Chương 153 Hiện trường giết người và mật đạo
Phá án đương nhiên không thể chỉ dựa vào suy đoán, tất cả suy luận đều phải được chứng thực.
Nữ nhi Ứng Bạch Tố đã xuất giá được Ứng Cung hầu phủ đón trở về, có nghỉ trưa sau khi cơm nước xong hay không, có ngủ say đến cần người gọi mới có thể tỉnh hay không, Cừu Nghi Thanh đã lập tức cho người đi tra hỏi.
Còn về phần Thái thị, vì khoảng cách rất gần, Diệp Bạch Đinh trực tiếp hỏi nha hoàn tiểu Hạnh bên cạnh nàng ta: "Phu nhân nhà ngươi ăn xong cơm trưa, có ngủ luôn hay không?"
Tiểu Hạnh gật đầu: "Có, ngủ rất sâu, nô tỳ mới yên tâm đi làm chuyện khác, chỉ là không biết phu nhân khi nào đã tỉnh lại, vì sao lại té xỉu."
Mặt Thái thị mang vẻ hổ thẹn: "Xin lỗi, gây phiền toái cho ngươi."
Thế tử nhìn thấy Thái thị liền nhíu mày, nhìn thấy thương tích trên trán nàng ta, quần áo trên người, đã sớm muốn hỏi: "Ngươi vì sao ở chỗ này?"
Thái thị nghe mọi người nói chuyện, cũng biết vị này chính là thế tử trong phủ, nàng nên gọi một tiếng đại ca, hành lễ: "Trong nhà xảy ra chuyện, đã chết người, ta tưởng là ta giết......"
"Hồ nháo!" Thế tử lập tức phất tay áo, tựa như rất tức giận.
Thân Khương liền tò mò: "Vì sao lại nói lời này là hồ nháo? Ngươi không cảm thấy Thái thị sẽ giết người?"
Thế tử: "Nàng ta đương nhiên sẽ không giết người, trong phủ chúng ta sẽ không có loại chuyện này, người một nhà, đâu ra oán hận lớn như vậy!"
Thân Khương híp mắt: "Nhưng Lư thị tam đệ muội kia của ngươi, vừa rồi nói thẳng với chúng ta, tam đệ của ngươi cùng vị nhị tẩu này có chuyện kìa."
Thế tử nhăn mày càng sâu: "Bất quá là lời phụ nhân bắt gió bắt bóng, sao có thể tin? Trong hầu phủ của ta, sao có thể có chuyện dơ bẩn này? Ta cũng tuyệt đối không cho phép trong nhà xuất hiện chuyện giết người, ngày thường tranh cãi nho nhỏ, nhà ai đều có, rất bình thường, nhưng có ta nhìn, mâu thuẫn trong nhà tuyệt đối sẽ không dâng lên tới cỡ đó, thật sự có thâm cừu đại hận gì, chuyện muốn xảy ra đã sớm xảy ra, cần gì phải chờ tới bây giờ?"
Hắn thở sâu một hơi, nhìn về phía Thân Khương, biểu tình khá là thành khẩn: "Lời đồn đãi không thể tin, mọi người đều biết tam đệ, có chút không hiểu chuyện, nói không rõ, nhị đệ muội thì lại luôn biết chừng mực, ngươi nói nàng không chịu nổi, âm thầm giáo huấn tam đệ, thì ta tin, nhưng giết người, nàng chắc là sẽ không."
Đáng tiếc là ngay sau đó, Thái thị liền vả mặt hắn: "Cũng......cũng không nhất định, ta bây giờ, cái gì cũng không nhớ rõ."
"Không nhớ rõ?" Thế tử nhìn kỹ biểu tình của Thái thị, phi thường kinh ngạc, "Không nhớ rõ là sao?"
Thái thị: "Hình như là hôn mê một chút, tỉnh lại thì quên sạch, ngay cả chính mình là ai cũng không biết."
Thế tử nhíu mày: "Sao.......sao lại như thế?"
Thái thị lắc đầu: "Ta cũng không biết."
Thế tử nghĩ nghĩ, hỏi Cừu Nghi Thanh: "Xin hỏi Chỉ Huy Sứ, tam đệ kia của ta là chết như thế nào?"
Cừu Nghi Thanh trả lời rất khéo léo: "Lúc người của bổn sứ tới, hắn đang treo trên xà nhà bên trong."
"Vậy chẳng phải là tự sát sao?" Thế tử liền nói ngay, "Nếu là như thế, phủ của ta sẽ tự giải quyết, phát tang lo ma chay là được."
Cừu Nghi Thanh: "Phải hay không phải, sau khi Cẩm Y Vệ tra rõ, tất nhiên sẽ nói rõ với thế tử."
Không khí đến đây giống như có chút trầm, quá mức an tĩnh.
Diệp Bạch Đinh liền mở miệng: "Thế tử mới vừa nói hành tung, còn cần làm rõ, ta muốn hỏi một chút, ngươi bên ngoài lo xong công vụ, về nhà ăn cơm, trong bữa ăn cũng không chuyện gì đặc thù, không khí cũng như lúc bình thường, sau đó từng người rời đi, trở về phòng nghỉ ngơi, là như vậy sao?"
"Đúng vậy."
"Ai rời đi trước, ai đi cuối cùng, thế tử có biết không?"
"Nhị đệ muội có vẻ có chút không khoẻ, đứng dậy xin cáo từ trước, sau đó là tam đệ, hai người này đều đi rồi, đại tỷ cũng không ngồi lâu, sau đó tam đệ muội cũng nhanh chóng rời đi, chủ viện chỉ còn lại có ta cùng với nội tử, còn có phụ thân. Phụ thân tuổi lớn, nghỉ trưa có quy luật, rất nhanh đã rời đi, ta chờ nội tử phân phó hạ nhân dọn dẹp cái bàn, dặn dò vài việc, rồi cùng nội tử về viện."
Diệp Bạch Đinh nhớ kỹ tuyến thời gian, trình tự mọi người rời đi, tiếp tục hỏi: "Ngươi biết chính mình ngủ rất say, có khả năng xác định trạng thái của phu nhân ngươi không?"
Thế tử nghĩ nghĩ: "Ta bị hạ nhân đánh thức, đẩy nàng hai cái, nàng mới tỉnh, trước giờ nàng sẽ không ngủ sâu đến như vậy."
"Lão hầu gia thì sao? Ngủ như thế nào?"
"Ta vừa rồi chính là từ chủ viện lại đây, đặt biệt đi hỏi thăm phụ thân, ông ấy cũng đúng là ngủ rất say."
"Hôm nay tình trạng của các viện thì sao, có phát sinh chuyện gì ngoài ý muốn, động tĩnh đặc thù nào không?"
"Không có," thế tử lắc đầu, "Chúng ta cũng coi như đã có tuổi, ngủ không sâu, cơ bản là vừa chợp mắt, bên người liền không có ai, trong viện rất an tĩnh."
Trong viện không có ai, rất an tĩnh a......
Diệp Bạch Đinh nâng đuôi mắt: "Vậy có khả năng, trong số các ngươi, có người trong thời gian đó ra khỏi viện, lại không có ai biết hay không?"
Thế tử: "Cái khả năng này......có thể không lớn."
"Giải thích thế nào?"
"Nhà như chúng ta, dù có thích an tĩnh, không thích hạ nhân quấy rầy, bên người không thích có người đi nữa, cũng phải để lại ít nhất một người để canh gác, cũng không thể khi cần cái gì còn phải tự mình lấy, ra tiểu viện, ra bên ngoài là bọn hạ nhân tới tới lui lui, ai có việc của người đó...... Ta biết lời này các hạ muốn hỏi cái gì, nhưng khả năng này rất nhỏ, chúng ta mặc kệ là ai, ra khỏi viện, không có khả năng không một ai nhìn thấy."
Cừu Nghi Thanh: "Cho nên ngươi cảm thấy tam đệ của ngươi chết, là ngoài ý muốn?"
"Cái này......vừa rồi Chỉ Huy Sứ không phải đã nói, hắn là treo cổ ở trên xà nhà sao," thế tử đưa mắt nhìn về phía cửa, muốn nhìn rõ ràng hơn chút, khổ nỗi trong phòng tối tăm, góc độ không đúng, cũng nhìn không rõ, "Chẳng lẽ không phải tự sát?"
Cừu Nghi Thanh không đáp mà hỏi lại: "Người chết gần đây, có kết thù với ai hay không?"
Thế tử lắc lắc đầu: "Ta gần đây rất bận, chuyện trên tay quá nhiều, quan tâm dành cho người nhà liền ít đi, mấy ngày nay lão tam bận rộn cái gì, có phiền toái gì, ta lại không rõ lắm."
Diệp Bạch Đinh lại hỏi: "Hôm nay trong nhà tụ họp, bữa cơm đoàn viên là ai an bài?"
"Nội tử. Trong nhà nội trợ đều là nàng lo liệu, chuyện lớn chuyện nhỏ gì đều có," thế tử cũng biết đối phương đang hỏi cái gì, lại bỏ thêm một câu, "Nhưng cũng chỉ là an bài, không có khả năng mọi thứ đều tự mình làm."
Diệp Bạch Đinh nhìn hắn: "Nhưng hôm nay khác, là tiệc sinh nhật, còn là ngày đã định từ trước, thời gian đã định từ trước, nguyên liệu nấu ăn đồ ăn...... có lẽ sẽ viết danh sách trước?"
Thế tử gật gật đầu: "Đúng vậy."
Diệp Bạch Đinh: "Ngoại trừ tôn phu nhân, còn có ai có thể tiếp xúc đến mấy cái này?"
"Vậy thì chỉ có bọn hạ nhân?" Thế tử phản ứng lại, có vẻ sâu sắc cảm nhận được có lý, "Chẳng lẽ là hạ nhân giết tam đệ?"
Diệp Bạch Đinh lại không khẳng định, hỏi tiếp: "Giữa tôn phu nhân và người chết, có mâu thuẫn không?"
Thế tử nhíu mày một chút, thập phần chắc chắn: "Không có, nội tử đoan huệ hiền thục, cư xử đúng mực, tuyệt đối sẽ không có mâu thuẫn với người khác, đặc biệt người trong nhà, dù có ngẫu nhiên mắng tam đệ vài câu, đều chỉ là vì tốt cho hắn, sẽ không có cử chỉ gì quá mức."
"Mắng hắn?"
"Cái này......" Thế tử thở dài, "Tam đệ từ nhỏ không thích đọc sách, tính toán trướng mục cũng không học, ngay cả công việc vặt cũng không hiểu xử lý, huống chi là làm buôn bán? Trong nhà trên dưới bao nhiêu người vì tiền đồ của hắn mà phát sầu, cũng may hắn còn trẻ, có cơ hội lãng tử quay đầu, hoang phế như vậy thật sự đáng tiếc, nội tử mới ngẫu nhiên than hai câu."
Diệp Bạch Đinh cùng Cừu Nghi Thanh liếc nhau, trong lòng minh bạch, có vài tin tức quá thâm sâu tránh không khỏi việc không hỏi ra, còn phải xem lúc sau bài tra thăm viếng, liền đổi hướng khác để hỏi: "Tình cảm phu thê của người chết có vẻ không được tốt?"
Thế tử: "Đúng vậy."
"Vì sao?"
"Không có duyên phận đi, hai người bọn họ, chính là một đôi oán ngẫu."
"Giải thích thế nào?"
"Cũng không có gì để giấu," thế tử khựng lại, lại thở dài, "Manh hôn ách gả, hoặc nhiều hoặc ít đều yêu cầu thích ứng, có những người tiến tới, sinh hoạt hài hòa, có những người vì tính cách hiếu thắng, con đường này liền đi không quá dễ dàng, tam đệ muội trước khi kết hôn đã nháo qua, sau khi kết hôn tình cảm hai người cũng không bồi dưỡng ra, luôn cãi nhau, trưởng bối hai bên đều đã nỗ lực khuyên, vẫn không được......"
Nói tới đây, Tây Hán xưởng công Ban Hòa An liền cười: "Nếu nói đến phương diện này, ai có thể so được với thế tử ngươi đâu?"
Diệp Bạch Đinh nhìn về phía Ban Hòa An.
Ban Hòa An bước tới một bước: "Thế tử cùng tôn phu nhân có gia thế tương đương, chơi đùa với nhau từ nhỏ đến lớn, thanh mai trúc mã, hai nhỏ vô tư, sau khi thành thân càng là cử án tề mi, tôn trọng nhau như khách, mãi cho đến hôm nay, đều là kinh thành giai thoại, mọi người hâm mộ cực kỳ."
Thế tử chắp tay, trên mặt lần đầu lộ ra nụ cười: "Bất quá là vận khí tốt mà thôi."
Hắn đã sớm nhìn thấy Tây Hán xưởng công đứng ở một bên, nhân vật như xưởng công, đến phủ không có khả năng vì cái gì khác, chỉ có thể là tìm hắn, liền thừa cơ chắp tay với Cừu Nghi Thanh: "Cẩm Y Vệ phá án, đều có lưu trình, ta không tiện nhúng tay hỏi đến, bất quá ta biết đến cũng chỉ có vậy, việc xảy ra trong phủ của ta, cho nên trong phủ tất nhiên kiệt lực phối hợp, nếu hiện tại không có câu hỏi nào khác...... Ta có thể mời Ban xưởng công nói chuyện riêng hay không?"
Cừu Nghi Thanh vẫn là thái độ kia, vụ án không rõ, chứng cứ chưa đầy đủ, cho dù là nghi phạm, cũng là có tự do: "Thế tử cứ tự nhiên."
Ban Hòa An cũng cười với Diệp Bạch Đinh: "Nhà ta trước xin lỗi không tiếp được."
Tóm lại người đều ở quanh đó, chạy không được, không có khả năng chạy, Cẩm Y Vệ dựa theo lưu trình của mình mà làm việc là được, không có gì phải lo lắng.
Đại phu được mời đến cũng tới, chỉ nhìn một dúm râu bạc dưới cằm cũng biết y thuật nhất định không kém, Cừu Nghi Thanh an bài người đi cùng Thái thị, đến một sương phòng trống để xem bệnh.
Bên kia, người đi tra xét đại cô tỷ Ứng Bạch Tố cũng đã trở lại, nói ăn xong cơm trưa trở về, nàng cũng không ra cửa, lên giường ngủ trưa, cũng ngủ rất say, xảy ra chuyện mới bị hạ nhân đánh thức, nhưng không biết sao, trạng thái của nàng ta không tốt lắm, tì vị bất hòa, cứ muốn nôn mửa, không tiện lại đây trả lời, thỉnh Cẩm Y Vệ hỗ trợ tiện thể nhắn nhủ, nếu có vấn đề, có thể phái người qua hỏi hay không.
Cừu Nghi Thanh lập tức chỉ Thân Khương: "Ngươi tự mình đi."
Thân Khương: "Được!"
Tất cả mọi người đang bận, hiện giờ Diệp Bạch Đinh cùng Cừu Nghi Thanh rảnh rỗi, hai người liếc nhau, đáy mắt rất là ăn ý —— nhìn lại hiện trường vụ án thêm cái nữa.
Ở hiện trường điều kiện không đủ, thi thể người chết chỉ có thể tiến hành thô kiểm, kết quả rõ hơn, thì phải chờ thăm dò xong hiện trường, mang về cẩn thận kiểm nghiệm mới được, yêu cầu quan sát hiểu biết nhiều hơn vẫn là bản thân hiện trường.
Một bên Cẩm Y Vệ tiểu binh đang vẽ lại hiện trường, bút lông trong tay lướt nhanh, Diệp Bạch Đinh cùng Cừu Nghi Thanh đến gần chỗ người chết treo vừa rồi, muốn tìm hiểu xem hung thủ là thao tác như thế nào.
Xác chết thường nặng, kéo thì dễ, nhấc lên lại khó, hung thủ làm sao mà đem người chết treo ở giữa không trung?
Tất nhiên là phải dùng công cụ.
Diệp Bạch Đinh đầu tiên kiểm tra dây thừng, đây là một đoạn dây thừng rất dai, chịu lực không tồi, được vặn lại bằng 4 búi, hơi thô, không giống như là đồ trong thư phòng, hẳn là từ bên ngoài mang vào ——
"Mục tiêu của hung thủ rất trực tiếp, chính là muốn giết người. Phẩm chất kích cỡ, chiều dài dây thừng đều rất thích hợp, ở giữa và phần đuôi, đều không có dấu vết vừa mới cắt sửa."
Cừu Nghi Thanh nhún mũi chân, nhảy lên trên xà nhà: "Bụi trên xà nhà có dấu cọ xát rõ ràng, hơi mơ hồ, nhưng cũng không rộng—— nếu là tự sát bình thường, dấu vết đại để sẽ là như thế."
Không có vết bụi bị bôi ra diện tích lớn, không có khe lõm, hoặc bất luận trang bị để mượn lực gì, chứng tỏ tâm tư của hung thủ không thuộc phương diện này.
Diệp Bạch Đinh trầm ngâm: "Không ở mặt trên, thì chính là phía dưới."
Ghế tròn để lót chân bọn họ đã kiểm tra qua, nếu là tự sát, dẫm lên ghế tròn, sau đó đá đổ, độ cao cùng phương hướng đều rất thích hợp, không có vấn đề.
Không phải ghế, vậy cái bàn thì sao?
Diệp Bạch Đinh nhìn quanh toàn bộ phòng, thư phòng rất lớn, ghế tròn phối với bàn tròn bên cạnh, là một bộ, độ cao của cái bàn khẳng định là hơn cái ghế, người dẫm lên đó, thắt cổ thì không thích hợp, hơi cao, nhưng nếu......là biến thành công cụ phụ trợ thì sao?
Cừu Nghi Thanh cũng nghĩ đến điểm này, lập tức đi đến cạnh bàn tròn, trước hết kiểm tra qua khăn trải bàn một lần, không có bất luận dấu vết gì, xốc khăn trải bàn ra, lại từ trên xuống dưới kiểm tra cẩn thận một lần, vẫn không có bất luận dấu vết gì, sạch sẽ.
"Không phải cái này." Y lắc đầu.
Diệp Bạch Đinh cũng đồng ý, đầu tiên là cái mặt bàn này, độ cao thì đủ, nhưng hơi nhỏ, thao tác cũng không tiện, thêm nữa là vừa rồi lúc hắn nghiệm thi, phát hiện góc áo của người chết có vết bị móc cọ, dấu vết bị móc cọ rất mới, rất có thể có liên quan đến cái chết của hắn, nếu cái bàn tròn từng được dùng làm công cụ, không có khả năng cái gì cũng nhìn không ra.
"Nhất định ở trong phòng này......"
Nhất định là ở nơi nào đó, bọn họ không chú ý tới.
Diệp Bạch Đinh đang nhìn phòng, đột nhiên tầm mắt ngưng lại, nhìn về phía Cừu Nghi Thanh, Cừu Nghi Thanh rõ ràng cũng chú ý tới, trước hắn một bước, đi tới chỗ tường phía tây, nơi đó, là một cái án thư thật dài.
Án thư có tạo hình hẹp dài, chiều dài bảy thước, rộng hai thước hai phân, nằm một người là dư dả, cao hơn so với bàn tròn vừa rồi. Diệp Bạch Đinh không thấy có ghế dựa, đại khái cái án thư này không phải để ngồi, mà để người đứng luyện chữ, hoặc là vẽ tranh.
Hắn cùng Cừu Nghi Thanh vừa rồi không chú ý tới nơi này, bởi vì cái án thư này quá hẹp, thoạt nhìn cũng quá mỏng, kỳ thật dùng sức lắc lắc vài cái, thấy nó chịu trọng lực không tồi, hai là trên án thư rất hỗn độn, có một đống đồ vật, cũng không tiện lấy ra dùng ngay, quá phiền toái.
Hiện tại cẩn thận quan sát, phát hiện có cái không đúng, án thư hỗn độn, thoạt nhìn giống như trước đó đang được sử dụng, chủ nhân có việc rời đi, vẫn duy trì bộ dạng ngay lúc đó, trong loạn có trật tự, không giống giả, nhưng nghĩ lại, liền sẽ phát hiện chỗ không đúng.
Diệp Bạch Đinh: "Thế tử nói người chết không thích học đồ vật, trên này một đống tạp thư, còn có tuỳ bút viết chữ, thêm hai bút vẽ, nhưng vì cái gì còn có 《 Sử Ký 》?"
Kệ sách trong thư phòng có loại sách này, là rất bình thường, dù sao cũng phải có vài thứ trang điểm bề mặt, nhưng lấy ra xem, còn xem qua một nửa tiện tay lật úp trên án thư, không giống như hành vi của người chết.
Cho nên cái này nhất định là cố tình, có người cố ý bày ra thành cái dạng này, mục đích rất rõ ràng, đánh lạc hướng—— đây không phải một món đồ tiện tay, dùng xong rồi còn phải bày trở lại, phiền toái cỡ nào không phải sao?
"Án thư này rất có thể là trước đó trống không."
"Hoặc là, chỉ có vài món đồ lặt vặt, hung thủ vì hiệu quả đánh lạc hướng, cố ý bỏ thêm đồ lên."
Đáng tiếc vẫn phạm sai lầm, thêm đồ không nên thêm.
Cừu Nghi Thanh tự mình đi đến chỗ Cẩm Y Vệ tìm giấy bút, tỉ mỉ vẽ lại án thư, bao gồm sách trên đó, dấu vết rất nhỏ, sau đó mới động thủ, hất hết đồ trên đó xuống, hiện ra bộ dáng vốn dĩ của nó.
Án thư trống trơn cũng rất sạch sẽ, không có vết máu, không có dấu vết gì đặc thù, có vẻ cái gì cũng chưa phát sinh, nhưng ——
Ngón tay Diệp Bạch Đinh nhẹ nhàng cọ cọ bên ngoài, đầu ngón tay xoa xoa, lại để lên mũi ngửi một cái: "Có phải hơi ướt hay không?"
Không có vết nước rõ ràng, chỉ dùng ngón tay sờ qua, cẩn thận ngửi ngửi, mới có thể phát hiện một mùi khác rất nhẹ trong đó, không khô ráo giống như mặt bàn.
"Còn có nơi này ——" tầm mắt Cừu Nghi Thanh rơi xuống góc án thư, gõ một chỗ, "Ngươi tới xem."
Diệp Bạch Đinh đi qua, liền thấy được một đoạn tơ bị móc xuống, rất lộ liễu, chính là loại vải áo trong màu trắng người chết hôm nay mặc.
Cho nên đây là công cụ phụ trợ không thể nghi ngờ.
"Đẩy qua thử xem?"
"Được."
Hai người cùng nhau đẩy án thư, đến giữa thư phòng, đồng thời chú ý dấu vết nó lưu lại.
Án thư rất hẹp, một người có thể nâng được, nhưng nó quá dài, lúc cần dùng, đẩy thì dễ dàng hơn, thư phòng Tam lão gia hầu phủ, chất liệu xây dựng không tồi, chất lượng gạch rất tốt, kéo như vậy, trên mặt không có chút dấu vết gì, cùng lắm chỉ có vết bụi kéo ra.
Khi đẩy đến chỗ người chết bị treo, hai người liền ngừng lại, lùi lại quan sát.
Có án thư, độ cao liền càng cao, chỉ cần người chết ngồi ở trên án thư, hoặc là hơi nâng lên một chút, là có thể với tới dây thừng rũ xuống từ trên xà nhà, có nó phụ trợ, hung thủ chỉ cần đem người chết đặt trên án thư, chống đỡ không cho ngã xuống, thao tác treo lên xà nhà rất dễ dàng.
Nếu là nam nhân, hoàn thành rất nhẹ nhàng, nữ nhân cũng không phải không thể, thi thể ở trên mặt đất có thể kéo, có thể túm, khiêng lên trên án thư, cũng chỉ cần ra sức nhanh chóng, vóc dáng người chết không cao, dáng người cũng hơi gầy, thoạt nhìn không đến 130 cân, nữ nhân khí lực không đủ, nhưng làm việc này lại không khó khăn lắm.
"Hung thủ có thời gian rất sung túc." Diệp Bạch Đinh nhìn án thư, "Đi vào thư phòng, siết chết người chết, lấy đồ trên án thư đi, đẩy đến vị trí này, dùng nó, nhẹ nhàng đem người chết treo lên xà nhà, lại đẩy trở về, hoàn nguyên lại đồ vật trên án thư, thêm vài thứ lên, toàn bộ quá trình không có một chút động tác dư thừa nào, hung thủ rất thong dong."
Cừu Nghi Thanh gật đầu: "Không phải đối với nơi này thập phần quen thuộc, thì là trong đầu đã làm qua rất nhiều lần, lên kế hoạch đầy đủ, cũng biết thời gian này xuống tay, thời gian sẽ dư dả, lại không có ai thấy."
Cho nên đây là vấn đề, hung thủ làm sao ra vào đường nhỏ, vì sao lại không bị nhìn thấy? Thái thị chạy từ trong thư phòng ra, còn bị thô sử nha hoàn nhìn thấy, sợ đến hét ra tiếng kìa, vì sao hung thủ lui tới, không ai biết?
Nói đến Thái thị, thương tích trên trán của nàng ta quá rõ ràng, trong tay còn có chủy thủ, nếu gần đó không có ai khác bị cùng loại thương ở cùng thời gian, vậy lúc ấy ở hiện trường, mười thành mười chính là nàng ta, nàng ta là đến đây vào lúc nào? Nàng ta là hung thủ sao? Nếu không phải, vậy thời gian nàng ta tiến vào, là trước khi hung thủ động thủ, hay là sau đó? Nha hoàn thô sử chỉ là nhìn thấy nàng ta chạy ra ngoài, nhưng không thấy nàng ta tiến vào khi nào.
Nàng ta hiện tại nói cái gì cũng không nhớ rõ, cái 'không nhớ rõ' ngoài ý muốn này, là phát sinh khi nào? Ai ấn đầu nàng ta đâm vách tường? Hung thủ hay là người chết? Vào trong cái thư phòng này, là ý của nàng ta sao? Hay là trước khi nàng ta vào, cũng đã xảy ra chuyện khác, nàng ta cần phải vào?
Cảm giác vụ án này, mấy thứ muốn kiểm chứng hơi nhiều a.
Diệp Bạch Đinh cùng Cừu Nghi Thanh ở trong phòng cũng không quá lâu, lúc ra ngoài, vừa lúc lão đại phu xem bệnh cho Thái thị cũng ra.
"Gặp qua Chỉ Huy Sứ." Lão đại phu ôm quyền hành lễ.
Cừu Nghi Thanh nâng tay: "Bệnh tình của nàng ta như thế nào?"
Lão đại phu nói: "Đích xác là có chút vấn đề, không giống nói dối, loại bệnh này lão phu cũng gặp qua, bình thường là bất cẩn ăn nhầm thứ thuốc độc nào đó, hoặc là phần đầu phần gáy gặp phải va đập kịch liệt, người bệnh biểu hiện như là cái sau, không phải là không có khả năng khôi phục, nhưng thời gian nào, rốt cuộc có thể khôi phục hay không, lão phu không thể xác định."
"Có thể xác định khi nào phát bệnh không?"
"Dựa theo biểu hiện, có lẽ là trước đây không lâu."
Lúc ăn cơm trưa người còn yên lành, về viện nghỉ trưa liền xảy ra chuyện, nghĩ kiểu gì, cũng thấy có liên quan đến án mạng.
"Làm phiền ngài."
"Không cần khách khí, phương thuốc đã viết xong, sau đó có vấn đề, lại đến tìm lão phu là được."
Bên kia, thế tử cùng xưởng công Ban Hòa An nói chuyện xong, hai người đều có việc muốn bận, liền đến đây cáo từ, Ban Hòa An rất hiền lành mà từ biệt Diệp Bạch Đinh, chưa nói cái gì như là có cơ hội tái kiến, nhưng Diệp Bạch Đinh vẫn cảm thấy, bọn họ sẽ gặp lại, vị này, thoải mái hơn nhiều so với Đông Xưởng xưởng công.
Thế tử không rảnh bồi, kêu quản gia Từ Khai đến, đẩy cho Cừu Nghi Thanh: "Chuyện trong phủ, hắn rất quen thuộc, Chỉ Huy Sứ có bất luận chỗ nào nghi hoặc, đều có thể tự tiện."
Cừu Nghi Thanh: "Bổn sứ muốn xem hoàn cảnh chung quanh, để tiện tìm hiểu lộ tuyến ra vào, không biết được không?"
Cẩm Y Vệ hành động, không được cũng phải được, ngươi nói không được, bọn họ cũng sẽ âm thầm tra, cần gì phải vậy chứ?
Thế tử đương nhiên là mỉm cười gật đầu: "Chỉ Huy Sứ cứ tự nhiên."
Từ Khai cũng tiến lên hành lễ: "Tiểu nhân hầu hạ hai vị."
Vì thế sau đó, Cừu Nghi Thanh liền mang theo Diệp Bạch Đinh, đơn giản đi một vòng chung quanh.
Dù sao cũng là hầu phủ, diện tích rất lớn, phòng ở rất nhiều, quản gia Từ Khai tận chức tận trách giới thiệu: "Hướng đông có hai viện lớn, một cái là viện của thế tử cùng đại phu nhân, nằm bên trong, cái gần chính giữa là của lão hầu gia, ra ngoài là của nhị phòng, sau khi Nhị lão gia qua đời, cũng chỉ có một mình Nhị phu nhân ở, phía tây cũng là hai viện, bên trong là đại tiểu thư được đón về ở đó, nơi đó nguyên bản là viện của nàng trước khi xuất giá, ra bên ngoài là của phu thê Tam lão gia...... Trong nhà ban ngày rất an tĩnh, ít có người tới cửa, vào đêm thì các viện đều khóa, cũng không can thiệp lẫn nhau......"
Diệp Bạch Đinh nghe một hồi, hiểu rồi, viện người chết dựa phía tây, gần bên ngoài, thư phòng càng không cần phải nói, trực tiếp ở bên ngoài viện: "Cho nên viện của người chết hơi xa?"
Từ Khai thúc thủ cong lưng đứng: "Muốn nói là xa, vẫn là viện của đại tiểu thư mới xa."
"Ồ? Giải thích thế nào?" Không phải ở hướng tây dựa vô trong, dựa rất gần lão hầu gia sao?
Từ Khai rũ mi rũ mắt: "Tuy nói vị trí viện là rất gần chính giữa, cũng rất gần tường ngoài phía tây, ngày thường cũng không an tĩnh, có thể nghe được tiếng ồn ngoài phố."
Diệp Bạch Đinh: "Nhưng nàng ở goá trở về nhà, cũng không thể đi ra ngoài."
"Đúng vậy."
Cừu Nghi Thanh đi tới một hồi, đột nhiên dừng chân, chuyển qua chỗ núi giả, bước ra trước ba bước, lại đi ngang ba bước, lòng bàn tay ấn lên một hòn đá nhỏ ở góc: "Đây là cái gì?"
Từ Khai khựng một cái chớp mắt: "Chỉ Huy Sứ nói gì, còn không phải là núi giả sao? Không có gì lạ, nếu như ngài muốn nhìn, tiểu nhân liền mang ngài đi bên cạnh, nơi đó có càng ——"
"Không cần."
Cừu Nghi Thanh mò mẫm nhấn một cái, hòn đá kia theo đó mà hõm vào, núi giả đột nhiên phát ra động tĩnh, cửa đá mở ra, bên trong lại là một cái đường ngầm!
"Đây là ngươi nói, không có gì lạ?"
Diệp Bạch Đinh ngẩn ra, thế nhưng có đường ngầm? Bình thường nơi có đường ngầm, tất nhiên có miêu nị, đương nhiên muốn đi xuống nhìn xem!
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro