10.


"nay ngủ ít thôi còn học."
"biết."
đến tận lúc ra về, tâm trạng jeong jihoon vẫn chưa khôi phục, nguyên ngày hôm nay chả thấy chọc ngoáy sanghyeok câu nào.
"ê thằng kia."
"gì ?"
"đi xem phim không ? cho khuây khoả đầu óc, nhìn cậu như cái xác chết trôi sông ấy."
đồng tử jeong jihoon giãn ra, thể hiện rõ sự bất ngờ.
sanghyeok rủ nó đi chơi á ? có mỗi hai đứa á ?
"anh bị bóng đập trúng đầu có phải không ?"
"không đi thì nín."
"đi thì đi."
đây có lẽ là lần đầu tiên cả hai trải qua một ngày yên bình như thế này...


"đủ khuây khỏa chưa ? giờ về học là vừa."
"chịu anh luôn đấy. suốt ngày học, anh nghiện học chắc ?"
"do cậu học dốt thôi."
sanghyeok cười khẩy, jeong jihoon liền xù lông như con mèo hoang.
đúng là khi bị nghe chửi quen rồi, thiếu một hôm là lại thấy nhớ ngay. dĩ nhiên sanghyeok sẽ không thừa nhận điều đó.
dù sao thì có khả năng sau chuyến đi chơi bộc phát này mối quan hệ giữa cả hai sẽ khăng khít hơn đôi chút. khi đôi bên đều nhận ra đối phương cũng không quá đáng ghét như mình nghĩ.




một người mét bảy hơn, một người gần mét chín chen chúc nhau trong một không gian nhỏ hẹp trong rạp chiếu phim. vì vậy mà mùi hương trên người lee sanghyeok được jeong jihoon dễ dàng ngửi thấy, đúng hơn là cái thứ "mùi beta" thoang thoảng sau gáy anh mà jeong jihoon ngày đêm suy nghĩ về.
vậy là jeong jihoon đã có thể xác định được thứ hương thơm lạ lùng ấy từ đâu mà ra.
nó cũng chẳng hiểu vì sao bản thân lại có thể cảm nhận được thứ mùi mờ nhạt từ beta, loại pheromone hiếm khi xuất hiện này, đoán già đoán non thì chắc là do mũi nó được việc, hoặc là do nó thường xuyên giao lưu võ thuật với lee sanghyeok nên nhạy cảm hơn với anh ta ? không biết nữa, nhưng jeong jihoon sẽ không phải kiểu người hèn đến mức không dám thừa nhận bản thân thích cái mùi này.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro