàng được Đậu Chiêu giao nhiệm vụ ngăn cản Thế tử, nhưng nàng cho rằng Đậu Chiêu quá lo lắng, dù sao đó cũng là phụ thân của hắn.
Không ngờ Thế tử lại làm đến mức này!
Nhưng thực lực của Tố Lan còn kém xa Tống Mặc, trong lúc giao chiến, Tống Nghi Xuân vẫn run rẩy chém loạn xạ.
"Tống... Mặc... Mặc..."
Sắc mặt Tống Nghi Xuân tái nhợt vì sợ hãi. Hai lưỡi dao kề sát cổ hắn, hắn run rẩy không nói nên lời.
Thằng nhóc này kiếm đâu ra một nữ tỳ giỏi đánh nhau đến vậy?
Hơn nữa, nữ tỳ này còn nhắc đến chủ nhân của nàng. Chủ nhân của nàng là ai?
Tống Mặc đột nhiên dừng lại, đôi đao Uyên Ương trong tay hắn chém một đường vào dao găm của Tố Lan, nhưng hắn đã kịp thời phản ứng.
Dù sao thì bây giờ cũng không phải là thời điểm thích hợp để giết ông ta.
"Thế tử, về phu nhân không cần lo lắng, Tố Tâm đã đưa bà ấy đi rồi."
Nghe được câu này, sắc mặt Tống Nghi Xuân lập tức trở nên khó coi, vẻ mặt hắn căng thẳng và bất định.
Lữ Chính không biết từ lúc nào đã bò dậy, định thừa cơ đánh lén Tống Mặc.
Ánh mắt Tố Lan sắc bén, nàng giơ chân đá vào đầu gối hắn, đồng thời vung dao chém vào mắt trái hắn, "Đồ khốn kiếp!"
Máu tươi bắn ra trên mặt Lữ Chính, hắn kinh hãi ngã xuống đất.
Ngay lập tức, bên ngoài vang lên tiếng binh khí giao nhau.
Lá tre theo gió rơi lả tả, bóng người chồng chéo.
Đám mật vệ được huấn luyện bài bản, khí thế hung hãn khiến Lục Tranh không thể chống cự, bị ép lùi vào vòng vây của bốn năm người.
Một trận hỗn chiến nổ ra. Bốn người phía trước vung búa tàn bạo.
"Huynh trưởng!"
Nghe tiếng gọi đó, Lục Tranh lập tức nhận ra sau lưng mình có sát khí.
Nhưng đã muộn rồi, bên tai hắn vang lên tiếng gió rít của lưỡi dao xé gió, rõ ràng mũi dao của đối phương đã áp sát lưng hắn.
Lòng Lục Tranh chùng xuống, hắn lập tức hạ quyết tâm, nhắm mắt xoay người.
Hướng dao vốn định đâm tới đột ngột đổi hướng, con dao xoay tròn trong lòng bàn tay phải của hắn.
Người phía sau không ngờ hắn thà tự mình nhận kiếm. Vì sao lại như vậy?
Trong khoảnh khắc, lưỡi kiếm xuyên qua da thịt, máu tươi lập tức chảy ra từ thắt lưng và bụng Lục Tranh.
Hắn toát mồ hôi lạnh vì đau đớn, bàn tay cầm dao run rẩy.
Cảnh tượng này khiến Lục Minh đang quan sát từ xa kinh hãi tột độ.
Chỉ trong khoảnh khắc đó.
Con dao trong tay Lục Tranh đâm thẳng vào ngực người phía trước, ngay sau đó, lại đâm chính xác vào cổ họng. Một chiêu đoạt mạng!
Bốn người xung quanh vẫn chưa kịp phản ứng, chỉ trong lúc bọn chúng định tước đoạt mạng sống của người khác thì chính mình lại bị giết?
Sau đó, trước khi bốn người kịp ngẩng đầu, vô số mũi tên xé gió lao tới, cắm thẳng vào tim bọn chúng.
Một lát sau, trong sân lại trở nên tĩnh lặng.
Nhưng lần này, kẻ an tĩnh đã đổi thành Tống Nghi Xuân.
Lần này Tố Lan đến mang theo nhiệm vụ. Sau khi uống thuốc câm của Kỷ Dụng, Tống Nghi Xuân sẽ không thể nói được nữa nếu không có thuốc giải.
Nằm dưới chân hắn là Lữ Chính, mắt vẫn còn mở trừng trừng, trên mặt lộ vẻ không thể tin được.
"A – a –"
Tống Nghi Xuân chật vật rời khỏi xe lăn, lê đôi chân tàn tật cố gắng đến gần Tống Mặc, nhưng bị Tống Mặc lạnh lùng đẩy ra.
Ông ta không biết phải cầu cứu ai vào lúc này, Tống Mặc... Tống Mặc từ khi nào lại trở nên tàn nhẫn như vậy?
Đôi mắt vừa rồi còn đầy mưu mô tính toán của ông ta giờ lại ngập tràn vẻ sợ hãi, ông ta run rẩy trong sân, miệng không ngừng lảm bảm điều gì đó.
Khi ánh mắt hai người chạm nhau, ánh mắt Tống Mặc chỉ lạnh lẽo vô cùng.
Ánh mắt ấy sắc bén như lưỡi dao, lạnh lẽo như băng giá. Chỉ một cái nhìn như vậy cũng khiến toàn thân Tống Nghi Xuân như bị xuyên thấu.
Lúc này, Tống Nghi Xuân cuối cùng cũng hiểu rằng mọi chuyện đã được định đoạt. Ngay khi nhắm mắt, hai hàng nước mắt lăn dài trên má hắn.
Bây giờ đang là mùa hè, ánh mặt trời càng lúc càng gay gắt, nhưng Tống Mặc lại không cảm thấy chút ấm áp nào.
Nghe những tiếng rên rỉ đó, hắn càng thêm bực bội, dứt khoát đứng dậy.
Hắn tra hai thanh kiếm vào vỏ, cầm lấy áo choàng từ Lục Minh rồi bước ra khỏi phủ Anh Quốc Công.
Từ giờ trở đi, hắn thật sự đã không còn phụ thân nữa.
"Thế..." Lục Minh thấy vậy, định đuổi theo, nhưng bị Nghiêm tướng quân ngăn lại.
"Thôi đi, lúc này Thế tử đang rất khó chịu, cứ để hắn một mình."
Lục Minh gật đầu, lập tức chạy đến chỗ Lục Tranh đang được chữa trị, "Huynh trưởng! Huynh không sao chứ?"
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro