Chương 25 Hung thủ

Thân Khương cực độ lo lắng cho đơn vị công tác của mình.

Chỉ Huy Sứ tuy điệu thấp, lệnh cho mọi người ám tra, không được lộ ra tiếng gió, không được cành mẹ đẻ cành con, nhưng toàn bộ Cẩm Y Vệ của Bắc Trấn Phủ Tư gần như đều phái ra, sao có thể không ai phát hiện?

Nhờ tiếng không làm chuyện gì tốt do các tiền bối ban tặng, danh tiếng bên ngoài của Cẩm Y Vệ cũng không tốt, rất hay bị đám người này soi mói, một ngày không biết, hai ngày cũng phát hiện không thích hợp...... Muốn âm thầm tìm được chuỗi cứ điểm buôn bán ô hương? Nói dễ hơn làm!

Thân Khương không cảm thấy ổn.

Nhưng không nghĩ tới, Chỉ Huy Sứ là thật sự khó lường, so với vị Kiều thiếu gia trong nhà lao kia còn khó lường hơn.

Người ta căn bản là không nghĩ tới giấu từ đầu tới đuôi, tối hôm trước còn lệnh cho mọi người điệu thấp hành sự, không thể lộ ra, quá ngọ ngày hôm sau liền cao điệu lên, làm cả đội Cẩm Y Vệ rêu rao khắp nơi, vượt nóc băng tường......bắt tặc.

Nói là có sổ sách rất quan trọng bị trộm, không tiếc đại giới, đào ba thước đất cũng phải tìm trở về!

Từ khi Chỉ Huy Sứ đoạt hai vụ án mạnh từ tay Hình Bộ, không biết sao, từ chỗ người chết Lương Duy tìm được mớ sổ sách đó, quay đầu lại xốc mái nhà Hình Bộ, bắt tả thị lang nhà người ta hạ Chiếu Ngục —— mớ sổ sách này đã trở nên nổi danh, cơ bản chính là bằng chứng tóm gáy đám quan viên tham ô nhận hối lộ, theo hành động bắt giữ của Cẩm Y Vệ, kinh thành không khí đều lạnh hơn, mỗi người đều cảm thấy bất an, đều nhìn chằm chằm nó đâu!

Thứ này quan trọng cỡ nào, vậy mà bị mất? Mất......cũng tốt a, đáng đời họ Cừu nhà ngươi tìm không ra, đáng đời ngươi lại bắt không được người! Tới a, mọi người có rảnh thì nhanh nhanh chen một chân, đừng để họ Cừu sống dễ dàng!

Kinh thành không khí căng như dây cung, vừa chạm vào là nổ.

Thân Khương mới đầu còn đi theo sốt ruột, chân tình thật cảm mà hỗ trợ chạy chân, đến chạng vạng tùy tiện gọi chén mì ăn, mới ăn một miếng nhìn thấy ăn trộm, lập tức bỏ mì đi bắt tặc! Vạn nhất vận khí tốt, tên tặc trộm sổ sách này bị hắn tóm thì sao!

Sau đó vẫn là Diệp Bạch Đinh nhắc nhở, hắn mới hiểu ra.

Cái gì mà tìm đồ vật, sổ sách căn bản là không có mất, đây là thịt xương đầu Chỉ Huy Sứ quăng ra, trêu cho mọi người phối hợp hắn diễn kịch mà thôi! Đồ vật đủ quan trọng, dẫn tới náo nhiệt cũng đủ lớn, mọi người chân tình thật cảm đỏ mắt tranh giành, còn không phải không rảnh để đi đoán Chỉ Huy Sứ đang âm thầm làm cái gì sao!

Đều nói cách để giấu một phiến lá, là đem nó giấu vào rừng rậm, vậy nếu không muốn người khác biết ngươi đang làm gì......thì làm rất nhiều việc? Quá nhiều việc, thật thật giả giả, người khác làm sao nghĩ ra?

Thân Khương cảm giác giác ngộ của mình quá thấp.

Nhưng chiêu này cũng không thể kéo dài, bắt tặc một ngày bắt không được, mọi người sẽ cười vào mũi Cẩm Y Vệ nhà ngươi, hai ngày ba ngày bắt không được, mọi người sẽ sẽ nghi ngờ Cẩm Y Vệ ngươi vô năng, sau đó sẽ nghĩ lại, Cừu Nghi Thanh sao lại vô năng như vậy? Có phải là đang chuẩn bị dở trò gì hay không?

Vì thế những tin tức của vụ án mà Diệp Bạch Đinh làm Thân Khương thuật lại toàn bộ liền có tác dụng.

Cừu Nghi Thanh bắt đầu tra, đúng vậy, y tự mình tra, tra tiểu thiếp An Hà của Lương Duy, tra thê tử Lâu thị của Xương Hoằng Văn......một ngày tới cửa năm sáu lần, nhiều lần đều gây đủ thứ khó dễ, bức ép hết mức.

Bên ngoài nhìn vào, cũng rất thấu hiểu, chuyện sổ sách này không phải rất mất mặt sao? Đương nhiên cần phải từ chỗ khác tìm về, phá phá án, tích cóp tích cóp công, dán một tấm thiếp vàng cho mình, nhân sinh mà, luôn có chút nhấp nhô, cần phải hướng về phía trước.

Mặc kệ là sổ sách có liên quan đến tham ô nhận hối lộ, hay là tra án tập hung, không có chút gì đề cập đến hai chữ 'ô hương', phảng phất như Bắc Trấn Phủ Tư từ trên xuống dưới không hề nghĩ theo hướng này...người chân chính chú ý một điểm này, đương nhiên cũng liền yên tâm.

Vì thế ngoài mặt thì Cừu Nghi Thanh dùng tổ hợp chiêu thức bất đồng phối hợp, lưới lại âm thầm giăng rộng, bao lại càng ngày càng nhiều cứ điểm ô hương, càng ngày càng nhiều người......

Cụ thể đã tới bước nào rồi, Thân Khương không biết, lấy cấp bậc của hắn thì với không tới chuyện cơ mật như vậy, Chỉ Huy Sứ cũng sẽ không nói riêng với hắn, đừng nói là nói riêng, hắn nếu là có lúc nào lộ một chút tiểu tâm tư tò mò, đi gần một bước, đều sẽ bị Chỉ Huy Sứ răn dạy ——

"Trong nhà đuốc sáp ong đặt mua nhiều? Cần dùng gấp sao?"

Thân Khương:......

Tiết hàn y còn chưa tới đâu! Dù cho không cẩn thận mua nhiều, cũng không đáng giá ta đích thân đi chết một lần, dùng tốt thì lấy a!

Hắn lúc ấy liền có cái ý tưởng, không biết vị này cùng với Kiều thiếu gia trong nhà lao kia đứng một chỗ nói chuyện thì sẽ có không khí gì, đều là người miệng độc thích tổn hại người khác, đốp nhau thì ai thắng?

Bất quá vẫn là có tin tức tốt, Chỉ Huy Sứ bên kia đã sắp không động tĩnh, chuyện Kiều thiếu gia nói đi tra cũng đã điều tra rõ ràng, nói cách khác......vụ án có thể phá? Hắn kích động chịu không được, vừa theo lời dặn của Kiều thiếu gia trước đó, sai Ngưu Đại Dũng lập tức mang manh mối tin tức quay về Chiếu Ngục báo tin, vừa trốn việc, triệu tập toàn bộ những người hiềm nghi của vụ án ——

Ngay hôm nay, phá án!

Thân Khương bận rộn xong một vòng, khi trở lại Chiếu Ngục, Diệp Bạch Đinh đang ngồi trên mặt đất, tay cầm bút lông, viết chữ lên giấy Tuyên Thành.

Nếu không phải đã gặp qua kia mớ chữ kia, hắn cũng cảm thấy tư thế này thật hù người, Kiều thiếu gia lớn lên đẹp, môi hồng răng trắng, mắt đào hoa, dáng ngồi đoan trang tao nhã như xuân sóng chiếu thủy, tác phẩm nhất định cũng......cực mê người?

Diệp Bạch Đinh vừa vặn viết xong, thấy hắn đến, buông bút, thổi thổi tờ giấy Tuyên Thành: "Người có hiềm nghi đều mời tới?"

"Sao ngươi biết ——"

Thôi, đừng hỏi, hỏi chính là tự rước lấy nhục, Kiều thiếu gia cái gì đều biết.

Diệp Bạch Đinh: "Ngươi tới tìm ta, nhất định là không muốn tự mình đơn độc thẩm vấn phạm nhân?"

Thân Khương chắp tay: "Đúng là, mời thiếu gia cùng đi."

"Chỉ Huy Sứ các ngươi——"

"Hôm nay tuyệt đối sẽ không đến! Y bận rộn chuyện bên ngoài còn chưa xong đâu, tuyệt đối sẽ không có ngoài ý muốn!"

"......phải không?"

Diệp Bạch Đinh sao cứ cảm thấy lời này có điểm nguy hiểm, nhưng có thể phá án đương nhiên là tốt, liền đứng lên: "Mở cửa đi."

Bên phải Tương Tử An quạt xếp xòe rồi khép, khép rồi xòe, phát ra thanh âm rất có tiết tấu: "Diệp tiểu hữu lại muốn bận rộn?"

Diệp Bạch Đinh trực tiếp dùng hành động đi ra cửa lao, trả lời hắn.

Tương Tử An ngáp một cái: "Coi chừng Bố Tùng Lương."

Diệp Bạch Đinh ngơ ngẩn.

Bên trái Tần Giao dùng ngón út đào đào lỗ tai: "Họ Bố mấy ngày nay cứ nhìn lén ngươi, chắc không phải là —— coi trọng ngươi đi?"

Đương nhiên không có khả năng, Diệp Bạch Đinh biết, đây là nhắc nhỏ đến từ hàng xóm: "Đa tạ."

Vẫn là con đường kia, sâu kín âm thầm, quẹo qua nhiều cửa hông, ánh nến chỉ có thể chiếu sáng một tất quanh chân, cả con đường phảng phất như không có điểm cuối.

Diệp Bạch Đinh cả một đường đều suy nghĩ kỹ về vụ án, nhắc nhở bản thân không được bỏ sót bất kỳ chi tiết nào, khi đi xuyên qua một cánh cửa hông, tầm mắt xẹt qua cách đó không xa, đúng là phòng ngỗ tác, gần như trong nháy mắt hắn nhìn qua, cửa phòng ngỗ tác 'bang' một tiếng đóng lại.

Còn đang nhìn lén hắn a......

Rất tốt, chỉ sợ ngươi không tới đâu.

Hắn chưa bao giờ là người lòng dạ rộng rãi, đại trượng phu không câu nệ tiểu tiết gì đó, mà là kẻ lòng dạ hẹp hòi, bị tính kế nhiều lần như vậy, đương nhiên đến lúc tính kế ngược lại.

Bất quá đó mà, hắn xuống tay thì đã có thể không đẹp. Nếu quyết định dẫm, liền trực tiếp dẫm chết, tiểu đánh tiểu nháo quá không thú vị phải không?

Vẫn là gian phòng kia, vẫn là bức bình phong hàn mai ánh tuyết kia, vẫn là án kỷ sắp xếp trên và dưới, lần này đừng nói bàn nhỏ, cả giấy và bút mực đều chuẩn bị đầy đủ, ngoại trừ hơi tăm tối, cái gì cũng rất hoàn mỹ.

Thân Khương vặn vẹo cổ: "Bên đầu kia của bình phong ta thắp nến sáng hơn, bên này tối hơn, ngươi có nói chuyện, người khác cũng thấy không rõ, hai ngày nay ta chạy bên ngoài, nói quá nhiều, cổ họng đau, chuyện hỏi cung này, thiếu gia tốn sức đi?"

Diệp Bạch Đinh:......

Cổ họng đau ngươi vặn cổ làm cái gì? Muốn làm biếng cứ việc nói thẳng.

Hắn suy yếu khụ hai tiếng, đỡ bàn nhỏ chậm rì rì ngồi xuống: "Mấy ngày gần đây phong hàn chưa lành, có chút mệt."

Đôi mắt chuông đồng của Thân Khương lập tức trừng lớn: "Ngươi không muốn làm?"

Diệp Bạch Đinh kinh ngạc: "Sao hả? Thân Tổng Kỳ không phải cũng vậy sao, đạo đức tốt, trung với cương vị công tác, nếu không phải không khỏe, nhất định sẽ không giao qua tay người khác."

Thân Khương:......

Hắn nhìn nhìn đám cơ bắp cuồn cuộn trên người mình, lại nhìn Kiều thiếu gia như cái đèn mỹ nhân, gió thổi một phát là có khả năng gãy eo kia, đối lập quá rõ ràng, hắn giả bệnh sao có thể giả qua vị này!

"Nhưng ta không biết hỏi cái gì......"

"Ta đã sớm viết xong, Thân Tổng Kỳ cứ xem ——"

Một tờ giấy Tuyên Thành viết đủ tên người vấn đề cần hỏi, ngay cả trình tự trước sau đều đã xếp xong đưa qua.

Thân Khương:......

"Được thôi," Thân Khương vuốt mặt, "Vậy ta liền bắt đầu hỏi từng người?"

Diệp Bạch Đinh lắc lắc đầu: "Đều kêu lên hết đi."

Thân Khương khựng lại: "Kêu hết lên? Ngươi xác định?"

Diệp Bạch Đinh liếc hắn một cái: "Tốc chiến tốc thắng không tốt sao?"

Nếu thật sự có thể tốc chiến tốc thắng, đương nhiên là tốt, Thân Khương vỗ tay một cái, ra lệnh, rất nhanh, toàn bộ người có hiềm nghi đều xếp ở trước sảnh đường.

Có tiểu thiếp An Hà của vụ Lương Duy, quản gia Lý bá, kế thê Trương thị của vụ Xương Hoằng Võ, thứ huynh trưởng Xương Hoằng Văn và thê tử Lâu thị, đường huynh Xương Diệu Tông, còn về phần người chết Tưởng Tế Nghiệp, vì chết ở ngoài thành, mọi người trong nhà đều có chứng cứ không ở hiện trường, không gọi một ai tới.

Thân Khương cúi đầu mò mẫm mớ chữ chó quào trên giấy Tuyên Thành, điểm danh An Hà: "Ngoại trừ người chết Lương Duy, ngươi có quen biết Tưởng Tế Nghiệp, Xương Hoằng Võ không?"

Ánh mắt An Hà hơi lập loè, đầu ngón tay nắm chặt khăn: "Quen......quen biết."

"Quen biết khi nào, làm sao mà quen biết?"

"Ngay......trước khi thiếp thân được chuộc ra từ chốn mua vui, có chiêu đãi qua bọn họ."

"Vì sao lần trước hỏi cung không nói?" Thân Khương vỗ bàn một cái, khí thế kinh người, "Cái chết của Tưởng Tế Nghiệp, ngươi có thể không biết, nhưng Xương Hoằng Võ chết trùng hợp như vậy, vừa vặn ngộ hại cùng ngày với nam nhân của ngươi, một người rạng sáng một người đêm khuya, ngươi liền không cảm thấy kỳ quái? Hay là......ngươi đang cố tình giấu giếm cái gì?"

An Hà bùm một tiếng quỳ xuống: "Thiếp......nô mệnh khổ, từ nhỏ đã bị bán vào chốn pháo hoa, chuộc thân ra là thiên nan vạn nan......không thể so với các phu nhân trong Xương phủ, sao dám đề cập mấy chuyện cũ này với người khác?"

Trương thị nhất thời nổi nóng, xách váy lên thiếu chút nữa đá một chân qua: "Ngươi trong miệng nói ai đó! Ngươi cái tiện nhân, sao xứng so với chúng ta!"

Lâu thị vội kéo nàng: "Đệ muội chớ có như thế...... Hà tất so đo với nàng?"

Thân Khương lại điểm danh Lý bá: "Quản gia Lý bá, Lương Duy biết ngươi kinh nghiệm phong phú, là gia nô Xương gia đuổi ra, đã từng ở cửa hàng Tưởng gia làm chưởng quầy sao?"

Tay Lý bá hợp lại trong tay áo, ánh mắt rung động: "Cái này......khó mà nói, gia chủ chưa đề cập, lão nô như thế nào biết?"

Thân Khương cười lạnh một tiếng, đem một cuốn sổ thật dày chụp ở trên bàn: "Sổ sách hai nhà Lương Tưởng lui tới ngươi đều có thể gian lận, còn cái này khó mà nói?"

Lý bá cũng quỳ xuống: "Oan uổng a, đường quan tại thượng, lão nô chỉ là quản gia, gia chủ nhìn sổ sách cực nghiêm, đều là chính mình quản, cũng không để lão nô tham dự a!"

"Ngươi không biết?" Dù sao Kiều thiếu gia không hỏi, Thân Khương dứt khoát làm người dỡ bình phong, cổ tay lật một cái, quăng phong thư ra, "Nhìn cái này đi, rồi quyết định cũng không sao."

Tròng mắt Lý bá co rụt lại, cái này......vậy mà bị tìm được rồi?

Hắn dập đầu xuống đất: "Cái này...... cái này đều là gia chủ an bài, lão nô chỉ phụ trách liên lạc ghi chép, thật sự cái gì cũng không biết a!"

Phòng không lớn, Diệp Bạch Đinh cùng Thân Khương ngồi trong cùng, cố tình không đốt đèn, rất tối tăm, đối diện chỗ người có hiềm nghi đứng lại đặt rất nhiều đuốc trản, sáng như ban ngày, đám người hiềm nghi nhìn không rõ bọn họ, bọn họ lại có thể nhìn được mặt của người hiềm nghi.

Trong quá trình hỏi cung, tầm mắt Diệp Bạch Đinh chậm rãi di động trên những người này, quan sát biểu tình của bọn họ, đang bị hỏi, còn chưa hỏi đến...... Phản ứng rất nhỏ, cùng với động tác theo bản năng của mỗi một người.

Hung thủ, nhất định là người đặc biệt nhất kia.

Bên kia Thân Khương đã bắt đầu hỏi người Xương gia: "Xương đại nhân, tất cả mọi người biết ngài tính nết tốt, giúp mọi người làm điều tốt, bất kể là đối với người nhà hay là đồng liêu đều rất chiếu cố, ngài xem như là khách quen của cửa hàng hai nhà Lương Tưởng, vì sao đối với chuyện hai người này gặp phải không thấy đồng tình?"

Xương Hoằng Văn thở dài: "Bản quan tuy có đồng tình, nhưng cũng là một cái người ngoài, có thể làm được cái gì đâu? Nghèo thì chỉ lo thân mình, thành đạt thì lo cho thiên hạ, bản quan chỉ riêng chuyện lo lắng cho gia đình đã hết sạch tâm tư, thực sự không có tinh lực đi làm nhiều hơn...... Mong có một ngày, bản quan có thể làm được nhiều việc hơn, thì cũng có thể chu toàn chiếu cố càng nhiều người hơn."

Xương Diệu Tông thì ở một bên âm dương quái khí: "Phải rồi, có thời gian rỗi còn không bằng chiếu cố chiếu cố bọn đệ đệ, quang tông diệu tổ chỉ dựa vào một mình huynh trưởng cũng làm không nổi sao, bọn đệ đệ dù chưa đậu tiến sĩ, tốt xấu cũng là cử nhân, đề bạt lên, cũng giúp được vài chuyện."

"Vị phu nhân này thì không giống vậy," tầm mắt Thân Khương sâu kín dừng trên người Lâu thị, "Ngươi chẳng những quan tâm Lương Duy Tưởng Tế Nghiệp, còn tặng đồ qua?"

Tay Lâu thị nắm chặt: "Thiếp......thiếp không biết......thiếp chỉ là nhìn không được...... Phu quân ——"

Tay áo Xương Hoằng Văn bị thê tử nắm lấy, vội duỗi tay đỡ, nhíu mày nhìn về phía Thân Khương: "Ngươi nếu có chứng cứ, thì lấy ra, nếu như là thật, bản quan tuyệt đối không thiên vị, nếu không, xin đừng ăn nói bừa bãi, bôi nhọ ngô thê*!"

*aka vợ tôi, là cách xưng hô tôn trọng của mấy zị thánh hiền về vợ mình

"Nói rất đúng!"

Thân Khương vỗ tay bạch bạch, lấy ra danh sách tra được hai ngày nay, mở miệng liền đọc: "Mồng 10 tháng Giêng, tết Thượng Nguyên, giày vớ mũ sam; mồng 1 tháng 5, bánh chưng nhân mặn, ngọt, nút thắt ngũ sắc; mồng 6 tháng 7, chén rượu đèn hoa sen, trầm hương gỗ mun...... Từng món từng món từng cọc từng cọc này, không bằng để Xương đại nhân thay thê tử giải thích một chút, tại sao phải đưa cho hai người Lương Tưởng, mọi thứ xinh đẹp tinh tế, còn chuyên môn ấn dấu ấn của Lâu thị?"

Xương Hoằng Văn kinh hãi, không tự chủ lui một bước ra sau, ánh mắt nhìn về phía thê tử vô cùng đau đớn, nhưng chính là như thế, hắn còn muốn biện giải cho thê tử: "Có lẽ là bọn hạ nhân trộm gửi đi...... Ngô thê lo việc nội trợ trong nhà, quà tặng lui tới trong dịp lễ tự mình tỉ mỉ chuẩn bị, in tiểu ấn, nhưng thứ này là phía dưới ai đi đưa, có đưa vào tay người nhận hay

"Nhậm ngươi biện giải thế nào, rốt cuộc cũng vô ích!"

Thân Khương mừng rỡ đến nỗi suýt nhảy dựng, tuy rằng thời gian cấp bách, chưa từng nghe Kiều thiếu gia phân tích kỹ càng, nhưng hắn tin chắc lần này ván đã đóng thuyền, tuyệt không sai lệch! Hắn - Thân Khương - chính là Đại Chiêu đệ nhất thần thám, liệu sự như thần, sớm đã đoán trúng rồi!

"Hung thủ chính là ——"

"Hung thủ, chính là ngươi, Lâu thị!"

Một thanh âm khác bỗng chen vào, quen thuộc vô cùng. Lời còn chưa dứt đã bị người đoạt, Thân Khương giận lôi đình:
"Cái tên vương bát ——"

Bố Tùng Lương sải bước tiến vào, vòng qua bình phong, sắc mặt nghiêm nghị:
"Chỉ huy sứ giá lâm, ngươi dám vô lễ!"

Thân Khương giật mình, thoáng thấy vạt phi ngư phục lóe qua, từ phía sau Bố Tùng Lương, một thân ảnh khí thế lẫm liệt tiến đến. Mày kiếm ẩn tàng hàn quang, mắt thu tinh mang, sườn mặt như núi non điệp khởi, khí thế bức người —— chẳng phải Cừu Nghi Thanh thì còn ai!

Hắn vội vàng nhảy xuống, quỳ thấp người thi lễ:
"Thuộc hạ tham kiến chỉ huy sứ!"

Góc độ này lại khéo léo che khuất hẳn Diệp Bạch Đinh.

Diệp Bạch Đinh trong lòng rõ ràng, liền thong thả đi ra bàn nhỏ, đứng sau lưng mà hành lễ, có "ngọn núi" che phía trước, hắn ung dung như nước, chẳng mấy ai để mắt tới.

Cừu Nghi Thanh lên thượng thủ, vén bào mà ngồi:
"Miễn lễ."

Bố Tùng Lương quét mắt thấy Diệp Bạch Đinh, khóe mi khẽ nhếch, cười như không cười, ý tứ sâu xa, như nói —— bắt được ngươi rồi.

Diệp Bạch Đinh nửa điểm chẳng hoang mang, chỉ cong mắt, mỉm cười đáp lại.

Nụ cười ấy không giống người thường, giữa chốn Chiếu Ngục u ám, đầy khí tức ngục tốt, ngỗ tác âm tà, hắn lại như ánh xuân trong trẻo, sáng tươi, tựa hoa đào rực rỡ, tựa nước xuân dịu dàng, làm người phải thất thần.

Trong khoảnh khắc, Bố Tùng Lương sững lại.

Vì sao... hắn chẳng hề sợ hãi? Lẽ nào không e bị vạch trần?

Song, một khi bản thân đã tới, kế hoạch trăm phần không thể thay đổi. Bố Tùng Lương chắp tay hướng Cừu Nghi Thanh, thần sắc đầy tự tin, ngữ điệu rành rọt:
"Thuộc hạ sở dĩ dám chỉ ra Lâu thị là hung thủ, là bởi ba án mạng lần này, toàn bộ thi thể đều do thuộc hạ đích thân nghiệm chứng!"

Thân Khương sững sờ.

Tên cẩu này thật không biết xấu hổ —— dám cướp công!

Ngươi nghiệm cái rắm! Toàn bộ đều là sai! Án Lương Duy, án Xương Hoằng Võ vốn chẳng có hung thủ, chỉ ngoài ý muốn mà chết, mới vừa được thả ra, ngươi đã nuốt trở lại? Còn Tưởng Tế Nghiệp, chỉ là đống bạch cốt, ở ngỗ tác phòng mấy ngày, ngươi thậm chí còn chưa liếc mắt nhìn! Nếu không phải Kiều thiếu gia, ngươi e rằng còn chẳng biết trên đời có kẻ đó!

Trong lúc hắn còn ngây dại, Bố Tùng Lương đã thao thao bất tuyệt, liệt chứng từng điều ——

"...... Trước có Lương Duy, sau là Tưởng Tế Nghiệp, Xương Hoằng Võ, ba người thuở nhỏ đều bất hạnh, bị chèn ép, không ai yêu thương, chẳng ai bảo hộ. Thời niên thiếu gặp được ân nhân, được che chở, được quan ái, từ đó cam lòng trầm luân, coi ân nhân là sinh mệnh trọng yếu nhất, nguyện vì nàng vượt lửa qua sông, không tiếc hy sinh."

"...... Mười mấy năm trước, Lâu thị đã lặng lẽ chọn lựa, từ trong quần chúng tuyển lấy mầm mống, một bước một bố cục, dần dần thuần hóa, biến người thành nô tài trung thành, so cẩu còn tận tụy hơn. Lâu thị tâm cơ sâu hiểm, thủ đoạn tàn độc, quả thật khiến người phẫn nộ!"

"...... Thuộc hạ sở dĩ vẫn ẩn mình, chính là để gom đủ chứng cứ, rồi cho hung thủ biết —— lưới trời lồng lộng, tuy thưa khó thoát, làm ác tất không tránh khỏi!"

Thân Khương tức đến nghẹn máu!

Trời xanh a, cướp công của lão tử! Phi! Cái gì mà ngươi ẩn mình, cái gì mà ngươi gom chứng cứ! Phía trước toàn bộ đều là Kiều thiếu gia gánh vác, phía sau đều do lão tử chạy ngược chạy xuôi! Mấy ngày nay, lão tử từ một trăm bảy mươi cân gầy xuống một trăm sáu mươi chín cân, ngươi tính là cái thá gì!

Tên cẩu này nhất định nghe lén bọn họ nghị luận! Rõ ràng đã ký khế, vậy mà chẳng giữ võ đức!

Khí huyết xông thẳng lên đầu, Thân Khương vừa muốn bước ra vạch trần Bố Tùng Lương —— trong Cẩm Y Vệ, kẻ nào dám mạo công, tất bị gông hình!

Nào ngờ tay áo bỗng căng, bị Diệp Bạch Đinh nắm chặt.

Không chỉ nắm, hắn còn nhanh chóng vạch một chữ lên lưng áo —— "ta".

Trong khoảnh khắc, Thân Khương liền xẹp xuống.

Đúng, hắn có thể vạch trần ngay tại chỗ, nhưng Kiều thiếu gia ở đây, một khi Bố Tùng Lương sa lưới, ắt sẽ cắn trả. Công lao bị cướp còn đành, tuyệt đối không thể để Kiều thiếu gia gặp nạn!

Bố Tùng Lương vốn đã đề phòng, tự nhiên chú ý đến động tác nhỏ kia, trong lòng càng thêm đắc ý. Hắn dám đứng nơi đây, dám mời cả Chỉ huy sứ đến, chính bởi biết —— các ngươi không dám vọng động!

Diệp Bạch Đinh vốn chẳng phải ngỗ tác chính quy, chỉ là một tù phạm, kẻ không thể lộ mặt. Dẫu cho có công lao hiển hách thì đã sao? Hắn liệu có thể gánh được chăng? Gánh nổi hay không? Một khi đã như thế, cớ sao không tiện tay mượn thế người khác? Lão phu đây mạo nhận công trạng thì thế nào? Ngươi dám vạch mặt ta, ta liền dám vạch mặt ngươi! Đằng nào thì dưới mông ai chẳng có phân, thử hỏi cao quý hơn ai?

Quả nhiên, Thân Khương bị nghẹn không thể cãi, hệt như người câm nuốt phải hoàng liên, cay đắng dồn lòng mà chẳng thốt nên câu.

Hắn quả thật như người câm ăn hoàng liên, khổ không tả xiết, chỉ còn biết oán giận trong lòng. Đường đường Thân Khương nào chịu nhịn khuất thế này, song lại chẳng thể lộ ra... Tựa như tim gan bị đặt trên chảo lửa, nướng đến cháy sém, muốn khó chịu chừng nào thì khó chịu bấy nhiêu.

Nghĩ đi nghĩ lại, hắn lại dồn hết sang Kiều thiếu gia. Trong lòng than: Kiều thiếu gia thông minh tuyệt thế, cái miệng nhỏ tinh tường, chưa cần hắn mở lời đã đoán được bao điều, cớ sao lúc này lại để mặc?

Diệp Bạch Đinh đương nhiên đã sớm hiểu rõ. Trước kia nghiệm thi kết quả toàn sai, sau lại thua sạch trong canh bạc, Bố Tùng Lương vốn đã cùng đường, tất sẽ hành động. Kẻ ấy mà chẳng nhúc nhích, mới là khác thường.

Song hắn chẳng buồn bận tâm.

Trước mắt quan trọng nhất chính là phá án, chỉ cần không trì hoãn việc này, mọi thứ khác đều là chuyện nhỏ. Vả lại, hắn thân phận vốn đã cùng đường, nay bày cục, kéo Thân Khương vào, há lại là để quay về ngày tháng cũ? Đương nhiên không phải. Hắn có niềm tin phá án, cũng có quyết tâm thoát khỏi tuyệt cảnh.

Huống chi, còn một người hắn muốn dò xét ——

Cừu Nghi Thanh xuất hiện quá khéo, vẻ mặt vẫn lạnh nhạt đoan chính như thường, đầu ngón tay chỉ khẽ vê vành chén trà, tựa hồ chứa vài phần ý vị thâm sâu khó lường.

Bố Tùng Lương tự cho mình đã hành sự không sơ hở, chẳng ai hay biết.

Chẳng ngờ, đời này chưa từng thiếu kẻ hữu tâm hữu nhãn.

Diệp Bạch Đinh rũ mắt, ánh nhìn lắng sâu.

Trong phòng tĩnh lặng hồi lâu, Cừu Nghi Thanh nhịp ngón tay gõ khẽ mặt bàn, chậm rãi đưa mắt nhìn về phía Thân Khương:

"Ngươi cũng cho rằng hung thủ chính là Lâu thị?"

Thân Khương trong lòng đáp: Đương nhiên! Lão tử đã đoán ra từ sớm! Chỉ cần các ngươi chậm vài hơi thở, cái thời khắc chỉ mặt hung phạm này chính là phần công lao của ta! Nhưng lời hay đã bị Bố Tùng Lương đoạt trước, nay hắn lại chần chừ, không muốn mở miệng.

Sau lưng chợt ngứa, là Kiều thiếu gia đang viết chữ. Đọc hiểu xong, mắt hắn liền sáng rỡ. Đúng rồi! Dù khác với suy đoán ban đầu, nhưng chỉ cần khiến Bố Tùng Lương sai, là ta sảng khoái rồi! Ta lầm cũng chẳng sao, miễn sao hắn lầm!

Cừu Nghi Thanh chờ mãi chưa được đáp lời, liếc mắt đầy bất mãn:

"Chạy có hai ngày, lưỡi cũng chạy mất rồi sao?"

Thân Khương mặt đỏ bừng. Kiều thiếu gia sau lưng lại viết chữ, mà không hiểu trong tay y cầm vật gì nhọn nhọn, cộm vào lưng đau rát. Đáng ghét thay, y còn chẳng buồn dùng tay không chạm vào hắn!

Ngươi lúc thường đụng xác chết thì chẳng ghê, đến chạm vào lão tử lại ghét bỏ? Lão tử còn chưa kêu ngươi là tù phạm kia kìa!

Song người ta có bản lĩnh, thông minh tuyệt thế, khí thế áp bức, hắn chỉ đành mở miệng:

"Thuộc hạ... có điều muốn hỏi Lâu thị."

Cừu Nghi Thanh gật đầu:

"Có thể."

Bố Tùng Lương không hề phản đối, khoé môi nhếch cười đầy khinh miệt:

"Thân tổng kỳ, xin mời."

Thân Khương liền hỏi:

"Bất luận là quà mừng tiết nhật hay thứ gì không tiện nói ra, mặt trên đều in tiểu ấn của ngươi. Ngươi có thừa nhận chăng?"

Lâu thị vành mắt đỏ hoe:

"Thiếp... thiếp..."

Xương Hoằng Văn vội vàng sốt ruột, kéo thê tử vào lòng, ôm che chở:

"Nàng chớ sợ! Chỉ cần nàng nói không phải, vi phu thay nàng làm chủ. Mẫu thân cùng các con còn chờ ở nhà. Chỉ cần nàng nói không phải..."

"Là thiếp làm."

"Không thể nào!"

"Chính là thiếp làm," Lâu thị khấu váy, quỳ rạp trên đất, "Tất thảy đều là thiếp! Lễ vật do thiếp chuẩn bị, cục thế do thiếp kinh doanh mười mấy năm, người... người cũng do thiếp giết!"

Bố Tùng Lương mặt mày hả hê, giả bộ thở dài:

"Hung phạm đã nhận tội, án này rốt cuộc cũng rõ ràng. Xem ra Cẩm Y Vệ trên dưới cực khổ bấy nay cũng chẳng uổng phí. Chỉ huy sứ đại nhân, ngài thấy thế nào?"

Cừu Nghi Thanh vẫn chưa tỏ ý.

Bên kia, Thân Khương vừa nhận thêm mấy chữ Kiều thiếu gia viết, liền hỏi tiếp:

"Người chết Lương Duy đối với ngươi có tâm ái mộ, thường mơ tưởng cùng ngươi đồng sàng cộng chẩm, ngươi có hay biết chăng?"

Lâu thị thân hình chợt cứng đờ.

Thân Khương lại gặng hỏi:
"Hắn cùng tiểu thiếp đồng phòng, lúc xúc động thường dùng yên tùng sa che mắt nàng. Có phải trong ảo tưởng, hắn tưởng như đang ở bên ngươi chăng?"

Lời chất vấn quá mức đường đột, lại xưa nay chưa từng ai nhắc tới. Chúng nhân trong sảnh đều đồng loạt đưa mắt nhìn về phía Lâu thị, nhất là tiểu thiếp An Hà — kẻ từng đích thân trải qua, ánh mắt nàng càng phức tạp vô cùng.

Lâu thị hoảng loạn, lệ như mưa tuôn, hấp tấp quay sang phu quân Xương Hoằng Văn:
"Thiếp... không phải... thiếp thật không có..."

Xương Hoằng Văn quỳ xuống bên nàng, ôm ghì trong ngực, bàn tay nhẹ vỗ lưng, giọng nói bi ai, khó xử mà vẫn chan chứa tình thâm:
"Vi phu biết... Chỉ cần nàng nói không phải, vi phu liền tin."

Thanh âm Lâu thị dần yếu ớt, thấp dần, rồi chậm chạp khép đôi mắt, vành môi cắn chặt đến trắng bệch:
"Là... thiếp thừa nhận... hắn có lẽ trong lúc ở chung mà sinh tư tình... Nhưng thiếp... thiếp tuyệt không cùng hắn... cùng hắn..."

Thân Khương liền dồn ép:
"Yên tùng sa kia thì sao? Có phải tín vật giữa hai người?"

"Thiếp... thiếp không biết... Có lẽ... là hắn một mực tư tình, thiếp nào thể hay được?"

"Trong kho nhà ngươi, yên tùng sa kia vốn là Lương Duy tặng phải chăng?"

"Thiếp... nhớ không rõ... Mỗi lần chỉ phái người đến cửa hiệu mua, hễ có hàng thì mua về... Thiếp vẫn cho rằng chỉ là vận khí tốt..."

"Ngươi dùng độc gì hạ thủ với Xương Hoằng Võ? Vì cớ gì trước khi chết hắn còn mỉm cười với ngươi? Há chẳng phải cũng sinh tâm mộ ngươi?"

Lâu thị ngã vật ra, như không còn gượng nổi, đầu liên tiếp lắc mạnh:
"Không, không phải... Thiếp cùng tiểu thúc sao có thể... Nếu thật thế, há chẳng phải đáng bị nhốt trong lồng heo... Không, không phải... Cũng có lẽ... tiểu thúc trong lúc ở chung đã sinh tâm mộ thiếp..."

Trương thị nghe vậy, tức giận xông tới, thẳng tay tát Lâu thị một cái:
"Ngươi nói bậy! Phu quân nhà ta dẫu ngu ngốc, không tiền đồ, gan bé hơn con kiến, nhưng hắn một dạ thương ta! Hắn thương ta, ngươi có biết không? Chân tâm thực ý! Đều là nữ nhân, thật tình hay giả dối há lại không phân rõ? Ngươi người này khô khan như khúc gỗ, ngoài mặt hiền huệ ôn nhu, kỳ thực vô vị đến cực điểm, hắn sao có thể thích ngươi! Ngươi dối trá! Ngươi nói dối!"

Trên tay Trương thị lại đeo đầy trang sức, một cái tát liền để lại vết máu rách trên mặt Lâu thị, đỏ tươi chói mắt.

Lâu thị run rẩy đưa ngón tay chạm vào vết thương, sắc mặt trắng bệch, gần như hôn mê, miệng lắp bắp:
"Ta không có... Ta không phải... Không phải... Không phải như vậy..."

Bên này, Thân Khương giọng như chuông đồng, khí thế lẫm liệt:
"Lâu thị, ngươi tự khi nào quen biết Lương Duy? Khi nào bắt đầu trợ giúp Tưởng Tế Nghiệp? Vì cớ gì khi còn chưa gả đã để tâm tới tiểu thúc Xương Hoằng Võ? Há chẳng phải ngươi đã sớm biết một ngày kia sẽ nhập Xương gia? Ngươi vì sao phải giết ba người kia, từng bước toan tính ra sao, chuẩn bị thế nào, xong việc lại hủy chứng cớ bằng cách gì —— mau nói rõ từ đầu đến cuối!"

"Thiếp... thiếp..."

Lâu thị cắn môi đến bật máu, thần sắc rối loạn khó lường, cuối cùng dập mạnh đầu xuống đất, giọng cứng cỏi mà quyết tuyệt:
"Chuyện đã rồi, nhắc lại chỉ thêm đau khổ. Tóm lại, ba mạng người kia đều do thiếp hạ thủ, thiếp nguyện nhận tội đền tội!"

Xương Hoằng Văn ôm chặt lấy thê tử, lệ đã rưng rưng, giọng bi thiết nghẹn ngào:
"Không... Ta không tin... Huệ Châu, nàng hảo hảo nói rõ, đừng như vậy. Vi phu sợ lắm... Ba điều mạng người, nếu quả thật là nàng làm, tất sẽ bị xử tử, đến khi ấy gia môn ta há còn mong gì trở lại?"

Lâu thị nhẹ nhàng đẩy hắn ra, ánh mắt né tránh, không dám đối diện:
"Tất cả đều do thiếp một mình gây nên, chẳng liên can gì đến Xương gia. Phu quân... nếu thương xót thiếp, xin chàng chỉ lo nuôi dạy bọn nhỏ trưởng thành, chớ để chúng biết... chúng có một người mẹ như thế này."

Bố Tùng Lương nhìn cảnh uyên ương khổ mệnh, trong lòng lại đắc ý, bèn chắp tay hướng Cừu Nghi Thanh:
"Đại án đã phá, hung thủ đền tội. Xin Chỉ huy sứ hạ lệnh, áp giải Chiếu Ngục, y theo Đại Chiêu luật mà xử tử!"

Cừu Nghi Thanh vẫn chưa đáp, chỉ thong thả xoay ly trong tay, giọng lãnh đạm mà sâu xa:
"Nhiều năm tâm huyết, phút chốc vứt bỏ. Há chỉ có vậy? Lâu thị, nếu ngươi quả thật trong lòng mang hận, sao không nói rõ? Là không muốn nói... hay căn bản vốn không thể nói rõ?"

Lâu thị cúi rạp, trán dán xuống đất, nhất quyết không chịu ngẩng lên:
"Là thiếp... hết thảy đều là thiếp làm..."

Cừu Nghi Thanh nheo mắt, chậm rãi từng lời:
"Thời điểm nào, ở đâu mà quen biết? Tình ý thế nào, ở chung ra sao? Sát khí từ đâu mà khởi? Phương pháp giết người, quá trình thế nào, hung khí xử lý ở đâu? Ngươi đều không biết? Như vụ Xương Hoằng Võ, trước khi chết y phục đã bị đổi, ngươi thay y phục đó, ném đi nơi nào, cũng không biết?"

"Thiếp... thiếp..." Lâu thị mồ hôi rịn trên trán, một câu cũng đáp chẳng xong.

Bố Tùng Lương thoáng ngẩn ra. Chẳng lẽ... hắn lại sai rồi?

Ánh mắt hắn thoáng tối lại, đảo qua Thân Khương rồi nhìn tới bóng Diệp Bạch Đinh sau lưng đối phương, trong lòng dâng lên hoảng loạn. Chẳng lẽ lần nữa bị lừa dắt?

Sự bất quá tam, lần này chính là cơ hội cuối cùng. Nếu còn không thành, ở Bắc Trấn Phủ Ty, hắn thật sự sẽ không còn chỗ dung thân!

Nghĩ tới đây, hắn cắn chặt môi, lòng dứt khoát:
"Chỉ huy sứ cần gì hỏi nhiều đến thế? Hung thủ đã tự nhận tội, chi tiết nhỏ nhặt vốn chẳng trọng yếu. Ngoài kia bao nhiêu chính sự đang chờ, chi bằng giao việc này cho hạ thuộc thẩm tra. Hình phòng hiện đang có nhân thủ, tất sẽ bức được Lâu thị mở miệng, khiến chân tướng đại bạch thiên hạ."

"Ta không đồng ý!"

Thân Khương theo bản năng liền muốn quát lên. Trong lòng hắn rõ ràng: Bố Tùng Lương cái cẩu này lại muốn giở ám chiêu! Chỉ cần đem người áp vào hình phòng, đến khi chịu một trận tra khảo, Lâu thị có mở miệng hay không cũng chẳng quan trọng nữa. Đám người trong hình phòng vốn quen nghề, có thể thuận miệng bịa ra lời khai, lại khéo léo vô cùng, nghe vào chẳng khác gì thật! Mọi kẻ đều ham công trạng, cái cẩu này tất định sẽ đi cửa sau, đổi trắng thay đen!

Song đúng lúc ấy, phía sau cổ hắn chợt bị một ngón tay của Kiều thiếu gia điểm trúng, liền nhất thời không thốt nổi một lời!

Ngày trước, khi Kiều thiếu gia cùng tên tù mặt sẹo động thủ trong Chiếu Ngục, hắn đang chạy chân bên ngoài, không tận mắt thấy, chỉ nghe nói đó là điểm trúng một chỗ gọi là "ách môn huyệt", có thể khiến người ta trong chớp mắt nghẹn tiếng, thậm chí hôn mê!

Thân Khương vội vã vặn vẹo cổ, há miệng hít thở... May mắn thay, cảm giác chết lặng kia chỉ thoáng qua, Kiều thiếu gia đã lưu tình, không khiến hắn phế bỏ thật sự.

Vì sao không cho hắn mở miệng! Nếu để Bố Tùng Lương đạt được ý đồ, há chẳng phải hỏng bét rồi sao!

Nhưng ngay sau đó, hắn liền hiểu được nguyên do.

Chỉ nghe Cừu Nghi Thanh trầm giọng:
"Nhất chứng, nhị cung, tam áp. Thiếu một điều, cũng không thành! Bắc Trấn Phủ Ty có quy củ gì, ngươi đều đã quên sao?"

Lời vừa dứt, âm thanh lạnh như băng, ánh mắt tựa sương, đủ khiến người trong sảnh cứng ngắc cả thân mình.

Bố Tùng Lương cổ họng run rẩy: "Nhưng..."

Cừu Nghi Thanh đột nhiên quét mắt, hàn quang lẫm lẫm:
"À, ra là có kẻ đã dạy dỗ ngươi khác rồi."

Bố Tùng Lương nghiến răng, lập tức quỳ xuống dập đầu:
"Ti chức nhập ngạch trước kia, Vệ sở Vương thiên hộ có dặn, nói Cẩm Y Vệ trọng hiệu suất..."

Chưa dứt lời đã bị Cừu Nghi Thanh cắt ngang:
"Ngươi gọi ta là gì?"

Bố Tùng Lương cuống quýt đáp: "Chỉ huy sứ đại nhân."

"Đã biết ta là Chỉ huy sứ," Cừu Nghi Thanh lạnh lùng cười, "Vệ sở thiên hộ tính là thứ gì, cũng dám nhắc đến trước mặt bổn sử?"

Bố Tùng Lương nhất thời câm như hến.

Cẩm Y Vệ nguyên vốn là quân chế, trải qua biến cách triều đình đã khác hẳn. Nay chỉ còn Bắc Trấn Phủ Ty, mà người tọa trấn chính là Chỉ huy sứ — chức quan tối cao trong Cẩm Y Vệ. Quyền hành của Chỉ huy sứ bao trùm mọi nội nhiệm, trên quản mười hai vệ ở kinh thành, dưới khống Ngũ Quân Đô Đốc Phủ cùng các vệ sở tỉnh ngoài. Lấy một danh xưng thiên hộ hèn mọn ra để hù dọa Chỉ huy sứ — chẳng phải tự tìm đường chết sao!

"Choang ——"

Cừu Nghi Thanh đặt mạnh chung trà xuống bàn, tầm mắt quét khắp sảnh đường:
"Bắc Trấn Phủ Ty, bổn sử đã sớm lập quy củ —— chỉ dựa vào bản lĩnh mà nói chuyện! Tiểu kỳ nào tự nhận bản lĩnh hơn trưởng quan, có thể vượt cấp khiêu chiến. Người hình phòng nào cho rằng công lao chưa được đãi ngộ, có thể trình lên bổn sử so sánh. Ngỗ tác phòng, ai tự nhận kỹ nghệ tinh diệu, không thể thiếu, cũng có thể trực tiếp tỷ thí. Kể cả bổn sử ta đây, ai có gan khiêu chiến, cứ việc tới —— chỉ cần ngươi không sợ chết khó coi!"

"Thời buổi loạn lạc, ngoại tặc hoành hành, Hoàng thượng cầu hiền như khát, chẳng câu nệ hình thức. Bắc Trấn Phủ Ty cũng vậy, không để nhân tài mai một. Nhưng nếu trong lòng ấp ủ gian trá, ham tài hiếu công, ăn không ngồi rồi, lá gan to hơn bản lĩnh —— chớ trách bổn sử ra tay không lưu tình!"

Lời vừa dứt, Bố Tùng Lương run lẩy bẩy, chẳng dám hé môi thêm nửa chữ.

Ngược lại, Thân Khương trong lòng máu nóng sôi trào, hận không thể nắm lấy vai Kiều thiếu gia mà lắc mạnh —— thấy chưa! Cơ hội của ngươi tới rồi!

Chẳng ngờ ngay sau đó, Cừu Nghi Thanh bỗng quay đầu, ánh mắt dừng lại trên tờ giấy Tuyên Thành trong tay Thân Khương:
"Thứ trên tay ngươi —— đưa lên đây."

Thân Khương thoáng chốc cứng đờ.

Này... chẳng phải chính là tờ vấn cung cùng lời tự mà Kiều thiếu gia đã viết sẵn? Nét chữ cẩu hoang ngoằn ngoèo, ngoài hắn ra chắc chẳng ai nhận ra nổi. Sao có thể đưa cho Chỉ huy sứ xem được?

Nhưng mà không còn cách nào khác, trên đã có lệnh, dù đầu rơi cũng phải nộp! Người ta muốn nhìn, há dám không đưa?

Thân Khương đành cắn răng, căng da đầu đẩy tờ giấy lên.

Cừu Nghi Thanh vừa cầm lấy, mày lập tức nhướng cao:
"Ngươi viết?"

Đây gần như là biểu tình biến đổi lớn nhất kể từ khi hắn bước vào, đủ thấy nét chữ này quả thật khiến người kinh hãi.

Thân Khương khụ hai tiếng, trong lòng thầm kêu khổ: Không thể để Chỉ huy sứ biết có Kiều thiếu gia tồn tại! Vừa định gật đầu nhận, lại chợt nhớ —— hàng tháng bọn họ đều phải nộp báo cáo, Chỉ huy sứ sớm đã thấy chữ hắn rồi!

Chỉ còn cách cắn răng:
"Hôm nay... thuộc hạ có chút mệt, liền lười biếng, để thủ hạ ở đại lao cầm bút thay."

Cừu Nghi Thanh khẽ gật, giọng lạnh nhạt:
"Thủ hạ của ngươi —— lá gan không nhỏ, tờ giấy Tuyên Thành to thế này mà còn dám chép kín không sót."

"Ha ha... đúng vậy," Thân Khương liếc mắt đầy cảnh giác về phía Diệp Bạch Đinh, cười gượng, "Hắn chỉ có cái tật xấu ấy, thuộc hạ thường mắng hoài."

Cừu Nghi Thanh lại hỏi:
"Vừa rồi Lâu thị khai, ngươi không phục?"

Thân Khương lập tức đáp:
"Không phục!"

"Vậy ngươi tiếp tục hỏi."

Thân Khương ngây ngốc. Hỏi thế nào bây giờ? Kiều thiếu gia chưa chỉ dạy, giấy Tuyên Thành cũng bị Chỉ huy sứ lấy mất rồi! Hai người này có phải cố tình bày trò trêu hắn không vậy?

Cừu Nghi Thanh khẽ cất cằm, chỉ về phía Diệp Bạch Đinh:
"Hắn là thủ hạ ngươi? Chính hắn viết? Tựa hồ còn có vài điều muốn giảng."

Thân Khương xoay chuyển tràng hạt trong tay, lập tức đem Kiều thiếu gia bán đứng:
"Đúng vậy, chính là hắn!"

Dẫu sao khi vào cũng đã cải trang, Kiều thiếu gia mặc tiểu binh chế phục, chiến váy buộc gọn, thoạt nhìn cũng không dễ bị nhận ra.

Quả nhiên, Bố Tùng Lương liền lạnh giọng phản bác:
"Thân tổng kỳ, ta khuyên ngươi chớ vì trả thù cá nhân mà cố ý bẻ cong sự thật."

"Ồn ào đủ rồi." Cừu Nghi Thanh tựa hồ mất kiên nhẫn, búng tay ra lệnh cho phó tướng Trịnh Anh:
"Làm hắn câm miệng."

Tức thì Bố Tùng Lương bị đè xuống đất, nhét vải chặt miệng, không phát nổi nửa lời.

Thân Khương lập tức thở phào, đẩy Diệp Bạch Đinh ra trước:
"Bẩm Chỉ huy sứ, hôm nay thuộc hạ quả thực mệt mỏi, giọng lại đau, nhưng tiểu tử này gần đây luôn theo bên học tập, người có gầy yếu đôi chút, song đầu óc thông minh, mọi việc liên quan án này đều nắm rõ. Xin Chỉ huy sứ cứ việc khảo hỏi, đảm bảo không sai!"

Diệp Bạch Đinh bất đắc dĩ bước lên, khom người hành lễ.

Cừu Nghi Thanh từ trên xuống dưới đánh giá hắn, ánh mắt soi xét chẳng khác hôm trước, giọng khẽ cười nhạt:
"Kén ăn đến mức này, sao trị nổi?"

Diệp Bạch Đinh: ...

Ta biết ta gầy! Nhưng có thể thôi cái kiểu lấy dáng vẻ ta ra công kích không? Đa tạ!

"Cứ yên tâm mà hỏi," Cừu Nghi Thanh xoay ly rượu trong tay, ánh mắt loé lên tia sáng sắc bén, khóe môi nhếch lên cười mà như chẳng cười,
"Án này phá được, bổn sử sẽ mua đường cho ngươi, coi như thưởng cho cấp dưới."

Thân Khương lập tức đứng nghiêm, vỗ bộ ngực cam đoan:
"Bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ! Mua thứ đường ngon nhất!"

Diệp Bạch Đinh: ......

Các ngươi có bệnh à?! Ai cần ăn đường chứ? Ta là tiểu hài tử ba tuổi chắc, còn phải dùng kẹo để dỗ làm việc sao?

Hơn nữa ai bảo ăn đường là trị được kén ăn? Mạch não của mấy người có phải nhồi toàn sạn không đấy, sao suy nghĩ lạ lùng vậy trời!

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro